Có gì trở ngại chăng ?
Chàng trả lời :
Dạ thưa không. Chúng tôi đã sẵn sàng, còn chờ lệnh ngài nữa thôi.
Tôi sẽ cho anh biết.
Rosamary được nghỉ chiều thứ Bảy vì cô đánh máy không làm việc ngày cuối tuần. Nàng còn làm một ít công việc ở văn phòng, sau đó vào lúc mười hai giờ David lái xe đến South Block đón nàng đến Tharwa. Họ ăn trưa với ông Macmahon trong phòng bí thư và thay áo quần ở đây, đi ra với áo quần tắm có áo choàng ngoài, đi xuống khỏi vườn hoa hồng trong nắng nóng để xuống hồ bơi.
Hai người đã ở bên nhau suốt buổi chiều, hồ bơi vắng và chẳng có ai làm phiền. Ngồi trên ghế bố bên cạnh bờ nước, hai người trao đổi những việc đại sự.
Từ khi chúng ta đến đây, em chưa lần nào gặp Nữ hoàng – cô gái nói với chàng trai – Nhưng Thiếu tá Macmahon và cô Turnbill nói rằng ngài trông rất vui. Tối nào ngài cũng nói chuyện với Huân tước Marlow ở Luân đôn bằng điện thoại, và ngài cũng đã một lần nói chuyện với ông Tom Forrest. Ngài hôm qua ngài đã nhận vô số tờ báo Luân đôn bằng máy bay và hôm nay lại nhận thêm nhiều nữa. Về cuộc cải cách bầu cử, rõ ràng là một số phận bấp bênh trong diễn tiến.
David hỏi :
Phiếu bầu nhiều thành phần, như ở đây phải không em ?
Em nghĩ có lẽ vậy. Bản thân em đã thấy giấy tờ nói gì đâu ! Thiếu tá Macmahon nói, thật đáng tiếc ông Tom Forrest đã nói ra những điều ông đã làm cho việc bầu phiếu kín và phiếu bầu của nữ giới. Ông ta nghĩ rằng sẽ được ủng hộ của mọi người ở Anh quốc.
Tại sao lại như vậy ?
Nàng nhìn chàng cười :
Anh không thể cho rằng nước Anh cứ mãi theo đuôi nước Úc, anh Nigger ạ !
Chàng cười nói :
Đâu phải cứ mãi. Chỉ thêm một lần nữa thôi. Tóm lại, dân Úc đã theo đuôi nước Anh hằng ngàn việc và vẫn sung sướng được làm như thế.
Nàng nói :
Phải, đúng như vậy. Nhưng dân Anh lại không thể thấy được hoàn toàn như thế. Đối với họ, văn hóa và phát triển chính trị là con đường một chiều.
Vào buổi chiều, chàng lái xe đưa nàng về Canberra. Thiếu tá Macmahon nói cho họ biết là Nữ hoàng sẽ đi đến Vương cung Thánh đường mới St. Mark vào ngày Chủ nhật, lần đầu tiên ngài xuất hiện trước công chúng từ khi đến Úc. David và Rosemary góp mặt để cho đoàn tùy tùng thêm đông, cả hai ngồi trên dãy ghế trong Thánh đường ngay sau lưng Nữ hoàng và Quận công, với cô Turnbill, ông Macmahon và bác sĩ Mitchison. Điều ngạc nhiên đối với David là tất cả phi hành đoàn của chiếc Tare đều có mặt do Ryder dẫn đầu, và do sự sắp xếp gấp rút của phụ tá hội đồng giáo xứ, họ được ngồi ở dãy ghế tiếp liền sau Nữ hoàng, cho nên cả ba dãy ghế những người đi lễ đã cám ơn sự giải thoát cho họ mà chẳng có lời phàn nàn.
Sau khi ăn trưa, nàng không đi xe hơi với chàng nữa. Chàng muốn đưa nàng đến Letchworth, ở đó có một bất động sản mới thuộc loại tốt ở phía trên đường Yarrow ngay ngoài địa giới của Liên bang, hy vọng thuyết phục nàng thích một trong những căn nhà ấy nhưng nàng không hứng. Nàng nói :
Chiều nay em bận làm việc rồi, anh Nigger ạ ! Trong văn phòng yên tịnh, em có thể bắt đầu trả lời thư. Thật ra, người ta chẳng có thì giờ đâu mà để ý kỹ càng từng lá thư, trong lúc bọn em, cả năm cô gái phải làm việc liên tục. Cô Jennifer Menzies cũng đến giúp em.
Cô Jennifer Menzies là ai vậy ?
Cô ta có liên hệ giòng họ với ông cụ ấy – chắc nội hay gì gì đấy. Cô ta là một trong năm cô gái đánh máy.
Cô ta có giỏi không ?
Cô gái gật đầu :
Chắc chắn cô ta là thượng thặng vì giỏi hơn các người khác nhiều. Cũng nhờ ý kiến của cô ta mà công việc đến chiều hôm nay đã giảm xuống thấy rõ.
Cô ta người Úc ?
Vâng. Cô ta ở Sydney. Cô ta đến nước Anh đã ba năm và ở Girton. Em mới thoáng nghĩ là nếu cô ta đảm nhận công việc trong vài tháng, cô ta đúng là người có thể thay thế em.
Chàng cười :
Anh rất vui mừng là em đã suy nghĩ đúng. – Chàng ngừng một lúc rồi nói tiếp – Có phải cô ta là người Úc đầu tiên được làm công tác riêng cho Nữ hoàng ?
Nàng nói :
Còn anh nữa chứ !
Ngoài anh ra, cô ta có thể đảm trách những công tác đáng tin cậy ?
Em nghĩ là được. – Cô gái nói – Em không nhớ ra là có người nước nào làm được chưa trừ người Anh. Tuy nhiên đấy chưa phải là một trở ngại.
Chàng cười nói :
Nghe ra, anh cũng là vật thí nghiệm quan trọng đấy nhỉ ?
Nàng nói :
Anh thật tinh quái, cứ trêu em hoài ! Trên thực tế, em tin là Nữ hoàng cũng sẽ mến cô ấy.
Đến tối thứ Hai, chàng còn thấy được Rosemary trước giờ ăn tối và hai người đã gặp nhau trong phòng khách. Nàng nói với chàng :
Tối nay em sẽ đi Tharwa, có xe tới đón em lúc tám giờ.
Chàng lưu ý nàng :
Việc gì mà không giới hạn giờ như thế ! Em làm sao làm được việc gì tốt nữa, nếu em kiệt sức !
Nàng cười trả lời :
Em sẽ không kiệt sức đâu vì đêm nay là một đêm quan trọng.
Ông Tom Forrest sẽ đọc diễn văn của một vị Toàn quyền chứ ?
Nàng gật đầu trả lời :
Chín giờ, giờ bên Anh. Ngài sẽ nói chuyện với Huân tước Marlow sau khi diễn văn chấm dứt và ngài muốn chúng ta ghi lại câu chuyện ấy để ngài xem lại. Cuộc thảo luận của Hạ viện vào lúc một giờ sáng và ngài sẽ nói chuyện với ông ấy bất cứ giờ nào sau cuộc thảo luận. Những cuộc nói chuyện này cũng phải được ghi chép.