Nữ hoàng nói:
Không con ạ! Chưa có cảnh nào giống như thế này ở Anh. Nhưng ta yêu nước Anh, cảnh trí nước Anh rất thân thương, gần gũi, nhưng ta cũng thích đến đây nữa, nơi Tharwa này
Họ yên lặng đi bộ một đoạn đường ngắn về phía biệt thự. Sau một lúc suy nghĩ, Nữ hoàng nói:
Có lẽ ta mến nước Úc vì nó mới mẻ. Cũng như mở một trang nhật kí còn trong sáng. Ta luôn luôn cảm thấy khi ta đến đây là để bắt đầu lại và cố làm một điều gì tốt hơn ở nơi trong sáng, mới mẻ này.
Họ đi vào nhà và Nữ hoàng đưa Rosemary về phía có phòng ngủ. David đã đem sẵn đồng phục trong vali nhưng Quận công nói:
Đêm nay chúng ta chẳng nên thay áo quần. Ngày mai bận rộn lắm, nên chỉ tập thể dục sơ sơ rồi đi ngủ cho sớm là việc chính
Vì vậy chẳng mấy chốc tất cả tụ tập ở phòng đọc sách của Quận công để uống rượu cốc teo và rượu xê-ri, một người giúp việc nam mặc đồng phục phục vụ phân phối nước cà chua cho David.
Quận công hỏi:
Chỉ huy trưởng, anh không bao giờ uống những thứ này chứ?
Thưa Ngài, không.
Khôn thật – Quận công vừa nhấp rượu xê-ri vừa nói – Đó là cách ứng xử hay là không thích?
Vì không thích, thưa Ngài – viên phi công trả lời, rồi do dự nói – Tôi luôn sợ uống rượu. Tôi nghĩ là có thể bị ghiền nên cũng không thử làm gì ! tôi nghĩ là theo cách này, tôi cũng hơi khác người
Rosemary nói:
Thật đấy, thưa Ngài. Anh ấy không uống một giọt. Con tin anh ấy là người độc nhất con quen, không biết uống rượu.
Nữ hoàng nói:
Ta rất mừng khi nghe con nói như thế. Ta cảm thấy được an toàn hơn khi được cơ trưởng lái. David cười:
Đó cũng là lí do tại sao họ chọn tôi vào công tác này, thưa Ngài. Chắc chẳng có lí do nào khác nữa.
Vô lí - Nữ hoàng nói – Ta biết lí do tại sao họ chọn anh
Trước khi ăn tối Macmahon có đến thăm và đồng ý cho Rosemary nghỉ một ngày. Tất cả bốn người ăn tối quanh một bàn ăn nhỏ dưới cửa sổ vòng cung trong phòng ăn rất lớn, câu chuyện xoay quanh về những vườn hoa của Úc, về nạn hạn hán ở Queensland. Họ uống cà phê trong phòng khách của Nữ hoàng. Sau đấy David và Rosemary xin rút lui và có xe đưa về lại khách sạn ở Canberra
Sáng hôm sau đúng mười giờ, họ cất cánh khỏi phi trường Fairbairn và bay qua các ngọn núi ở độ cao mười ngàn bộ với một đoàn hộ tống gồm bốn chiếc đấu cơ của không lực hoàng gia Úc đến Berwick, hai mươi dặm về phía đông nam của Melbourne. Qua phi trường những chiếc đấu cơ này bay vút lên không và David cho chiếc Ceres đáp xuống và chạy vào phi trường. Có rất ít người trên phi trường vì cuộc thăm viếng được dấu kín và không tiết lộ cho báo chí biết và phi trường chỉ sử dụng cho việc thuê bao của tư nhân. Bốn chiếc xe hơi đã đợi sẵn trên đường băng. David đậu máy bay gần những xe này, xong tắt máy và trao máy bay cho Ryder, rồi theo Frank Cox và Rosemary, anh ta bước ra ngoài. Chẳng có phóng viên báo chí, chẳng có người quay phim làm cho chàng cảm thấy nhẹ nhõm
Nữ hoàng đang nói chuyện với hai cụ già bên chiếc xe hơi, có một người khá mập. David đứng với Frank Cox và Rosemary có thể nghe được câu nói của Nữ hoàng:
Đáng ra hai ông không nên đến đây, tôi sẽ đến nhà mà!
David nhận ra người mập là cụ Menzies, cụ ấy nói:
Thần hy vọng là không đến nỗi già lắm để không thể đi xe ra phi trường đón ngài.
Oâng cụ kia nói:
Thưa Ngài, đúng thế ạ!
Nữ hoàng phán:
Ai lại để cho hai ông đứng trong giá lạnh thế này! Hai ông có muốn xem qua máy bay không? Thật là loại máy bay tuyệt với! Có ngồi ở trong mới thấy êm, mà lại còn bay nhanh nữa. Từ Ottawa đến Canberra chỉ mất không đầy mười tám giờ bay
Oâng cụ Calwell kêu lên:
Trời, nhanh thế!
Nữ hoàng quay lui tìm David:
Đến đây, chỉ huy trưởng – quay về phía hai cụ già, Ngài nói – Đây là một trong những người đồng hương với hai ông, cơ trưởng của chiếc máy bay. Phi đội trưởng Anderson. Ngài Robert Menzies và cụ ông Calwell.
David lịch sự mời:
Thưa mời hai cụ lên xem qua một chút ạ!
Hai ông cụ nhìn nhau, rồi ông Calwell nói:
Với tôi thì máy bay nào cũng giống nhau cả. Tôi đã xem nhiều loại máy bay cho đến cuối đời.
Ngài Robert nói:
Tôi cũng có thể tưởng tượng ra nó – ông ngừng lại và đưa mắt nhìn chiếc máy bay khổng lồ màu bạc, rồi nói – Dick Casey chết tức thật! Chắc hẳn ông ta sẽ sung sướng có mặt ở đây để diện kiến Nữ hoàng đã đến nước Úc trên chuyến bay Úc trong phi đội Nữ hoàng và với một phi hành đoàn Úc – ông ta nhìn về phía Nữ hoàng – Thưa Nữ hoàng đây là phi trường riêng của ông ấy trong những ngày đầu tiên, ông ấy là chủ nhân của vô số đất đai quanh đây. Oâng ta có phi trường riêng và tự lái máy bay như một người phi công cho mãi tới những năm trên bảy mươi, bà vợ ông ta cũng là một phi công. Những năm bốn mươi tôi thường đến đây nhưng không hợp tính nhau. Oâng ta có một nhà chứa máy bay làm bằng cây kia kìa ngay trên chỗ đất trưng bày của chi nhánh hãng Shell.
Nữ hoàng cắt dòng tư tưởng của ông ta bằng cách hướng dẫn ông ta trở về nơi đậu xe hơi và mời ông ta lên xe trước, rồi ngài mới lên sau. Quận công và ông Calwell lên một chiếc xe khác và cả hai chiếc chạy ra đường phố Melbourne. Chiếc xe hơi thứ ba đang đậu trên đường băng và David nói với Rosemary:
Chiếc này dành cho chúng mình
Người tài xế mở cửa cho nàng lên và David ngồi vào bên nàng. Họ cũng chạy theo những chiếc trước đến xa lộ các Hoàng tử và theo đường về Melbourne.
Rosemary nói:.
Có lẽ ta bị lầm cũng nên anh ạ! Anh có nghĩ là xe này lái chúng ta suốt ngày không?
Chàng trả lời:
Có lẽ vậy em ạ! Nó phải đưa chúng ta về Berwick trước năm giờ, nếu không Nữ hoàng không thể về Tharwa được. Giờ thì em muốn làm gì?
Nàng suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
Em muốn lái xe qua thành phố Melbourne để xem thử phố phường ra sao – quay về phía David nàng nói tiếp – Em quê lắm, thành phố gần biển, phải không anh?
David trả lời:
Phải. Chẳng phải biển rộng đâu. Chỉ nằm trên bờ vịnh vòng cung lớn. Vịnh Port Phillip ở cực Bắc. Khoảng bốn mươi dặm là cùng