Luke và Annabel có con gái rồi - Lisette bước vào phòng ăn nhìn xuống vịnh tràn ngập ánh nắng với lá thư trên tay - Hay quá anh nhỉ ? Họ đặt tên bé là Melanie.
- Anh không thể xem Luke là 1 ông bố dễ thương được - Greg nói khô khốc rồi với tay lấy 1 chiếc bánh croissant nóng. Chàng đã quên những bữa điểm tâm Mỹ.
Lisette vẫn nấu ăn như thể đang ở Pháp.
- Sao lại không, anh yêu ? - Nàng hơi khựng lại rồi bước đến gần Greg và hôn lên má chàng - Em nghĩ Luke sẽ là 1 ông bố chiều con hết sức. Anh ta sẽ rất đúng mực.
Greg cười, sự bực mình mỗi khi nghe Lisette nhắc đến Luke không còn nữa.
- Ừ, nếu Melanie là con trai thì thằng bé sẽ có tên là Eton, Oxford hay Guards gì đó, còn nếu là con gái thì anh không biết chắc phải là tên gì ...
Losette ngồi xuống, tóc nhẹ rũ trên vai, chiếc áo satin hồng viền ren ôm lấy nàng.
- Em phải gởi tặng Annabel một món quà nhân lễ rửa tội cho bé Melanie. Có thể... chắc em sẽ đi mua sáng nay đấy, chúng ta sẽ gặp nhau lúc ăn trưa nhé !
Greg đã hẹn dùng bữa trưa với Nick Elliot, người của công ty quảng cáo Clayton, nhưng chàng biết ngay mình sẽ gác lại lời hẹn đó. Chàng sẽ gặp Nick sau vì không thể cưỡng lại viễn cảnh được ăn trưa với 1 Lisette tràn đầy sức sống.
- ANh sẽ gặp em ở nhà hàng Atlantis lúc 1 giờ. Chàng nói, miễn cưỡng đẩy ghế và đứng lên - Anh phải đi bây giờ, em yêu. Có 1 cuộc họp với Hội đồng lúc chín giờ. Nếu muốn gởi 1 món quà đặc biệt cho Annabel, sao em không đến tiệm Tnếufany's.
Nàng trố mắt :
- Nhưng ở đó mắc khủng khiếp anh à !
Chàng cười, cúi xuống bên nàng.
- Trước kia em cũng đi mua sắm ở đó mà, sao bây giờ lại không ? - Chàng nâng cằm nàng lên, đưa khuôn mặt thanh tú ấy kề sát mặt mình, ngăn lại lời hờn trách bằng 1 cái hôn say đắm.
Nàng vận tươi cười khi chàng ra khỏi nhà. Buổi sáng luôn luôn là thời gian đẹp nhất của họ. Nàng có thể bộc lộ tình yêu với chàng thật phóng khoáng, an tâm với ý nghĩ là những cái hôn, những vuốt ve không chỉ chấm dứt trên giường, cái nơi làm cho nàng sợ hãi, chỉ nơi ấy, cái tội lỗi mà nàng cố tránh không nghĩ đến lại đe doạ muốn nghiền nát nàng.
Nàng nhìn qua ô cửa sổ rộng xuống sườn đồi rậm rạp hoa lá hướng ra thành phố và vùng nước xanh mát phía xa xa. Nàng đã quá sai lầm khi tin tưởng rằng tội lỗi ấy sẽ không còn ám ảnh nàng nữa kể từ lúc sinh Lucy.
Mắt Lisette tối sầm lại. Nàng không còn hiểu liệu Greg có nhận ra sự kiềm chế đã làm nàng tê liệt mọi khoái cảm mỗi khi ân ái không. Từ cái ngày nàng dẫm Dominic đi Sở thú, cả hai đều không đề cập đến quan hệ tình dục nữa. Dường như họ đều biết rằng nếu nhắc đến điều đó chẳng khác nào họ sẽ bị rơi xuống vực thẳm và thế là hết phương cứu chữa.
Nàng không dám chắc nhưng nghĩ rằng có lẽ Greg sẽ không còn thường xuyên ân ái với mình nữa. Va khi chàng đòi hỏi, nàng đã cố đáp ứng lại phần nào nên đôi khi Lisette tự thuyết phục mình rằng tất cả đều ổn, như những ngày đầu của cuộc hôn nhân - ngày họ chưa đến nước Mỹ, ngày nàng chưa nhìn thấy gương mặt bà Isabelle Dering sáng lên mừng rỡ khi bà bế đứa bé mà bà tưởng là cháu nội mình, chưa nghe thấy giọng Greg kiêu hãnh giới thiệu Dominic với bạn bè và gia đình chàng.
Lisette nhỏm dật, mắt lại u ám. Nàng có làm cho chàng tin không ? Làm sao biết được, nàng chỉ còn biết cầu mong chàng tin vào tình yêu của nàng, mà không nghi ngờ gì và chàng sẽ yêu nàng mãi mãi, vì nếu không có tình yêu của Greg, nàng chẳng còn niềm vui cùng hạnh phúc.
Nàng bước vào phòng trẻ, hôn con rồi bảo Dominic là ngoan ngoãn với cô Simonette.
Lisette rất thích ra phố buổi sáng. Greg mua cho nàng chiếc Lincoln Zephyr màu xxanh đậm, và nàng thích tự mình điều khiển xe, lượn qua những con đường và lên dốc xuống đèo với tay lái vững vàng cùng đôi mắt tinh tường. Nàng mua 1 chiếc ly bạc cổ làm quà tặng cho lễ rửa tội và khắc tên cùng ngày sinh của Melanie lên đó. Rồi nàng đi xem lướt qua phòng tranh nghệ thuật trên Đại lộ Grand trước khi đến gặp Greg tại nhà hàng Atlantis.
Đó là 1 nhà hàng mới, nhỏ nhắn và riêng biệt, chỉ dành cho những khách quen chọn lọc. Greg thấy người hầu bàn trưởng lập tức chú ý ngay khi Lisette bước vào. Chàng nhận thấy mọi người đều nhìn về hướng nàng với những ánh mắt ngưỡng mộ không che giấu của đám đàn ông và tia nhìn ghen tỵ từ phía các bà, trong lúc nàng duyên dáng ung dung bước vào giữa căn phòng đông đức. Lisette không hề cố gắng làm ra vẻ người Mỹ, nàng vẫn mang dáng dấp như ngày đầu chàng gặp. Trang phục của nàng hoàn toàn giản dị mà thanh lịch tuyệt vời.
Mái tóc đen óng ả được búi cao trên đầu với một chiếc kẹp đơn sơ. Nàng đeo chuỗi và hoa tai hạt trai, mặc chiếc áo lụa ngà với những đường viền xinh xắn ở cổ, chiếc váy dài chạm gối gấp nếp mềm mại cùng tất lụa mỏng và đôi giày cao, trên tay nàng là chiếc áo vét bằng lông chồn vizon màu chocolate mà chàng đã mua tặng sau khi sinh Lucy.
Mắt chàng tràn ngập vui thích khi nàng ngồi xuống đối diện.
- Trông em đẹp mê hồn ! - Chàng nói khi ngửi thấy mùi thơm dịu ngọt trên mái tóc và mùi nước hoa Pháp của vợ. Chàng vươn tay nắm tay Lisette - Thôi đừng thèm ăn trưa nữa - giọng Greg khản đặc - Chúng ta hãy về nhà và yêu nhau em nhé !
Nàng nhìn xuống ngay để tránh ánh mắt chồng và Greg thầm nguyền rủa chính mình. Đã nhiều tháng nay, chàng cố đè nén niềm khao khát mãnh liệt của mình, chỉ lo sợ rằng nếu bộc lộ điều đó ra thì sẽ làm nàng xa mình hẳn. Niềm hân hoan say sưa khi nhìn thấy nàng bước vào nhà hàng dần nhỏ lại rồi biến mất. Chàng cảm thấy tẻ lạnh và nôn nao trong dạ, tin chắc nàng đã không còn yêu mình nữa, nàng đã không hề yêu chàng. Greg gượng cười :
- Hay thôi vậy - Chàng tựa vào ghế cầm cái thực đơn bọc da lên xem - Anh sẽ làm mái tóc đẹp của em rối bù lên mất.
Nàng cười và sau giọng cười đó, Greg đọc thấy sự nhẹ nhõm. Chàng nghe lòng nhói đau. Lisette đã lấy chàng thật vội vã mà chàng thì quá nồng nhiệt, quá phóng khoáng nên không nhận ra điều đó. Chàng đã nghi ngờ việc ấy hàng mấy tháng rồi kể từ khi nàng mang thai Lucy. Giờ thì chắc chắn lắm rồi.
- Xà lách kiểu Caesar, món ốc, hai Tournedos Rossini, - Chàng nói ngắn gọn với anh hầu bàn đang lượn lờ quanh bàn - Và 1 chai rượu vang đỏ.
Greg vô cùng tức giận, giận nàng, giận cả mình. Điều quỉ quái gì đã thôi thúc chàng cứ phải đòi hỏi nàng hãy yêu mình. Thân thể Greg căng ra như dây đàn dưới bộ veston tuyệt đẹp. Chàng phải hỏi nàng về chuyện ấy như đã 1 lần nào đó đề cập với nàng, nhưng nếu Lisette nhìn nhận thì sao ? Liệu chàng có đủ sức xa nàng và để cho nàng trở về Pháp cùng Dominic và Lucy cũng như có thể làm như là họ chưa từng lấy nhau không ?
Chàng nốc cạn ly whisky rồi gọi thêm 1 ly nữa. Chàng không thể làm như thế được. Chàng yêu nàng ngay lần đầu gặp gỡ và bây giờ vẫn còn yêu nàng. Chàng yêu vợ say đắm, yêu đến có thể chết vì nàng và không khi nào Greg lại có thể làm điều gì đó khiến Lisette phải xa cách mình hơn. Chàng nắm chặt ly rượu.
Chàng biết việc đầu tiên mình phải làm gì. Đó là phải chấm dứt những đòi hỏi xác thịt với nàng, điều sẽ làm nàng xa cách chàng thêm. Greg phải vui vẻ chấp nhận những gì nàng cho 1 cách tự nguyện, tình bạn hoặc tình thân ái.
- Em mua gì cho lễ rửa tội của Melanie vậy ? - Chàng hỏi, cố ra giọng thản nhiên và che đậy nỗi đau trong lòng
- Một chiếc ly cổ bằng bạc - Lisette nhìn vào mắt chồng mà không hiểu rõ chàng có bực mình vì nàng đã từ chối về nhà hay không.
- Em có cho khắc tên chứ ? - Greg hỏi mà biết mình đang giận sôi lên. Trời ơi, làm như chàng quan tâm đến món quà cho nhà Brandon lắm vậy ! Gương mặt Luke hiện lên trong trí Greg : Luke ở lâu đài, bảo rằng hắn định cưới Lisette; Luke, người đã sống với nàng hàng tháng trời ở Valmy trong lúc chàng đang chiến đấu thoát khỏi địa ngục Ardennes; Luke, người đã kề cận bên Lisette khi nàng sinh Dominic, người đã yêu và vẫn còn đang yêu nàng. Chàng cố dìm đi những suy tưởng ấy. Sống với những ý nghĩ về Luke Brandon thì có mà hoá điên lên được.
- Chúng mình hãy lẹn hồ Tahoe nghỉ cuối tuần đi em - Chàng đẩy đĩa ốc chưa đụng đến miếng nào - Mình chưa đến đó mấy tháng rồi, mà Dominic thì thích lắm !
Mắt nàng sáng lên.
- Tuyệt quá Greg. Những khu rừng quanh hồ làm em nhớ rừng sồi ở Valmy nhiều lắm !
Dù đau khổ Greg vẫn cười :
- Anh thấy những rừng phong đỏ phía Bắc và Tây Tahoe so với rừng sồi nhỏ xíu như hộp chocolate ở Valmy chẳng giống nhau chút nào cả, em yêu ạ. Ngay cả Normandy cũng có thể lọt thỏm trong những khu rừng trên hồ và biến mất tăm ở đó.
- Lớn nhất đâu phải lúc nào cũng đẹp nhất hở anh - Lisette vừa nói vừa cười sảng khoái vui vẻ vì sự căng thẳng đã qua đi - Chỉ vì những khu rừng ở Tahoe và Eldorado làm em nhớ rừng sồi Valmy quá, chứ em không bảo chúng đẹp như ở Valmy đâu !
Họ đã đến hồ Tahoe, và những tháng tiếp theo đó, họ đến thăm thung lũng Napa, thành phố Salt Lake, La Jolla và Mexico. Công ty của Greg phát triển nhanh :Dng. Và khi Greg đi giao dịch làm ăn ở New York, Lisette lại cùng đi với chồng. Họ thuê thêm 1 người làm để giúp Simonette. Họ mở đại tệc chiêu đãi tưng bừng. Sự thành đạt của công ty quảng cáo Dering làm họ nổi tiếng. Greg đã là 1 triệu phú, lại trẻ tuổi và đẹp trai. Hình ảnh của họ xuất hiện trên báo chí ngày càng thường hơn. Đó quả là 1 cặp tuyệt diệu : Greg với mái tóc hoe rối cùng đôi vai rộng vạm vỡ, thoải mái; còn Lisette với màu da rám nắng, giọng Pháp tuyệt vời và rất mực duyên dáng. Họ có tất cả mọi thứ và là 1 đôi vợ chồng được ghen tị ở bất cứ nơi nào họ đến.
- Tôi chỉ có thể giúp bà nếu bà tin cậy ở tôi, bà Dering ạ - Bà bác sĩ Helen Rossman nói, lưng dựa vào chiếc ghế da xoay và quan sát Lisette một cách thú vị.
- Tôi thật sự tin cậy bà - Lisette nói, cổ họng khô khốc. Nàng không biết bác sĩ tâm thần đó có thể giúp nàng điều gì. Phải mất nhiều tháng, nàng mới thu hết can đảm đến nơi này, và giờ đây, khi gặp bác sĩ, nàng biết mình cần phải giữ gìn lời nói.
Nàng không muốn kể lể với con người xa lạ này về cuộc sống riêng tư của mình với Greg - Tôi xin lỗi - Lisette nhổm dậy - Tôi đã lầm. Lẽ ra tôi không nên đến đây. Xin lỗi vì đã làm mất thì giờ của bà, bác sĩ Rossman ạ.
- Ô, không đâu - bác sĩ Rossman lên tiếng không 1 chút bối rối - Nhưng cô đã trả tiền rồi mà, nếu bỏ phí đi thì dở lắm. Sao không ngồi yên tĩnh 1 chút. Khó mà yên tĩnh được lắm phải không ?
Lisette nghi ngờ nhìn vị bác sĩ, nhưng vẫn ngồi lại trong chiếc ghế êm ái. Khó mà đoán được tuổi bà Rossman. Có lẽ khoảng từ 35 đến 50 tuổi không chừng. Bà không trang điểm và không có vẻ gì là nữ tính cả. Tóc bà màu tro túm gọn thành một búi nhỏ xíu không cân đối chút nào so với gương mặt. Sự yên lặng bắt đầu làm thần kinh Lisette căng thẳng ;
- Đúng là tôi không cần 1 bác sĩ tâm thần - nàng đột ngột nói - Tôi không điên và không cần xem mình có bệnh gì không, điều đó tôi biết rồi. Thật ra, tôi đang làm mất thời giờ của bà, bà Rossman ạ. - Nàng sắp sửa đứng dậy.
Bác sĩ Rossman mỉm cười.
- Hãy kể cho tôi nghe. Tôi rất muốn nghe.
Lisette nhắm mắt lại 1 lúc rồi nói :
- Tôi yêu chồng tôi lắm, yêu điên cuồng. Nhưng tôi lại lạnh nhạt mỗi khi chàng đụng đến mình. Tôi không thể dâng hiến hay đón nhận những nhu cầu xác thịt.
- Trước đây cô có thảo mãn trong quan hệ vợ chồng không ? - Bác sĩ Rossman hỏi, nhặt cây bút chì lên và tư lự ngắm nghía đầu chì rồi lại để xuống bàn.
- Có, vào thời gian đầu, khi chúng tôi ở Paris.
- Cô nói cô biết điều rắc rối ở cô, có nghĩa là cô hiểu tại sao đáp ứng của cô lại thay đổi à ?
Gương mặt xinh xắn căng thẳng, tay Lisette xoắn lại trên đùi. Trừ cha và Luke ra nàng chưa hề thổ lộ chuyện Dieter với ai cả. Biết nàng có dám nói ra đây không. Nàng hít mạnh 1 hơi dài.
- Tôi là người Pháp bà Rossman ạ. Tôi gặp chồng tôi ngày anh ấy đổ bộ lên Pháp cùng quân đồng minh. Sáu tuần sau đó chúng tôi kết hôn - Nàng ngừng nói. Căn phòng lại rơi vào sự yên tĩnh. Bác sĩ Rossman dường như đang chăm chú xem mẫu hoa văn của tấm màn cửa - Vài giờ sau khi cưới, anh trở về Tiểu đoàn và không gặp lại anh ấy cho đến 10 tháng sau - Nàng đưa tạy dụi mắt - Khi anh trở về, tôi đã sinh được 3 tháng. Chồng tôi rất hân hoan sung sướng. Anh bảo em gái anh cũng là 1 cô bé sinh thiếu tháng, có bảy tháng thôi. Anh đã không cho tôi 1 cơ hội nào để giải thích...
Lần này hai người im lặng lâu hơn. Bác sĩ Rossman chờ đợi. Và dường như sự quan sát của bà đã chuyển từ cái màn cửa sang mẫu hoa văn trên thảm.
- Đứa bé không phải là con anh ấy. Tôi có ý muốn cho anh biết, tôi đã định cho anh biết...
Lại im lặng.
- Nhưng tôi đã không nói. - Bác sĩ Rossman nhắc thêm.
Lisette lắc đầu :
- Cha của đứa bé là người Đức. Chồng tôi lại là 1 trong những người đầu tiên vào giải phóng Dachau. Anh chẳng thể hiểu được đâu. Mà nếu tôi cho anh biết, có lẽ tôi sẽ mất anh.
- Tôi hiểu - Bác sĩ Rossman nói, nguệch ngoạc vẽ gì đó trên giấy - Cô đã cảm thấy mình lừa dối bắt đầu lúc nào ?
- Khi đến Mỹ. Khi tôi thấy mẹ chồng tôi vui mừng vì được làm bà nội. Khi tôi nghe chồng tôi gọi Dominic là con - Nàng nghiêng người về phía trước, mắt sáng rực - Tôi hiểu tại sao mình cảm thấy có tội, bác sĩ ạ, nhưng tại sao lại ảnh hưởng đến tôi như vậy ? tại sao tôi lại cảm thấy lạnh nhạt khi ân ái.
Mắt bà Helen Rossman đầy vẻ thương hại, bà nhẹ nhàng nói :
- Vì cô sợ. Cô sợ đến lúc cực điểm của khoái cảm, cô sẽ mất tự chủ. Mất tự chủ sẽ làm cô tự đầu hàng với như cầu bức xúc là kể mọi chuyện cho chồng nghe. Vì trong lúc khoái cảm cực độ, sẽ không thể tự chủ được. Sẽ có sự bùng nổ tình cảm và tình dục, mất ý chí và ý thức cá nhân, đó là sự phân huỷ bản thân trong chốc lát. CHính lúc bấy giờ tiềm thức của cô biết rằng cô sẽ đầu hàng, bấy giờ cô sẽ suy sụp và kể hết sự thật. Và để tránh xảy ra điều đó, chính tiềm thức đã bảo vệ cô. Nó không cho phép tình trạng đó xảy ra. Như cô mô tả đúng đó, nó làm cô lạnh nhạt nhưng đồng thời lại giúp cô thoát nạn.
Lisette nhìn bà chằm chằm, lo sợ.
- Như vậy là không có cách nào hết sao ?
- Nhiều bà đã gặp cảnh như vậy hay tương tự thế, bà Dering ạ. Một phụ nữ không phải lúc nào cũng biết được cha của con họ là ai. Cô ta có 1 cu6ọc tình. Có quan hệ tình dục với người tình, với chồng, rồi có thai. Trong những trường hợp đó, hầu hết phụ nữ nếu muốn giữ đứa con thì phải chọn một trong hai điều kiện : tiếp tục cuộc hôn nhân hay li dị và sống hẳn với người yêu. Trong trường hợp nào cũng vậy, họ tự thuyết phục rằng đứa con thật sự là của người mà họ chọn. Và họ đã làm thế. Rốt cuộc, họ có cơ hội đúng 100%.