David gật đầu. Chàng quỳ bên tấm chắn, chứng kiến những giai đoạn diễn tiến của máy bay, tiếng máy rú lên khi máy bay xuống thấp. Cuối cùng khi càng trước nhả ra, có tiếng gió rít mạnh. Trong ánh sáng mờ mờ David nói với Cummings :
Mở tấm chắn ngay.
Viên sĩ quan cơ khí làm việc có bài bản, mở từng con ốc vít bỏ vào túi áo choàng. Vừa làm vừa ngâm nga một điệu tình ca. Cuối cùng tấm chắn được mở xong.
Một luồng gió mạnh ào ạt thổi vào như vách sắt, không ai đứng dậy nổi. David tay khư khư giữ cái hộp ra dấu cho Cummings đậy tấm chắn trở lại. Chàng sĩ quan phải từ từ đẩy tấm chắn về lại vị trí cũ và đứng chận ở trên ấy , nhờ trọng lượng của cơ thể và sự giúp sức của Đại tá Cox. Trong khoang đã yên tĩnh trở lại và không còn gió nữa.
Đại tá nói :
Chúng ta không thể ném qua lỗ ấy, nó bay ngược trở lên đấy, Nigger ạ !
Viên phi công suy nghĩ nói :
Không hiểu gió vào rồi thoát ra đường nào mà mạnh thế !
Cuối cùng chàng hiểu ra là, khi hạ áp suất, có lẽ Ryder quên không đóng cửa sổ bên cạnh chỗ ngồi, nên gió vào phải tìm đường ra đâu đó. Chàng lưu ý Đại tá Cox rồi nói :
Nếu chúng ta đóng cửa sổ lại, xem thử có kẻ hở nào nữa không và cho máy bay chậm lại, chúng ta có ném vật đó ra khỏi máy bay được không ?
Trong lúc bay chậm, máy bay chỉ cân bằng được một chút rồi cũng bị chúi xuống nên phải tăng vận tốc trở lại.
Chàng phi công nói :
Anh phải thỉnh ý Nữ hoàng, có khi ngài thay đổi ý kiến và cho đáp cũng nên !
Chắc không được đâu ! Có lẽ ngài sẽ bảo bay tiếp thôi. Ngài không muốn hạ cánh nơi đâu ngoài Liên hiệp Anh.
David nói :
Có Malta. Chừng năm mươi phút nữa, chúng ta có thể đáp xuống đấy !
Đại tá Cox yên lặng và David lấy làm tiếc là tại sao Đại tá không quyết định cho rồi. Cuối cùng Đại tá nói :
Chúng ta phải bay chậm lại, anh Nigger. Tự mình anh phải lái và cho Ryder ra sau để thông báo cho các bạn sắp xếp mọi việc. Nếu không thể ném vật đó ra khỏi máy bay, tôi cũng chịu thôi. Trong tình huống ấy, chúng ta sẽ đáp ở Malta.
David nói :
Thôi được. Tôi không thể báo trước cho Đại tá được. Tôi sẽ cho máy bay bay lên thình lình. Khoảng ba mươi độ. Đại tá cố ném ra ngoài nhé ! Nếu trường hợp bị kẹt, Đại tá phải đứng chắn ở đây. Máy bay sẽ bị chúi xuống sáu bảy mươi độ và sẽ bị nghiêng đấy !
David đi thẳng lên buồng lái, mở cánh cửa dưới ghế của kỹ sư cơ khí để kiểm tra luồng gió thổi vào khi cất tấm chắn càng trước, thêm một người nữa để phụ cho Đại tá Cox giữ cho vững. Chàng đi đến bên Ryder xem thử cửa sổ bên cạnh tay lái đã đóng chưa. Chàng thảo luận với Ryder một chốc, sau đấy Ryder đi ra đàng sau và ra lệnh cho mọi người phải nịt dây an toàn và cũng giải thích cho Quận công và Nữ hoàng tại sao phải làm thế. Chàng ngồi vào tay lái, buộc thắt lưng an toàn và tắt tất cả đèn đóm trong khoang và bật các ngọn đèn mờ lên để làm việc. Chàng cho động cơ chạy mạnh hơn và đưa máy bay lên chín ngàn bộ.
Ryder trở về chỗ cũ bên cạnh David.
Sau đấy mọi thứ đều ổn và sẵn sàng cả chứ ?
Đã ổn, thưa Cơ trưởng.
Được. Đừng **ng đến tay lái cho đến khi có lệnh của tôi.
Hai phi công ngồi cùng nhau trong ánh sáng mờ và nhìn ra ngoài đêm tối. Họ đang bay trong hai lớp mây, lâu lâu lại có ánh sáng trăng nhợt nhạt rọi vào bên tay phải, nhưng chẳng thấy đường chân trời và chẳng dựa vào đâu mà đoán cao độ trừ những con số trên máy. David cho máy bay bay chừng chừng và ra hiệu cho Frank Cox và Cummings biết là chàng sắp thực hiện việc bay chậm và để cho họ có đủ thời giờ mở tấm chắn.
Khi chàng ngồi ở đấy, trong khung cảnh tranh tối tranh sáng, cố tập trung tư tưởng, nhìn ra ngoài chân trời phía trước mặt và nhìn vào con số không trên mặt la bàn xoay, chàng nhớ lại một kinh nghiệm mà trước đây trong lần bay thử nghiệm khó khăn, chàng đã được mọi người hoan nghênh.
Tất cả những sự kiện đó như hiện rõ trước mắt chàng. Cũng bầu trời ấy mà đường chân trời đã phân cách làm hai, phần trên xám nhạt đó là bầu trời, phần dưới tối hơn, đó là mặt đất. Và cũng từ đấy, chàng thấy chiếc máy bay trải dài trước mắt mình với đầy đủ các bộ phận và thiết bị.
Trong một giây, chiếc Ceres phóng lên theo góc độ thẳng đứng, hầu như đứng trên đuôi của chính nó. Không thể tưởng tượng được khi một chiếc máy bay dựng đứng như một con cá sắp bay lên khỏi mặt nước. Rồi đầu máy bay chúc xuống, cũng theo chiều thẳng đứng, với tốc độ kinh hồn. David mặc cho máy bay quay cuồng, chàng bình tĩnh kéo tay ga và qua bao nhiêu giai đoạn, máy bay từ từ trở lại chiều ngang, các động cơ giảm tốc và tốc độ bình thường trở lại ở cao độ năm ngàn bộ. Quay qua Ryder, David nói :
Giữ cho máy bay ở tốc độ hai trăm ba mươi gút. Tôi đi xem thử ở dưới ấy đã xảy ra như thế nào ?
Chàng bước ra khỏi ghế và đến mở cánh cửa nhỏ dưới bàn sĩ quan cơ khí. Đại tá Không đoàn trưởng đang đứng dưới khoang nhỏ, đang cố trèo lên sàn máy bay.
Đại tá nói :
Nó rớt xuống nhẹ nhàng. Nếu còn vật nào nữa cũng bay ra nốt, chứ không thể bay vào đâu ! Tôi đã ném được trước khi anh cho máy bay giảm tốc và phóng xuống.
Đại tá có thấy gì xảy ra khi nó chạm mặt đất không ?
Frank Cox trả lời :
Chúng ta bay trong mây dày đặc, thấy gì được.
Frank Cox phủi quần áo đứng dậy nói :
Tôi sẽ đi tin cho các ngài mọi chuyện đã qua.
David nói với sĩ quan cơ khí :
Ta trở lại độ cao phi hành, và tìm đường bay mới đến Ratmalana. Chúng ta đã xài nhiều nhiêu liệu quá rồi !
Frank Cox đồng ý :
Cứ tiếp tục. Tôi cùng đi với anh kiểm tra xăng dự trữ. Tôi cũng cần giải khát.
David nói :
Giờ thì mọi sự đã qua.
Anh ăn tối chưa ? – Frank Cox hỏi.
Chưa, nhờ anh nói với cô Gillian cho tôi ăn với !