Người ta có đi thuyền như ở bên Anh vậy không?
Trời! thứ gì mà chả có, bên em có những loại thuyền đua như thế nào thì ở đây cũng vậy thôi. Anh có một chiếc con Rồng đậu ở đây, trong câu lạc bộ Brighton.
Nàng nhìn chàng ngạc nhiên:
Thế có lần anh bảo em anh đi chiếc con Rồng, thế nó ở đây sao?
Chàng gật đầu:
Đây là thành phố quê hương của anh. Anh chỉ sinh ra ở Queensland nhưng suốt cuộc đời binh nghiệp của anh chỉ quanh quẩn trong thành phố Melbourne này. Anh đã cư trú tại Laverton trước khi đến nước Anh
Nàng hỏi:
Thế chúng ta đi xem chiếc con Rồng có được không? Em muốn tận mắt thấy một câu lạc bộ thuyền buồm của Úc.
Chàng trả lời:
Dĩ nhiên rồi! Anh cũng muốn đi thăm lại nó, đã một năm rồi, anh chưa đến đây. Chúng ta cho xe chạy băng qua thành phố rồi kiếm chỗ nào ăn trưa, sau đó sẽ xuống Brighton.
Có xa không anh?
Chàng lắc đầu:
Ngoài thành phố độ vài dặm. Ngoại ô mà! Đẹp lắm nhe!
Nàng nhìn quanh thích thú khi hai người lái xuyên qua vùng ngoại ô xa hơn. Nàng nói:
Nhiều nhà mới ghê anh nhỉ? David, anh cho em dừng lại để xem đi!
Chàng đáp:
Dĩ nhiên rồi! – chàng nhoài người tới trước và nói với người tài xế – Cái nhà kia vừa mới làm xong đấy! Dừng lại anh nhé!
Hai người bước xuống xe nàng nhìn quanh khu vườn bị xả rác. Nàng nói:
Em thấy chỗ nào xây dựng cũng không tránh khỏi như thế này. Cũng phải mất nhiều thời giờ để sắp xếp ngôi vườn cho tươm tất, anh nhỉ?
Nàng đứng nhìn quanh và nói:
Bất cứ ai có tiền cũng mua được một miếng đất và xây một ngôi nhà như thế này, anh nhỉ?
Chàng trả lời:
Đúng vậy. Và rồi đó là sản nghiệp của em, em muốn làm gì thì làm, bán đi, đổi chác, sống ở trong đó hay cho thuê giá bao nhiêu tuỳ ý. Mà chẳng cần phải hỏi Bộ.
Anh nghĩ điều đó cũng phải thôi. Anh chưa bao giờ nghe nói là phải hỏi ý kiến của ai cả.
Nàng nói:
Thật là vui khi có một căn nhà của riêng mình, cũng như có một chiếc thuyền vậy.
Cửa lớn mở, thợ sơn, thợ điện đến để làm những việc sau cùng. Cô gái hỏi:
Anh muốn làm bao nhiêu cũng được, phải không? Ý em nói, nếu muốn làm cho căn phòng đẹp thật sự, sàn nhà và gương soi xung quanh đều bằng I-nốc, một hồ cá làm bằng thạch cao nằnm chìm dưới nền có ánh điện màu hồng phản chiếu, có làm được chăng?
Chàng cười:
Anh không nghĩ có điều gì trở ngại cả, nếu em có đủ tiền và em muốn làm như thế
Hai người đi từ phòng này sang phòng khác. Những đồ đạc nội thất gợi lên óc tò mò của nàng, thiết trí các vòi nước và bồn rửa trong nhà bếp.
Nàng nói:
Dĩ nhiên, những đồ mới này không có ở nước Anh vì chẳng có ngôi nhà nào mới xây cả. Những vòi nước và bồn rửa trong các căn nhà cũng cách đây sáu mươi cho đến bảy mươi năm. Những thứ như thế này khó mà cũ lắm!
Nàng quay về phía David hỏi:
Anh David này, một căn nhà này giá bao nhiêu? Ý em nói là mới hoàn toàn.
Chàng đáp:
Nếu là ba phòng ngủ và chẳng có gì đặc biệt cả, anh nghĩ cũng vào khoảng bốn năm ngàn Anh kim.
Nàng nhìn chàng cười:
Nếu anh định kết hôn với ai, anh có đủ tiền mua nhà này không?
Chàng cười vui bảo:
Dĩ nhiên rồi. Hai người thì mua phải được.
Nàng quay đi:
Em có nói thế đâu. Em muốn nói là riêng anh cơ!
Hai người đi trở về xe hơi và lái về Melbourne. Chàng nói:
Thành phố này chẳng có chi nhiều. Không lớn lắm, chỉ vào khoảng hai triệu dân thôi, nhưng theo em nghĩ nó có mọi thứ em cần: câu lạc bộ, nhà hát, phòng tranh và tụ điểm ca nhạc. Và, có lẽ là nơi đáng yêu vì rất nhiều công viên và các con phố rộng. Anh đã đi nhiều nơi trên thế giới, nhưng anh thích Melbourne, vì nó chẳng thua kém gì các nơi khác.
Cuối ngày nàng đồng ý với chàng cùng ăn trưa ở một quán ăn Hy lạp nhỏ mà chàng quen với ông chủ. Oâng đã đối xử lịch thiệp vì tên chàng đã được các báo đăng tin liên quan đến cuộc viếng thăm bất ngờ tại Úc của Nữ hoàng. Từ đây xe đưa hai người về công viên Trearury, ở đấy chàng đã chỉ cho nàng xem lều tranh của thuyền trưởng Cook, được một ân nhân có lòng hào hiệp bảo quản sau khi bị phá huỷ ở Whitby và người ấy đã chuyên chở từng viên đá một, một cách sùng kính qua mười hai ngàn dặm để được tái thiết ở miền Antipodes, nơi thuyền trưởng Cook thám hiểm. Sau đấy hai người lái xe về câu lạc bộ thuyền buồm Hoàng gia ở Brighton. Ơû đây mùi biển mặn, mùi rong rêu, dầu bóng và gỗ ván thuyền mới đã gợi cho Rosemary kí ức quê hương ở Itchernor
Oà anh David, đây là loại thuyền quốc tế muời bốn tấn và kia cũng là một chiếc nữa!
Đúng rồi – David nói – Họ có cả một đoàn thuyền như thế ở đây
Nàng ngạc nhiên nói:
Em đâu biết như vậy, em cứ nghĩ thuyền bên này cũng giống như thuyền ở Anh thôi!
Chàng cười nói:
Do đó người ta mới gọi là thuyền quốc tế .
Hai người len lỏi qua các dãy thuyền để chồng chất lên nhau trên bến để đến thăm câu lạc bộ thuyền rồng của chàng đã bị phủ bụi thời gian
Chàng nói:
Đấy là chiếc Ariadne, có đủ cột buồm và sào căng buồm.
Rosemary nói:
Nó cũng giống như một chiếc thuyền buồm loại Dragon của Anh, tuy đường nét của nó sắc sảo hơn.
David nói:
Thuyền buồm mà! Cũng được bốn mươi năm rồi đấy, nhưng vẫn còn tốt chán!
Chàng đưa bàn tay sờ phía bên ngoài vỏ thuyền, cười nói với cô gái:
Gặp lại được anh cũng mừng, giờ thì nó đang chờ anh trở lại với nước Úc.
Nàng đứng quan sát chiếc thuyền một hồi lâu rồi nói:
Anh cũng mong trở lại đây lắm, phải không anh?
Chàng trả lời:
Nơi đây là quê hương anh. Anh không thể bỏ qua dịp may tiến thân vào phi đội Nữ hoàng. Anh rất sung sướng đã không từ chối công việc đã may mắn đến với anh. Anh cũng đã bắt đầu hiểu thêm một phần nào về nước Anh. Nhưng anh mong một ngày trở lại cố hương, không còn bận bịu với công việc và tự do đi thuyền.
Chàng vỗ nhẹ vào con thuyền và mời nàng:
Em có lên thăm buồng lái một chút không. Nó bẩn lắm đấy!
Em cũng muốn xem trên sàn thuyền như thế nào, anh David ạ!
Nàng buớc lên thang và trèo vào buồng lái, lấy tay phủi bụi để xem nước sơn bóng ở dưới. Nàng hỏi:
Chắc nó chạy nhanh lắm, anh nhỉ? Một ngày nào đó, em thích chính tay mình lái con thuyền này.
Chàng nói:
Rồi em sẽ có dịp thôi.
Giả vờ như không nghe câu trả lời của chàng, nàng hỏi tiếp:
Anh vừa mới nói là hiểu thêm được nhiều điều từ nước Anh là ý làm sao? Hay anh cũng bắt đầu cảm thấy mến nước Anh hơn trước, phải không anh?.
Suy nghĩ một lúc chàng trả lời:
Anh không bao giờ thích sống ở Anh. Anh nghĩ là còn có nhiều nơi tốt hơn để sinh sống và đây là một trong những nơi ấy. Cái mà anh muốn nói là có quá nhiều thứ để chiêm ngưỡng và thích thú ở Anh. Những thành quả về kỹ thuật của họ, sự can đảm trong những điều kiện xấu bắt buộc họ phải chịu đựng, ngay cả chính Nữ hoàng. Cũng có nhiều thứ đáng ghét như hệ thống chính trị, sự nô dịch của công nhân viên chức. Không biết ở Anh có được phép phê phán chính quyền như ở Úc không, vì ở đấy chẳng có điều tệ hại như thế. Nghĩ cho cùng đây cũng là sự may mắn thôi, vì nếu dân Úc làm không đủ nuôi miệng thì đời sống của họ cũng như dân Anh hiện tại mà thôi.
Nàng suy nghĩ mãi mới nói ra được:
Nhờ trời thương, nước Úc mới như ngày hôm nay.
Em nói sao? À, phải. Anh cũng nghĩ rằng nếu nước Úc cùng gặp vận rủi như nước Anh, hai nước chúng ta sẽ cùng hội cùng thuyền mà thôi. Căn bản, chúng ta là hai dân tộc giống nhau, nên phản ứng cũng giống nhau.