"Vương gia!" Công Tôn Trường thất thanh kinh hô, vội vàng nhảy xuống ngựa, hướng vế hướng chiếc xe bái lay: "Mạt tướng không biết Tề vương bảo giá, đã mạo phạm, tội đáng muôn chết!"
Năm đó Tề Vương Lý Huyền bình định loạn đảng, chinh phục Thổ Phiên, Công Tôn Trường từng là thuộc hạ của hắn.
Hai mươi năm qua, Tề Vương tuy đã rút khỏi quận giới, không hỏi việc quân cơ chính sự, nhưng bộ phận tướng lĩnh cũ vẫn trung tâm cẩn cẩn, xem Tề Vương là cấp trên của mình, Công Tôn Trường dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Lúc này tình cờ gặp Lý Huyền, trong khích động hoảng sợ, đến âm thanh cũng không kìm được mà trở nên run run.
Bọn kim ngô vệ sĩ nghe thấy người trong xe lại là Tề Vương Lý Huyền quyền khuynh triều dã, không ai không kinh hãi biến sắc, mồ hôi lạnh đổ ra, lân lượt xuống ngựa quỳ xuống thỉnh tội.
"Tề Vương Lý Huyền" mục quang thiểm động, khoé miệng nhẹ nhếch lên, để lộ một nụ cười cổ quái, đắc ý nói: " Được rồi, được rồi, kẻ không biết không có tội, bọn ngươi cũng là tận trung làm việc, tất cả đứng lên đi."
Tên " Tề Vương" này chính là Sở Dịch sau khi học xong " bảy mươi hai biến",tỳ nữ, thư đồng bên cạnh chính là Yến Tiểu Tiên cùng Tiêu Vãn Tình mà hoá ra.
Hình dáng, dung mạo hai nàng đều có biến hoá tinh diệu, ăn mặc so với lúc trước cũng khác đi nhiều, giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ, cực kỳ tuấn tú.
Buổi sáng hôm đó sau khi rời khỏi A ni Mã khanh sơn, Sở Dịch ba người không quá một thời thần là đến được Chung Nam sơn, tìm một sơn động ẩn mật, bắt đầu kế hoạch "tái tạo Tề Vương!"
Sở Dịch thi triển bảy mươi hai biến, biến thành hình dạng Lý Huyền, lại còn được Yến Tiểu Tiên tự tay chải tóc, được tuệ nhãn của Tiêu Vãn Tình chỉ điểm, có thể nói là kín như áo trời, không hề sai lệch.
Sau đó, Tiêu Vãn Tình lại đem nhưng việc liên quan đến Lý Huyền toàn bộ, không có việc nào không vô cùng tường tận thuật lại cho Sở Dịch, để đề phòng vạn nhất. Sở Dịch còn đặc biệt nuốt một hạt ký sư châu, đem mọi việc ghi nhớ ở trong tim.
Ba người ở mật đông diện luyện đi diễn đi luyện lại cả một ngày, cho đến khi Sở Dịch mô phỏng được Lý Huyền từng cử chỉ nụ cưới, mới lập tức ngày đêm quay trở lại Trường An.
Công Tôn Trường nghe thấy Sở Dịch xá cho hắn tội mạo phạm, lập tức thở phào một hơi, thống lĩnh bọn vệ sĩ dập đầu tạ ơn, đứng dang một bên, cung kính nói :" Mấy ngày nay trong kinh thành rất loạn, thường có yêu ma, phản đảng làm loạn, khẩn thỉnh Vương gia cho phép mạt chức hộ tống hồi phủ."
"Ai nói bổn vương muốn hồi phủ? Xuân dục một khắc giá thiên kim, dùng để ngủ không phải phí lắm sao?"
Sở Dịch khẽ nhướng mày, đem bình mỹ tửu trong lòng một hơi uống sạch, rồi lại cười nói:" Nhân sinh quá ngắn, vốn dĩ phải luyến tiếc hưởng thụ. Bổn vương muốn đến Nghi Xuân viện hưởng thụ tiêu dao khoái hoạt. Công Tôn Trường, hay là ngươi bồi bổn vương cạn hai chén nào."
Bọn kim ngô vệ ngạc nhiên, vừa ghen tị, vừa khổ não, lòng nghĩ :" Con bà nó, ai cũng nói Tề Vương sắc đảm trùm trời, quả nhiên không sai. Trước mắt là tình thế nào? Hắn còn dám mộy mình dẫn theo đồng tử, mỹ tỳ, không hề ngại ngùng đến Nghi Xuân viện vui chơi xem múa hát."
Công Tôn Trường đói với ý thích của vị cựu chủ này vốn đã sớm quen, liền chắp tay lĩnh mệnh, chỉ huy mọi người lên ngựa, hộ tống xa giá hướng Bình Khanh phường mà tiến.
Nghi Xuân viện cùng Tình Tuyết quán, Bích Trì các, Quế Hoa lâu được người kinh thành xưng là " Bắc khúc tứ lầu", quy mô rất lớn, ba toà lâu còn lại không thể so sánh được. Bình nhật nơi đây vương hầu tụ tập, công khanh ngồi kín,
vì thế là nơi nhiệt náo nhất Trường An thành, tin tức cũng là địa phương linh thông nhất.
Nghi Xuân Viện chủ Lý Mộ Đường là người Hồ ở Quy Tư*1, trong viện có gần trăm giai lệ, đều do hắn tuyển chọn kỹ càng từ các nước đến, không có ai dung mạo không khuynh nước khuynh thành.
Những ca cơ đều từ nhỏ do Bảo đầu*2 Đinh lục nướng tài danh thịnh nhất Trường An tự thân giáo dục, thi từ ca vũ, cầm kỳ thi hoạ, tất cả đều tinh tuyệt.
Vì thế mới có câu ngạn: "Nghi Xuân bách hoa thiên hạ tuyệt, hà tất tầm hoa tại thiên nhai."
Mỗi ngày Trường An danh lưu, thương nhân tứ hải lui tới Nghi Xuân viện tầm hoan hưởng lạc không biết có bao nhiêu, ngay đến Tề vương Lý Huyền yêu cơ mỹ thiếp vô số kể cũng không chế trụ được dụ hoặc thường xuyên ở tại nơi đây nhiều ngày quên về.
Khi rèm cửa sổ cuộn xuống, Sở Dịch ôm hai nàng vào lòng, cười truyền âm nói:"Kỳ quái, trong lòng bổn vương rõ ràng là có hai mỹ nữ như hoa như ngọc, đêm nay lại là Đại niên nhị thập cửu, vì sao lại không về thẳng vương gia phủ, lại phải đi tới Nghi Xuân viện tìm những cô gái tầm thường chứ."
"
Yến Tiểu Tiên không vừa lòng, nghĩ đên chuyện trước mặt Tiêu Vãn Tình cùng hắn thân mật, muốn đẩy người ra, nhưng vòng eo đã bị Sở Dịch cù lấy, buồn không nhịn được, đành khanh khách cười, hổn hển nói: "Huynh sao không hỏi Tiêu tỷ ty, cần gì phải tìm ta..."
Sở Dịch truyền âm cười nói: "Để ta đoán xem nào. Đúng rồi, thứ nhất, Lý Huyền thường xuyên đến Nghi Xuân viện chơi đùa tìm khoái lạc, vì thế Tình nhi muốn đem bọn ca cơ tửu kỹ ra thử vàng, để xem vương gia giả như ta có bị lộ tẩy không..."
"Thứ hai, thuận tiện tra xem trước mắt thành nội các lộ có tin tức mới gì, có thế trước khi chính thức khai trường mới có thể ứng biến chuẩn bị..."
Tiêu Vãn Tình chu môi lên cười, truyền âm nói :" Sở lang, cả hai điểm đó chàng đều đoán trúng một nửa,nhưng chỗ quan trọng nhất vẫn còn chưa bị phá. Chàng thử nghĩ xem, sư tôn của ta đã có thể lấy Tình Tuyết Quán làm cứ điểm bí mật của Thiên Sơn môn, vì sao Lý Huyền lại không thể?"
Sở Dịch, Yến Tiểu Tiên đều giật mình, sém chút nữa thì thất thanh kêu lên.
Không lẽ cái mỏ vàng thiên hạ đệ nhất đó, lại là cơ quan tình báo bí mật của Ma môn Tử Vi tông hay sao?
Lập tức, không khí ngọt ngào ấm áp trong xe bị rũ sạch, biến thành nặng nề khẩn trương.
Yến Tiểu Tiên nhất thời quên mất đẩy ra, dựa hẳn vào lòng Sở Dịch, nghiêng tai nghe ngóng.
Tiêu Vãn Tình lắc nhẹ cổ ngà, truyền thanh than rằng :"Nếu không phải là năm đó, Lý Huyền lão tặc ngầm ở nơi đó đặt kế hoạch, dụ ta phản bội sư tôn, vì hắn làm việc, nên mới không tiếc đem bí mật đó nói cho ta, ta vốn không thể tưởng được lão tặc đó lại là chủ nhân thực sự của Nghi Xuân Viện. Càng không thể thể ngờ đường đường tổng bộ của Tử Vi môn lại đặt ở nơi thanh lâu câu các."
Yến Tiểu Tiên kinh hãi truyền âm nói :" Cái gì...Lý Hỉ Đường, Đinh đại nương hai người đó, không lẽ lại là nhân vật trong Tử Vi môn " Bắc cực tứ chân?"
Tiêu Vãn Tình truyền âm nói :" Không sai, hai người đó chính là Thiên Cương chân quân cùng Lục Đinh ngọc nữ. Trừ bọn họ ra, gần trăm người diễm cơ ca kỹ đó đều là đệ tử của Tử Vi môn, ngoài việc vì Lý Huyền dò thám các tin tức tình báo có giá trị của giới cực phú "Hư nghĩ thôn giáo bài" bán ra, còn dùng " Âm dương trộm đan đại pháp " trộm lấy chân nguyên của những tu chân khác, trao cho Lý Huyền tu luyện..."
Sở Dịch càng nghe càng kinh hãi, trầm ngâm nói :" Âm Dương trộm đan đại pháp, thảo nào Lý Huyền lão tặc niên kỷ không quá năm sáu mươi tuổi lại có thể tu luyện thành một thân tán tiên! Thật đúng là con bà nó không công mà hưởng, một con chó vô sỉ..."
Đột nhiên nghĩ đến mình trong mấy ngày mà thoát thai hoán cốt một cách kỳ diệu, luyện thành thân tán tiên, nếu về độ " không công mà hưởng",s o ra thì Lý Huyền còn xa cũng không đuổi kịp, bất giác không nhịn được phì cười, đem những lời sỉ vả trót buột miệng nói ra nuốt lại vào trong lòng.
Yến Tiểu Tiên nhíu mày truyền âm nói: "Nếu chỉ đơn giản là trộm di nguyên đan thì bỏ đi, nhưng Lục Đinh ngọc nữ lại là yêu nữ Miêu Cương, tinh thiện thuật dùng cổ động, có ả toạ trấn chỉ huy, những oan đại đầu lúc đầu chỉ là đến Nghi Xuân viện tầm hoan, chỉ sợ trong lúc bất tri bất giác đã bị trúng tà cổ yêu pháp, bị bọn chúng khống chế mất rồi."
Tiêu Vãn Tình truyền âm nói :"Không sai. Những năm nay Lý Huyền giả đò trầm mê tửu sắc, không hỏi quốc sự, ngầm lợi dụng những yêu nữ cổ trùng đó đan một mạng lưới tình báo khổng lồ. Đủ để không ra khỏi cửa, cũng có thể biết hết sự tình ở các nơi, thậm chí có thể khua tay một cái mà thao túng cục thế thiên hạ. Không lạ gì Tử Vi môn khơi khơi có mấy mươi năm, lại có thế phát triển lớn đến như thế, xưng hùng ma môn? Lại có thể cùng sư tôn của ta ở thế ngang bằng, kết thành bằng hữu?"
Tiêu Vãn Tình gật đầu, nhìn chằm chằm Sở Dịch, nhu thanh nói :"Nước có thể dâng thuyền, cũng có thể lật thuyền. Lý Huyền khổ tâm cố găng là thế mới có thể xây lên một trường thiên la địa võng, Sở lang nếu như có thể thu lấy sử dụng, không sợ không thể một lưới bắt hết bọn yêu ma gian nịnh ư?"
Sở Dịch tim đạp mạnh cuối cùng cũng hiểu vì sao nghĩ trận giao phong đầu tiên với Ma môn lại là ở Nghi Xuân Viện.
Chính vì biết người biết ta, trăm trận không bại. Trước mắt mình thế cô lực mỏng, tin tức phong bế, muốn có thể vãn hồi sóng lơn, đầu tiên cần phải thu được một lượng lớn tin tình báo mới nhất, chính xác nhất. Nghi Xuân viện tự nhiên là tuyển chọn lớn nhất cho công việc đó.
Chỉ là bọn yêu nhân Lý Mộ Đường, Đinh lục nương, đều là thân tín thân mật của Lý Huyền, lại có tâm ý cẩn mật, xảo trá điêu ngoa, mình có thể lừa được bọn chúng sao?
Nếu như thân phận bị bại lộ, với tu vi hiên tại, an nguy của mình mình chẳng đáng kể gì, nhưng những kế hoạch cần giả mạo Lý Huyền thực thi đều trôi theo giòng nước.
Nói có khi vì thế mà toàn cuộc đều bị mất cũng nên.
Nghĩ đến đây, Sở Dịch trong lòng không kìm được hồi hộp, vừa khẩn trương vừa kỳ vọng.
Tiêu Vãn Tình như nhìn thấu tâm can hắn, yên nhiên cười, dịu dàng truyền âm nói :" Sở lang yên tâm, cho dù chàng không tin vào bảy mươi hai biến hoá thuật của mình, cũng phải tin tưởng vào dịch dung diệu thuật của Yến muội muội. Qua bàn tay nàng diệu thủ điểm hoá, đừng nói đến Lý Mộ Đường cùng Đinh lục nương, ngay cả đến hoàng đế thân chinh,có lẽ cũng không nhận ra chàng là vương gia giả mạo đâu ..."
Yến Tiểu Tiên phì cười, vỗ vào tay Sở Dịch đang tác loạn tai vùng eo nàng: "Ta từ bao giờ làm được công cao to đến thế? Hứ, hiện tại tính khí phong lưu háo sắc của đại ca cùng Lý Huyền thiên hạ không có người thứ hai, ai có thể phân biệt được chứ? Chỉ cần chàng nhớ kỹ những lời Tiêu tỷ tỷ dạy cho, không được đắc ý vong hình, việc lộ xuất ở Nghi Xuân Viện chắc chắn mã đáo công thành."
Trong lúc nói chuyện, chỉ nghe thấy bánh xe lạo xạo bên ngoài, vó ngựa như mưa, lẩn khuất có tiến tơ trúc ca nhạc, vàng lúc càng rõ, càng lúc càng gần lại.
Công Tôn Trường dừng ngựa phía trước, ở bên cửa sổ thấp giọng nói:
"Vương gia, đã đến Nghi Xuân viện rồi"