Mắt Lisette mở to :
- Nhưng thế thì khủng khiếp quá.
- Có thể. Nhưng vậy là thực tế. Đó chính là một cách để giữ sự bình ổn, một cách giải quyết. Trí óc con người thật là rắc rối, bà Dering ạ. Chúng ta muốn tin vào điều gì thì chúng ta sẽ tin được, và vì thế, nó sẽ là sự thật.
- Nhưng tôi biết - Lisette đứng bật dậy phản đối - Chắc chắn 100% Dominic không phải là con Greg. không phải. Nó chính là con của Dieter. Tôi không thể tự dối mình được, không thể được.
- Vậy thì cô phải nói cho chồng biết sự thật. Tôi không thể xoá tan mặc cảm tội lỗi mà cô đã cảm thấy. Chỉ có cô mới làm được điều đó thôi. Nhưngtôi muốn khuyên cô đừng nên quẳng gánh nặng đó đi chừng nào cô chưa biết chắc là mình đủ sức sống với mọi tình huống có thể xảy ra.
Lisette lái xe về phía nam thành phố, đậu xa lại bên đường rồi đi dạo hàng giờ trên bờ biển vắng ngắt, gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc nàng. Cuộc viếng thăm bác sĩ Rossman không giải quyết được gì cả. Nàng hiểu mình hơn 1 cút về sự lãnh cảm của nàng, nhưng chỉ thế thôi. Nàng không thể thoát ra khỏi nó. Đó là nhà tù mà nàng tự ý bước vào trong cái ngày xa xôi ấy khi Greg đứng sừng sững trong căn phòng trên lầu, lần đầu tiên bế thằng bé Dominic trên tay.
Greg biết hầu hết đàn ông sẽ phải tìm cách thoả mãn nhu cầu sinh lý ở 1 nơi nào đó. Có những lúc bị cám dỗ nhưng chàng dửng dưng gạt bỏ đi. Chàng yêu Lisette. Chàng sẽ là tên khốn kiếp nếu có ý định hạ thấp tình yêu đó và đem đi hoang phí ở nơi khác. Trong những năm sau khi Lucy ra đời chàng tự kiềm chế mình ngày càng ít ân ái với Lisette hơn. Cố gắng ấy gần như làm chàng kiệt sức. Chỉ vì chàng biết rõ rằng càng ít đòi hỏi hơn, nàng càng trở nên thoải mái hơn và chàng cảm thấy mạnh dạn hơn để tiếp tục nỗ lực của mình.
Greg biết chàng không có hy vọng thành công trừ phi họ ngủ riêng. Cho đến tận bây giờ và những năm sau nữa, chàng có thể nhớ rõ thái độ của nàng khi chàng đề nghị ngủ riêng. Lúc đó, chàng mong thấy được sự hốt hoảng trên mặt nàng. Chàng mong nàng sẽ nói ngay rằng đề nghị của chàng là không thể tưởng tượng được. Vậy mà nàng đã không nói. Nàng đứng thật yên, cát biển dính vào đôi giày sau những lần đi dạo dọc bờ biển, tóc nàng lộng gió, mắt nàng tối quá chàng không đọc được điều gì trong đó.
- Em nói lâu nay ngủ không ngon, và anh nghĩ...
- Được rồi - Nàng nói nhanh, thật nhanh - Em hiểu.
Lúc đó, nàng đang mặc áo len xanh nước biển điểm màu hoa ngô sẫm và quần tây trắng. Niềm khoa khát được chạm vào người nàng, được ôm ấp nàng làm chàng không thể chịu nổi.
- Chỉ nói vậy thôi, Lisette. Chúng ta chẳng cần phải thế, nếu em không muốn.
Chàng đã bước đến định ôm chầm lấy nàng và nói rằng chàng chẳng màng đến điều đó.
Nàng vụt quay đi thật nhanh.
- Em nghĩ như thế tốt hơn - Nàng nói, tránh ánh mắt chàng - Em ngủ không được ngon và em biết như vậy em sẽ quấy rầy anh. Ngày mai em rời đồ đạc cho anh.
Tất cả những nghi ngờ của chàng chắc chắn lắm rồi. Chàng quay người bước như chạy ra khỏi phòng, không biết nếu ở lại chàng sẽ ra thế nào.
- Papa không được khoẻ lắm - Đôi mày thanh tú của Lisette chau lại khi đọc lá thư mới nhất từ Pháp - Maman nói Papa bị 1 tai biến nhẹ. Maman muốn Papa rời lên Paris luôn chứ không chỉ vào những mùa đông nhưng ông không chịu. Ông bảo không gì trên đời có thể bứt ông ra khỏi Valmy được.
Greg nhìn sang nàng. Họ đang ngồi ở sân trong ngắm nhìn Dominic và mấy đứa bạn đang nhào lộn xuống hồ bơi. Mỗi khi có thư từ Valmy gửi đến là Lisette cứ ngồi trầm ngâm, và chàng hiểu nàng đã khó khăn lắm mới che giấu được điều đó, nàng mong mỏi được sống dưới bầu trời xanh trong, những vườn táo, những con đường quê có bờ giậu, đầy bóng mát. Chàng cau mày. Đã 6 năm rồi họ không trở về Valmy. Hãng quảng cáo Dering đang phát đạt và có thể hoạt động tốt nếu vắng chàng trong năm, sáu tuần. Nhưng Frank Warner sắp phải ra toà và chàng hứa sẽ giúp anh ta hết mình.
- Em muốn đi thăm ba không ? - Chàng hỏi lúc Dominic phóng mình nhảy lộn nhào xuống hồ và bọn trẻ reo hò vang dội.
- Tất nhiên là em rất muốn thăm ba - Nàng đáp, mắt sáng hẳn lên - Nhưng còn công ty..., còn việc học của Dominic.
- Họ sẽ làm được mà - Và rồi hơi miễn cưỡng chàng tiếp - Nhưng chúng ta không đi được trước tháng sau đâu. Frank Warner đã bị toà bắt phải ra Hội đồng.
- Frank ra toà sao ? - Nàng chăm chú nhìn chàng hoảng hốt - Frank hả, trời ơi ! Sao lại có người đi nghi ngờ Frank là cộng sản, mà lại là tên cuồng tín như McCathy nữa chứ ? Sao thế, anh ta có quan tâm gì đến chính trị đâu ?
Greg mím môi. Chàng đã không định nói cho nàng biết vụ Frank ra toà. Việc McCathy điên cuồng săn lùng những người cộng sản và cấp tiến đã ảnh hưởng nhục nhã đến đất nước này.
Lisette vẫn còn đăm đăm nhìn chàng lo sợ :
- Nhưng em nghĩ, anh vẫn bảo Hội đồng chẳng là cái gì khác hơn là 1 vùng nước đọng cho những chính khách hết thời cơ mà.
- Đúng vậy. Nhưng không may là McCathy đã đảo lộn tất cả. Hắn tìm được 1 đám đảng viên cộng sản trong chính phủ và giờ thì khủng hoảng ngập tràn trong chính phủ còn hắn tự do đưa ra toà bất cứ ai dù chỉ bị nghi ngờ chút ít là cộng sản hay cấp tiến.
- Nhưng mà Frank chẳng có quan điểm rõ ràng về cái gì cả. Sao hắn lại nhắm vào Frank ?
- Bởi hắn là 1 thằng ba hoa - Greg nói tiếp, nếp nhăn hằn khoé miệng - Hội đồng đang lùng thêm tin tức. Họ muốn anh ta làm rõ những mối quan hệ của mình từ trước đến giờ.
Lisette đứng dậy giận tím người.
- Thật ghê tởm. Em không thể tin lại có chuyện như thế xảy ra ở nước Mỹ này - Nàng vén tóc lên, mắt sáng rực - Tên McCathy này sẽ bắt đầu săn tiếp ai nữa đây ? Những kẻ đồng tính luyến ái hay người Do Thái ?
Greg lắc đầu :
- không, không đến nỗi như vậy đâu. Lisette, không thể nào như thế trong khi Eishenhower vẫn còn là tổng thống.
Nàng nhìn chàng.
- Còn Frank ? Anh ấy sẽ làm gì ?
- Anh ta sẽ theo luật cải cách thứ năm.
- Nhu vậy nghĩa là sao ? - Lisette bối rối hỏi - Anh muốn nói là anh ta sẽ từ chối tố cáo bạn mình ?
Greg lắc đầu.
- Vậy thì rồi chuyện gì sẽ xảy ra với anh ta ?
Greg đứng lên, bước đến tủ rượu bên cạnh hồ, rót 1 ly rượu.
- Có nghĩa là anh ta sẽ không còn bị ghi tên vào sổ đen nữa - Chắc không ai quan hệ tài chính với anh ta, công ty anh ta sẽ bị phá sản,
- Anh ta có thể bị tù không ? - Lisette hỏi khi chàng đưa nàng 1 ly rượu gin và tonic.
- Họ cũng làm như vậy đối với nhà văn Dashiell Hammett khi ông ta từ chối khai báo phải không ?
Greg lắc đầu.
- Đúng, nhưng ông ta sẽ làm được 1 việc đúng, Lisette ạ, ông ta sẽ tập hợp 1 phe chống lại họ mà chỉ có trời mới biết được, sẽ có người phải làm như vậy, nhanh và đáng kể như vậy.
Có 1 cái gì đó trong giọng chàng khiến nàng ớn lạnh. Đồng tử nàng mở rộng.
- Trời ơi ! Có bao giờ anh bị ra toà chưa, Greg ? Anh có phải khai báo với họ gì không ?
Chàng bật cười. Cuộc nói chuyện đã bất ngờ làm họ xích lại gần nhau.
- không, đừng lo cho anh. Nhưng đến khi Eishenhower sắp hết nhiệm kỳ, anh nghĩ em sẽ thấy anh ủng hộ ứng cử viên mới của Đảng Dân chủ hết mình. Mà không chừng anh lại tranh cử vào quốc hội nữa đấy.
Một tháng sau, Frank ra toà và từ chối khai báo. Anh ta bị bỏ tù vì tội xúc phạm, và Greg từ Washington bay về 1 mình, tức giận điên người.
- Không ai làm được gì sao ? - Lisette hỏi cách tuyệt vọng sau khi chồng đã tắm rửa thay quần áo.
Chàng lắc đầu.
- Vẫn chưa, nhưng McCathy đã sắp hết thời rồi. Hắn bắt đầu tỏ ra ganh ghét Eishenhower, và chẳng bao lâu hắn sẽ không còn được quốc hội ủng hộ. Khi nào chúng ta đi Pháp về, anh sẽ để tất cả những nguồn lợi của công ty Dering sau 1 cố gắng cho mọi người thấy cái mà McCathy đại diện.
Một bóng mây đi qua mắt nàng.
- Sáng nay em nhận được 1 lá thư của Maman. Cuôcviếng thăm của chúng ta lại trùng với Luke và Annabel. Anh không phiền chứ, anh yêu ?
Chàng quay đi, mạnh mẽ và uyển chuyển trong chiếc quần Jean rất ôm, áo sơ mi hở cổ bày ra 1 khoảng ngực rộng.
- Có gì đâu - Chàng nói, và chỉ có đôi tai thính nhất mới phát hiện được dấu hiệu cay cú trong giọng chàng. Từ lâu rồi chàng đã tự thuyết phục mình rằng Luke Brandon phải là nguồn gốc sự bất hạnh đang tồn tại vô ý thức trong cuộc hôn nhân của họ . Chắc hẳn là chàng không có ý định hoãn lại chuyến đi về Valmy chỉ vì Luke cũng sẽ có mặt ở đó.
Chàng hướng về phía Lisette và cảm thấy nồng cháy đam mê hệt như lần đầu chàng gặp nàng,
- Melanie sẽ thích chơi với Lucy - Chàng nói, thật ra chàng chẳng để ý điều ấy có thật hay không nữa. Chàng có quan tâm đến điều gì đâu ngoài nhu cầu dữ dội là được ái ân với Lisette, biết rằng nếu chàng làm vậy, sự đáp ứng của nàng chỉ là giả vờ, sự giả vờ mà chàng không có can đảm nhìn nhận là mình đã thấy rõ từ lâu lắm rồi.
- Ông ngoại chỉ nói tiếng Pháp thôi sao, mẹ ? - Cô bé Lucy rất là "Mỹ" tò mò hỏi khi cả nhà đang đứng trên boong tàu đợi chờ được thấy quang cảnh đầu tiên của đất Pháp.
- Chắc như vậy đó - Lisette vừa cười vừa nói - mà con cũng phải nói tiếng Pháp nữa đó, Lucy. Con còn nhớ những câu vần mẫu giáo mẹ dạy không ?
Sur le pont d'Avignon, Frère Jacques ?
Đôi má hồng của Lucy giống như quả táo chín, mái tóc quăn bồng.
- Con không thích nói tiếng Pháp mẹ ơi. Muốn nói cái gì cũng phải nghĩ lâu lắm. Con không bao giờ nhớ từ như anh Dominic. Cái lưỡi con cứng lắm.
- Đó là vì con nói nhiếu quá, con bé bỏng ạ - Lisette nói và ôm chặt con bé - Nhìn kìa, con có thấy màu trắng của những bờ đá kia không ? Đó là nước Pháp, con yêu. Chúng ta gần tới nhà rồi.
Lucy tò mò nhìn mẹ :
- Chúng ta vừa mới đi khỏi nhà mà - Con bé nói bằng cái logic rất con nít của nó - Lâu thật là lâu mới về nhà mà. Cho tới hết mùa hè lận.
Lisette tực người sát lan can tàu, mắt nàng sáng lên. Đây là nhà mình, nàng nói sung sướng vô ngần :
- Nước Pháp đây rồi !