Dạ khoẻ - nàng trả lời - Chúng ta đến đâu rồi anh nhỉ ?
Có lẽ gần qua khỏi hồ Michigan. Chúng ta đang đi quá lên phía bắc của thành phố Chicago một chút.
Anh bảo là không thấy gì cơ mà !
Chàng lắc đầu:
Em có thể thấy dãy Thạch sơn trong suốt hai tiếng đồng họ - chàng nói tiếp - Tuy ở Denver, thành phần là hai phần mười mây , nhưng trông cũng chả đẹp chút nào !
Thế đảo Christmas ở đâu , anh Nigger?
Hai mươi độ nam Hạ uy di - David trả lời - Từ Ottawa đến đó cũng phải mất mười tiếng, bảy giờ rưỡi theo đồng hồ của em, có thể hơn hay kém một chút. Nhưng chín giờ cách biệt và chúng ta đi theo hướng mặt trời, nên khi đến đây, cũng đang còn giữa buổi sáng .
Trời! Thế chúng ta ở lại đảo Christmas bao lâu ?
Một tiếng thôi em ạ, đủ để cho mình tiếp tế nhiên liệu. Rồi chúng ta tiếp tục bay bảy tiếng rưỡi nữa mới đến Canberra. Chúng ta sẽ có mặt ở đấy vào lúc bốn giờ sáng, theo đồng hồ của em.
Nàng nhìn chàng cười:
Thật là một ngày dài ghê, anh nhỉ ? - chàng nói - Anh biết. Hai tiếng nữa chúng ta sẽ ăn trưa. Nếu anh là em, anh sẽ cố ngủ một chút
Chàng thử lại ghế để cho nàng biết cách điều chỉnh khi muốn nằm duỗi ra . Chàng nói:
Aên trưa xong, anh sẽ đến, nếu mọi việc êm thấm, em có thể lên phía trước ngồi một chút. Thay đổi không khí mà em, luôn dịp anh chỉ trên bản đồ là chúng ta tới đâu. Ngồi trong buồng lái nhìn thấy cảnh tuyệt vời lắm anh nhỉ ? - nàng hỏi .
Đúng vậy - chàng trả lời - Hàng ngàn dặm chẳng có gì đổi khác. Nàng cười:
Thế anh không thấy mặt đất sao ?
Không thấy được lúc đúng ngọ - chàng nói - Không rõ lắm đâu. Lúc hoàng hôn hay lúc rạng đông thì thấy được nhiều hơn, nhưng ở độ cao như thế này, mặt trời thì quá sáng, bầu trời thì tối quá, thì còn để ý đến mặt đất làm gì nữa!
Nàng lại hỏi:
Chúng ta ở độ cao bao nhiêu ?
Khoảng bốn mươi tám ngàn - chàng trả lời - Chúng ta thay đổi dộ cao từ từ trong lúc bay thì máy bay sẽ nhẹ hơn.
Chàng đi ra sau và nói chuyện một lúc với nam nữ tiếp viên về bữa ăn. Rồi chàng hỏi:
Nữ hoàng đang làm gì ?
Nữ hoàng đang nghỉ , thưa ông.Tôi đã làm xong nệm giường cho ngài .
Nữ hoàng khỏe chứ? Có bệnh hoạn gì chăng ?
Nữ tiếp viên lắc đầu:
Tôi nghĩ, ngài đang còn mệt lắm, thưa ông. Ngài nói ngài ngủ không yên giấc.
Bác sĩ là nhân vật thứ tám của đoàn tuỳ tùng hoàng gia, một y sĩ của phố Harley, bác sĩ Mitchison. David dừng lại bên ghế ông ta , trên đường trở về buồng lái và nói với ông ta về sức khỏe của Nữ hoàng và được ông ta bảo đảm. Chàng tiếp tục đi, khi qua buồng của Quận công cửa còn mở, Quận công đang đứng ở trong nói vọng ra:
Tôi xin phép lên buồng lái được không cơ trưởng ?
Xin mời ngài - David nói.
Trong mười lăm phút ông ta đã thảo luận về việc hải hành với sĩ quan hải quân, có lúc hai người đã sử dụng kính lục phân dùng cho tàu biển để định vị trí. Chiếc máy bay bay lơ lửng trên bầu trời, tưởng chừng như bất động, cần khảo sát tầng mây phía dưới để theo dõi bất cứ một động tác nào về phía trước. Giờ này máy bay đang từ từ bay qua Iowa và Nebraska. Quận công ở lại với David được một giờ, ngồi trong ghế của phi công, học về chức năng của nhiều loại thiết bị và kiểm tra tay lái.
Tôi muốn đưa Nữ hoàng đến đây khi Nữ hoàng thức dậy - ông ta nói - Nhưng giờ này thì bà ấy còn hơi mệt.
Thưa ngài được.
Quận công đi trở về buồng của ông ta và David ngồi vào tay lái trong lúc Ryder nằm trong một giường ngủ ở đàng sau buồng lái. Người nữ tiếp viên mang đến cho David một khay ăn trưa, anh ta vừa lái vừa ăn, vừa lúc máy bay qua bang Arizonavới những dãy núi xám đỏ hiện ra ở phía dưới xa. Frank Cox tiến đến cầm tay lái thế cho David, chàng đi về phía Rosemary và nói:
Chúng ta sắp sửa vượt bờ biển. Em có muốn đến chỗ anh một chút không? Qua chỗ này rồi em sẽ không còn thấy gì nữa trong một khoảng thời gian dài.
Nàng trả lời:
Em thích lắm.
Chàng đem nàng lên buồng lái, ngồi vào chổ của phi công phụ. Frank Cox bảo là muốn đi ngủ, rút lui ra đàng sau. David ngồi với Rosemary cả tiếng đồng hồ ở tay lái. Chàng chỉ cho nàng đủ thứ nhưng đó chỉ là lối hướng dẫn trừu tượng, bởi vì máy bay đang bay theo một đường bay đều và thẳng hướng do sự kiểm soát của tay lái tự động. David nói:
Anh muốn để cho em lái một chút nhưng sợ động đến giấc ngủ của Nữ hoàng, theo lời của cô tiếp viên. Chúng ta không nên đánh thức Ngài dậy vì chao đảo máy bay.