Chương 8
Những ngày sau đó, David ít gặp Rosemary. Anh cùng phi hành đoàn đến Hatfield đem chiếc Tare về White Waltham và cùng với Frank Cox bắt đầu công việc lấy cho được các chứng chỉ hạ cánh xuống phi trường dân sự của Anh quốc để được phép đáp xuống phi trường Luân đôn trong trường hợp khẩn cấp. Cả hai người cùng đi đến Bộ Hàng Không và được một quan chức cấp trung hiền lành tiếp đón. Ông này đề nghị rằng theo những điều lệ của nội qui thì những sĩ quan Úc và Canada trong lúc phục vụ đội bay Nữ hoàng phải bỏ quân hàm để được tái xác nhận là những phi công dân sự tùy theo từng loại chứng chỉ, tất cả phải mất độ sáu tuần để tiến hành thủ tục. Dewar và David cùng phát biểu là điều này không mấy cần thiết, nhưng vị quan chức ấy thành thật xin lỗi là không thể làm gì hơn được vì đấy là qui định của Bộ. David và Dewar bỏ đi và trao quyền quyết định cho Cao ủy phủ.
Vài ngày sau, hoàn toàn bất ngờ, họ được gọi đến Bộ một lần nữa. Lần này họ được một quan chức cao cấp hơn tiếp, đó là Bí thư thứ hai. Ông ta tiếp đón hai người rất ân cần và nói rằng ông vui mừng thông báo những văn bằng của hai người đã được điều chỉnh. Trên bàn làm việc của ông ta đã để sẵn những văn bằng dân sự của tất cả nhân viên của phi hành đoàn Úc và Canada. Bằng phi công đệ nhất hạng cho Chỉ huy trưởng phi đội Dewar và Chỉ huy trưởng phi đội Anderson, một tập văn bằng phi công dân sự, chuyên viên truyền tin và kỹ sư cơ khí cho tất cả phi hành đoàn. Các sĩ quan tiếp nhận các giấy tờ, có hơi ngạc nhiên, cuối cùng họ rút lui về Câu lạc bộ Hàng không Hoàng Gia có mang theo những giấy tờ này.
David nói :
Trong giọng nói đã có chút ít thay đổi. Nguyên do vì sao?
Dewar nói :
Trời mà biết ! tôi đã hỏi Frank nhưng anh ta vẫn giữ bí mật. Tôi nghĩ là họ sợ một cái gì đó. – Ngừng một chút, Dewar lại nói : Anh ta có nói với anh là tôi sẽ đi Ottawa nữa không?
Không. Thế bao giờ anh đi?
Đêm mai. Tôi chở Hoàng tử Charles và toàn gia quyến của ông ta.
David nhìn Dewar hỏi :
Hoàng tử đi bao lâu?
Tôi đâu biết. Đêm mai mình cất cánh lúc tám giờ với Hoàng tử và Công nương, ba đứa con, người hầu nam và nữ, bí thư và ba phần tư tấn hành lý. Sau đấy tôi phải đợi lệnh.
Trên báo đâu có đăng tin gì phải không?
Không ! Hãy giữ bí mật đấy!
Dĩ nhiên.
Đó là ngày mười tháng chạp. David tối hôm sau cũng có mặt với Ryder để chứng kiến chiếc Sugar cất cánh và yểm trợ nếu cần. Chuyến bay không bị trở ngại. Hoàng tử xứ Gale đến với gia đình và đoàn tùy tùng trên ba chiếc xe hơi và bước ra trên đường băng tối tăm và đầy gió bên cạnh chiếc máy bay và lên ngay ghế ngồi. Cửa máy bay đóng lại, động cơ bắt đầu chuyển động và chiếc Sugar tiến về phi đạo. Frank Cox và David đứng nhìn ngọn đèn lái nhấp nhánh trên bầu trời trên đường hướng về Canada và sau đó họ trở lại với sự sáng sủa và ấm áp của văn phòng làm việc.
Vào lúc ấy Frank Cox mới quay qua nói với David :
Lần tới sẽ là anh, Nigger ạ!
Thế đã sắp xếp gì chưa? David hỏi.
Không nhiều thì ít. Gia đình Havants sắp đi Kenya, đến Nyeri.
Lúc nào?
Thứ sáu hoặc thứ bảy. Chưa có ngày nhất định. Tôi đoán có lẽ thứ bảy.
David gật đầu :
Chúng tôi sẽ chuẩn bị. Ở lại bên ấy hay trở về liền?
Trở về liền – Đại tá Không đoàn trưởng trả lời – Có thể có công tác khác nữa sau chuyến bay ấy.
Viên phi công cười :
Một chuyến đã làm người ta lo rồi ! Chuyến đi Nyeri. Còn một chuyến nữa đi Nanyuki, phải không ?
Phải. – Hai người lại trở về với hồ sơ, và Cox lấy ra bản họa đồ và những chi tiết về Nanyuki – Anh đã đến đấy chưa ?
David lắc đầu :
Chưa. – Anh ta đang nghiên cứu những chi tiết của phi đạo, độ cao và vùng đất chung quanh.
David nói :
Ban ngày mà đáp xuống đấy thì an toàn thôi. Nhưng vào giờ chúng ta hạ cánh là đêm rồi, bảy hay tám giờ. Nếu đáp lần đầu mà gặp thời tiết xấu hoặc ban đêm, thì tôi sẽ không đáp đâu. Thay vào đấy, tôi nghĩ ta nên đáp xuống Nairobi.
Họ phải mất mười lăm phút để nghiên cứu đường bay. Cuối cùng viên phi công nói :
Thế này thì được, cất cánh lúc bảy giờ sáng. Nếu quá sớm thì sẽ đáp đêm ở Nairobi và như thế họ có thể ở lại đêm ở đấy và hôm sau sẽ đi bằng xe hơi.
Frank Cox ghi nhanh các con số trên lưng một bì thư, ông ta nói :
Họ có thể rời khỏi đây hơi tối một chút và đi chuyến bay đêm. Cất cánh lúc mười một giờ và đến đấy chín giờ sáng. Như thế tiện hơn cho họ vì bọn trẻ được ngủ suốt đêm.
Đi cả gia đình à?
Đại tá gật đầu.
Viên phi công nhìn đại tá cười :
Chuyến trước Hoàng tử và gia đình, chuyến sau Công chúa Anne và gia đình. Giống như di tản toàn bộ.
Có thể như thế, – Đại tá Cox nói – chúng ta chỉ biết vậy thôi !
Vâng, chỉ là thông tin thôi mà ! Bay ngày bay đêm tùy vào họ, nhưng tôi thích bay ngày hơn.
Đại tá trả lời :
Tôi sẽ cho anh biết đúng lúc.
David nói :
Mấy chàng trai lại thích đi phép trong dịp lễ Giáng sinh vì hầu hết họ đều có quan hệ trong xử sở này.
Cox lắc đầu :
Chẳng có nghỉ phép Giáng sinh cho phi hành đoàn của anh đâu, Nigger ạ! Thật ra, tôi không nghỉ như vậy, vì cứ tưởng anh có công tác khác cơ. Thôi, xin lỗi nhé !
Viên phi công trả lời :
Chẳng quan trọng gì đâu ! Thà họ có việc mà làm hơn là ngồi quanh đâu đó. Thế chuyến bay đến đâu ?
Tôi cũng chưa rõ. Tôi nghĩ là họ chưa quyết định.
Sáng hôm sau giới báo chí được thông báo là Hoàng tử và công nương xứ Gale cùng gia đình sẽ đi nghỉ Giáng sinh ở Vương cung Gatineau, nơi đấy George và Alice sẽ được học bài vở lòng về trượt tuyết. Tờ Thời báo, trong mục bình luận có nói đến kết quả đáng vui mừng trong những quan hệ của Liên hiệp Anh qua những động thái nội bộ của Vương triều từ nước này đến nước khác. Tuy nhiên, người ta chẳng bình luận về cuộc thăm viếng sắp đến của Công chúa và Quận công Havant đến Kenya.
Hôm đó là thứ năm, David điện thoại cho Rosemary ở trong cung và mời nàng cùng ăn tối với chàng. Chàng nói:
Chẳng còn bao lâu nữa anh sẽ đi xa, thế tối nay gặp nhau có được không?
Nàng trả lời :
Chỉ là chuyện anh sắp đi thôi, anh Nigger ? Công việc ở đây không hở tay. Đêm qua mãi đến hơn mười giờ, em mới về nhà.
Ôi trời ! – Chàng nói – Chắc là em mệt lắm nhỉ ?
Không sao đâu anh ạ – nàng nói tiếp – Em nói làm sao, nhỡ khi không tới được để ăn cùng anh ở tiệm Mario, một cửa hàng trong khu Shepherds Market.
Chàng hỏi :
Một mình em, em làm gì được nào ?
Chàng lại nói :
Anh cũng nấu được nhưng anh muốn tận mắt xem em làm việc. Em có thích, chẳng cần phải gọi món ăn, anh đem đến vài lon đồ hộp và nấu cái gì đó trong lúc chờ đợi em. Anh ở lại không lâu đâu !
Ồ, anh David, ý anh hay đấy ! Thế thì em chẳng phải lo về muộn. Anh nấu được chứ ?
Chàng trả lời :
Dĩ nhiên là được. Thế làm sao anh vào được nhà ?
Nàng nói cho chàng biết có một người trông nom nhà cửa ở tầng dưới, giữ chìa khóa :
Em sẽ điện thoại cho cô ấy và bảo cô ta để cho anh vào, – Nàng nói tiếp – “Em cố về trước bảy giờ nhưng không hiểu có được không. Đừng đọc tất cả thư tình của em, nghe anh !
Dĩ nhiên là anh sẽ đọc. Ít có cơ may cho thằng nhỏ như thế này.