Ơû đấy cũng có một người đàn bà, một Xơ của bệnh viện nhưng không thể làm gì để làm giảm cơn đau của ông ta vì cá sấu đã nuốt chửng cái xách cứu thương của cô y tá và do đó cô ta phải đi ngủ. Cô ta ngồi ở bàn, đầu tựa trên cánh tay mà ngủ và người bệnh được bỏ lại cho một mục sư bệnh hoạn trong đêm tối. Nơi mà ông ta ở là một căn nhà xiêu vẹo, hay một chòi tranh thì đúng hơn, nằm trên nổng đất bao quanh là nước lũ và các loài thú vật đã tập trung về đây, con thì nhảy, con thì bò, con thì chạy về mảnh đất nhỏ bé ấy trong đêm tối giữa cảnh lụt lội này. Chúng đã đến vì sự chết chóc là một điều hết sức bí mật và những con vật cũng tò mò về cái chết của ông ta. Chúng đã tập họp ở đấy, thành một vòng tròn quanh nhà trong ánh trăng có khi bị gián đoạn vì bị mây che, và càng lúc chúng càng tiến sát vào vì chẳng có ai ngoài vị mục sư nửa tỉnh nửa mê trong căn nhà ấy và chúng cũng chẳng sợ gì ông ta. Hiện tại, nếu ông ta đã chết, chúng sẽ vào phòng xem ông ta chết, ông ta phải biết cái giây phút chúng vào phòng và phải biết mỗi lúc bầy súc vật càng tiến gần hơn. Cơn đau đang vò xé ông ta.
Thú vật cũng đúng thôi. Bạn bè thân thiết đôi khi cũng đúng thôi. Họ không bao giờ làm bạn tổn thương, trừ phi bạn tấn công họ. Hai trăm ba mươi con ngựa ở trại Wonamboola mà bạn làm chủ, những con vật câm ấy không bao giờ gọi bạn là thằng say xỉn, trừ khi chúng quá sợ, trở nên điên khùng đối với bạn, làm bạn chấn thương mà chẳng cần biết tại sao. Anh ta cũng chẳng ngại thú vật, vẫn để cho chúng vào phòng để nhìn anh ta chết nếu chúng muốn. Càng sớm càng tốt. Một lần nữa cơ thể của anh lại oằn đi vì cơn đau thắt ruột.
Trong đêm tối, chỉ còn một đốm sáng, như một gã nào đó đang cầm cái đĩa có đoạn nhỏ đèn cầy còn lại trên đó, miệng đĩa cao che khuất đèn cầy và ngọn lửa,chỉ còn thấy ánh sáng hồng le lói tỏa ra. Và trong ánh sáng hồng ấy có một bộ mặt, vàng bệch, nhăn nheo, bộ mặt của một ông già tàu trôi nổi trong không khí trước mắt ông ta. Bộ mặt ấy đã từng trôi nổi trước mắt ông ta trong đêm đen, đôi môi lay động và lời nói phát ra:
- Anh hút một điếu nhé, anh Stevie?.
Lời nói dẫu sao vẫn làm ông nhẹ nhõm. Oâng ta cố đáp to nhưng không có âm thanh. Oâng lại nhìn đôi mắt khẩn khoản và khuôn mặt ấy nói:
Được thôi, mình sẽ cho bạn hút.
Sau đấy là một khoảng lặng, rồi những động tác quen thuộc xảy ra rất gần với ông ta hứa hẹn cơn đau sẽ nhẹ đi, một lần nữa, cả trong miệng ông và trên sóng mũi. Giờ này thì ông có thể thư giản, không còn thấy đau đớn, có thể trở về với cơn mơ, với nước Anh, với Ratmalana, với phi trường Fairbairn ở Canberra, đi qua tất cả thế giới, tới lui như con thoi, có chở theo cả Nữ hoàng. Đảo Chistmas ở giữa biển Thái bình và đang yêu.
Đảo Christmas. Cơn đau nhói mạnh như một cú đấm làm anh ta mở bừng mắt, rên rỉ, kêu la trong cơn đau. Anh ta đang ở trong một căn phòng lạ mà anh ta chưa nhận ra, nhưng khác với chòi tranh ở nơi lụt lội, lại có ánh sáng trăng trong phòng và ánh sáng của ngọn đèn điện dưới cửa. Qua bức vách mỏng, anh ta nghe giọng ai nói
Có một người nữa đang bị đau đây này. Ai ngủ ở đây nhỉ? - có tiếng của Rosemary trả lời - chỉ huy trưởng Anderson đấy!
Cửa mở và người ta bật đèn lên. Chàng ta ngồi dậy trên giường, bụng vẫn còn quặn đau. Bác sĩ Mitchison trong bộ đồ ngủ đứng ở cửa, có Rosemary mặc áo khoát ngoài đứng ở đằng sau. Bác sĩ nói:
Anh thấy đã khỏe chưa?
Cơ trưởng trả lời:
Còn đau nhiều lắm
Rán ở đó vài phút, tôi sẽ kiếm cho anh một ít thuốc.
Bác sĩ biến mất sau hành lang, còn lại Rosemary đứng trên lối đi nhìn chàng, nàng đang cười. Ngay cả khi đau đớn, chàng vẫn nghĩ là nàng thật quyến rũ trong bộ áo khoác. Chàng hỏi:
Có chuyện gì thế?
Nàng nói:
Do món tôm đấy, anh Nigger ạ! Ai cũng bị đau trừ em, vì em không ăn con nào. Aét hẳn là do hộp thiếc mà ra!
Chàng liếm môi để làm sạch mùi hôi còn trên miệng. Chàng thì thầm:
Anh đã mơ một giấc mơ kinh khủng
Về cái gì?
Anh cũng không rõ, anh nằm hấp hối trong một lều tranh với một mục sư bệnh hoạn và cá sấu đã ăn hết các loại thuốc chữa bệnh.
Vị bác sĩ đã trở lui mang theo nửa bình nước với chất bột trăng trắng trong ấy. Oâng ta khuấy lên với cái tay cầm của bàn chải đánh răng. Bác sĩ nói:
Uống đi. Nếu còn đau, đến tôi ngay tôi sẽ cho uống thêm một ít nữa.
Viên phi công cầm lấy hỏi:
Thứ gì thế này?
Diazentothene. Nếu anh uống nhiều vào, anh sẽ khỏe thôi.
Chàng uống xong đưa lại cho bác sĩ. Oâng ta vội vã đi thăm người bệnh khác. David nói với Rosemary:
Em nói ai cũng bị như anh phải không?
Người nào có ăn tôm. Đó là chất độc do vi khuẩn tạo ra trong thịt thối. Oâng Vary và cô Turnbull bị nặng nhất, anh Nigger ạ!
Cơn ói chợt đến và Nigger chạy ra khỏi giường. Anh ta nói:
Anh cũng bị nữa đây. Xin lỗi, anh phải chạy cho kịp.
Đêm ấy không có ai trong cư xá sĩ quan được yên giấc, trừ Rosemary, khi mọi việc đã kiểm tra xong, một hai giờ sau là cô đi ngủ. Một số người da trắng, bị cơn bệnh vật vã, từng người bò ra ngoài hàng hiên sớm hôm sau khi những phòng ngủ quá nóng không thể ngủ được nữa. Họ ngồi trong ghế bố xếp trong bóng tối để hóng gió với bộ áo quần mỏng manh nhất và bắt đầu cảm thấy khoẻ trở lại. Rosemary cũng báo những chuyện không may ấy cho Thiếu tá Macmahon ở tư thất ông Quận trưởng, Thiếu tá cũng đã thân hành xuống xem sự thể. Chuyện đã xảy ra rồi, còn làm được gì ngoài việc uống thuốc, để xem công hiệu đến mức nào. Hầu hết đoàn tuỳ tùng uống thuốc nước Diazentothene và rượu mạnh trong lúc ăn trưa, có người khoẻ hơn lại còn ăn bánh ngọt pha sữa.
Rosemary chấm dứt bữa ăn trưa bằng món gà ướp lạnh. Sau khi ăn trưa, David đã thấy đỡ nhiều. Anh ta mặc một bộ đồng phục mỏng mới giặt ủi và đi bằng chiếc xe thùng ra đường băng để kiểm tra chiếc máy bay xem thử mọi việc đã xong chưa? Anh ta trở về phòng ăn lúc bốn giờ và thấy Rosemary đang ngồi một mình ở hành lang. Cô ta nói:
Em đã đi lên tư thất của ông Quận trưởng và đã gặp Quận công Philip. Em định xin lỗi vì buổi đấu quần vợt nhưng ngài nói ngày mai chúng ta sẽ đánh cặp. Em cũng đang lo là anh đã thật sự khoẻ chưa để chúng mình có thể đi tắm biển.
Chàng trả lời:
Giờ thì anh đã khoẻ nhiều. Anh muốn đi tắm với em.
Hai người thay xong áo quần tắm là xuống biển liền và cùng ngâm mình trong nước ấm trên cát trắng. Có tin đồn là thỉnh thoảng cũng có cá mập, nên hai người không dám lội xa bờ
Ơû đầu bãi tắm về hướng Bắc cách hai người một phần tư dặm có ba bốn người trong không lực hoàng gia Uùc biệt phái đang tắm ở chỗ cạn. Cũng khoảng cách chừng đó nhưng về hướng Nam, trước tư thất của ông Quận trưởng, có một ít bóng râm trên bãi nhờ người ta buộc một cái lều ở giữa những hàng cây đuôi ngựa. Trong bóng mát ấy có một người đàn bà trung niên đang cùng chồng ngồi trên ghế bố xếp, cả hai đang mặc đồ tắm. Rõ ràng là họ mới vừa tắm xong, vì khăn tắm đang phơi ở dây buộc lều. Giờ thì họ ngồi với nhau nhìn ra đầm