Dĩ nhiên, tất cả chúng tôi, chưa bao lâu, đã bị ướt mèm, nhưng nhiệt độ đang còn là hai mươi tám độ chưa là vấn đề. Tuy cũng hơi lạnh, nhưng trời chẳng có gió, nên cũng liều. Chúng tôi ngồi một hàng trên ghế băng, dựa vào thành xe, không dám cử động trừ khi bánh xe vấp phải đá hay lắc mạnh trên đường gập ghềnh. Chẳng ai nói chuyện, chỉ thấy vẻ mặt đăm chiêu. Khung cảnh trầm buồn, một màu tái xám và cơn mưa bốc hơi nồng nực. Có lẽ một cảm giác vô tích sự đối với sứ mạng của chúng tôi là làm dịu đi cơn đau của ông già nát rượu, tất cả những điều này xãy ra cùng lúc đã cướp đi chúng tôi cảm giác muốn nói chuyện, hàn huyên. Đối với riêng tôi, mặc dầu đó là trách nhiệm phải đi đến, để an ủi tinh thần, đối với bất cứ người nào sắp chết, tôi đi còn để hiểu rằng sự tự nguyện của tôi đối với Stevie chắc chắn có thể bị ông ta hiểu lầm và tôi không thể không nghĩ đến những căn phòng ấm áp sơn màu xanh của Bệnh viện mà tôi phải rời bỏ, để gặp một chuyện vặt vãnh chẳng ra làm sao cả!
Giờ này, chúng tôi đã gặp những vũng nước đọng trên đường và rồi liên tiếp từ vũng này đến vũng khác, rồi xe chúng tôi đi qua vũng nước sâu cả gang tay, con ngựa già mỗi lần bước đi là làm bắn tung toé nước. Tôi tự trấn an mình bằng cách hỏi ông Liên Chi:
Sáng nay ông đi, ông có thấy nước lên nhiều như thế này không?
Oâng ta trả lời:
Sáng nay đâu có nước như bây giờ.
Oâng nghĩ sao, liệu chúng tôi có đến kịp nhà ông không?
Được thôi. Tới nhà thì được thôi.
Oâng tiếp tục đánh xe đi, dầu lúc này chúng tôi ít khi thấy dấu đường, nhưng rõ ràng ông ấy đi rất đúng hướng vì tuy xe lăn bánh trong nước nhưng vẫn cảm thấy đất cứng ở dưới bánh xe. Chiều xuống dần nên ánh sáng cũng không còn nữa; cũng có thể là mây kéo về càng ngày càng dày đặc. Tôi hỏi ông Liên Chi:
Còn bao xa nữa. Còn bao lâu nữa chúng ta về đến nhà?
Oâng ta nhún vai:
Hai ba dặm gì đó.
Có thể đến nhà trước trời tối không ông?
Oâng ta trả lời:
Được. Chúng ta sẽ đến trước trời tối.
Giờ đây, chúng tôi đến một vùng đất có hơi nhấp nhô, nên có những gò đất khô ráo hiện ra trong vùng nước và chúng tôi lại càng phải đi cẩn trọng hơn, vì chúng tôi đang tiến đến một vùng bị tách rời bởi những phụ lưu của con sông Dorset. Chúng tôi vượt qua được một hai con lạch, đây là nơi mà ông Liên Chi đã rõ địa thế nên rất cẩn thận và nước ở đây cũng gần ngập nửa bánh xe. Cũng chính lúc này, khi cẩn thận cho xe qua các con lạch ấy, chúng tôi thấy một khung cảnh rất tiêu điều.
Trên mảnh đất khô ráo gần xe chúng tôi đi qua có ba bốn con bò cái Hereford thuộc trại chăn nuôi Dorset Downs. Một trong những con bò cái đứng bên bờ nước có một con bê chạy theo bên, mới sinh hai ba ngày. Khi xe chúng tôi chạy ào qua, con bò ngẩng đầu lên nhìn và chậm rải tiến gần kề chúng tôi và gần mép nước. Con bê cũng tiến theo đến gần mép nuớc.
Ngẫu nhiên tôi nhìn chúng, và thấy toàn bộ sự việc xảy ra. Cái mõm dài của con cá sấu lao nhẹ lên khỏi mặt nước, hai hàm răng khép lại, ngậm cái chân trước của con bê. Một sự vũng vẫy và vật lộn trong nước, khi con vật thô bạo dìm con bê xuống sâu. Cuộc vùng vẫy và vật lộn kéo dài trong được một lúc, rồi mọi vật trở lại im lìm. Con bò cái chẳng làm gì được, chỉ đứng nhìn ngơ ngác.
Xơ Finlay nói:
Lẽ ra, chúng ta nên mang theo một khẩu súng trường.
Cha lại không nghĩ ra – tôi nói – chứ muợn một khẩu của bà Donovan cũng được thôi.
Sau đấy chúng tôi lại tiếp tục im lặng, mỗi người đang miên man theo ý nghĩ của riêng mình. Giờ thì nước đã sâu hơn hai gang tay và ánh sáng hoàn toàn tắt hẳn. Oâng Liên Chi cầm chiếc roi ngựa chỉ về nổng đất khô ráo đàng trước, qua mặt nước cách độ một dặm. Oâng ta nói:
Nhà đấy. Cái nhà trên nổng đất ấy.
Tôi lại hỏi:
Nhà của ông đấy phải không? Thế chúng ta đến đấy chứ?
Oâng ta gật đầu. Vào lúc ấy, xe chúng tôi bị sụm hố. Dĩ nhiên, làm sao thấy được đường phía trước. Có lẽ cũng do tôi làm ông Liên Chi bị phân tâm đôi chút, nên đi trật đường. Dù lý do nào đi nữa, có lúc được đi trên đất cứng, có lúc con ngựa già lại lội bì bõm và hai càng xe trong nước làm cho con ngựa muốn tuột ra.
Oâng Liên Chi thả dây cương đứng lên, nhảy qua một bên và đến trước đầu ngựa. Chắc hẳn ông thuộc đường nhưng ông lội một cách khó khăn vì nước đã lên tới bụng. Tôi do dự một chút, rồi sợ mắc cỡ với ông già người Hoa, tôi nhảy xuống, đi bên cạnh con ngựa để khỏi làm nặng càng xe. Tôi không ngờ nước sâu đến thế, và tôi lội về phía đầu con ngựa, trong ý nghĩ cứ tưởng chừng con cá sấu nào đuổi theo mà kinh hồn! Chân tôi **ng đất cùng lúc với chân con ngựa. Oâng Liên Chi và tôi, hai người đứng hai đầu con ngựa, khi nó đang mệt mỏi vật vã để trèo lên cái bờ lạch đã chìm dưới nước và đôi càng xe chìm trong nước lên trên ấy luôn. Xơ Finlay cũng đứng lên, chưa biết nên ra khỏi xe hay nên lội nước. Tôi phải gào to bắt Xơ phải ngồi yên chỗ cũ.
Sau những lần căng thẳng và lắc lư, con ngựa già cũng kéo được đôi càng xe lên bờ lạch, tuy nó vẫn dầm chân trong nước sâu trong ba tấc, run run vì sợ sệt. Tôi cũng run không kém, ngay cả ông Liên Chi cũng thế, vì cả hai chúng tôi đã kịp trở về trên đôi càng xe chỉ trong phút chốc để tránh bọn cá sấu.
À thế này cũng yên tâm rồi! – tôi nói như máy, vì khi quá sợ, người ta nói để quên – Chắc ở đấy có cái hố thật – tôi nhìn quanh và nói – Mọi chuyện đã yên chưa nào?
Nhưng rồi mọi chuyện vẫn chưa yên. Cái bửng phía sau bị rớt đâu mất. Vali của Xơ Finlay và hộp đồ lễ của tôi cũng không còn trong xe nữa. Chúng rơi mất, khi người đánh xe ngựa mải mê cho xe qua con lạch và giờ đây tìm đâu cũng không thấy.
Dừng lại cho một chút. Chúng tôi bị mất vali – tôi nói với ông Liên Chi, đồng thời nhìn xuống dưới chỗ ngồi, nhưng chẳng thấy đâu. Đêm xuống nhanh, nhìn lại phía sau, nước khá sâu, một màu xám kịt hãi hùng, có thể có cá sấu dưới đó. Có lẽ, muốn tìm ra vali của tôi cũng phải đợi đến mùa tạnh nắng. Trong lúc khẩn thiết, tôi có thể dùng chén trà làm ly lễ vì đã thường làm như thế, nhưng cái vali của Xơ thì quá quan trọng. Không có thuốc men và dụng cụ y tế, Xơ cũng chỉ làm giảm nhẹ cơn đau của bệnh nhân được chút ít thôi
Đợi một chút, tôi sẽ tìm ra chúng – tôi nói xong, trườn xuống nước ngay, dầu tôi sợ chết khiếp.
Xơ Finlay nói:
Trèo lên đi Cha!
Nhưng tôi vẫn chậm rãi bước lui, lấy chân quờ quạng trong nước để tìm hai cái vali, sợ cũng vẫn phải làm! Khi nước sắp sửa tới bụng ở bờ lạch mới vượt qua, chân tôi **ng phải một trong hai cái vali và tôi cúi khom người để vớt lên, thì chính là vali của tôi, vali chứa đồ lễ. Tôi reo lên:
Được một cái rồi! Cái kia chắc cũng gần đây thôi.