
13-04-2016, 02:25 PM
|
.gif) |
Phá Quan Hạ Sơn
|
|
Tham gia: Apr 2015
Đến từ: biển tình mênh mong sao đời em vắng vẻ
Bài gởi: 124
Thời gian online: 311877
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
|
|
BỔN VƯƠNG THÍCH!
Tác giả: BÁ ĐAO VƯƠNG
Nguồn:4vn.eu
Chương 13: Tổng đàn Huyết Ma giáo
Đi suốt đêm cũng đến được tổng đà Hắc Phiêu của Huyết Ma giáo, tiền nhiệm giáo chủ Độc Cô Liệt nhanh chóng phân phó thuộc hạ là bốn vị hộ pháp tình hình tân nhậm giáo chủ bổn giáo. Bốn vị hộ pháp tuy rất ngạc nhiên với vị giáo chủ từ trên trời rơi xuống này nhưng với tính tình lãnh đạm bốn người nhanh chóng tiếp nhận vấn đề thứ nhất là bổn giáo có giáo chủ mới, thứ hai là quy định lại môn quy bổn giáo từ tà giáo chuyển ngoặc sang hướng mới không chính không tà, toạt ra chính phái cũng không phải mà tà phái lại càng không. Huyết ma giáo không xâm phạm kẻ khác mà nếu có người dám xâm phạm quấy nhiễu Huyết Ma giáo thì cũng đừng trách bổn giáo tâm ngoan thủ lạc. Triển khai vấn đề xong xuôi Độc Cô Liệt hướng thư phòng của Thẩm Tuyết đi qua, thấy phòng nàng còn sáng đèn Độc Cô Liệt muốn hướng nàng thông báo một tiếng tình hình hiện tại nhưng ngại trời đã khuya nên ngần nagi5 chưa tiến lên gõ cửa, khi hắn muốn cất bước quay trở về thì trong phòng vang lên tiếng nói như chuông bạc:
“Đã đến thì sao lại quay về, có chuyện gì sao?”
Độc Cô Liệt do dự rồi đáp: “ Giáo chủ, mọi việc đã chuẩn bị ổn thỏa, ta đến để thông báo một tiếng,….”
Thấy hắn hơi do dự Thẩm Tuyết ngồi trên giường luyện công thu tay lại phất về phía cửa, cánh cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, tiếp theo là giọng nói của nàng: “ Ngươi vào đi.”
“Dạ”. Độc Cô Liệt chậm rãi bước vào khuôn mặt khuất sau tấm mặt nạ bạc làm cho người ta không rõ tâm tình hắn lúc này nhưng Thẩm Tuyết lại ngửi được sự bất đắc dĩ của hắn.
“Có chuyện gì sao, khuya thế này ngươi còn chưa ngủ.”
“Ta,….ta đến thông báo một tiếng hai vị bằng hữu của giáo chủ đã được sắp xếp ổn thỏa, còn có…ta đến xem giáo chủ có việc gì cần ta chiếu cố hay không.”
Bàn tay trắng nõn sau bức rèm che khẽ động vén tấm rèm lên lộ ra dung nhan xinh đẹp khuynh thành mị hoặc vốn có của nàng. Độc Cô Liệt ngước mắt chăm chú nhìn sững sờ, vốn tưởng nàng chỉ nhan sắc thường thừờng không đáng chú ý, ai ngờ nàng vùa là người có thực lực lại có nhan sắc như thế. Trong một lúc làm cho lòng hắn vốn tĩnh lặng xao động một cái. Cơ miệng dưới tấm mặt nạ che bớt lại kinh diễm nơi mặt nhưng khóe mắt lại tiết lộ ra đôi chút.
“Không, ta tự có thể chu toàn, chỉ nhờ ngươi một chút chiếu cố tốt hai vị bằng hữu của ta, còn có đừng để bất kỳ ai đến quấy rầy ta luyện công. Có việc gì tự mình ngươi đến gặp ta.”
“Nếu không có gì ta đi trước.” Dứt lời đẩy cửa ra ngoài không quên khép cửa lại. Bước chân không thể khống chế nhẹ hơn mấy phần, không hiểu sao tâm tình hắn hiện giờ thư thái hơn mấy phần mà chính bản thân hắn cũng không rõ ràng.
Một đêm an bình đi qua rất nhanh. Trời đã ửng sáng.
Sau một đem dài luyện công mệt nhọc, lúc gần sáng Thẩm Tuyết mới chợp mắt được một chốc, lại bị một trận ồn ào đánh thức. Trong lòng rất tức giận không phải đã bảo Độc Cô Liệt là không cho ai ồn ào trong khuôn viên của nàng hay sao, tên này dám đem lời nàng không để vào mắt. Đáng chết! Cư nhiên dám phá hủy giấc ngủ ngàn vàng của nàng. Tốt. Chọc trúng Thẩm Tuyết nàng coi như người đó xuôi xẻo. Nhoáng cái lấy áo khoác nhanh chân bước vội ra ngoài. Để ta xem kẻ nào to gan lớn mật dám ồn ào tại địa bàn của ta như thế.
|