Vậy thì tại sao ? Liệu hắn có thật sự quan tâm đến sự an toàn của họ không ? Đôi khi ông cảm thấy tin hắn. Mặc dù Dieter đã đến Valmy trong 1 vị thể như vậy. Henri vẫn cảm thấy thích hắn. Dĩ nhiên là người Berlin và mang phong cách uy nghiêm trang nhã như thành phố quê hương hắn, ở hắn cũng không hề thiếu vẻ chính trực, nhưng có th6ẻ đó là ý nghĩ của ông. Rồi vụ bắn giết xảy đến, tình cảm của ông bị thay đổi đột ngột. Hành động của Meyer khiến ông cảm thấy cắn rứt với mối thiện cảm đó. Trong việc yêu cầu họ rời khỏi Valmy, không thể viện lý do nào khác ngoài sự lo lắng cho sự an toàn của họ. Những ấn tượng ban đầu của ông về con người đó đã nhầm lận. Không hề có chính trực, cũng chẳng có lòng nhân đạo nào cả.
Ông mệt mỏi cất bước về phía lâu đài. Ông cần nói chuyện với Héloise. Nếu các lực lượng tấn công sắp đổ bộ trên bãi biển của họ chứ không phải ở Pas - de - Calais thì họ cần phải suy tính. Ông đã từng khẳng định rằng không có gì có thể thuyết phục ông đưa gia đình tới Paris, nhưng nếu họ chỉ rời đến 1 cùng cách đây vài dặm để chờ quân Đồng minh làm chủ tình thế và quân D(ức tháo chạy thì còn có thể. Ông không dám nghĩ đến trường hợp quân Đồng minh bị đẩy lùi ra biển và nước Pháp không chút hy vọng được giải tháot khỏi ách xiếng xích của bọn xâm lược.
Từ cửa sổ phòng mình, Lisette nhìn thấy cha đang trở về theo lối hàng hiên ẩm sương. Trông ông có vẻ bị da động, đôi chân mày nhíu lại, những vết nhăn hằn sâu trên trán. Nàng cố kềm lại để không chạy vụt ra ôm chầm lấy tay ông. Sáng nay, nàng có những chuyện riêng cần phải quyết định trước khi thổ lộ với bất cứ nguời nào.
Nàng rời cửa sổ, vuốt nhẹ lên bụng. Có thể người ta sẽ cho rằng nàng điên nhưng chẳng còn lầm lẫn đuợc nữa. Trong nàngđang tràn ngập 1 cảm giác rộn ràng vì nàng sắp có con, con của Dieter. Nàng mang phần hiện hữu của hắn trong cơ thể. Dù xảy ra chuyện gì đi nữa, đứa con họ là mối dây ràng buộc lấy họ. Điều suy tư của nàng không phải là sự tồn tại của đức bé, mà nàng có nên báo cho Dieter biết hay không. Hắn quá lo lắng cho nàng nếu Normandy bị biến thành bãi chiến trường đẫm máu. GIờ đây nếu biết nàng đang mang thai, hắn sẽ càng thêm lo lắng. Nhưng nàng vẫn muốn cho hắn biết. Đứa bé chào đời trong tình thương yêu trọn vẹn. Hãy để đứa bé lớn lên trong 1 thế giới không có chiến tranh theo ý Chúa. Họ sẽ không sống ở Pháp hay Đức mà là Thuỵ Sĩ. Cuộc đổ bộ của quân Đồng minh thành công cũng là sự thất bại của người Đức. Dieter trút bỏ quân phục và không bao giờ khoác vào nữa. Họ sẽ cố gắng tâo ra cho mình 1 cuộc sống bình thường, hạnh phúc mặc dù có những khó khăn sau chiến tranh. Nhưng đó là tương lai. Còn bây giờ thì sao ?
Nàng cũng phải báo cáo cho cha mẹ dù biết điều đó sẽ khiến cho họ suy sụp. Họ sẽ không hiểu nổi và không thể tha thứ cho nàng. Và cuối cùng dân làng sẽ biết. Nàng sẽ bị xem như 1 kẻ phản quố.c Con nàng sẽ bị phỉ nhổ và chửi rủa. Valmy sẽ không còn là nơi thiên đàng và nơi nương náu của nàng. Nàng phải hy sinh Valmy khi ngã vào vòng tay Dieter, nhưng nàng không hề hối tiếc gì về chuyện đó. Nàng chẳng thể làm khác được, từ giờ trở đi cuộc sống của nàng sẽp hụ thuộc hoàn toàn vào hắn.
Cuộc tiếp xúc với ông Henri de Valmy khiến Dieter bị chấn động mạnh. Hắn hoảng hốt khi nhận ra ý kiến của ông bá tước đã ảnh hưởng mạnh đối với hắn. Hắn mong muốn 1 người bạn chứ không phải là 1 kẻ thù, hắn giận dữ lao vào xe, quát tháo ra lệnh cho tài xế đưa hắn tới thanh tra vùng ngập lụt ở Vire. Lòng nguyền rủa việc bắt bớ viên phi công người Anh đã làm cho mối quan hệ giữa hắn và ông de Valmy trở nên tồi tệ. Sự bực dọc của hắn kéo dài suốt ngày. Hắn trở lại lâu đài tìm bộ ghi nhớ trên bàn giấy thông báo về việc hiện giờ bộ tham mưu OB Quest đã tin chắc rằng cuộc đổ bộ sẽ xảy ra ở Pas de Calaies vào ngày 15 tháng 5 hoặc chỉ vài ngày sau đó. Không biết những tin tức mà sở tình báo nhận được để giúp họ biết đích xác về thời gian và nơi chốn đổ bộ có đáng tin cậy hay không. Nếu tin tức ấy biết chính xác, thì Lisette ở lại Valmy sẽ an toàn hơn ở Paris. Hắn viết bản báo cáo về cuộc thanh tra trong ngày với bàn tay vững chải đầy tin tưởng. Sự chờ đợi bắt đầu làm thần kinh hắn mệt mỏi. Hắn chỉ ước sao quân Đồng minh cũng cảm thấy mỏi mòn như hắn.
Hắn kết thúc bản báo cáo và tự rót cho mình 1 ly rượu, thầm mơ ước chiến tranh sẽ qua đi, hắn sẽ ở Berlin với Lisette để có thể đưa nàng đi dùng bữa tại Kurphursterdam, dẫn nàng đến hộp đêm. Nhiều khi những ý nghĩ về nàng khiến tim hắn ngừng đập. Hắn chưa bao giờ tin mình có thể yêu ai đến như vậy. Vẻ mơ màng quyến rũ của nàng làm hắn điên đảo. Mọi đường nét của nàng đầy nữ tính và hắn biết hắn sẽ không bao giờ mệt mỏi vì nàng. Nàng đã thấm vào xương máu hắn và trở thành 1 phần trong hắn. Hắn liếc đồng hồ. Đã bảy giờ kém mười. Gần hai giờ nữa mới đến giờ gặp nàng trong căn phóng nhỏ ở toà tháp mờ ảo ánh đèn dầu. Hắn gắng gượng hướng tâm trí trở về công việc và bản báo cáo đang chờ đợi hoàn tấtt.
- Meyer đã yêu cầu chúng ta rời khỏi Valmy - Ông Henri thông báo với vợ và con gái vào buổi ăn tối.
Dao nĩa trên tay bà Héloise rơi loảng xoảng trên đĩa của bà.
- Bỏ đi à - Bà kinh hoàng lặp lại - Tại sao phải bỏ đi ? Chúng tả se 4đi đâu bây giờ ?
- Đừng quá xúc động, em thân yêu. Không hẳn là chúng ta phải hoàn toàn làm theo yêu cầu ấy. Thế nhưng anh nghĩ chúng ta nên bàn xem em và Lisette có thể lánh đi đâu nếu cuộc đổ bộ xảy ra tại đây.
- Sao anh, anh bảo nó sẽ xảy ra ở Pas de Calais ? - Bà chất vấn, gương mặt tái nhợt đi với đôi mắt mở lớn.
- Rất có thể sẽ xảy ra ở đó. Nhưng chúng ta nên chuẩn bị để đối phó với m5oi tình huống bất ngờ. Anh sẽ suy nghĩ thêm về việc này nhưng anh tin rằng cách tốt nhất là chúng ta nên ngụ tại gia đình bà Marie ở Balleroy.
- Anh đã nói với Marie về chuyện đó chưa ?
- Anh có nói và bà ấy bảo rằng chúng ta sẽ được trọng đãi.
- Vậy khi nào mình đi.
- Chúng ta sẽ lên đường nếu Meyer đòi hỏi và nếu tình hình trở nên bất lợi cho dân chúng.
- Không thì chúng ta ở lại Valmy à ?
Ông Henri nhìn vợ không chớp mắt :
- Phải, em à. Nếu không chúng ta sẽ ở lại Valmy.
Lisette cảm thấy dễ thở hơn, Balleroy chỉ cách đây hơn 60 dặm. Ngay cả trường hợp nàng không thể thuyết phục Dieter cho nàng ở lại, nàng cũng chỉ cách xa nơi này 1 ngày đường, và cha mẹ nàng sẽ an toàn hơn nếu có cuộc tấn công trên bãi biển.
- Nếu cần phải đi Balleroy có có vui không Lisette ? - Cha nàng hỏi, mắt lộ vẻ quan tâm.
- Có thưa ba - Nàng ngần ngừ rồi đáp - Dù cuộc tấn công không hề xảy ra. Có thể họ không tới, không tấn công mà chỉ yêu cầu đòi hoà bình.
Ông bà de Valmy sửng sốt trước viễn cảnh thật đáng sợ.
- Ô ! Lisette ạ. - Cuối cùng bà bật thốt - Hô sẽ đến, họ phải đến. - Ai nhồi nhét tư tưởng đó vào đầu con thế - Cha nàng hỏi.
- Không - Nàng nhìn họ, lòng yêu thương khiến tim nàng nhói đau - Thiếu tá Meyer.
Thế là xong. Tên hắn đã được đề cập. Nàng không thể báo ngay việc mình đang mang trong bụng đứa con của Dieter mà không cho họ 1 sự chuẩn bị, 1 lời gợi ý xa xôi về quan hệ giữa nàng và tên thiếu tá.
Một khoảng im lặng kéo dài rồi cha nàng nghiêm giọng hỏi :
- Lisette, phải chăng viên thiếu tá Meyer đã bắt đầu có thói quen tin cậy con ?
- Vâng - Nàng đáp và đứng dậy chân run lên - con rất mến ông ấy, ba ạ. Nàng không thể nói tiếp. Gương mặt mẹ nàng tái hẳn đi còn cha nàng trông thất sắc như vừa bị đánh.
- Nhưng con không thể ! - giọng mẹ nàng khổ sở - sao lại có thể nhưng thế sau những việc hắn đã làm, không thể được.
- Con xin lỗi mẹ. Nhưng con thích ông ấy - Nàng lặng lẽ nói và bước ra khỏi phòng ăn, ràn rụa nước mắt và đau đớn.
Hắn đang đợi Lisette bước vào phòng. Dra đã được trải sẵn trên chiếc giường rộng lờn, những ngọn đèn trên bệ cửa sổ đặt sâu trong tường đang dịu dàng toả sáng. Hắn bước nhanh đến vòng tay ôm nàng.
- Anh cứ tưởng em sẽ không bao giờ đến - Hắn thủ thỉ như muốn uống trọn hình ảnh, âm thanh và làn hương của nàng.
Nàng khẽ cười :
- Mới có chín giờ năm phút thôi cưng ơi !
- Thế mà anh đã thấy dài bằng cả năm.
- Vậy thì hết một năm rồi đấy.
Hắn ghì chặt nàng trong nụ hôn ngọt ngào. Nàng có thể nghe thấy nhịp tim hắn đập mạnh, sợ thấy sức mạnh tràn trề của Dieter khi hắn ôm siết lấy nàng. Nàng có 1 cảm giác của 1 người đi xa trở về nhà, thấy mình được mãn nguyện và no thoả mọi thứ.
Sau khi hôn nàng hắn chợt nói :
- Em đã khóc.
Nàng đan chặt những ngón tay vào hắn.
- Không đâu mà - nàng nhẹ nhàng nói dối, không muốn hắn phải nặng trĩu lo âu như nàng đã nhận thấy nơi cha mẹ nàng - Chắc em bị cảm, anh à.
- Vậy em phải uốg nước chanh nóng pha mật ong.
- Có lẽ vậy - nàng mỉm cười - Nhưng không muốn anh bỏ em đi xuống bếp lục lọi pha nước cho em.
- Thế em uống 1 ly rượu nhé - Hắn đến bên chiếc tủ cổ xưa có ng8an kéo đã được kín đáo biến thành tủ đựng rượu.
Nàng nằm cuộn mình trên giường trong khi hắn loay hoay rót rượu. Căn phòng đã trở thành thế giới của họ. Nó nằm trên toà tháp, cách biệt khu toà chính của lâu đài. Bà nội nàng đã dùng nơi đây làm nơi ẩn náu, vưalà phòng ngủ và phòng tiếp khách của bà, kể tứ khi bà qua đời nó không được dùng đến nữa. Mọi vật trong phòng đều có màu xám ngọc trai, lụa treo tường, thảm dầy, màn nhung buông rũ xếp nếp bên cửa sổ. Sách của Dieter nằm rải rác trên bàn nhỏ cạnh giường ngủ, trên tủ bát đĩa là 1 bức hình nhỏ của mẹ hắn nằm trong khung bạc. Lisette trầm ng6am nhìn bức ảnh. Đó là người đàn bà có mái tóc hoe vàng ôm lấy khuôn mặt, quí trên cỏ, bên cạnh là 1 lẵng hoa. Có lẽ bà sẽ hoảng lên khi biết con trai mình cưới 1 cô gái Pháp, cô gái đang mang đứa con của hắn.
- Trông em có vẻ lo lắng quà, em yêu à - Hắn nói, trao cho nàng ly rượu mạnh.
- Em đang nghĩ về mẹ anh - Nàng nói khi hắn ngồi xuống bên cạnh và kéo nàng lại gần - Bà sẽ phật ý khi biết mình có 1 nàng dâu người Pháp.
Hắn nhếch mép cười :
- Mẹ anh rất tài tình trong việc ứng xử với mọi tình uống bất ngờ. Và bà tin vào sự suy xét của anh. Bà sẽ không buồn đâu, em yêu. Làm sao buồn được khi chưa bao giờ gặp em ?
Nàng nghiêng người kéo bàn cờ và các quâncờ đang nằm ở cạnh giường lại gần để che giấu ánh mắt bối rối của mình.
- Con hậu đang lâm nguy - Nàng tinh nghịch nói - Anh có cách gì để cứu nàng không ?
Tóc nàng phủ lên phía trước và đổ lên bờ vai, Dieter vuốt nhẹ tóc nàng ra sau, mân mê mái tóc buông xoã mượt mà.
- Có - Hắn khẽ gầm gừ trong cổ họng vừa nhấc con sĩ lên bảo vệ con hậu - Nhưng bây giờ hãy để ván cờ đó tính sau - Rồi hắn kéo nàng xuống và lần mở nút áo nàng.
Lisette quyết định chỉ chốc lát nữa thôi nàng sẽ báo tin đứa bé với Dieter.