Nàng nói nho nhỏ :
Chúc anh ngủ ngon, anh thương yêu. Nhớ bảo trọng trên đường đến Kenya.
Chàng lái chiếc xe thể thao nhỏ trở về Maidenhead trong cơn mơ màu hồng, chẳng bao lâu chàng lạc vào thế giới thường nhật và lãng quên lời dặn dò cẩn thận của nàng. Chàng ngủ một giấc ngon lành và trước mười giờ chàng đã có mặt ở Luân đôn, ở văn phòng Shell House và hội ý riêng với Chánh đại diện của Hàng không, ông Corbett. Nhờ ông ta, chàng đã khám phá ra sự thật và tuyệt đối tin rằng chàng sẽ thực hiện một chuyến bay xa vào tối hôm ấy. David nói :
Chiều nay tôi cần hai xe bồn trống không và một xe nhớt. Tôi muốn bất kỳ một giọt xăng nhớt nào bơm ra khỏi chiếc Ceres phải được Bộ chỉ huy giám định và phân tích chính xác. Tôi không muốn tìm thấy, trong lúc đổ đầy bình xăng khác, lại có nước lã hay đường hay một loại gì bậy bạ trộn vào trong xăng nhớt. Sau đấy ông cho xin một biên lai chưa dùng, chúng tôi sẽ bơm xăng trở lại cho máy bay đầy đủ. Và tôi không muốn ai biết chuyện này.
Ông Corbett nhướng mắt lên nói :
Như vậy bản thân tôi phải quyết định thôi.
Chiều hôm ấy phải mất ba giờ để tiến hành công việc, đến năm giờ thì tiếp tế xăng nhớt và nhận biên lai chưa dùng. David ra lệnh cho tất cả phi hành đoàn phải có mặt ở nhà chứa máy bay trong lúc công việc tiếp tế đang tiến hành, trừ các tiếp viên. Khi xe bồn đã đi khỏi, David ra lệnh cho một nửa phi hành đoàn đi lấy hành lý và ở lại trong phi cơ với nửa kia. David không dám liều lĩnh. Đến mười giờ, người ta dùng máy kéo đưa chiếc Ceres ra khỏi nhà chứa máy bay và cho các động cơ vận hành vài phút. Trong lúc công việc đang tiến hành thì một xe chở đầy hành lý đến. Mười một giờ kém mười lăm, Công chúa, Quận công và ba người con được xe hơi đưa đến theo sau là xe của y tá, người giúp việc và người hầu. Frank Cox và David đón họ trên đường băng và đưa họ vào máy bay. Sau đấy Frank Cox rút lui, cửa máy bay đóng lại và David bắt đầu thi hành công tác.
Dưới đất gió thổi mạnh và hơi ẩm, họ bay vào mây ở độ cao một ngàn bộ. Rời khỏi tầng mây thấp nhất vào khoảng mười sáu ngàn bộ và bay vào đúng đường bay trong ánh trăng vằng vặc. Công chúa cùng chồng đến buồng lái và ở lại vài phút nói chuyện với các phi công, nhưng chẳng có gì để xem cả ngoài bầu trời xanh và ánh trăng sáng, dưới xa là tầng mây trắng và rồi hai người đi trở về buồng riêng để nghỉ ngơi.
Bay về phương nam họ bỏ lại mây trắng đằng sau và vào lúc nửa đêm họ đến Địa Trung Hải, dưới lớp mây cách khoản họ thấy được ánh điện của thành phố Genoa. Một giờ mười lăm họ bay qua miền dưới của đảo Sicile gần Catania và hai giờ mười lăm họ bay qua vùng Bengazi của bờ biển Phi Châu. Bốn giờ ba mươi phương hướng vô tuyến cho biết thành phố Khartoum sáng lên, có lẽ máy bay cách đó ba trăm dặm về hướng tây. Đến đây thì trời vừa sáng, máy bay đang bay về hướng đông nam. Một giờ sau David bắt đầu cho hạ độ cao và đến sáu trăm mười lăm ngàn bộ, chàng thấy được dãi đen phi đạo về phía bắc của đỉnh núi Kenya. Chàng tiến đến gần, cẩn thận đảo một vòng trước khi đáp vì trước đây chàng chưa đến đây bao giờ và ở cao độ sáu trăm ba mươi lăm ngàn bộ, giờ GMT chàng đáp nhẹ bánh trên đường băng và đổ lại bên cạnh các loại xe hơi đậu gần phi đạo. Xuống đến đất là chín giờ sáng và mặt trời Châu Phi đã bắt đầu nóng bức.
Chàng đứng vài phút trên đường băng nói chuyện với Công chúa và Quận công và mấy người con vừa mới thức dậy. Tất cả bước lên xe hơi và tài xế lái về hướng Sanaga nơi có biệt xá của Hoàng gia. Phi hành đoàn tiếp tục bay đến Nairobi để tiếp tế nhiên liệu và từ đó trở về nước Anh. Họ đáp xuống phi trường White Waltham sau mười hai giờ, giờ GMT và David cho chiếc Ceres tiếp tế nhiên liệu và kiểm tra ngay chiều hôm đó, Chủ nhật, mười bảy tháng chạp và sẵn sàng cho một chuyến bay khác. Tối hôm đó, David gọi điện thoại cho Đại tá Cox và báo cáo là đã sẵn sàng.
David rất đỗi ngạc nhiên khi thấy chiếc Sugar từ Canada trở về đang nằm trong nhà chứa máy bay. Trong lúc nghỉ giải lao, chàng đã hỏi Chỉ huy trưởng Dewar có chuyện gì mà anh ta phải trở về.
Vị sĩ quan Canada trả lời ngắn gọn :
Chở ngài Toàn quyền về.
Tom Forrest ?
Ngài Đại nguyên soái Thomas Forrest chứ ! – Chàng Canada trả lời.
Ông ta trở về làm gì ?
Ông ta có nói cho tôi biết đâu !
Có ai đi với ông ta không ?
Không, chỉ một mình ông ta. Thế còn chuyến đi của anh thì sao ?
Cũng thế thôi, – chàng người Úc trả lời –Bay đến đấy, đổ đầy xăng rồi quay trở về.
Cũng lạ ghê nhỉ ? – vị sĩ quan Canada nhận xét.
Chẳng có gì cả.
Lát sau, khi hai người trong cơ quan, chàng nói riêng với Dewar :
Tôi được tin là sẽ có lộn xộn trong xứ sở chết tiệt này. Thế nào cũng có phá hoại chìm trong các chiếc máy bay của chúng ta. Hình như Vương triều càng ngày càng có những hoạt động độc lập, như chuyện máy bay của chúng ta, phù hợp với ý nguyện của những người Anh xa xứ. – Chàng còn lưu ý Dewar cẩn thận trong việc xăng nhớt. Chàng nói tiếp – Tôi chỉ sợ có kẻ đột nhập vào ban đêm. Một người canh chưa đủ đâu.
Sĩ quan Canada nói :
Chúng mình phải có mặt ở đây nhiều đêm rồi đấy !
Chắc chắn là phải có. Điều hành như lính canh.
Khi có mặt ở đây, tôi phải tuần tra với nhân viên phi hành, – anh Dewar nói – Tuy nhiên, tôi sẽ trở về Ottawa, ngày mai. Có lẽ mình phải đứng ở đây một khoản thời gian. Tôi phải cho nhân viên phi hành của tôi trực đêm nay.
Suy nghĩ một chút, David nói :
Nếu bay ngày mai thì đêm nay khỏi trực cũng được. Một nửa phi hành đoàn của tôi có mặt ở đây sẽ lo cho cả hai chiếc. Ngày mai tôi sẽ sắp xếp qui củ hơn. Chuyến này có chở ai không ?
Sĩ quan Canada lắc đầu :
Cho tới giờ này thì chỉ biết bay máy bay không ?
Đêm hôm ấy David ở lại trong nhà chứa máy bay với ba nhân viên nữa, điều hành bốn người trực, hai thức tuần tra, hai ngủ trên sàn máy bay Tare. Sáng hôm sau, lúc mười một giờ, David đã có mặt ở Tòa Đại sứ Úc để được ngài Charles O’Keefe, phó Đô đốc của Hải quân Hoàng gia Úc, tiếp. Đô đốc biết rất rõ về Nigger Anderson vì đã bay với nhau trong đệ nhị thế chiến. Ông ta tiếp David rất thân mật và mời một điếu thuốc.
Viên phi công nói :
Tôi đang ở vào tình trạng rất khó xử mà không dám nói. Cái mà tôi cần là một toán tuần tra cho chiếc máy bay của tôi trong nhà chứa máy bay ở White Waltham. Tôi không muốn xin không lực Hoàng gia vì đây là tài sản của nước Úc. Nếu ngài có cho tôi xin một toán lính gác thuộc Hạm đội Úc đến đây.