Anh David nhìn kìa!
Nàng cầm tay chàng, cái cầm tay làm chàng xúc động. Chàng nhìn xuống cánh tay nàng và nhìn ngược trở lên xem thử điều gì đã làm cho nàng vui như thế. Ba người đàn ông da trắng mặc vét mỏng loại thích hợp cho khí hậu nhiệt đới xuất hiện trên bong và hai người đàn bà da trắng cũng mặc trịnh trọng như vậy, đội nón Ascot rộng vành, mang găng tay, sẵn sàng lên bờ xin bệ kiến Nữ hoàng.
Nàng nói:
Oâng ta đem theo vợ và các người phụ tá – trong lời nói có vẻ bực mình – Anh David này – cả một nơi như thế này, Ngài cũng không được sống giản dị, ngay chỉ trong một ngày.
Chàng trả lời:
Họ sẽ không thể quấy rầy Ngài nhiều được đâu! Họ phải ở lại trên thuyền, phải không?
Anh xem kìa, họ đang thả xuồng xuống – nàng buồn bã nói – Tất cả bọn họ sẽ lên bờ. Ngài không thể ngồi trong ghế bố xếp, mặc áo quần tắm mà để cho họ vấn an sức khoẻ được
Cả hai nhìn lên bãi nhưng ghế chẳng thấy ai ngồi, chắc là đã đi vào nhà. Nàng giận dữ nói:
Sao lại có loại người điên đến thế! Không cho Ngài được rảnh rang.
Hai người ngồi yên lặng dưới bóng râm của hàng cây đuôi ngựa và nhìn thấy chiếc thuyền chèo cập sát bờ đến chiếc cầu tàu nhỏ phía trước nhà của Quận trưởng, trên thuyền có đàn ông lẫn đàn bà, các bà trang phục đầm rất đẹp. Thiếu tá Macmahon từ nhà đi xuống cầu tàu đón phái đoàn và đứng nói chuyện với họ, trong lúc Rosemary như sực tỉnh, nhớ ra nhiệm vụ của nàng nói:
Oâi trời! Em phải có mặt ở đấy để ngăn những người đàn bà kia khỏi gặp mặt Nữ hoàng.
Nàng cầm khăn tắm chạy biến vào phòng ăn của không lực Hoàng gia Uùc. David ngồi ở bãi biển được vài phút, nhìn đoàn người rời cầu tàu đến nhà ông Quận trưởng. Sau đấy, chàng cũng từ từ đi về phía trại. Chàng đi qua mặt Rosemary, thấy nàng ăn mặc lịch sự và đang vội vã đi làm phận sự.
Chiều hôm ấy, trước giờ ăn tối, lúc David đang còn ngồi ở hàng hiên nhắm nháp ly cà chua trong lúc người khác uống rượu Gin, thì Frank Cox đi vào phòng ăn và gọi tên anh ta:
Chúng ta sẽ tiếp tục bay vào ngày mai, Nigger. Nhớ cất cánh vào lúc chín giờ nhé!
Đi Canberra?
Đúng. Mọi người sẵn sàng bay vào ngày mai chứ?
Vâng ạ! Tôi đoán Nữ hoàng muốn bay thẳng đến Tharwa?
Đúng vậy. Ơû đây cũng hơi khó khăn, giờ này họ mới cảm thấy như vậy. Thật ra chẳng đủ chỗ ở cho tất cả chúng ta.
Thế họ không ngủ được trên con thuyền chết tiệt của họ hay sao?
Ưø, thì cũng được đấy, nhưng tôi thấy có vẻ thô sơ quá. Dầu sao, Nữ hoàng muốn đi tiếp. Ngài muốn giam mình ở Tharwa và chẳng tiếp một ai. Ơû đây chẳng có một sự sắp xếp hay bố trí nào bảo đảm cho sự biệt lập của Ngài
Viên phi công gật đầu:
Thế Rosemary đang làm gì?
Cô ta đang hướng dẫn những người đàn bà quanh quanh đâu đấy, chốc nữa sẽ đi theo họ và ông Macmahon xuống thuyền. Họ sẽ ăn tối trên thuyền
Họ lên bờ mà không ai ý kiến gì sao?
Thì họ được phép đến chín giờ.
David gật đầu:
Tôi sẽ đi tìm cô ấy. Giờ đó mà trở về thì hơi tối nhất là đi qua rặng cây một mình
Sau khi ăn tối, chàng thả bộ xuống cầu tàu và ngồi trên cọc buộc thuyền trong bóng tối. Vầng trăng mới mọc làm cho bầu trời sáng lên. Đèn trên thuyền chiếu sáng mặt đầm và trên mặt nước yên lặng, chàng còn nghe được tiếng nói cười vọng lại. Đàng sau lưng chàng, trong tư thất của ông Quận trưởng giờ này chẳng còn đèn đóm gì cả, trừ một ngọn trong nhà bếp nằm ở sau. Chàng khôngthấy được những ghế bố xếp trong bóng tối nhưng chàng cũng đoán là đã có người ngồi.
Ngay lúc ấy, trong lúc chàng chờ đợi, có tiếng bước chân trên cầu tàu sau lưng chàng và chàng đứng ngay dậy. Trăng chưa lên hẳn, nhưng trong ánh sáng mờ nhạt, chàng thấy Quận công và Nữ hoàng. Nữ hoàng hỏi:
Chỉ huy trưởng Anderson đấy à?
Thưa Ngài, vâng. Tôi đang đợi cô Long để đưa cô ấy về nhà.
Anh chu đáo quá! Rất tiếc về chuyện bữa tối. Anh nay đã khoẻ hẳn chưa?
Chàng cười:
Dạ khoẻ. Cũng nhờ bác sĩ Mitchison. Ngay cả ông ấy cũng bị.
Nữ hoàng nói:
Nghe như thế ta cũng lo lắm, vì đồ hộp là do em chở tới bằng máy bay. Biết đâu trong đồ ăn của ta cũng có món tôm.
Anh ta lúng túng trả lời:
Không can gì đâu, thưa Ngài.
Cả ba người đứng nhìn ra phía đầm khi trăng đã lên cao. Nữ hoàng nói:
Đây cũng là nơi đáng yêu. Được đến đây như thế này ta cũng thấy vui lòng. Mong sao có một ngày nào đó lại đến nữa
Viên phi công nói:
Đây là nơi tiếp tế nhiên liệu tốt nhất giữa Canada và Uùc
Nữ hoàng quay về phía phu quân:
Có lẽ chúng ta cũng nên xây một căn nhà nhỏ của riêng mình, nếu chúng ta đến đây thường xuyên một căn phòng nhỏ với hai phòng ngủ nơi chẳng ồn ào náo nhiệt
Quận công nói:
Anh nghĩ chắc cũng không khó, em nhỉ?
Trên thuyền có tiếng nói lao xao và rồi ánh đèn dọi xuống thang phía dưới có chiếc thuyền nhỏ đậu sẵn. Thiếu tá Macmahon và Rosemary bước xuống thuyền nhỏ và chốc sau có tiếng mái chèo rập ràng khua nước.
Họ đến rồi kìa! - Nữ hoàng nói, quay về phía David – Ta rất tiếc đã không thể thực hiện được cuộc chơi quần vợt với hai bạn. Ta vẫn mong có một chiều nào đó ở Tharwa, em đem cô Long đến dùng tối với ta và ngài Quận công, có được chăng?