Chàng dè dặt trả lời :
Ông ấy có nói như thế đâu !
Nàng giận dỗi nói :
Ý của ông ta là như vậy đấy ! Ông ấy đã từng nói nếu họ không làm được gì cho việc cải cách bầu cử, họ sẽ không bao giờ gặp mặt Nữ hoàng nữa. Họ chẳng cần phải nói như vậy về việc bầu phiếu kín và quyền đầu phiếu của phụ nữ.
David cười :
Chắc chắn ông ta đã nói hơi quá lời. – Một phút sau chàng mới nói tiếp – Em có để ý đến cách nói của ông ta khi dùng từ “Tôi đã triệu tập Quốc hội của tôi để họp vào ngày thứ hai”, Quốc hội của ông ta, có thật thế không ?
Nàng vẫn còn hằn học :
Em nghĩ đó là một sự xúc phạm trắng trợn. Quốc hội của Nữ hoàng chứ đâu phải của ông ta.
Ông ta là người đại diện Nữ hoàng.
Dừng một chút, nàng nói tiếp :
Trên mặt pháp lý, có thể là ông ấy đúng, nhưng đấy không phải là điều được nói ra. Ông ta không phải là vua, nên không có quyền nói như vua. – Và rồi nàng nói tiếp – Quốc hội đang ngừng họp cho đến ngày hai bốn tháng Giêng. Với thông báo ba ngày, ông ta cũng không thể triệu tập Quốc hội được.
David nói :
Ông ta đã làm được. Anh nghĩ là ông ta đã biết các thủ tục về mặt pháp lý.
Nàng suy tư một lúc rồi nói :
Dĩ nhiên Vương triều có thể triệu tập Quốc hội bất cứ lúc nào và yêu cầu họ thảo luận bất cứ điều gì. Nhưng ông ta không phải là Vương triều – hay ông ta là Vương triều ?
Chàng cười :
Rõ ràng là ông ta cư xử như một người của Vương triều.
Nhưng ông ta luôn luôn chống đối trực tiếp với chính sách của Nhà nước. Nhà nước này không ủng hộ một loại hiệu triệu từ ngai vàng hay một loại diễn văn từ Toàn quyền.
Chàng nói :
Có lẽ ông ta tự tạo cho mình một Nhà nước khác cũng nên! Anh dốt môn Sử ký lắm, nhưng anh cũng xét thấy chẳng có điều gì mới lạ đối với Nhà vua mà phải *****ng đầu với Hạ viện.
Nàng trả lời :
Chắc không. Nhưng chúng ta đã bỏ cái cách tạo sự lộn xộn cách đây hàng thế kỷ.
Đấy mới là điều làm em suy nghĩ.
Một lúc sau, chàng mới nói :
Ông ta là một người vừa thông minh vừa khôn ngoan. Và ông ta còn là một người đầy kinh nghiệm nữa, nên chẳng để mất cái gì. Ông ta không cầu xin để được làm Toàn quyền của nước Anh và khi bị giải nhiệm, theo anh nghĩ, ông ta cũng chẳng ân hận gì. Ông ta có toàn quyền hành động và suy nghĩ cần làm những việc phải làm, và nếu có sơ sẩy thì xin từ nhiệm thôi, tuy có hơi nhục. Nhưng ông ta cũng chẳng mất gì !
Nàng nói :
Dĩ nhiên là không mất gì, nhưng em băn khoăn nếu có sơ sẩy đối với Vương triều, thì lại mất quá nhiều, phải không anh ?
Theo em, mất cái gì ? – chàng hỏi.
Nàng từ tốn trả lời :
Chỉ nói riêng việc Vương triều đang kết hợp Liên hiệp Anh lại với nhau. Nếu không có Vương triều, các quốc gia trong Khối Thịnh vượng chung sẽ tan rã, mỗi nước đi theo mỗi đường. Nữ hoàng biết rất rõ về điều này, và ngài không bao giờ để cho nó xảy ra. Ngài không bao giờ bị bắt buộc phải điều qua tiếng lại với Hạ viện cho đến nỗi ngài và tất cả Hoàng gia phải thoái vị, vì điều đó có nghĩa là sự sụp đổ của Khối Thịnh vượng Anh. Em lo là vả chăng điều ấy đã ngăn cản ngài cai trị nước Anh như một Nữ hoàng phải cai trị ?
Ý em muốn nói, Thủ tướng Iorwerth Jones đã chèn ép con cái của ngài càng nhiều càng tốt như ý ông ta muốn, phải không ?
Nàng đỏ mặt một chút :
Đấy là điều em muốn nói, anh ạ !
Chàng nói :
Vậy đấy, nhưng ông ta lại không chèn ép được ôngTom Forrest. Nếu ông ta muốn có một cuộc đối địch bằng đầu với Toàn quyền, thì bất cứ lúc nào mà chả được và theo anh nghĩ dường như ông ta đang lâm trận.
Nàng nói :
Em chỉ băn khoăn… – rồi tự nhiên ngừng nói.
Chàng nhìn nàng như dò hỏi :
Em băn khoăn gì nào ?
Nàng cười, tuy có hơi khác lạ :
Điều thật đáng khôi hài nếu nước Anh có được một vị vua theo cách này. Một vị vua thật sự có thể cai trị bằng cách đứng mũi chịu sào chống lại những nhà chính trị khoác lác và bắt họ trở về vị trí cũ của họ. Vương triều thật sự đã được thay đổi, người đầu tiên từ lúc Nữ hoàng Victoria.
Hai người ngồi yên lặng một lúc, cuối cùng chàng nói :
Anh băn khoăn không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra ngày thứ Hai. Khi Quốc hội họp, ông ta đích thân đọc bài diễn văn của Toàn quyền – ông không nói như thế sao ? Ông ta sẽ đọc bài diễn văn ấy ở đâu ?
Nàng trả lời :
Ở Thượng viện. Nữ hoàng cũng thường làm như thế. Anh đoán có lẽ ông ta sẽ cho cả Thượng viện một liều thuốc với liều lượng như cũ. Cải cách bầu cử, nếu không sẽ chia tay với Nữ hoàng. Em băn khoăn tại sao ông ta dám nói một điều như thế. Em cũng tự hỏi nếu Nữ hoàng biết được điều này trước khi ra đi, ông ta có tiếp tục làm như thế chăng ?
Một ý tưởng lại hiện đến trong trí chàng phi công :
Trong lúc Vương triều muốn thăm từng quốc gia một trong Khối Thịnh vượng Anh, Nữ hoàng muốn ưu tiên lưu tâm đến những quốc gia này để họ đạt được những bước tiến bộ nhất trong việc phát triển chính trị.
Cô gái nói :
Thế đấy ! Nhưng sao ông ta lại nói đến một điều như vậy ?
Chàng cười :
Ông ta là người gan dạ và quả quyết nhưng không làm thương tổn một ai dù bị giải nhiệm. Bạn có thể nói rất nhiều điều, và không bị trừng phạt vì những lời này, vì bạn đã thôi việc.
Hai người ngồi trong yên lặng một lúc, cuối cùng chàng nói :
Giai đoạn nhiễu nhương ! Anh không nghĩ những việc như thế này lại xảy ra dài dài ở Anh.
Nàng trả lời :
Không đâu anh ạ ! Chúng ta đang sống trong thời đại có sử. Những gì xảy ra bây giờ sẽ được nói đến trong tất cả sách sử ký trong thời gian hai mươi năm, có thể tốt hơn hay xấu hơn. Và em và anh là những nhân chứng. Chúng ta chẳng có trong sách vì chúng ta chẳng phải là những nhân vật quan trọng. Nhưng chúng ta là những nhân chứng thật sự, sống trong đó, có liên quan mật thiết trong suốt giai đoạn ấy.