David hơi tự ái:
Dĩ nhiên, thưa ngài. Ngài muốn đi lúc nào?.
Đêm nay được chăng?.
Ngài có thể đi trong khoảng một tiếng thì được. Vì chúng tôi không có thức ăn, nước uống trên phi cơ, nhưng lúc khác thì chúng tôi sẵn sàng.
Xăng đầy đủ chứ?
Thưa vâng.
Kiểm tra hằng ngày sao?.
Thưa vâng.
Tốt. - Oâng ta nhìn đồng hồ tay - Nếu cất cánh sau khi ăn tối, tôi sẽ có mặt ở White Waltham chừng tám giờ rưỡi?.
Thưa ngài được - Oâng ta lưỡng lự và rồi nói - Theo anh nghĩ phi hành đoàn có thể đi xa được bao lâu? Chỉ ngại về quân trang của họ mang theo.
Lâu lâu họ cũng có đi xa, thưa ngài.
Năm thì mười họa họ mới cần quân trang nhiệt đới.
Hoàng tử suy nghĩ một chốc rồi nói :
Tôi cũng không biết nửa. Cứ cho họ đem theo đủ.
David đi ra ngoài và điện thoại cho phi công phụ của Ryder từ văn phòng của cô Porson và mọi cái đã được chuẩn bị. Cô Porson chịu trách nhiệm đồ ăn thức uống gửi xuống từ nhà bếp hoàng gia. David đi trở về văn phòng ở cung St. James và ở đấy gần một giờ đồng hồ, sau đấy lái xe về căn hộ Maidenhead, đỗ lại chớp nhoáng trong mười phút và có mặt ở phi trường White Waltham trước bảy giờ.
Anh ta có nhiều việc để làm, tuy đang là một người rất hạnh phúc. Từ Luân Đôn về phi trường, trên tay lái, anh như người đang mơ, lạ lùng vì cơ may hi hữu! Không phải vì công việc lần đầu tiên sắp thực hiện từ ngày gia nhập phi đội Nữ hoàng mà vì anh ta đang được đến gần Rosemary. Anh ta cảm thấy, anh ta là người may mắn và hiểu rằng đang giữ một phần nhỏ nhoi, không nghĩa lý trong vô vàn biến cố đang xoay vần trên thế gian. Một ngày nào đó, chuyến đi này của Hoàng tử xứ Oen thực hiện vội vã để tham khảo ý kiến của cha mẹ ông ta sẽ chiếm một câu trong sử ký nước Anh và sau câu ấy, một nhân vật vô danh, chẳng ai thèm nhớ tới, đó là David Anderson. Thế cũng đủ cho anh ta rồi, nó làm cho công việc đáng làm hơn và kiểm chứng cho những tuần, những tháng chờ đợi trên sân bay, làm gián đoạn sự nghiệp của anh ta. Anh ta không chỉ đóng một vai trò khiêm nhường trong những vụ việc của thế giới mà còn tiến gần đến Rosemary, cô nàng mới ra đi chỉ được một tuần lễ. Rosemary mà chàng ít có hy vọng gặp lại sau ít nhất là một tháng.
Chàng vui sướng vì vận may của chàng.
Ơû sân bay chàng gặp Ryder. Chiếc Ceres đã sẵn sàng trên sân, đang nổ máy đều. Chàng cùng phi công phụ bước vào máy bay ngay và đứng ở buồng lái vài phút nhìn các kỹ sư cơ khí chếch lại lần chót, nhìn các hình vẽ bằng bút chì trên tấm giấy Can. Họ đang kiểm tra xăng trong bình, hệ thống thủy lực, họ đang kiểm tra rađiô và rađa, chuyên viên xem thử máy móc còn khả thi hay không? Rồi hai phi công rời máy bay trở về văn phòng, để xem xét về phi hành và chuẩn bị cho dự án bay.
Dick Ryder hỏi :
- Quân trang nhiệt đới là gì thế anh? Sau Ottawa chúng ta sẽ đi đâu?.
David trả lời :
- Tôi cũng không rõ. Tôi không nghĩ rằng họ lại biết rõ.
Chúng ta phải đem theo bản đồ nào?.
Đem nhiều hơn một chút đi!.
Chắc chúng ta không cần Nam Mỹ? - Phi công phụ dừng lại một chút - Nếu chúng ta mang đi hết, có lẽ cũng lên đến hai trăm ký đấy!.
David lưỡng lự:
Đem toàn bộ- anh ta nói - Đem tất cả, kể cả rađiô và rađa nửa. Để lại đây cũng vô ích thôi. Không lẽ Dewar cần mà chúng ta không cần.
Thế chiếc Sugar giờ này đang ở Ottawa?.
David trả lời:
- Có lẽ thế. Trừ phi anh ta được cử đi chỗ khác cho một công tác mới.
Hai người bắt tay vào việc để chuẩn bị cho chuyến bay. Sau đó David lên máy điện thoại để kiểm tra khu vực và thông tin cho họ những chi tiết về chuyến bay. Anh ta cũng thông báo về cá nhân mình:
Tôi là chỉ huy trưởng phi đội Anderson, thay thế cho không đoàn trưởng của Phi đội Nữ hoàng. Tôi không được biết việc đi của các bạn có công khai hay không nhưng theo tôi chúng ta nên tránh sự chú ý đối với chuyến bay này cho đến khi chúng ta đã ra đi. Chúng ta không muốn có các phóng viên tụ tập đông đảo ở sân bay đêm nay.
Sĩ quan kiểm soát nói:
Chẳng có gì phổ biến đêm nay, thưa chỉ huy trưởng nên chuyên viên truyền tin đã về nhà lúc năm giờ. Nếu có ai cần điện đàm, tôi sẽ trì hoãn cho đến khi máy bay cất cánh.
Tốt - David nói - Khi lên phi đạo, tôi sẽ nói. Chuẩn bị cất cánh.
Đồ tiếp tế đến vào lúc tám giờ cùng với nam và nữ tiếp viên, họ đã bắt tay vào việc bằng cách chuyển các thùng đồ ăn và các bình giữ lạnh và rồi sửa soạn giường ngủ. Cuối cùng, đúng tám rưỡi, xe hơi chở Hoàng tử đến, một người hầu ngồi bên cạnh tài xế. David đi đến đón ông ta và đưa tay lên chào khi ông ta bước ra khỏi xe.
Thưa ngài, đã sẵn sàng, David nói
Hoàng tử hỏi:
- Thời tiết thế nào?.
Tốt và hơi lạnh phía bên kia, thưa ngài. Lên cao độ hai mươi lăm ngàn bộ, sẽ không còn thấy lạnh nửa. Có lẽ có gió mạnh, năm mươi hoặc sáu mươi gút ở cao độ phi hành.
Cô gái phụ trách điện thoại đến gần, đứng cách mấy bước.
Hoàng tử hỏi:
- Giờ đến Ottawa theo dự kiến là nhiêu?.
Ba giờ mười lăm- cơ trưởng trả lời - Chừng mười giờ mười lăm giờ địa phương. Chúng ta sẽ mất vào khoản sáu giờ rưỡi.
Hoàng tử gật đầu:
- Khi nào anh liên lạc vô tuyến với Ottawa, nhớ cho tôi biết. Tôi muốn gửi đi một ít tin. - Oâng ta quay về phía cô gái - Nữ hoàng cần gì?.
Cô gái phụ trách điện thoại tiến về phí David và nói:
- Tờ tin nhanh Bưu điện đang cần nói chuyện với ông trên máy, thưa chỉ huy trưởng.
Thế anh đã nói với họ những gì? - Hoàng tử hỏi
Chưa nói gì cả, thưa ngài. Tôi bảo với họ là chỉ huy trưởng Anderson đang bận một chút, yêu cầu ông ấy chốc nửa gọi lại.
Hoàng tử hơi nhăn mặt:
- Trước khi chúng ta lên máy bay bao lâu?.
Chúng ta đã sẵn sàng xuất phát, thưa ngài- David lưỡng lự - Nếu ngài lên máy bay, tôi sẽ nói với họ vài điều – hoãn binh chi kế.
Được. Tốt hơn đừng nói là anh đưa tôi sang Ottawa nếu tránh được.
Oâng ta quay lại và đi lên máy bay và David đi đến máy điện thoại. Có giọng nói đàn ông vang lên trong máy :
Chào chỉ huy trưởng. Tôi biết ông sẽ thực hiện một chuyến bay đêm nay. Đi đâu vậy ông?.
David trả lời:
- À, tôi là sĩ quan thuộc hạ, ông cần gặp sĩ quan ngoại giao phải không?’.
Tôi hy vọng là ông có thể bật mí cho tôi biết.
Không được đâu. Tuần rồi tôi đã bị cấp trên quở trách nặng nề vì cái tội nói ngoài nhiệm vụ. Oâng nên liên lạc với vị sĩ quan truyền tin đặc trách.
Oâng ấy ở đâu ạ?.
Tòa đại sứ Uùc, số máy phụ 643 - David còn bịa thêm - Xin nói chuyện với ông Mollison. Có ông ta ở đấy, vì tôi mới nói chuyện với ông ấy xong. Oâng ta sẽ nói cho ông rõ mọi việc.
Anh ta đặt ống nghe xuống. Cô gái trực điện thoại lại nói:
- Em phải nói gì khi anh ta lại hỏi nửa?.
Trả lời là tôi đang ở trên không, cô không thể trả lời câu hỏi nào hết. Cô tắt máy, đi về nhà, ngay khi chúng tôi đi rồi!.
Anh ta rời khỏi văn phòng, nói chuyện vài phút với đốc công của bộ phận mặt đất và rồi lên máy bay. Tiếp viên nam đóng cửa máy bay, khi David tiến vào buồng lái. Hoàng tử đang đứng ở cửa phòng của ông ta hỏi:
- Mọi chuyện êm xuôi rồi chứ?.
Tôi đã loại được hắn rồi, thưa ngài. Xin phép cất cánh nhé!.
Cơ trưởng cứ tự nhiện.
Cám ơn, ngài.
David bước tới, trượt vào ghế ngồi, điều chỉnh cho thích hợp và thắt dây an toàn. Anh ta gật đầu ra hiệu cho Ryder, và sĩ quan cơ khí bắt đầu cho nổ máy, họ từ từ tiến lên phi đạo, Ryder đang nói vô tuyến với đài kiểm soát khu vực.
Nửa giờ sau, họ bay xuyên qua mây vào trong ánh sáng trăng trong trẻo ở hai mươi ba ngàn bộ. Trước mắt họ đêm màu xanh thẳm và tĩnh lặng. David ngồi bất động khi máy bay đang theo đường bay lên, anh ta chợt tỉnh vì có ai sờ ở vai mình, đó là bàn tay của Hoàng tử.
Tôi ngồi xuống đây một chút có được không cơ trưởng?.
Ngài cứ tự nhiên
Ryder ra khỏi ghế ngồi. David hỏi:
- Ngài có thích đến đây không?.
Thôi. Thế này được rồi!. Oâng ta trượt vào chỗ ngồi của Ryder. Phi công phụ rút lui ngồi vào bàn của sĩ quan bản đồ và chuyên viên vô tuyến bắt đầu tìm kiếm một số phương hướng và vị trí trước mặt.
David mời thuốc Hoàng tử nhưng ông ta từ chối. Trong phòng lái của chiếc Ceres, im lặng hoàn toàn. Những đường nét mảnh mai và cấu trúc nặng nề của tấm kính chắn gió để chống cự lại với áp lực không khí luôn tìm khe hở để lọt vào, và bộ máy nằm xa ở phía sau. Họ ngồi trong ánh sáng mờ của dụng cụ, nhìn màn đêm xanh đầy sao trước mặt họ, không nói gì, và cây kim chỉ độ cao chạy vòng vòng trên mặt đồng hồ. Hoàng tử ngồi nhìn đăm đăm vào bóng đêm trước mặt, mải mê suy nghĩ. David để tay lái tự động cho máy bay tự điều khiển, ngồi thư giãn, nhìn những cây kim di động trên mặt đồng hồ bay ở trước mặt.