Ánh nắng vẫn còn rực rỡ trên những vòm cây đoạn khi họ phóng nhanh ra cổng. Lisette ôm chặt Dominic. Nàng đang ra đi đây. Nước mắt Lisette chợt dâng lên. Đã từ lâu nàng biết rồi giây phút này sẽ đến, nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận.
Greg đang trò chuyện cởi mở với Luke, hỏi Luke dự định làm gì sau khi chiến tranh kết thúc. Nàng không nghe câu trả lời. Họ đang lao nhanh qua khu rừng sồi, ánh mặt trời lọc từng tia hổ phách xuyên qua kẽ lá, nàng hôn tóc con. Greg đã hức rằng họ sẽ quay về. Đó là 1 lời hứa hào phóng, nhưng nàng biết chàng sẽ giữ lời. Chàng muốn nàng được hạnh phúc, và từ đây nàng sẽ cố tạo hạnh phúc cho mình khi rời xa Valmy.
Những con đường ở Saint- Marie - des - Ponts đều vắng lặng khi họ phóng xe qua và điều đó làm nàng dễ chịu. Nàng không muốn chào tạm biệt ai nữa hết, để nước mắt nàng đang cố nén khỏi trào lên má. Hàng bạch dương viền 2 bên đường, những ngôi nhà mái ngói cao dần lùi về phía sau họ. Họ đang đi ra miền quê và tiến về Caen. Luke và Greg đang bàn về De Gaulle, nàng nghe giọng Luke có vẻ đanh lại. Anh không thể có cơ hội từ biệt riêng với nàng. Nàng biết tâm trạng của anh và ước gì có thể quay lại nói với anh rằng nàng rất tiếc.
Mặc dù nàng không yêu Luke, nhưng 1 sợi dây vô hình đã ràng buộc họ. Anh là người duy nhất trên đời này, trừ cha nàng, biết sự tha6t về cha của Dominic. nàng sẽ không bao giờ quên sự giúp đỡ của anh trong giờ phút cang thẳng khi Dominic chào đời. Với anh, nàng cảm thấy mọi sự dễ dàng hơn vì không có điều gì phải giấu giếm. Anh biết Dieter. Và anh không lấy đó làm điều. Anh là người bạn chân thật nhất của nàng từ trước đến nay.
Khi họ đến gần khu ngoại ô Caen đầy mảnh bom rơi, nàng tự hỏi không biết có đựơc gặp anh lần nữa không. Nếu có dịp trở về châu Âu, nàng sẽ đến nước Pháp, chứ không phải là Anh quốc, nàng cảm thấy cổ họng đau nhói. Nàng sẽ nhớ anh. Trong vài tháng ngụ tại Valmy, anh đã là 1 phần đời sống của Lisette. Xe gầm lên lao vào trung tâm thành phố, rồi thắng rít lại giữa 1 đám bụi mù và khói xăng.
- Chúng ta chia tay ở đây - Greg nói, và ném vội 1 cái nhìn về phía Lisette. Mặt nàng xanh xao, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngại.
Chàng nhảy ra khỏi tay lái - Anh đi tìm mua ít thuốc Gauloise - Chàng thờ ơ nói - Anh sẽ quay lại ngay.
Lisette thầm biết ơn chồng. Chàng để họ ở lại với nhau để có dịp giã từ riêng. Đó là hành động của 1 người đàn ông không những yêu nàng mà còn tin ở nàng. Khi chàng vừa đi khuất, Luke hất chiếc túi khỏi vai nhảy ra khỏi băng sau.
- Em viết thư cho anh theo địa chỉ này - anh đưa cho nàng 1 mảnh giấy - Đây là địa chỉ mẹ anh. Dù anh ở đâu đi nữa, bà cũng chuyển thư đến.
- Cám ơn anh - khi nàng đưa tay đón tờ giấy, tay họ chạm vào nhau.
- Nếu cuộc hôn nhân không thành công, và em không hạnh phúc, hãy viết thư cho anh biết - Luke nói nhanh - Em hứa với anh đi.
Nàng gật đầu :
- Em xin hứa - Nàng run giọng đáp - Nhưng em sẽ hạnh phúc Luke ạ, em biết.
Mấy tuần vừa qua, Luke đã nhận ra trong mình những điều không vui. Anh không muốn nàng hạnh phúc với Greg Dering. Anh muốn nàng phải đau đớn khổ sở, muốn nàng phải nhận thấy mình đang ngộ nhận và hãy tự sửa chữa bằng cách rời xa Greg mà theo anh đến London .
- Anh sẽ luôn chờ đợi em - Anh nói mãnh liệt và nâng mặt nàng lên hôn thật mạnh bạo khiến nàng cảm thấy môi mình như bật máu. Nàng run lên khi anh buông nàng ra vì anh đã nghe thấy tiếng Greg đang trở lại. Bóng chàng ngả lên chỗ họ.
- Anh sẽ luôn chờ đợi em - Anh nói mãnh liệt và nâng mặt nàng lên hôn thật mạnh bạo khiến nàng cảm thấy môi mình như bật máu. Nàng run lên khi anh buông nàng ra vì anh đã nghe thấy tiếng Greg đang trở lại. Bóng chàng ngả lên chỗ họ.
Chào Luke nhé - Chàng lên tiếng, giọng nói không có vẻ gì chứng tỏ chàng thấy họ ôm nhau hoặc có vẻ ghen tuông với cảnh tượng vừa chứng kiến.
Luke siết chặt tay chàng và quay lại phía nàng.
- Chào Lisette - Giọng chàng đặc sệt - Anh sẽ nhớ em - Rồi không nhìn lại, chàng quay gót bỏ đi .
- Anh ấy vẫn còn yêu em đấy nhỉ ? - Greg nói, chàng ném mình vào sau tay lái.
Nàng gật đầu không thốt nên lời. Chiếc xe được gài sang số và lao khỏi những con đường đá sỏi về xa lộ chính, thẳng hướng Paris.
Nàng hầu như im lặng trên suốt lộ trình còn lại. Nàng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Quá mệt nên không thưởng thức được vẻ lộng lẫy của một ngôi nhà mới. bề thế và đẹp đẽ nằm tại quân thứ 16.
- Để anh bồnng Dominic cho - chàng nhẹ nhàng nói khi giúp nàng rời khỏi xe.
- Chúng ta đang ở đâu đây ? - Nàng ngạc nhiên hỏi.
Chàng đáp với 1 nụ cười :
- Ở nhà, ít ra đây cũng là nhà của chúng ta trong vài tháng sắp tới.
Họ đi đến một cánh cổng sắt chạm trổ đứng giữa hàng giậu xanh tươi. Chàng mở khoá và đẩy cổng, đưa nàng vào 1 khu vườn được trồng tỉa công phu.
- Đây là nhà ai thế ? - Nàng ngạc nhiên hỏi.
- Một giám đốc ngân hàng. Những ngày trước khi thành phố bị chiếm đóng, ông ta bỏ Pairs đi tìm không khí khoẻ khoắn hơn ở Geneve. Người Đức tiếp thu khu biệt thự này, và bây giờ chúng ta đang thuê nó. CÓ hai người giúp việc trong nhà, đều đã lớn tuổi. Anh sợ họ không chăm nom cẩn thận cho Dominic được em à. Chắc chúng ta sẽ tìm kiếm thêm 1 bà vú.
Nàng mỉm cười, nụ cười quá đỗi dịu dàng khiến tim chàng xao động. - Không cần thiết đâu anh - Nàng lướt tay vào bàn tay chàng - Em đã tự tay săn sóc cho Dominic ở Valmy. Nơi đây em có thể làm thế mà.
Chàng không tranh cãi với nàng. Chàng biết nàng chưa nhận thức được lối sống của mình sắp phải thay đổi ra sao. Paris đang ở trạng thái của ngày hội, say sưa trong men tự do. Mọi đêm đều sẽ có tiệc tùng. Nàng sẽ cần quần áo mới, nước hoa và một người giữ trẻ tin cậy để trông nom Dominic trong khi nàng cùng chàng say sưa yến tiệc ở nơi vẫn còn là thành phố thủ đô diễm lệ nhất thế giới.
Trong bộ quân phục chỉnh tề, hình ảnh Greg không xứng hợp với thằng bé đang ôm trên tay, họ nắm tay nhau bước lên ngưỡng cửa ngôi nhà mới.
Căn nhà thật lộng lẫy. Sàn của gian đại sảnh được làm bằng đá cẩm thạch phớt hồng. Trong phòng khách treo tranh của Monet. Tủ khảm tinh tế theo kiểu Louis XV, ghế bọc nhung, thảm Ba Tư, đèn chùm thuỷ tinh lóng lánh. Tất cả đều quí phái và sang trọng khiến nàng cảm thấy nghẹt thở tê người. Chỉ hai mươi bốn giờ sau, nàng đã biến căn nhà thành 1 mái nhà ấm, đầy ắp những hoa.
Họ sống ở đây được ba tháng, đó là ba tháng hạnh phúc nhất đời nàng. Paris vào hội khi đêm xuống, các đại lộ đầy rẫy những cô gái xinh đẹp sánh vai cùng các chàng lính Mỹ, những quán cà phê bên đường rợp cờ tung bay, các con đường viền hai hàng cây tràn ngập tiếng cười. Chiến tranh đã thực sự đi qua và mọi người hân hoan đón nhận điều ấy.
Họ thuê 1 cô gái gốc savoy làm vú nuôi. Cô ta hãy còn trẻ và xinh xắn, nên Lisette có thể giao Dominic vào buổi tối, yên tâm con sẽ được trông nom cu đáo trong khi nàng dạo bước với Greg qua những con đường ngập ánh hoàng hôn, ăn tối ở nhà hàng Maxim hoặc Moulin, rồi sau đó khiêu vũ đến tận sáng ở sàn nhảy Le Quarenta - Cinq. Họ đến thăm mẹ nàng và thường đưa bà cùng đi chơi.
Greg nhất định sám sửa quần áo mới cho nàng một lố áo đầm, hai bộ đồ tây, nửa lố mũ, giày, tất, túi xách tay, khăn quàng cổ, quần áo lót, một đống quá kếch xù đến nỗi nàng muốn chết ngạt được.
- Em chưa bao giờ thấy quá nhiều y phục cùng 1 lúc như thế này - Nàng cười nói khi đứng trong gian phòng ngủ thênh thang của họ, giữa đám hộp và giấy lục tung đầy ngập lên tận gối nàng.
Chàng mỉm cười :
- Em còn sức mở thêm 1 chiếc hộp khác được không ? - Greg hỏi và âu yếm khoác vai, trao cho vợ chiếc hộp nhưng nhỏ nhắn.
Chiếc áo choàng len nàng đang ướm thử tuột khỏi vai. Nàng từ tốn và thận trọng nhắc nắp hộp lên. Một viên hồng ngọc to và tuyệt đẹp, bao quanh là chuỗi kim cương trắng nhỏ, đặt khéo léo trên một chiếc nhẫn vàng thanh mảnh.
- Ô đẹp quá Greg ơi ! - nàng thì thầm khi chàng nhẹ nhàng tháo đi chiếc nhẫn thô kệch mà nàng đã mang từ lâu trên tay và thay vào đó viên ngọc lấp lánh.
- Làm sao tuyệt vời bằng em được - Chàng trầm giọng nói và vòng tay ôm nàng, môi chàng nồng nhiệt trao nàng một nụ hôn.
Họ rời Paris đi Mỹ vào tháng 11. Hàng cây dẻ chơi vơi cằn cỗi, vòm cong của thánh đường Saré - Coeur in sắc nét trên bầu trời thoáng đãng. Nàng nhìn quanh cảnh lần cuối trước khi bước lên.
Chiếc xe đưa họ ra đến bến tàu Gare du Nord, Paris chỉ là khúc giao tấu, bây giờ đã kết thúc, và một cuộc đời mới của nàng ở 1 quốc gia nửa vòng bên kia trái đất sắp sửa bắt đầu.
Họ đáp tàu đi Liberté, Simonette, cô gái trả người gốc Savoy mà họ thuê làm vú em cùng đi với họ. Khi greg hỏi cô muốn theo giúp việc cho họ ở Mỹ không, cô gái nhận lời không do dự. Họ là người đầu tiên thuê cô đi giúp việc, nhưng cô tin chắc không bao giờ có thể tìm thấy 1 người chủ nào đối xử tốt với mình hơn bà Dering.
- Con tàu này khác với chiếc mà anh đã đến - Greg mỉm cười nói khi một tiếp viên đưa họ vào, bên trong trang trí màu sắc đỏ thắm và lắp kính Lalique.
- Tuyệt quá - Lisette rạng rỡ nói - Như 1 cung điện ấy !
Mái tóc óng ả của nàng cuốn lại thon thả theo hình số tám. Đôi mắtt tím màu thạch anh sáng long lanh. Mảnh khăn quàng chàng một mực mua cho nàng khoác hờ hững trên vai. Nàng mặc chiếc áo vải mỏng đỏ thắm và 1 chiếc váy túm màu xám may cắt thật khéo. Nàng mang bông tai hạt trai và xâu chuỗi cùng loại quanh cổ. Đôi giày da cá sấu đen nàng màng cao lạ lùng cùng tất dài màu trong suốt. Trong nàng quý phái, rất đáng yêu và duyên dáng đến nỗi chàng cảm thấy tràn ngập yêu thương.
Chàng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy nàng. Những lọn tóc bết mồ hôi. Gương mặt tái xanh vô hồn của nàng khi bước qua những xác chết đẫm máu của bọn Đức, kiêu hãnh chào đón chàng đến Valmy, đến nước Pháp.
Chàng đã mong muốn đem đến hạnh phúc cho nàng và chàng tin rằng mình đã làm được điều đó. Luke Brandon đã viết thư cho nàng, nàng đưa chàng xem, cả thư trả lời của nàng nữa. Thư của nàng đầy tình cảm và nhiều quan tâm, nhưng đó không phải là thư của 1 người đàn bà gởi cho 1 người đàn ông nàng hãy còn yêu thương. Nàng đã thành thật khi bảo với Greg rằng chưa bao giờ yêu Brandon. Cơn ghen hờn của chàng khi trông thấy Luke đắm đuối hôn từ giã nàng không còn quan trọng nữa . Tình cảm chỉ có riêng ở phía Brandon mà thôi. Lisette không yêu anh ta, chưa bao giờ cả. Còn chàng, Greg đã chiếm được tình yêu của nàng và chàng nhất quyết sẽ gìn giữ mãi.
Lisette chợt nhận ra nhiều điều trong 9 ngày họ vượt Đại Tây Dương. Ở Paris. nàng đã biết Greg là người có nhiều tiền và khám phá này đã khiến nàng ngạc nhiên thích thú. Giờ đây nàng hiểu thâm rằng chàng rất mực giàu có. Những hành khách bản xứ ai cũng biết đến tên Dering và tỏ lòng kính trọng. Nàng cũng biết thêm không chỉ riêng nàng biết Greg vô cùng lôi cuốn, mà những phụ nữ khác cũng biết điều đó - những phụ nữ xinh đẹp và có học thức.
- Chao ôi ! Phải Greg Dering đó không nhỉ ? - Nàng nghe 1 phụ nữ tóc vàng đứng cách mình vài bước có dáng điệu thướt tha hỏi cô bạn đồng hành khi nàng cùng chàng vào phòng giải khát trên tàu.
- Dering, tên ngân hàng và công tay sắt thép ấy à ? - Người bạn hỏi, đôi lông mày tỉa mỏng và kẻ chì khéo léo nhướng lên.
- Đúng. Nhưng hãy dằn lòng xuống bồ ơi, mình đọc trong báo Paris Match thấy nói rằng chàng ta lấy 1 cô gái Pháp ngay sau ngày đổ bộ lên châu Âu.
Cô bạn đồng hành tóc bạch kim, thanh lịch trong bộ áo đầm đính những hạt huyền, bật tiếng cười trong cổ :
- Chúa ơi ! Một cô dâu thời chiến ! Gia đình Dering sẽ phản ứng ra sao nhỉ ?
- Cô ta chẳng xứng đôi chút nào. Cha cô ta là 1 bá tước. Bà Isabelle Dering không chính thống lắm nên chắc sẽ thấy cuộc hôn nhân này rất lãng mạn và hoàn toàn đồng ý.
- Jacqueline Pleydall sẽ không thấy đâu - Cô kia lạnh lùng nói - Cô ấy đã chuẩn bị để sẵn sàng trở thành bà Greg Dering lúc anh ấy trở về.
Cô tóc vàng cười lớn, mắt đăm đăm hướng về phía greg đang đứng nơi quầy rượu, mái tóc dày vàng óc của chàng gợn quăn sau gáy, đôi vai vạm vỡ ẩn dưới đường cắt tuyệt mỹ của bộ áo dạ tiệc trắng đắt tiền.
- Phải, người hùng trở về chắc không được chào đón nồng nhiệt đâu, chỉ vì nguyên nhân... - Cô liếm nhẹ đôi môi bóng nhẫy - Trông chàng hấp dẫn đấy chứ.
Nhận thấy vài người đàn ông vừa quay sang nhìn họ 1 cách ngưỡng mộ, hai cô gái rảo bườc vào phòng giải khát trang trí mạ vàng loè loẹt.
Lisette tần ngần nơi ngưỡng cửa, thoáng cau mày phân vân. Một cô dâu thời chiến. Có phải gia đình và bạn bè Greg sẽ xem nàng như thế ? Còn Jacqueline Pleydall là ai ? Greg chưa hề nhắc đến cô ta, như vậy hiển nhiên họ chưa hẳn đã đính hôn hoặc không chính thức đính hôn trước khi anh ta rời Mỹ để đi chiến đấu ở châu Âu.
Nàng bỗng cảm thấy bối rối lạ lùng. Chưa bao giờ nàng thắc mắc về đời sống riêng của Greg trước khi họ gặp nhau. Dù sao chàng cũng là 1 người tình tuyệt vời. Lẽ ra nàng phải thấy rằng sẽ có 1 người đàn bà nóng lòng chờ mong chàng trở về và tinchàng đã kết hôn với 1 cô gái Pháp chắc sẽ đến như 1 cú sốc và gây thất vọng cho người ấy.
Greg ngẩng đầu lên và mắt họ gặp nhau trong đám đông. Một tia hạnh phúc vừa len vào nàng. Chàng yêu nàng và đã kết hôn với nàng. Nàng mỉm cười với Greg và bắt đầu lách qua đám đông tiến về phía quầy rượu, tự cảm thấy mình hạnh phúc và tội nghiệp cho cô Pleydall nào đó không quen.
Đêm hôm ấy, khi nằm trên giường lật qua mấy tờ tạp chí mà Greg mua tước khi họ lên tàu, nàng tình cờ bắt gặp 1 bài báo ba trang nói về Berlin. Greg đang vừa tắm vừa nói chuyện với nàng qua tiếng nước chảy rào rào của vòi sen, chàng hỏi nàng có định đến phòng tập thể dục với chàng vào sáng mai không. Nàng im lặng. Berlin, thành phố Dieter tha thiết mến yêu. Hình ảnh trong báo chụp 1 người quần áo rách nát đang xếp hàng chờ lãnh bánh mì và khoai tây hoặc đứng chờ ở các vòi nước nhỏ giọt đục ngầu. Thành phố kiêu hãnh 1 thời đã bị quân Đồng minh chia thành 4 khu vực chiếm đóng. Lính Mỹ, miệng nhai kẹo cao su, nghenh ngang dạo qua Tiergarten, nơi mà ngày xưa khi còn bé, Dieter đã nắm tay cha cùng đi dạo. Quân Anh thơ thẩn ngoài mặt tiền khách sạn Adlon, nơi ngày xưa Dieter đã ngồi uống đá chanh.
Nàng xếp tờ báo lại và thấy lòng đau xót. Dieter hẳn rất ghét cuộc chiếm đóng trên thành phố của mình, ghê tởm biết mấy hình ảnh bọn lính Đồng minh nhởn nho dạo gót trên các con đường, lòng nàng thắt lại. Phải chăng mẹ Dieter đã có mặt trong số những người đàn bà mệt mỏi xếp hàng lãnh thức ăn ? Phải chăng bà cũng thuộc số người bị truất hữu tài sản và trở thành kẻ không nhà ? Nàng nhớ lại bức ảnh đặt trên tủ trong phòng Dieter : 1 phụ nữ tươi cười bên khóm hoa dưới chân, đó là người phụ nữ bị mất con và sẽ không bao giờ biết được bà đã có 1 đứa cháu nội.
- Chúng ta sẽ đi trước khi ăn sáng nhé ? - Greg nói và rời khỏi vòi tắm, lau mạnh tóc trong chiếc khăn lông. Chàng đột ngột dừng lại khi thấy gương mặt trắng bệch của nàng - Em sao thế ? - Chàng bước đến lo lắng hỏi - Em không khoẻ à ?
Nàng lắc đầu, không tin mình có thể cất tiếng nổi.
- Để anh gọi bác sĩ trên tài - Chàng nói và với tay về phía điện thoại.
- Đừng ! Thôi khỏi, anh Greg. Em chỉ hơi nhức đầu. Ngày mai em sẽ khoẻ mà.
Chàng nhìn nàng ái ngại khiến nàng phải cố gượng cười :
- Thôi Greg ơi ! Đừng lo mà.
- Nếu em chắc chắn không việc gì. Thôi, em uống Aspirin đi ? Hay dùng 1 chút rượu vậy nhé ?
Nàng lại lắc đầu, lòng tràn ngập đau xót buồn phiền.
- Không, em chỉ cần ngủ 1 chút. Anh ngủ ngon nhé, Greg.
- Chúc cưng ngủ ngon - chàng dịu dàng nói.
Nàng siết chặt tay chàng và khi nằm bên cạnh chàng, Lisette không thể nào ngủ được. Nàng thao thức thật lâu.