Nàng bắt đầu nói:
- Anh đã nghe điều gì về sự chỉ trích ở Anh chưa, anh David?.
Chàng cười:
- Chẳng có gì ngoài những lời trong báo. Chúng ta không được ngồi lê đôi mách trong một căn phòng của kẻ thuộc cấp như thế này.
Nàng cười:
- Anh này quỷ thật! Anh muốn nhạo em đó sao!
- Sao không?- chàng cười nói - Anh được thầy dạy kỹ mục này rồi! Nhưng anh đâu thấy báo chí ở đây nói gì! Em có thể kể cho anh nghe điều gì đã xảy ra tuần này mà không cần cà kê dê ngỗng!.
- Chiều hôm nay em đã đánh máy, một thông cáo – ba bản dự thảo và cuối cùng là bản chính cô nàng nói cái này được phân phối cho báo chí ngay từ giờ. Em sẽ nói cho anh biết những gì trong đó.
Những gì?.
Nàng nói:
- Nữ hoàng muốn nhân cơ hội đang cư trú tại Canađa để bàn định công chuyện về Liên hiệp Anh với ngài Toàn quyền, Thủ tướng, Lãnh đạo phe đối lập, và các nhà ngoại giao lão thành khác của Liên bang và của chính quyền tỉnh. Cuộc bàn thảo này sẽ được tiếp tục như là một dịp may trình diện với các nước khác trong Liên hiệp Anh.
Như vậy có ý nghĩa gì? - David hỏi
Em không hiểu, anh Nigger ạ! - Nàng trả lời - Giá mà em hiểu được!
Anh có thể nói cho em biết qua sự đoán mò vậy thôi
Thế anh đoán gì nào?
Họ thảo luận họ sẽ làm cái quái gì với nước Anh đây
Nàng ngồi trầm ngâm một phút, nhìn chăm chăm vào chiếc khăn trải bàn, sau đó ngẩng đầu lên nói:
- Có lẽ anh nói đúng, Nigger. Nhưng em là một phụ nữ Anh, và Nữ hoàng cũng vậy. Em không muốn nghe những sự việc như thế biến thành lời. Và em nghĩ Nữ hoàng cũng không muốn vậy.
- Anh xin lỗi em, Rosemary. Anh chỉ là một tên thuộc địa dở hơi. Hãy quên điều đó đi.
- Em không thể quên được - giọng nàng không mấy vui - Em không thể quên được vì đó là sự thật. Chỉ có điều, em không muốn nghe điều đó được nói ra.
Hai người ăn xong và ra khỏi bàn. Nàng bấm chuông, người bồi bàn Canađa gốc Pháp đến dọn sạch. Khi sắp sửa đi, David nói :
- Anh cứ ngỡ là đang còn sớm, Rosemary. Anh về rồi, em có đi ngủ liền chăng?.
Nàng nói:
- Ở lại với em đến mười giờ đi anh! Em chưa đi ngủ trước khi thiếu tá Macmahon trở về vì em đã hứa ở lại canh chừng điện thoại. Oâng ta nói sẽ trở về vào lúc mười giờ.
Hai người ngồi xuống trong ghế bành trong hơi ấm của lò sưởi điện trước lò sưởi chỉ để trang trí. :
- Chơi một trò chơi gì đi anh. Tránh đừng suy nghĩ đến điều đáng ghét ấy. Anh biết chơi gì nào?.
Em không có bài, không có cờ vua, cơ đam gì cả sao?
Nàng lắc đầu. Chàng cười, sau một lúc suy nghĩ, chàng nói:
- Giả sử em nhuốm bệnh, không nặng lắm, nhưng đủ để người ta cho em thôi việc ở Hoàng cung. Mà em cũng không thể kiếm một công việc thực sự khác nửa, vì sức khỏe kém. Và khi ấy, giả sử có người để lại cho em năm ngàn bảng một năm. Lúc ấy em sẽ làm gì? Em hãy nói trước rồi anh sẽ nói cho em nghe anh sẽ làm gì?.
Nàng cười:
- Ý anh muốn nói, em chỉ khỏe vừa đủ để làm một cái gì em muốn nhưng bệnh quá nên không làm được gì cả.
Đúng rồi!
Những cơn bệnh dễ thương nào mà mình thường nghĩ đến.
Phải- chàng trả lời- Em sẽ làm gì nào?
Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Em tin là em sẽ mua một chiếc thuyền như chiếc của anh. Chiếc năm tấn, đủ lớn để cho một người sống thoải mái hay lúc cần thiết cho hai người cũng được. Em có một mái nhà tranh, có hai phòng ngủ, một phòng khách và một nhà bếp nhìn ra biển cả. Đâu đó gần Yarmouth trên đảo Wight.
Và chỉ sống ở đấy và đi thuyền thôi sao?.
Có lẽ vậy
Thế em không chán phải làm đi làm lại một công việc sao?
Em cũng không rõ nửa. Thế em không thể làm một công việc gì sao?
Dĩ nhiên là không. Em bệnh mà, em biết không?
Nàng cười:
- Em nghĩ là người ta có thể chán nản khi không có việc gì để làm. Em nghĩ là em thích làm một công việc nào đó bán thời gian cho dù công việc ấy có làm em chết!.
Thế là dại rồi! - chàng nói - Nếu làm cố vấn y khoa cho em, anh không thể giới thiệu một việc như thế!
Cũng may, anh không phải là cố vấn y khoa của em.
Nàng trả lời:
- Giờ thì anh nói cho em biết anh sẽ làm gì – Nhớ là không phải là phi công nhé! Anh bệnh quá không thể làm gì được.
Anh nghĩ là anh sẽ mua một chiếc thuyền cá mập và trang bị đầy đủ như một thuyền buồm. Chàng nói:
Thuyền cá mập giống như thế nào?
Đó là một loại thuyền lớn, dài hơn hai mươi mét. Thường có máy dầu cặn. Anh thích mua hai chiếc nhỏ hơn thế. Thuyền này mũi cao, đuôi thấp, khá giống thuyền đánh cá của Anh, có buồng lái nhỏ ở sau. Thuyền này đi biển cũng đẹp lắm, bạn có thể đi vòng quanh địa cầu với thuyền cá mập.
Nàng cười:
- Anh muốn đi vòng quanh quả đất, hả anh David? Aét hẳn anh đã đi vòng quanh trái đất hai mươi lần rồi!.
Chàng cười với nàng:
A, nhưng đó là bay máy bay. Bạn không bao giờ thấy được gì khi bạn lái máy bay - Chàng suy nghĩ một chút rồi nói - Anh không nghĩ rằng anh thích đi quanh trái bằng thuyền cá mập, mà chỉ thích đi ở Úc thôi, Tasmania dẫy đầy những con lạch và cảng đáng yêu. Đi lên phía bắc, nếu cho thuyền đi qua các đảo Celebes, Sunda, Moluccas hoặc thẳng đường tới Borneo, thì không còn gì thú bằng! Đấy cũng là vùng rộng lớn mà chưa ai đặt chân tới.
Dừng một chút, David nói tiếp:
- Cách đây cũng khá lâu, lúc còn chiến tranh, anh bay từ phi trường Hatfield mới đến đảo Lữ Tống ở Phi luật tân. Anh đã đáp xuống Darwin để lấy xăng, và sau đó các anh đã có đủ xăng để bay la đà nên anh luôn luôn bay ở cao độ một ngàn bộ để cho vui. Anh chưa bao giờ thấy được cảnh vật nào đẹp đến thế! Sau Timor, có hàng trăm, hàng ngàn hòn đảo nào là quần đảo Celebes, quần đảo Moluccas và ngay cả đảo Phi Luật Tân và tất cả quần đảo san hô, hình như chẳng có ai sống trên đấy cả. Anh tự nhủ lòng một ngày nào đó, anh sẽ đến đó bằng thuyền.
- Em không chắc là anh không nói dối. Chẳng có gì khác biệt giữa du thuyền và đi máy bay cả. Nếu anh bệnh quá không thể lái máy bay được sao lại đủ sức đi thuyền cá mập?.
Dĩ nhiên. Chỉ có công việc nó làm cho anh kỳ lạ mà thôi!.
Thế anh chẳng có chỗ trú chân nào trên bờ cả sao?.
Không phải thế. Bạn có thể sống trên thuyền cá mập
Và bạn chẳng muốn làm một công việc nào khác nửa.
Chàng cười:
- Đưa được một chiếc thuyền buồm nhỏ từ A cho đến B qua bao nhiêu rặng đá ngầm san hô chưa ai thám hiểm đối với anh cũng là việc khó rồi!.
Em cảm thấy không vui vẻ gì khi không có công việc gì để làm - nàng nói với vẻ tư lự - Tuy nhiên, cuối cùng rồi cái gì cũng hấp dẫn thôi!.
Chàng nhìn nàng trước khi nói :
- Thế tốt hơn em nên đến nấu cho anh ăn trên thuyền cá mập.
Anh đâu muốn một người nấu ăn bệnh tật, có thể chết ở nơi anh bất cứ lúc nào, nàng cười.
Anh đâu biết - chàng nói - Cứ ví chúng mình là ông bà già Crock sống cả ngàn năm.
Nàng trả lời ngay Anh có đủ chuyện vui để kể cả ngàn năm không?
Chàng trả lời, Chúng ta có thể kể cho nhau nghe nhiều chuyện vui còn hay hơn thế nhiều.
Nàng hơi đỏ mặt và không nói gì cả, chăm chăm nhìn ngọn lửa. Chàng lại chú ý đến lọn tóc sau tai nàng, những đường nét mềm mại của cái cổ, ngạc nhiên sao nàng ít nói thế. Cuối cùng, nàng đứng dậy nhìn vào đồng hồ tay và buồn bã nói:
- Mười giờ mười lăm. Em phải đi pha một ly cà phê trước khi đi ngủ. Anh cũng uống một ly nhé, anh David?.
David cũng đứng dậy và nói:
- Thôi anh về đã nhé. Rán đi ngủ đi em! Ngày mai, có thể anh lại phải làm việc, và chắc em cũng vậy
Cửa phòng khách mở, cả hai người hướng mắt về phía ấy. Oâng Macmahon đi vào cùng Không đoàn trưởng Cox.
Đại tá quay về phía David:
- Nữ hoàng thay đổi chương trình - Oâng ta nói - Nữ hoàng muốn bay từ đây đến Canberra với chiếc Tare.