Nàng lại nói :
Em chưa mệt đâu ! Chỉ là một chút căng thẳng cho cả anh và em, chẳng có gì đáng ngại.
Chàng mỉm cười, ôn tồn nói :
Ba năm phải chịu đựng như thế, anh nghĩ là vừa đủ cho bất cứ một ai, có lẽ anh cũng bị ảnh hưởng đấy !
Cô gái nhẹ nhàng nói :
Thế mà ngài chịu đựng đã ba mươi năm rồi, anh David ạ !
Đâu có lẽ, như thế này mãi, phải không em ? – chàng nói thêm – Anh muốn nói, đây có lẽ là cái vận xấu nhất, sự khủng hoảng đối với các nhà ngoại giao của ngài.
Nàng gật đầu :
Em cũng nghĩ thế. Nhưng trách nhiệm quá nặng nề đối với một người đàn bà, anh David ạ ! Ngay cả khi không có chuyện rắc rối, ngài phải đọc và đánh dấu cả chồng công báo, riêng cá nhân ngài cũng phải theo dõi vô số các vụ việc, những trách nhiệm xã hội chẳng ăn nhằm gì, ngài cũng phải lưu tâm. Gần một trăm năm qua, đối với bất cứ ai công việc thật quá nhiều không làm nổi. Từ khi Vương triều trở nên quan trọng và đầy trách nhiệm, công việc quá tải đến độ kinh khủng. Chẳng có gì mới mẻ, chẳng hạn như Hoàng tử Albert chết vì làm việc quá sức, người ta gọi là Albert Thiện. Nữ hoàng Victoria có giải pháp của riêng mình bằng cách rút lui hoàn toàn công việc của xã hội. Vua Edward thứ bảy và vua George thứ năm, cả hai cũng không sống được lâu, suốt ngày ở bàn làm việc cho đến khi đi ngủ thì chết. George thứ sáu cũng làm việc cho đến chết, như vua Albert Thiện vậy. Nữ hoàng Elizabeth và Quận công Philip đã ở trên ngôi báu ba mươi năm, lâu hơn bất cứ một vua nào khác trừ Nữ hoàng Victoria. Họ đã chịu đựng đến cùng. Họ đã có thể gánh vác trách nhiệm vì họ cùng nhau làm việc như một tập thể và họ đã thành công tuyệt vời. Nhưng họ không thể cán đáng công việc lâu hơn nữa vì cả hai cũng đã già, anh David ạ ! Già trước tuổi mà !
Yên lặng một lúc, David hỏi :
Vậy đâu là lời giải đáp ? Khi Nữ hoàng băng hà, Vương triều cũng đổ theo hay sao ? Bà là vị vua hay Nữ hoàng cuối cùng của nước Anh sao ?
Cô gái trả lời :
Không, nếu ngài biết cứu giúp Vương triều. Như anh thấy, nếu chuyện ấy xảy ra, chắc chắc sẽ là sự cáo chung của Liên hiệp Anh.
Nàng đứng dậy nói :
Thôi, đừng nói thêm gì nữa, anh nhé ! Em đã không thể giữ bí mật với anh, cho phép em dừng ở đây là vừa. Anh có hiểu cho em không ?
Chàng đứng lên, đến bên cạnh nàng. Chàng nói :
Anh hiểu. Giờ thì em phải đi ngủ. Cố mà ngủ ngoan đi nhé ! Hãy giữ những gì đẹp nhất trong giấc ngủ của em. Anh đi đây một chút và kiếm cho em cái mà em thích.
Nàng cười :
Em sẽ đi ngủ đây. Em sẽ có quà, cái mà em không thể có được và chưa hề dùng đến. Anh cũng cố mà ngủ đi nhé ! Đêm mai là anh bay rồi, bay đến Kenya, phải không anh ?
Chàng gật đầu :
Em nói đúng. Anh đã có công tác rồi mà chẳng hề lo nghĩ. Dại gì mà không ngủ cho ngon. – Chàng mỉm cười nhìn nàng – Mối bận tâm hiện tại của anh là em thôi.
Như bị một ma lực thúc đẩy, nàng tiến đến gần và cầm lấy bàn tay chàng :
Anh Nigger thân yêu, – nàng nhìn vào mắt chàng và nói – Anh đến với em tối nay thật tuyệt vời. Em sẽ không bao giờ quên bữa ăn kỷ niệm này.
Chàng cầm bàn tay kia của nàng và kéo nàng sát vào người chàng. Nàng để yên trong vòng tay ấm, mặt hơi ngước lên, chàng cúi xuống, hai người trao đổi nụ hôn nồng ấm. Nàng để như vậy một lúc cho chàng hôn lên mặt và vuốt tóc nàng. Rồi nàng rời vòng tay chàng và nhỏ nhẹ nói :
Thôi anh nhé, chúng ta đừng tiến xa nữa.
Chàng cười duyên :
Em nói có hơi muộn đấy ! Vì chúng ta đã bắt đầu rồi !
Em biết, nhưng thôi đừng tiến thêm nữa.
Tay chàng vẫn còn ôm vai nàng :
Em muốn nói hãy thong thả đợi ngày sáng sủa hơn, – Chàng nói tiếp – Nhưng em và anh sẽ mãi mãi ghi nhớ giây phút này. Cũng từ giây phút này chúng ta đợi ngày cử hành hôn lễ nhưng chắc phải đợi lâu lắm, phải không em.
Nàng lại nói :
Anh Nigger thương yêu. Khi đã quyết định rồi, chúng ta sẽ không đợi chờ lâu đâu. Như đã có lần, em đã nói với anh là phải chờ em lâu lắm.
Bao lâu ?
Nữ hoàng gặp trời yên bể lặng cũng vài tháng nữa. Lúc ấy em có thể ra đi được rồi” – nàng gỡ vòng tay của chàng và chỉ giữ lại một bàn tay thôi – Anh đã làm em nói ra tất cả, thay vì phải giữ kín anh David ạ !
Chàng cười nói :
Anh sắp sửa đi xa rồi ! Và em phải đi ngủ thôi. Giá mà anh ở lại được với em.
Nàng cười tinh nghịch :
Anh David, nếu anh nói như thế, có lẽ em chẳng an toàn chút nào khi có anh ở trong căn hộ này !
Không có đâu. Em hơi liều quá thôi !
Chàng quay lui lấy mũ và áo khoác :
Những cô gái như em làm cho các chàng trai dễ phạm tội.
Nàng lại nói :
Một ngày nào đó chúng ta sẽ phạm tội, khi Nữ hoàng đã qua đại hạn. Em xin hứa với anh.
Đánh cá nhé ! – vừa nói chàng vừa cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng – Chúc em ngủ ngon, Rosemary.