Nàng lắc đầu:
- Em đâu có làm vậy!
Hai người đứng yên lặng một lúc. Sau đó nàng quay lại và để tay lên vai chàng .
- Em muốn anh thông cảm cho em nhiều việc, anh nhé ! - Nàng dịu dàng nói - Em biết anh mến em và có lẽ, em cũng mến anh. Nếu chúng ta không còn nghĩ đến ai khác ngoài chúng ta –nếu chúng ta hoàn toàn trở nên ích kỷ và xử sự như trên màn ảnh –chúng ta có lẽ sẽ tiến tới một cảm giác là đang yêu nhau say đắm , và rồi chúng ta sẽ phải cưới nhau hay làm điều gì khác nữa. Em chưa đến lúc phải nghĩ ngợi như thế. Em cũng không thể rời bỏ văn phòng của thiếu tá Macmahon trong giai đoạn như thế này, hay bất cứ lúc nào khi sự việc này chưa chấm dứt, mà theo nhận định của em, có thể kéo dài nhiều năm nữa .
Chàng nói:
- Họ có kiếm người thay thế em. Cũng như anh cũng có thể được thay thế. Không có người nào là không thể thay thế được .
- Em hiểu - nàng nói - Điều ấy cũng không thể ngăn em ghét bản thân em nếu như giờ đây em từ bỏ công việc - Nàng ngẩng đầu lên nói với David - Em không thể hiểu anh có nhận thức toàn bộ vấn đề đang xảy ra không, anh Nigger? Nữ hoàng đang ở trung tâm điểm của cuộc khủng hoảng hiến pháp loại một. Việc cai trị nước Anh không còn hấp dẫn đến nỗi những người con của Ngài không ai lo chuyện ấy nữa cả , dầu là một người. Đó là chuyện dài và chuyện ngắn của nước Anh .
- Có thật như vậy chăng? - chàng hỏi
Nàng gật đầu :
Nếu đêm nay Ngài băng hà, sẽ có những sự thoái vị , cái này sau cái kia, và Vương triều nước Anh sẽ đi đến chỗ cáo chung. Mình không thể xử sự với mọi người như cách người ta xử sự với Nữ hoàng. Nếu anh được thấy những điều mà em đã đọc trong công báo ở văn phòng – cái cách mà các chính trị gia tép riu, hôi hám đã viết cho Ngài, chẳng coi Ngài là cái gì cả …
Dừng một chút, nàng lại nói tiếp :
- Aét hẳn Ngài đã yêu thương nước Anh vô cùng, nếu không, Ngài đã không bỏ qua một việc như thế. Dường như Ngài không phải là hạng hèn nhát.
Chàng nói:
- Anh không ngờ câu chuyện lại tệ hại đến như vậy .
- Dĩ nhiên là anh không thể ngờ được. Em sẽ không nói chuyện ấy ngay bây giờ, anh Nigger ạ! Chỉ khi nào riêng hai chúng mình thôi! Em muốn anh hiểu cho là tại sao em vẫn chưa nghĩ đến vấn đề kết hôn. Em chỉ là một bánh xe răng trong guồng máy, nhưng em đã hiện diện ở đấy ba năm rồi và em đang chạy đều, êm ả. Nếu em bỏ việc, là tạo thêm một sự lo lắng nữa cho hoàng cung. Một điều mà em biết rất rõ là khi em bỏ việc rồi, họ rất lo là em có thể ngồi lê đôi mách và người mới thay thế em có giữ được sự kín đáo không? - Nàng quay lại nhìn ra mặt đầm phẳng lặng - Em không thể để chuyện ấy xảy ra. Nếu em bỏ lỡ cơ hội kết hôn với anh, em sẽ ân hận suốt đời và đó mới chính là điều em phải canh cánh bên lòng . Nhưng em không thể không là nhân viên của hoàng gia trong lúc như thế này.
Chàng vuốt mái tóc ngắn, mềm mại phía sau đầu nàng , nói :
- Thế em nghĩ câu chuyện sẽ kéo dài bao lâu ?
Yên lặng một lúc, rồi có tiếng nàng nói :
- Nữ hoàng nhận ra điều gì đó và Ngài đã hành động . Có lẽ thay đổi hiến pháp. Em không biết chắc là điều gì, và Ngài sẽ mất bao lâu để thiết lập Vương triều thành một nhà nước khi hoàng tử Charles bằng lòng kế vị sau khi ngài qua đời. Em không biết chuyện gì sắp xảy ra, cũng như ngài phải mất bao lâu để thành tựu công việc - Nghỉ một chút, nàng nói tiếp - Ngài đã có nhiều cuộc thảo luận ở Ottawa với ông Delamain và lãnh đạo của nhóm đối lập, ông Macdonald và với ngài Toàn quyền Canada. Giờ đây em nghĩ là Ngài sẽ đến Canberra cũng để thực hiện những việc như thế. Ngài đã có dự định trong óc và Ngài sẽ thảo luận với các nhà chính trị lão thành khắp cả Liên hiệp Anh. Có sự thay đổi hiến pháp sẽ làm cho đời sống Vương triều dễ thở hơn ở Anh. Em không biết đó là gì, anh David ạ! Nếu em biết, không biết em có được phép nói không, ngay cả với anh .
- Đừng - David tỏ vẻ suy tư nói - Nói ít hơn nhiều em ạ !
Nàng cười nhìn chàng:
- Em cần phải nói cho anh biết một điều. Em biết anh nghĩ rằng em không muốn kết hôn với anh vì sợ có con da đen.
- Nâu - chàng sửa lại - Không đậm hơn màu da của anh.
Nàng nói :
- Chẳng phải màu nâu mà cũng chẳng phải màu gì cả. Có phải giờ này anh tin tưởng như thế, phải không ?
- Dĩ nhiên
- Vậy thì trong lúc nói chuyện, em phải cố tránh nhắc lại những chuyện ấy. Hãy cố quên chúng đi anh ạ! Nói như thế là giải thích cho anh biết tại sao giờ này mà em chưa kết hôn hay chưa biết đến bao giờ thì kết hôn. Nếu không, em biết anh sẽ có ý nghĩ là đang còn điều gì thắc mắc về anh .
Chàng nói :
- Không đâu - rồi nhìn vào mặt nàng, chàng vừa cười vừa nói - Em có biết đây là lần đầu tiên trong đời anh ngỏ lời kết hôn với một cô gái ?
- Thật sao, anh David ?
Chàng gật đầu:
- Trước đây anh chưa bao giờ gặp một người nào mà anh nghĩ là họ không để ý đến màu da của anh. Anh chưa bao giờ có thái độ rõ ràng như đã có được ở em - Chàng lại vuốt tóc nàng một lần nữa - Em không cần phải sợ là anh bỏ trốn. Công tác này không thể kéo dài quá một năm. Anh sẽ có mặt ở đây đủ thời gian cho em cảm thấy không còn bị ràng buộc trước khi có quyết định kết hôn .
- Em không bao giờ cảm thấy như thế đâu, anh David ạ !
Giọng chàng trầm xuống:
- Tiếc thật! Nhưng ai cũng nói đó là cơ hội mà mình cần nắm lấy, từ khi chúng mình phục vụ cho một Nữ hoàng.
Chàng cảm thấy đôi tay mình rung nhẹ khi nàng nói:
- Chúng ta nên về đi ngủ, đi anh. Ngày mai anh còn phải bay nhiều!
Chàng nới lỏng vòng tay và hai người đứng nhìn cảnh trăng sáng. Chàng nói:
- Em nhìn kìa! Chúng ta có mọi thứ trước mắt, nào đảo san hô, nào vầng trăng, nào đầm yên tĩnh – mọi thứ em cần cho một cảnh yêu đương trên sân khấu. Chúng ta là hai kẻ ngu si đần độn, phải không em ?