Thật sung sướng khi được trở về nhà và Lisette đã bật khóc. Những bức tường của Valmy giang tay đón lấy nàng. Phần chính bị sụp đổ của toà nhà đã được xây cất lại thật xinh xắn. Phòng ăn lớn và phóng khách chính còn phải sửa chữa nhưng Valmy vẫn đứng vững và sống động trở lại.
- Tuyệt quá, ba ạ ! Nàng nói, nhìn quanh những bức tường vưaquèt vôi và loạt đồ gỗ mới - Con không tin nhà mình đã thay đổi quá nhiều chỉ trong vòng 1 năm.
- Ba chẳng làm được gì, còn tổ quấy rầy thêm bọn thợ, con yêu ạ ! - Ông Henri sung sướng thấy rõ vì sự trở về của con gái.
Luke dựa vào một bức tường vôi mới nhìn nàng chăm chú. Nàng nồng nhiệt chào đón mọi người một cách thoải mái vô tư. Nàng ôm anh thật chặt, cả Annabel nữa. Và anh đã phải nắm chặt tay lại để không ôm ghì lấy nàng. Nhưng trời ơi, nàng mới lạ làm sao. Anh đã quên nhiều quá, quên mất sự khiêu khích rất hồn nhiên của nàng là như thế nào.
Kông còn nữa mấy bộ tất dày với đôi giày thô cùng những chiếc áo len dài bền và các váy đầm bằng những đôi tất mỏng dính với đôi giày da màu xanh xám thanh tú, một chiếc áo đầm dài hoa cà nhạt phủ nhẹ trên vai, chiếc váy buông lơi mơn trớn đôi chân theo mỗi bước đi của nàng. Tóc nàng không còn xoã tự nhiên sau lưng mà búi lên thật sang trọng và chàng muốn ôm chầm lấy nàng, gỡ những chiếc kẹp trên tóc xuống rồi ngắm nhìn mái tóc chảy dài xuống đôi vai nàng, xuống ngực nàng rồi luồn những ngón tay vào mái tóc và úp mặt vào đó.
- Ba bảo rằng anh không bao giờ tin là Valmy sẽ đông người vào dịp Giáng Sinh - Nàng nói với anh bằng giọng ấm áp trìu mến.
Bây giờ tất cả đã tề tựu trong phòng khách trước kia là phòng làm việc của cha nàng. Ghế tựa và ghế bành có nệm được bọc lại bằng vải hoa sặc sỡ màu hồng. Một ngọn lửa sáng rực trong lò sưởi. Ông Henri de Valmy đang rót 1 cốc rượu anh đào cho Annabel. Greg cùng mẹ nàng đang bàn về những thay đổi xảy ra ở Paris.
Anh không muốn nói chuyện về Valmy, không muốn thốt ra những lời nhàm chán vô nghĩa. Những câu nói lịch sự xã giao chỉ dành cho những nguời khác chứ không phải là họ.
- Ta hãy tìm chỗ khác nói chuyện - Giọng anh trầm và khẩn thiết, đôi mắt xanh lộ vẻ nôn nóng.
Ánh mắt nàng chuyển qua Greg, nhưng chàng vẫn còn mải chuyện trò với mẹ nàng. Annabel đang chăm chú nghe ông Henri nói 1 điều gì đó. không ai nghe được lời Luke.
- Kông phải lúc này đâu Luke - Nàng nói, hy vọng Luke sẽ gặp lại nàng như 1 người bạn và cuộc hôn nhân với Annabel đã chấm dứt mọi ham muốn của anh với nàng.
Một mớ tóc đen thẳng rũ xuống trán Luke. Gương mặt gầy gò cương nghị căng thẳng. Anh nói giận dữ.
- Tôi muốn nói chuyện với em ngay !
- ... Sự từ chức của tổng thống lâm thời Pháp De Gaulle là 1 bi kịch, - cha nàng đang từ tốn nói. Ông quay sang họ. - Cháu biết điều đó sẽ đến mà phải không Luke ?
Mũi Luke phập phồng bất an. Bây giờ mọi người lại dồn sự chú ý vào anh, không thể thoát ra ngoài với Lisette được nữa rồi.
- Ông ta đang đứng đầu 1 chính phủ liên hiệp - Luek đáp ngắn gọn. - Rõ ràng là sẽ có những chống đối kịch liệt trong Quốc hội về quyền hạn của ông và rõ ràng là ông ta sẽ chẳng mảy may nhượng bộ về bất cứ vấn đề gì.
- Thế mà ông ta lại từ chức ! - Annabal kinh ngạc nói. - Cháu không thể tin được. Cháu còn nhớ trong cuốn phim tài liệu khi Paris giải phóng, cháu đã thấy ông kiêu hãnh sải bước xuống điện Champs Elysees nhưng có vẻ buồn, 1 làn sóng người dâng lên theo chân ông. Trông ông ta giống hệt 1 chàng khổng lồ, ông cao hơn hẳn những người xung quanh 1 cái đầu. Phát thanh viên của Đài đã nói hiển nhiên ông ta sinh ra là để cai trị nước Pháp.
- Và ông ta sẽ làm thế đấy cháu ạ ! - Ông Henri tin tưởng nói - Cuối cùng rồi ông ta cũng phải làm thế thôi.
Bà Heloise cầm lấy đồ thêu, quay lưng lại phía Luke rồi hỏi Annabel xem ở London có còn nạn thiếu thực phẩm nữa không. Ông Henri đứng lên khơi ngọn lửa và ném thêm 1 thanh củi vào lò. Luke vươn tay ra nắm chặt cổ tay Lisette.
- Bây giờ đi được rồi ! - Anh thì thầm man dại.
- Tôi sẽ cho anh biết sự thương hại của người chiến thắng, Luke ạ. - Greg chợt nói và rời khỏi ghế đến bên tủ rượu.
Luke buông ngay cổ tay Lisette.
- Anh muốn nói cái quỷ gì chứ ?
Greg nhún vai rót cho mình 1 cốc rượu.
- Trương mục ở Chemico - Chàng cất giọng rõ ràng - Tôi thắng, anh thua.
Sự căng thẳng như rời khỏi Luke.
- Ô - Anh đáp, cố giữ tự chủ - Tôi quên mất.
Greg xoay xoay ly rượu.
- Một tài khoản có tầm cỡ như thế mà lại quên sao ? - Chàng nói với cái nhíu mày - Luke, anh đang nghĩ gì trong đầu vậy ?
Không khí trong phòng thay đổi 1 cách tế nhị. Annabel lúng túng nhìn từ Greg sang chồng mình, có 1 sự căng thẳng ngấm ngầm giữa họ mà cô không hiểu được. Luke đã nổi khùng lên khi công tay quảng cáo Dering chụp lấy tài khoản Chemico, nhưng Annabel không nghĩ điều đó có thể làm thay đổi mối quan hệ của anh với Greg. Cô ta biết họ đã gặp nhau ngay trong những ngày quân Đồng minh vừa đổ bộ, và những ngày đó đã ảnh hưởng đậm nét đến Luke . Từ năm chiến tranh chấm dứt, anh đã trở về Normandy hai lần để thăm Henri de Valmy và cô biết Luke đã nôn nóng mong chờ cuộc đoàn tụ này với nhà Dering như thế nào.
- Chẳng có gì cả - Luke đáp cụt lủn, và rồi nhận ra nét ngỡ ngàng trên mặt vợ, biết rằng cả ông Henri và bà Heloise đang tò mò nhìn mình, anh cố mỉm cười - Nhưng anh đừng làm thế hoài nhé ! Tôi đang muốn đẩy tài khoản đến công ty Thomson đây, nhưng tôi không thể làm được chuyện đó nếu cứ mất mãi tài khoản về tay công ty Dering mãi.
Câu chuyện chuyển từ việc quảng cáo sang việc suy đoán xem đến chừng nào thì De Gaulle bỏ ý định từ chức và lại nắm quyền hành. Lòng Luke giận sôi vì biết rằng không thể nói gì hơn với Lisette khi Greg hãy còn trong phòng. Anh đã không biết trước quả là khó khăn để gặp lại nàng và không thể che giấu những tình cảm của mình. Chiếc áo lụa dài dịu dàng ôm nhẹ bờ vai, bó lấy và bao phủ xuống chân nàng nhưng không giấu được rằng nàng đang mang thai. Một cơn ghen tức xoáy vào tim anh. Anh chưa hề gần gũi, chưa hề ân ái với nàng.
Kể từ khi nói chuyện với nàng, đôi mắt tím thẫm của nàng tránh không nhìn Luke. Bây giờ câu chuyện đang chuyển sang đề tài kế hoạch Mỹ giúp châu Âu, nàng tư lự mân mê miệng ly rượu anh đào. Những ngón tay nàng thon thả, dài và thanh tú với những móng sơn bạc gạt dũa dáng trái hạnh. Luke tưởng tượng những ngón tay xinh xắn ấy nhẹ nhàng vuốt ve anh đầy âu yếm và gợi cảm.
- Greg bảo chúng ta nên đi Paris chơi 1 ngày trong thời gian lưu lại đây - Annabel nói với chồng - Thú vị quá, anh nhỉ.
Luke gần như quên bẵng sự có mặt của Annabel, anh miễn cưỡng hướng những suy tư rời khỏi Lisette và quay sang vợ.
- Anh chưa bao giờ thoát ra khỏi London để rồi lại lao vào ngay 1 thành phố tư bản khác - Luke nói cộc lốc - Nếu em muốn đi ngắm cảnh 1 ngày và nếu anh Greg đi thì em có thể tháp tùng anh ấy.
Mắt Greg tối sầm lại. Đương nhiên là Lisette sẽ không thể đi Paris được. Luke thật không biết điều.
- Tôi thích phò tá cho Annabel và Lisette đi Paris chơi lắm - Chàng tự nhiên nói - nhưng thế sẽ rất mệt cho Lisette, chúng tôi sẽ ở lại Valmy cho đến khi nàng sinh.
Trông Annabel có vẻ bực mình.
- Chúng ta ở đây đến hai tuần mà, anh yêu - nàng nói sôi nổi - nắm lấy tay Luke - Chắc chắn một ngày ở Paris sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến kỳ nghỉ của anh đâu.
Như vậy sẽ phải sống 1 ngày thiếu Lisette, một ngày không thấy nàng, không nghe nàng nói.
Ánh mắt Annabel đầy khẩn thiết. Cô ta là vợ anh, cô yêu anh lắm. Nếu anh không yêu thì đó đâu phải là lỗi của Annabel.
- Chỉ 1 ngày thôi nhé - anh nói cố lấy giọng bình thường - Nhưng không mua sắm gì hết nghe Annabel. Anh không muốn đi Paris để bị cháy túi vì những mốt quần áo ở đấy đâu.
Mọi người cùng cười vang và không khí vui tuơi nhẹ nhàng hẳn lên, mọi sự lại trở nên vô tư thoải mái. Bà Heloise de Valmy rất vui mừng được đoàn tụ với con gái. Ông Henri nhẹ nhõm khi thấy cuộc hôn nhân giữa Greg và Lisette quả là 1 sự kết hợp tuyệt vời. Annabel thì hài lòng vì cuối cùng cũng gặp lại Lisette - người đã cứu sống Luke, và Greg, người đã cùng trải qua những sợ hãi kinh hoàng thủa xưa với chồng cô. Lisette an lòng khi thấy Luke đã chiều theo ý Annabel, nàng mỉm cười nghe cha nàng nhận xét về 1 vấn đề nào đó.
Cả Greg và Luke cùng nhìn Lisette. Nàng nghiêng đầu, những lọn tóc dày rơi nhẹ trên má nàng, đường nét thanh tú và xương quai hàm quá thanh khiết đến không chịu nổi.
Tim Luke đập mạnh trong lồng ngực. Nước Mỹ đã không làm nàng thay đổi. Nàng vẫn hoàn toàn là 1 người Pháp tuyệt vời, duyên dáng thoải mái và đam mê điên cuồng.
Giận dữ vì ham muốn dâng lên đầy huyết quản Luke, giận vì đã để mất nàng, vì thấy chiếc nhẫn của Greg trên tay nàng và đứa con của Greg trong bụng nàng. Anh tự hỏi không hiểu nàng đã cho Greg biết gì về Meyer hay hắn ta vẫn tin Dominic là con mình. Nếu nàng đã nói tất cả mà cuộc hôn nhân vẫn tồn tại, thì anh biết anh sẽ chẳng còn gì để mong mỏi cả. Nhưng nếu nàng chưa nói thì vẫn còn hy vọng. Anh vẫn còn đủ sức để phá hoại cuộc đời Greg và làm tan vỡ cuộc hôn nhân của hắn.