Chàng trả lời:
Anh biết. Do đó anh mới hỏi em mình ở lại đây được bao lâu. Chú Donald thế nào cũng đến.
Thế nào ngày mai chúng ta cũng biết tin thôi – nàng đáp – Em có linh tính là Ngài không ở đây lâu đâu, và muốn trở về thẳng Luân đôn ngay từ đây
Hai người dùng bữa tối với mọi người rồi đi ngủ. Tiếp sau đó là ba ngày chờ đợi của phi hành đoàn chiếc Tare. Họ tiếp tế nhiên liệu, kiểm tra máy bay và chỉnh trang lại chút ít và sau đó, chẳng còn việc gì để làm, họ ngồi đợi lệnh và tán gẫu trong nhà ăn của không lực Hoàng gia Úc. Rosemary có mặt trong biệt điện Tharwa suốt ngày và buổi chiều mới cho dịp nói cho David biết một vài chuyện. Ngày đầu Nữ hoàng không gặp ai trừ vị Toàn quyền và dùng trưa với ông ấy, nhưng ngày thứ Hai, thứ Ba thì bận rộn hơn. Oâng Hogan, vị Thủ tướng và ông Cochrane, thủ lĩnh đảng đối lập cũng đã dùng trưa với Ngài, trong bữa ăn hy hữu, kì lạ, kéo dài nhiều giờ, mãi đến năm giờ chiều mới xong. Những người đến ăn trưa còn có phó viện trưởng đại học và những người khách khác như ngài Hubert Spence, chánh án toà án tối cao, Murray Gordon, giáo sư nghiên cứu của trường đại học kinh tế chính trị, giáo sư sử học và nhiều ông lớn cỡ bự như thế
Vào giờ ăn trưa ngày thứ Ba, Frank Cox xuất hiện ở nhà ăn không lực hoàng gia Úc, ông ta nói với David:
Ngày mai có công việc cho anh rồi!
Viên phi công gật đầu:
Luân Đôn?
Chưa đâu. Melbourne?
Viên phi công nhướng đôi mắt:
Có xa đâu. Mấy giờ thì cất cánh?
Mười giờ. Họ muốn trở về buổi tối. Có lẽ vào lúc sáu giờ, ngừng một chút ông ta nói tiếp:
Thế anh sử dụng phi trường nào?
Berwick – viên phi công trả lời – Essendon và Moorabin chỉ dùng cho máy bay thường. Đi xe hơi đến Berwick cũng phải mười giờ bốn mười lăm
Nửa giờ sau, từ Tharwa, Rosemary gọi máy đến, vừa nói vừa thở:
Anh David, anh biết chúng ta sẽ phải tiếp hai ngài vài ván đấu quần vợt chứ? Đêm nay đấy!
Trời ơi! Chàng kêu lên – Ở giữa các Đại sứ và Thủ tướng sao?
Không phải vậy đâu. Nữ hoàng đến văn phòng em trước giờ ăn trưa và Ngài mời hai chúng ta cùng đấu chơi, sau đó sẽ ăn tối. Em chỉ biết vâng dạ
Chàng nói:
Anh cứ ngỡ là Ngài quên rồi, Ngài làm gì mà chả được!
Cô gái nói:
Anh đừng lầm. Em không nghĩ là Ngài quên đâu! Ngài muốn bắt đầu vào lúc năm giờ. Bốn giờ mười lăm em cho xe đến khách sạn đón anh nhé!
Cám ơn em, Rosemary. Anh còn phải xem mượn ở đâu bộ áo quần và cái vợt.
Trận quần vợt chiều hôm ấy cũng không chơi hay lắm. Nữ hoàng với tuổi năm mươi lăm thích chơi trên sân cỏ với một lí do rõ ràng. Vì ở tuổi ấy, người hơi đẫy, mong chơi cho được là tốt rồi! Rosemary cũng không khá hơn gì, đi thuyền trong giờ nhàn rỗi là thú tiêu khiển của nàng. Cho nên các bà theo đến cuối hiệp là đã khá rồi! Quận công, người gầy, dáng thể thao, chơi thật tốt, đã bắt David chạy nhiều, vì vậy phe Hoàng cung bình thường cũng thắng hai ván sáu ba và sáu bốn
Hai ván là đủ, sau đó họ thả bộ qua vườn hồng trong ánh chiều tà đến thảm cỏ lớn trước biệt thự và đi về phía bờ sông. Trong lúc đi, Nữ hoàng nói:
Mọi chuyện xong xuôi cả trước khi chúng ta đến Melbourne ngày mai chứ, chỉ huy trưởng?
Đã xong xuôi, thưa Ngài – David đáp – Chúng ta không thể đạt tới độ cao vận chuyển, nên không thể bay nhanh được. Cũng phải mất năm mươi phút, thưa Ngài!
Máy bay đẹp thế này mà chỉ dùng để đi một đoạn đường ngắn, kể cũng phí nhỉ? - Nữ hoàng nhận xét – Nhưng thật bất nhẫn khi mời ngài Robert đi suốt cả quãng đường dài đến đây.
Ngài Robert? – David lễ phép hỏi
Ngài Robert Menzies - Nữ hoàng trả lời – ông già này cũng thật lạ. Ta không được rõ trước khi về hưu, ông ấy đã làm Thủ tướng trong bao nhiêu năm. Khi ta lên ngôi báu, ông ấy đã làm Thủ tướng trước đấy lâu rồi! Khi nào đến Úc ta cũng cố tìm thăm ông ta. Nhưng năm nay, ông ấy đã tám mươi tám rồi, thế nhưng cũng còn khá mạnh. Thật là không lịch sự, ở tuổi ông ta mà phải bắt đi xa. Nên ta thân hành đến nhà ông ấy ở Toorak dùng bữa trưa với ông ta ngày mai. Và cũng có ông Calwell dùng trưa với ta nữa. Oâng ta cũng ở Melbourne.
David ngạc nhiên hỏi:
Thưa Ngài, ông Calwell mà còn sống à?
Aø, phải. Oâng ta chỉ tám muơi sáu thôi. Tức cười thật. Ơû viện dân biểu, hai kẻ đối lập đang còn sống. Giờ thì tranh đấu làm sao được nữa, nên họ gặp nhau mỗi tuần để đánh cờ và cãi nhau ở bàn cờ - Nữ hoàng dừng lại và đứng nhìn những ngọn đồi rậm rạp của ngọn núi Tennant trong ánh chiều tà – Những ông già này thấy cũng đã nhiều và học cũng rất rộng – ta luôn luôn học hỏi nhiều nhờ đàm đạo với những nhà ngoại giao lão thành này. Họ vẫn còn khách quan khi đã về hưu một hai năm và họ mới thật sự hữu ích.
Ngài quay về phía Rosemary hỏi:
Đây là chuyến đầu tiên con về thăm nước Úc, phải không?
Nàng trả lời:
Thưa Ngài phải. Trước đây con chưa từng ra khỏi nước Anh. Hai người đi ngược lên thảm cỏ về phía căn nhà trắng dài trong ánh chiều.
Nữ hoàng hỏi:
Con có thích ở nơi đây chăng?
Con chỉ mới thăm Canberra và Tharwa – cô gái trả lời – những nơi con đến thật dễ mến, thưa Ngài.
Nữ hoàng nói:
Con nên thăm nhiều hơn thế. Sao con không đi với ta đến Melbourbe ngày mai? Ta mong chỉ huy trưởng Anderson sẽ mời con dùng trưa ở Melbourne nếu con tha thiết yêu cầu. Chúng ta chắc khó khởi hành trở về trước buổi tối
Cô gái nói:
Ngài quá thương con nên mới nói như thế. Riêng con phải gặp thiếu tá Macmahon để xem thử có nhiều việc phải làm không?
Nữ hoàng nói:
Ta sẽ nói với ông ấy tối hôm nay. Ta không tin là có quá nhiều việc khi ta đi vắng.
David mỉm cười nói:
Thưa Ngài, đối với một cơ trưởng. Thật vô nguyên tắc nếu phải bỏ máy bay trên một phi trường lạ để đem cô Long đi ăn trưa ở Melbourne
Ồ lẩn thẩn rồi đấy, chỉ huy trưởng - Nữ hoàng nói – Oâng Ryder sẽ thay thế anh ở lại. Nếu anh còn nói lôi thôi, ta e rằng anh chẳng mong có dịp đưa cô nàng đi.
Viên phi công cười đáp:
Thưa Ngài, tôi không muốn như thế đâu ạ!
Ta cũng hy vọng thế!
Rosemary hơi ngượng, nàng mong cho câu chuyện chấm dứt, nên đang đi, nàng dừng lại và nhìn quanh. Tất cả đều yên tĩnh trong ánh sáng chiều hè, hàng cây bạch đàn la đà trên mặt sông, chung quanh là những ngọn đồi rậm rạp xanh thẳm. Nàng nhỏ nhẹ nói:
Thật tuyệt vời. Con chưa bao giờ thấy cảnh đẹp như thế này ở Anh