Chàng trở về ghế ngồi nhưng trao tay lái cho Ryder để nghỉ ngơi một chút, mệt mỏi về chuyện căng thẳng vừa rồi. Chàng nhìn Ryder và sĩ quan cơ khí đang đưa máy bay lên cao và vượt lên những đám mây, giờ này ánh trăng khuya còn chiếu ánh sáng về phía bên phải. Một chốc sau đã thấy cô Gillian mang thức ăn đến với ly cà phê nóng. Ăn xong chàng thấy trong người đã khỏe. Sau khi kiểm tra nhiên liệu với Frank Cox, chàng định hạ cánh xuống Bahrein để tiếp tế, nhưng nghĩ lại máy bay còn nhiều xăng dự trữ nên quyết định đến Colombo. Frank Cox ngồi vào tay lái thay cho Ryder đi nghỉ, David đi ra sau kiếm thêm ly cà phê nữa.
Cửa buồng Nữ hoàng và của Quận công đã đóng, nhưng Rosemary còn thức, chàng đến bên nói đùa :
Vui quá em nhỉ ? Thế mới biết đời là đáng sống !
Nàng nhích sang một bên để chỗ cho chàng ngồi :
Ngồi ghé một chút đi anh, Nigger. Hay anh muốn trở về ?
Chàng ra hiệu cho cô tiếp viên mang đến một ly cà phê và ngồi xuống cạnh Rosemary:
Khi máy bay mất thăng bằng, phía sau này thế nào, có ai rớt ra khỏi ghế hay bị thương gì không ?
Rosemary lắc đầu :
Anh Ryder và anh Jim Hasen đã kiểm tra tất cả mọi người đều thắt dây an toàn và sắp xếp lại các vali bị rớt ra. Em nghĩ là chị Fethers bệnh đấy. – Cô Fethers là người hầu gái của Nữ hoàng.
Chàng nói :
Tội nghiệp ! Lúc anh trở về buồng lái, anh sẽ ghé qua nói vài lời an ủi. Chỉ có cách đó mới loại vật ấy ra khỏi máy bay. Nếu không có cái cửa ấy thì cũng phải tìm sau đuôi, chỗ nào đó để ném ra. – Chàng nhắp một chút cà phê rồi nói – Em có mệt không ?
Nàng gật đầu nói :
Khi đâm bổ xuống, máy bay phải quay vòng vòng, hả anh ? Thật kỳ cục!
Chàng trả lời :
Cũng có chao đảo một chút, nhưng phi hành đoàn đã quen nhiều với công việc ấy rồi ! Họ cũng chẳng hề hấn gì miễn là em thông cảm cho họ.
Chàng ngồi với nàng một lúc, lưu luyến nắm bàn tay nàng nói :
Cố mà ngủ một chút đi em ! Vài giờ nữa là trời sáng rồi ! Trong một ngày mà biết bao chuyện làm em sửng sốt ! – Nàng mỉm cười với chàng, sau đó chàng trở về buồng lái, có dừng lại để nói vài lời với cô Fethers.
Trong đêm tối họ bay qua Nicosia, Beiruct và Barsa và tiếp tục bay về phía vịnh Ba Tư, đi qua Bandar Abbas. Khi thấy rõ vịnh Oman, bầu trời sáng lên trước mặt họ và bốn mươi phút sau, mặt trời lên khi qua biển Ả Rập. Từ đây đến Colombo, chỉ cần giữ độ cao vừa phải, David có thể uống cà phê và ăn bánh qui.
Đang ăn trong buồng lái, thì Frank Cox đi đến nói :
Nữ hoàng sẽ đến đây sau khi ngài đã nói chuyện với phi hành đoàn và tiếp viên ở khoang giữa. Ngài muốn nói chuyện với các anh ở nơi này. Tôi sẽ đưa ngài tới. Nói cậu nào đang ngủ thì thức dậy đi ! Tất cả phải tề chỉnh. Năm phút nữa, ngài sẽ đến.
David ra khỏi ghế, nhường cho Frank Cox tay lái. Hai người trao đổi về đường bay và tốc độ hạ cánh : chỉ trong vài phút, quân phục phải tề chỉnh và cánh cửa dịch mở, Nữ hoàng và Quận công hiện ra. Khoang kề buồng lái rất nhỏ mà cũng chứa được tám người. Nữ hoàng đứng cạnh David, chàng phải nhường cả khoảng trống lại cho ngài và đầu ngài chưa tới vai chàng.
Giọng Nữ hoàng trong và rõ ràng :
Trước hết, ta muốn cám ơn tất cả các bạn đã làm được công việc vừa rồi. khi Chính phủ Liên bang đầu tiên đề nghị tặng ta chiếc máy bay này và đưa vào sử dụng trong phi đội và nói rằng việc điều hành là do một phi hành đoàn Úc, ta nghĩ rằng sẽ được đi trong những chuyến bay an toàn. Điều đó giờ đây đã được chứng minh. Ta không nghĩ rằng ta có thể nói hết ý mình nhưng có một điều là ta thành thật cám ơn các bạn với cả tấm lòng. – Ngài ngừng một chút rồi nói tiếp – Và đây là mệnh lệnh của ta cho các bạn. Các bạn không được nói với ai là máy bay này đã bị gài bom. Không được hở môi cho bất cứ ai, kể cả vợ, lẫn người yêu, và cũng không được bàn tán với nhau. Coi như đã quên. Đây là lệnh truyền của Nữ hoàng cho các bạn và không ai có quyền phạm phải, ta sẽ xử phạt rất nghiêm khắc. Thế giới bên ngoài chiếc máy bay này sẽ không biết chuyện gì xảy ra cho chuyến bay này.
Nữ hoàng cười nói :
Bây giờ là bằng hữu với nhau vì các bạn đã cứu sống ta, ta thú thật cho các bạn biết điều này. Ta đã bị mưu sát hai lần từ khi ta lên ngôi cách đây ba mươi năm và đây là lần thứ ba. Đây là một trong những rủi ro nghề nghiệp của ngai vàng nước Anh, hay bất cứ một ngai vàng nào khác mà những người dân tội nghiệp, thiếu thăng bằng, mất trí nghĩ rằng những bạo loạn của họ sẽ được người ta chỉnh lý nếu họ có thể hủy diệt được Vương triều. – Ngài nói tiếp – Qua hai ví dụ trước về kinh nghiệm bản thân, ta chẳng cảm thấy gì ngoài sự tiếc nuối cho những kẻ đã rắp tâm ám sát ta, khi những trường hợp như thế bị điều tra và bại lộ. Điều đó luôn luôn trùng lắp, bởi vì kẻ ám sát thuộc lĩnh vực chính trị không bao giờ trở thành mốt đối với Khối Thịnh vượng Anh.
Nhìn những khuôn mặt trẻ bao quanh, Ngài nói :
Ta tin chắc rằng sự thử thách vừa rồi đối với cuộc sống của ta và các bạn sẽ chứng tỏ cho công việc làm của một kẻ khốn khổ nào đó muốn đánh động tình thương của chúng ta. Rủi thay nó lại đến vào lúc sóng gió của nước Anh khi những cảm nghĩ đã biến thành quá độ. Nó không yểm trợ cho nước Anh lấy lại sự quân bình mà điều hiển nhiên là đưa ta vào chỗ thử thách. Hơn nữa, những sự chia rẽ phe nhóm tưởng có thể hóa giải trong một vài ngày lại trở nên quá trầm trọng, làm thiệt hại cho nước Anh, làm thiệt hại cho Khối Thịnh vượng Anh. Do đó, nhân danh Nữ hoàng ta truyền lệnh cho các bạn phải tuyệt đối giữ kín công việc vừa rồi. Và sự bí mật này được giữ kín cho đến khi ta chết. – Nữ hoàng cười nhợt nhạt – Sau đấy các bạn muốn nói gì thì nói.
Nữ hoàng nhìn David :
Cơ trưởng có hiểu như thế không ?
Thưa Ngài, hiểu. Tôi sẽ không nói đâu.
Ngài nhìn Ryder :
Còn anh thì sao, Cơ phó ?
Và cứ thế ngài đi từ người này đến người khác với câu hỏi trực tiếp ấy và David rất ngạc nhiên là ngài biết tên tất cả số anh em ấy.
Cuối cùng ngài cười và nói với tất cả :
Thế là xong, trừ một điều là cám ơn tất cả các bạn một lần nữa. – Và ngài nhìn David nói – Cơ trưởng, xin mời em đến phòng riêng của chúng tôi.
Chàng đi theo Nữ hoàng trở về buồng riêng của ngài. Quận công vào trước rồi đến lượt David, xong hai ngài đóng cửa lại. Nữ hoàng nói :
Trong tất cả phi hành đoàn, chúng tôi cảm thấy cần đặc biệt cám ơn Cơ trưởng về sự chu đáo và trực giác đã đưa đến việc khám phá ra mối hiểm nguy và kỹ năng điều khiển chiếc máy bay vừa rồi. Ta suy nghĩ mãi làm cách nào để ngợi khen Cơ trưởng tốt nhất. Thông thường, ta chỉ cần trao tặng Không lực Anh dũng bội tinh, vì có hành động gan dạ, xã thân vì nhiệm vụ không sợ kẻ thù, nhưng ta thấy Cơ trưởng đã có rồi và nếu mang thêm một Anh dũng bội tinh của Không lực nữa thì có hơi bất thường làm cho người ta thắc mắc.
David trả lời :
Thưa ngài, phải. Trường hợp như thế rất hiếm.