
20-01-2016, 10:24 AM
|
|
Nhập Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2015
Bài gởi: 36
Thời gian online: 181491
Thanks: 0
Thanked 22 Times in 13 Posts
|
|
LÀM NGƯỜI THƯỜNG HAY KẺ DIỆT THẾ
Chương 5: Cái giá của cuộc sống ( hạ )
Tác giả: Hayate
Chính vì thế tôi dễ luyện tập những nơi cần thiết nhất, từ sau lần đầu tiên tôi đã bắt đầu tập luyện điên cuồng. Do mất cảm giác đau nên vượt quá giới hạn nhiều lần nhưng trong cái rủi có cái may, sau mỗi lần tập luyện cơ thể tôi lại mạnh lên từng chút một.
Tộc Yêu tinh vốn thiên về tốc độ nên thể lực và sức chịu đựng rất kém. Tôi mặc một bộ vải thô rộng che hết cơ thể bên trong cốt chủ yếu để che dấu đống cơ bắp do rèn luyện mà thành.
Quả thật Đại Hùng đã mạnh hơn lần trước nhiều, nếu không nhờ rèn luyện lâu nay thì cho dù mất đi cảm giác thì tôi cũng gục từ lâu do cơ thể quá tải.
2 giờ trôi qua thật chậm, cảm giác thời gian mọi thứ thật chậm chạp, tôi chỉ còn biết ngã rồi lại đứng dậy theo bản năng, những tiếng reo hò cổ vũ yếu dần, ngã rồi lại đứng...đứng rồi lại ngã. Tôi không làm việc này vì bản thân, coi như nó là một giao dịch đi, tôi làm thú vui cho hắn còn hắn sẽ tiếp tục cung cấp tiền cho nhà thờ, một cuộc giao dịch có cho và nhận nên tôi không oán hận hắn.
"Hết giờ rồi đấy Đại Hùng! Tính đánh tới bao giờ vậy? " A Kha mỉa mai nói.
"Mịa kiếp! Tên này làm bằng éo gì mà trâu thế, có thật là nó tộc Yêu tinh không? " Đại Hùng tức giận nói.
"Yếu thì nói mình yếu đi còn bày đặt đổ lỗi, thế muốn gỡ lại lần nữa không? " A Kha mỉa mai nói.
"Mẹ kiếp, không chơi với mày nữa. Về thôi tụi bay! " Đại Hùng tức xanh mặt nói.
Nhìn thấy đám kia bỏ đi A Kha cười hả hê rồi nói:
"Hôm nay mày làm được đấy, nhớ mà giữ sức cho lần sau. "
Nói xong hắn bỏ đi, nơi vắng vẻ vừa có một cuộc đại chiến giờ đây chỉ còn mỗi mình tôi. Lúc này tôi lập tức ngã quỵ xuống rồi ói cả đống máu ra, khuôn mặt đã xanh giờ lại còn xanh hơn và cuối cùng tôi không còn chút tri giác nào nữa.
Khi tỉnh lại trời đã tối muộn, sau giấc ngủ dài tôi đã thấy cơ thể mình khoẻ hơn trước nhưng các bộ phận vẫn còn rất khó điều khiển. Tôi vừa gắng gượng đứng dậy đi về phía nhà thờ vừa nghĩ:
"Ngay cả lần trước cũng không thảm thế này chứng tỏ tên đó đã mạnh hơn nhiều so với lần trước. "
Kéo cái thân tàn tạ về nhà thờ, giờ đã quá bữa tối nên tôi lén đi cửa sau để không làm phiền mọi người, sắp đi vào phòng ngủ thì có một tiếng nói sau lưng khiến tôi khự lại.
"Con vừa đi đâu về thế? "
Đó là một giọng nói già nua, không nghi ngờ gì đó là giọng của bà bà.
"Dạ, con có việc nên hơi muộn ạ. Giờ này bà bà chưa ngủ à? " Tôi đối diện với bà bằng vẻ mặt thản nhiên như thường ngày nói.
"Bà thấy mặt con hơi tái, con bị ốm à? " Dung bà bà nói với vẻ hoài nghi.
"Chắc do bà bà tưởng tượng thôi, chỉ là khuya rồi nên con thấy hơi mệt. " Tôi nói với ngữ khí đều đều như không có chuyện gì quan trọng.
"Ừm. Vậy con đi ăn rồi nghỉ sớm đi, đồ ăn bà để dành cho con trong bếp đấy, bà đi nghĩ trước đây. " Bà bà với vẻ mặt không tin nhưng không có chứng cớ đành nhắm mắt cho qua.
"Dạ, bà bà đi ngủ sớm đi, con về phòng đây! " Tôi nói rồi vào phòng đóng cửa lại.
Nằm bẹp trên giường do mệt mỏi, tôi cảm thấy trừ thân thể này ra thì hầu hết năng lực trước kia đều mang sang được thế giới này mặc dù chính tôi lại muốn vứt bỏ chúng nhất. Khả năng không cảm nhận đau đớn cùng biểu lộ cảm xúc là hai thứ tôi muốn vứt bỏ nhất nhưng lần này có vẻ nó lại giúp được tôi.
Hiện tại tuần này mình rất bận nên tuần sau sẽ up tiếp tiện thể luyện thêm tay nghề.
|