Tôi hiểu, – Ngài phó Đô đốc nói tiếp – Anh cần toán lính ấy bao lâu ?
Có lẽ đến sau Giáng sinh. Cần độ ba tuần để bảo đảm an ninh.
Ngay chiều nay nếu có thể được, thưa ngài. Tôi chỉ ngại là chưa có nơi ăn chốn ở cho họ.
Họ có thể treo võng trong nhà chứa máy bay.
Thưa vâng, được ạ.
Hai sĩ quan, năm mươi lính, đủ chưa ?
Thưa, quá dư.
Tối nay họ sẽ đến, chỉ huy trưởng ạ ! Không cần điều gì nữa chứ ?
Ba xe nhà binh, chở đầy lính, khẩu phần ăn, võng, đổ lại trước nhà chứa máy bay chiều hôm ấy. David như cất đi một gánh nặng. Tối hôm ấy anh ta tự lái xe đến biệt thự Grace and Favour, ở đấy Frank Cox sống ở căn bìa của đại Công viên Windsor. David trình bày cho chỉ huy trưởng của chàng “việc đã làm xong”.
Tôi nghĩ rằng Đại tá không quan tâm đến các thủy thủ Úc trong nhà chứa máy bay làm gì, chiếc Tare là tài sản của chính phủ Úc và tôi thấy không yên tâm khi để như vậy.
Tôi hiểu – Đại tá Cox nhỏ nhẹ trả lời – Toán lính ấy do anh đưa đến, phải không ? Họ đến đấy chỉ là để coi sóc tài sản của chính phủ Úc ?
Vâng ạ. Tôi không nghĩ rằng ông đã cho tôi hành động sai nhiệm vụ ?
Dĩ nhiên là có. – Đại tá Cox trả lời – Chuyện ấy không thể chối cãi được – dừng một chút, ông ấy nói – Làm thế nào mà anh có ý nghĩ là một toán canh gác lại tốt được ?
Viên phi công trả lời :
Tôi là một người quá thóc mách, tôi không phải là đàn ông quân tử Anh.
Frank Cox cười :
Nói cho đúng từ là một dân lai Úc, đúng không ?
Viên phi công cười trả lời :
Đúng rồi ! Tôi là một dân lai Úc nên thính mũi như những người lai khác.
Chàng uống một ly cốc tai cà chua với Không đoàn trưởng trước khi trở về lại Maidenhead.
Có điều gì cần nói cho tôi biết về công tác sắp đến không ?
Chưa có.
Tôi nghĩ là Tom Forrest sẽ trở về Ottawa. Chúng ta có đưa ông ta về chăng ?
Anh đoán mò đấy – Đại tá nói – Chính bản thân tôi cũng chưa biết nữa là ! Mà nếu có biết đi nữa, tôi cũng chưa nói cho anh hay một ai khác khi chưa cần thiết.
Viên phi công cười giả lã :
Xin lỗi anh, tôi đoán mò thật rồi ! Tôi muốn đưa ông Tom Forrest đi đâu đó.
Đối với hầu hết các quân nhân cùng thế hệ ấy, David tôn kính vị Đại Nguyên soái ấy. Cũng giống như Nigger Anderson, Tom Forrest cũng đi từ dưới cùng mà lên. Tom Forrest là con trai một người phụ trách nồi hơi ở một tiệm giặt ủi nhỏ ở Roundhay, một vùng ngoại ô của miền bắc xứ Leeds. Ông ta cũng là người lính giữ biên giới trước thế chiến và những ngày đầu chiến tranh, ông đã được thăng cấp hạ sĩ. Cuối trận thế chiến ông mang lon quyền Thiếu tướng. Năm 1946, ông đã thành công trong việc xin lưu ngũ như một Đại úy hiện dịch và thế chiến thứ hai ông là Thiếu tá. Ông giải ngũ với cấp Trung tướng và đó cũng là điều chứng tỏ phẩm chất con người ông trong suốt quá trình sự nghiệp, từ người thợ giặt ủi đến cấp tướng, ai cũng biết ông ta qua cái tên Tom Forrest.
Quan niệm chính trị của ông là xã hội chủ nghĩa nhẹ nhàng mà gốc gác của ông đã chứng tỏ, nhưng ông là người đặt lòng tin nơi các Hoàng tử, đặc biệt ông là người bạn đáng tôn kính của Hoàng tử xứ Gale. Ở nước Anh, ông được ưa chuộng và kính nể bởi hầu hết các thành viên nội các và thường thường ông cùng Iorwerth Jones đi xem trận chung kết ở Wembley. Đến nay ông đã được sáu mươi mốt tuổi và đã làm Toàn quyền của Canada được hai năm, một đại biểu bình dân và cạnh tranh với Nữ hoàng trong khối thịnh vượng Anh.
Hôm đó là ngày mười tám tháng chạp, một tuần trước lễ Giáng sinh, David lái chiếc xe hơi thể thao từ cung điện Windsor trở về, thay vì chạy thẳng về Maidenhead, chàng hướng xe về phía nhà chứa máy bay ở phi trường White Waltham. Cách nhà chứa máy bay độ một trăm mét, một lính canh hải quân chặn xe chàng lại, một bóng đen, áo choàng xanh dài mang thắt lưng vải trắng, tay cầm súng trường có gắn lưỡi lê chỉ ngay vào ngực chàng. Chàng bị giữ lại ở đó trong lúc một lính canh khác đi tìm sĩ quan với lòng mừng khấp khởi. Khi vị Thiếu úy đến, chàng mới được thả ra với lời xin lỗi vì đã được dặn trước phải làm như vậy.
Chẳng bao lâu David lại trở về với căn hộ nhỏ của chàng. Chàng tự nấu lấy một bữa ăn đạm bạc, bình thường chàng hay đi ăn ở một khách sạn, nhưng giờ đây chàng thích ở nhà hơn là gặp gỡ bắt buộc với một phóng viên tình cờ nơi công cộng. Khi ăn xong, chàng tự rửa bát đĩa. Chàng nằm đọc báo một giờ đồng hồ trước khi đi ngủ.
Ngày ấy là ngày thứ hai và chàng đã đưa Công chúa Anne và gia đình Công chúa đến Kenya vào đêm thứ sáu, có lẽ quá muộn đối với bài bình luận của báo chí vào ngày thứ bảy. Những bài báo ngày thứ hai mà chàng đang đọc phản ảnh sự khó khăn tiệm tiến về những hoạt động của Vương triều. Tờ Thời báo nói, việc thăm viếng thường xuyên của Hoàng gia đối với các nước tự trị trong khối thịnh vượng Anh là đúng và rõ ràng là không khí trong lành của Sagana đã làm cho bệnh ho của cháu bé Alexandra mau lành nhưng có điều đáng tiếc là những trường hợp ngăn cản sự đoàn tụ của Vương triều với gia đình của cháu bé để cùng rước lễ Giáng sinh. Đấy cũng là lần đầu tiên trong ký ức sinh động khi Hoàng gia không đoàn tụ với nhau trong mùa lễ này ở nước Anh. Hơn nữa, tờ Thời báo nói tiếp, có những điều hiểm nguy rõ ràng đứng ngoài luật định tiền lệ về sự phân tán quá rộng của Hoàng gia trong Liên hiệp Anh, điều này không cần phải có một sự tưởng tượng quá sống động mới hình dung được một chuỗi sự kiện làm cho nước Anh không còn Vương triều nữa, cũng như không có ai thừa kế ở xứ sở này và cũng không có một Hội đồng Quốc gia.
Tờ Bưu điện Hỏa tốc lại nói thẳng thừng. Ngang qua mặt báo là một băng chữ lớn CÔNG CHÚA ĐẾN KENYA. Tiếp theo là bài tường thuật đích thật về chuyến đi của Công chúa và gia đình đến tá túc tại biệt xá ở Sanaga, và lưu ý quý độc giả rằng Hoàng tử và Công nương xứ Gale cũng đã đến Biệt điện ở Gatineau trước đấy vài ngày. Bài bình luận nói gọn trong hai từ GIÁNG SINH VUI VẺ ? Bài báo nhằm đến Hoàng tử xứ Gale và Công chúa đương triều thích tham dự lễ Giáng sinh ở các nước tự trị trong khối thịnh vượng Anh hơn là ở tại nước Anh. Tờ Bưu điện Hỏa tốc nói tiếp, chắc chắn là rất nhiều độc giả đồng ý với họ, vì sau ba mươi bảy năm, nước Anh xã hội chủ nghĩa cai trị tồi không còn là nơi hạnh phúc như trước đây. Tuy nhiên, như người viết nói, trái tim của tất cả người dân biết suy nghĩ đúng đắn, đã tìm đến với Nữ hoàng bất kể gia đình ngài, ở thời điểm lớn nhất trong năm Thiên Chúa. Báo Bưu điện Hỏa tốc nói tiếp, đó cũng là điều đáng buồn đối với nước Anh, nếu trong những năm tương lai Hoàng gia tìm thấy tự mình phải hợp nhất vào mùa lễ vui vẻ này ở một trong những nước tự trị trong khối thịnh vượng Anh và nếu buổi trực tiếp truyền hình lễ Giáng sinh do Nữ hoàng chủ tọa ở Biệt điện Tharwa gần Canberra và rồi ghi hình lại và tiếp vận về nước Anh ở một thời điểm thích hợp, bóp méo sự thật với những sự la ó và bất mãn cố hữu.