Nàng hoảng hốt khi thấy vẻ yếu đuối của cha. Lưng ông đã còng và di chuyển ngập ngừng, điều trước đây chưa từng có.
- Ôi, về nhà vui quá, ba ơi - Nàng nói và ngồi xuống trên tay vịn ghế rồi âu yếm quàng tay lên cổ cha - Sao mà San Francisco xa xôi quá hả ba ?
Ông áp tay con gái lên má, vui mừng khôn tả vì cn gái lại về, lại thấy con cháu chạy giỡn vui vẻ quanh quẩn trong lâu đài, ngoài vườn cây.
- Luke, Annabel và Melanie về cách đây năm ngày - Ông nói vẻ hài lòng - Lúc đến, trông anh ta ra dáng người Anh lắm, lúc nào cũng bận bộ veston đậm màu, ca vát thẳng có những chấm nho nhỏ - Ông cười khúc khích khoái chí - Nhưng rồi, sau khi dọn dẹp hành lý, anh ta lại mặc áo len không cổ và quần tây thường, còn cái bộ veston để dưới đáy va ly chođến ngày trở về Anh.
Lisette đang trông mong đựợc gặp lại Luke. Sáu năm rồi, những lá thư của họ cứ qua lại vượt Đại Tây Dương. Thư của Luke, làm ra vẻ quan tâm thăm hỏi cả nàng lẫn Greg. Thư của nàng, hỏi thăm cả về Luke và Annabel. Hai bên đều hiểu điều đó chỉ là lịch sự. Greg cũng như Annabel thật sự chẳng quan tâm gì đến những điều họ phải nói với nhau. Những lá thư của Luke kể đầy những chuyến về thăm Valmy thường lệ - những tin tức về Sainte - Marie - des - Ponts, về sức khoẻ của già Bleriot, về việc bà Pichon nghỉ hưu. Thư của Lisette thì hoàn toàn về Dominic và Lucy, nhưng Dominic được nhắc nhiều hơn hẳn Lucy. không phải vì nàng cưng Dominic hơn. Nàng không thương Dominic hơn đâu. Lucy mới thật quả là cực kỳ quý giá đối với nàng. Nhưng vì Luke là người duy nhất mà nàng có thể cùng nói về Dominic mà không ngần ngại. Nàng có thẻ cùng nói về Dominic mà không phải chịu đựng thốt ra những lời nói dối khéo léo là Dominic rất giống Greg. Với Luke không có sự giả vờ, dối trá như nàng đã từng nói, dẫu sao trước kia Luke cũng đã từng là người bạn tốt nhất của nàng.
Luke nôn nóng không chịu được. Anh mong gặp lại Lisette. Đã sáu năm rồi ! Chúa ôi ! Làm sao anh lại có thể chịu đựng được như vậy nhỉ ! Luke không muốn chịu đựng nữa. Mới đây anh đã lên làm íam đốc hãng quảng cáo Johnson Marthie, và vì hãng này có 1 văn phòng ở Los Angeles, anh định sẽ có cơ hội đi đến vùng biển phía Tây này của Mỹ thường xuyên. Anh bỏ lỡ không gặp ngay lúc nàng vừa đến vì Annabel đã nhờ anh đến lần thứ 10 là phải giăng lưới đánh tennis sẵn để mọi người chơi.
- Chị ấy đã lên lầu chào ba rồi - Annabel dịu dàng bảo - Anh Greg đang ở thư viện say sưa nhấm nháp Calvados với bà Héloise. Còn Dominic đã dẫn bé Lucy đi chơi rồi. Bé Melanie thì vừa mới ngủ.
Theo phép thì lẽ ra anh phải đi ngay vào thư viện và tay bắt mặt mừng với Greg. Nhưng anh lại không làm như vậy. Greg có thể chờ được. Nhảy hai bước một lên cầu thang, anh bồn chồn đi lên đi xuống dãy hành lang dài bên ngoài những phòng ngủ ở tầng một, nôn nao mong chờ nàng bước ra khỏi phòng ông Henri de Valmy.
Lúc nàng vừa xuất hiện, anh hiểu những mong chờ của mình quả là xứng đáng. Giờ nàng đã 27 tuổi, không còn là 1 cô gái nữa mà đã là 1 thiếu phụ. Tóc nàng chải rất gọn và kẹp lại, làm nổi bật đường nét của đôi tai nhỏ và đôi mắt tím tuyệt vời. Nàng mặc bộ đồ nỉ màu kem với áo lụa trắng, mang giày cao gót, thoang thoảng mùi nước hoa, vẫn mùi hương phảng phất mà anh còn nhớ rõ trong sáu năm dài.
- Anh sắp sửa nghĩ là em đã biến mất ở bến cảng rồi đó - Anh nói, bước nhanh đến bên nàng nắm lấy vai nàng, như ngây ngất vì hình ảnh của Lisette.
Nàng cười vui khi được gặp lại anh, bất kể thái độ quá nồng nhiệt của anh - sự nóng bỏng luôn làm nàng bối rối.
- Bọn em không trễ đâu. Có chậm lắm đâu Luke. Tàu chỉ cập bến cách đây hai tiếng.
- Nhưng em đã chậm 6 năm rồi - Anh nói giọng chắc nịch, cúi xuống hôn nàng.
Nàng quay mặt thật nhanh để cho cái hôn nóng bỏng chỉ rơi trên má mà không lên môi.
- Chúng ta là bạn thôi, Luke ạ, không thể là người yêu. Anh đừng làm em mất vui.
Gương mặt cương nghị bỗng nhiên quá khắc khổ khi nhìn xuống mặt nàng, tựa hồ như 1 tên Ả Rập chứ không phải là 1 người Anh.
- Em có hạnh phúc không ? - Anh hỏi khô khốc - Em vẫn còn yêu anh ta chứ ?
Trả lời câu hỏi sau mới dễ hơn câu đầu làm sao.
- Còn, em vẫn còn yêu Greg - Nàng đáp, mắt nhìn thẳng vào mắt anh - Em sẽ còn yêu được mãi, Luke ạ.
Luke hít mạnh 1 hơi, 2 cánh mũi phập phồng nôn nóng :
- Thế em có hạnh phúc không ? - Anh hỏi vẻ trắng trợn - Anh ta biết chưa, em kể anh ta nghe chưa ?
Nàng lắc đầu, quay đi dọc theo hành lang dẫn đến cầu thang :
- Em chưa kể với anh ấy, mà đã lâu quá rồi bây giờ thì không thể nào kể được nữa.
- Còn Dominic ? - Anh hỏi và bước đến cạnh nàng, bực mình khi nghĩ lát nữa đây mình sẽ phải chia sẻ nàng cho mẹ nàng, con nàng, và cả Greg nữa - Em không muốn kể với nó về Dieter à ? Em không muốn nó biết về cha nó à ?
Anh chợt thấy nỗi khổ hiện lên trong mắt nàng, thấy nàng run rẩy nao núng và anh hiểu những lời lẽ của mình đã có kết qảu.
- Có thể cho nó biết được, nếu em muốn - Luke lại tàn nhẫn tiếp tục - Có thể được nếu em không quá sợ Greg sẽ bỏ em.
Nàng quay phắt lại đối diện với Luke, đột nhiên giận dữ :
- Nhưng quả thật tôi sợ Greg bỏ tôi. Tôi yêu anh ấy và tôi không muốn sống xa anh ấy 1 chút nào cả, Luke ạ ! Anh có hiểu tôi không ? Cho dù phải trả giá đắt như thế nào đi nữa cũng xứng đáng nếu Greg vẫn yêu tôi.
Trong giọng nói nàng có những nét thương yêu làm anh hiểu mình dễ thua trận ngay trước khi tuyên chiến.
- Vậy thì chẳng có gì để nói nữa - Anh quay lưng lại, bước đi.
Lisette chạy theo, cầm lấy tay Luke :
- Anh Luke, đừng trẻ con như vậy, em đã trông được gặp anh lắm mà, em đã mong được thấy Melanie và Lucy chơi đùa với nhau, em thèm về lại Valmy làm sao ! Xin đừng làm khổ em !
Anh nhìn Lisette, 1 mớ tóc đen nhánh loà xoà trên trán, đôi mắt dịu đi trong cơn điên thất trận. Từ dưới nhà vọng lên tiếng trẻ con nói cười nho nhỏ.
- Anh Luke, hãy nghe em đi - Nàng lặp lại, mắt cầu khẩn sự thông cảm.
Một khắc dằng dặc, nặng nề trôi qua, rồi anh nhún vai cười buồn bã :
- Thôi, em thắng rồi. Thế thì hãy cùng chiến đấu, em kiên cường của tôi ạ !
Nàng cười, đan tay vào tay anh vui vẻ đi xuống lầu, nơi bọn trẻ, Annabel và mẹ nàng đang đợi.
- Con sẽ nói tiếng Pháp vì giờ con đang ở Pháp - Melanie nói, ngước nhìn Dominic trìu mến - Mẹ ơi, con nói tiếng Pháp được chứ mẹ ? Tiếng Pháp thì thế nào ? Hay không mẹ ? Lucy biết không mẹ ?
- Mẹ chắc là Lucy cũng biết nói tiếng Pháp in ít thôi - Annabel nói chiều theo con - Nào, bây giờ để mẹ rửa sạch cỏ bám đầu tay và đầu gối con đây này, các con đã đi những đâu vậy ?
- Con đi thám hiểm với anh Dominic. Tụi con tìm được nhiều chỗ hay lắm, với lại...
- Xin lỗi - Annabel nhỏ nhẹ nói với Lisette và bà Héloise - Phải dẫn Melanie đi tắm thôi. không thể tưởng tượng được sao con bé lại bẩn thế. Chỉ mới thoáng vài phút không thấy nó là đã như vậy rồi.
Greg cười khi thấy Annabel chịu khó dẫn bé Melanie phụng phịu đi về phía nhà bếp.
- Annabel sắp được thấy Melanie lúc nào cũng trầy trụa dơ bẩn đầy mình nếu được Dominic nhận làm đệ tử. Khi nãy, lúc anh gọi chúng vào là chúng đang sắp leo lên mái nhà kho. Anh nghĩ tốt nhất là đừng cho Annabel biết.
Luke nhếch mép cười, hai bàn tay thọc sâu trong túi quần.
- Anh nhận xét đúng lắm - Anh nói cởi mở - Melanie chỉ đi ra ngoài với mẹ hay với chị vù khi chúng tôi ở nhà. Mấy tuần lễ ở Valmy chắc sẽ mở ra cho con bé 1 bầu trời mới.
Khi họ cùng đi vào phòng khách lớn để ăn bánh và uống trà, nhấm nháp những miếng pho mát địa phương dày và thơm phức kem. Luke lại nghĩ thật lạ lùng và bất chấp sự ghen hờn với Greg, anh không thể ghét Greg được. Nếu không vì Lisette, anh đã xem Greg là bạn tốt.
- Tôi thấy anh đăng quảng cáo cho cả công ty Alloys International lẫn Quay Med vào tháng trước - anh bảo Greg, lúc bà Héloise de Valmy vẫn còn đẹp và sang cả trong tà áo lụa xám bạc, bắt đầu rót trà cho mọi người.
- Còn anh cũng quảng cáo cho Quay Med chứ gì ? - Greg hỏi, dẫn dắt cuộc đối thoại trong vòng an toàn nói về nghề nghiệp, cả hai chỉ thận trọng đề cập đến những vấn đề vô thưởng vô phạt trong phạm vi nghề nghiệp đôi bên.
Chàng thừa biết là Luke đã ở đâu cách đây vài phút. Đón đường, chắc chắn là chặn đầu Lisette, trong khi vợ con anh ta chỉ cách đó vài phòng. Sự tức giận Luke thường khơi dậy trong chàng, đột nhiên bùng lên và khó khăn lắm chàng mới kiềm chế được. Sự ám ảnh của Luke đối với Lisette là điều mà lâu rồi Greg đã tập chịu đựng. Chàng liếc nhìn Lisette khi Luke bắt đầu kể về việc làm ăn với công ty Quay Med. Nàng đang ngồi trên ghế nâu bọc vải hoa sặc sỡ, bắt chéo đôi chân thon dài, đầu nghiêng nghiêng lắng nghe mẹ nàng kể chi tiết về diễn biến căn bệnh của cha. Chàng có thể hiểu được lý do tại sao Luke vẫn còn bị hình bóng nàng ám ảnh. Chàng cũng vậy. Mà chàng thì hầu như đã làm chủ hoàn toàn được nàng hơn hẳn nhà Brandon. Nhưng cái trở ngại về sinh lý bao năm nay tách rời họ vẫn chưa chấm dứt. Có những lúc chàng tưởng những đêm trăng mật chỉ là giấc mơ - những đêm dài nóng bỏng đam mê ở Paris. Nàng đã dâng hiến trọn vẹn, phóng khoáng - điều tuyệt diệu cho thấy nàng yêu anh lắm và cần anh lắm. Giờ thì khác biệt nên khó mà tin rằng điều đó đã xảy ra. Chàng tự hỏi không biết nàng đã nhận ra trở ngại của mình khi nào. Có phải là lần đầu phải rời đất Pháp ? Có phải đó là bước ngoặt làm đổ vỡ cuộc hôn nhân của họ ?
- Tôi sẽ đi thăm văn phòng ở Los Angeles khoảng cuối năm nay - Luke nói - Hay đi San Francisco có được không nhỉ ? Sẽ rất lạ lùng nếu được thấy quý vị ở ngay nhà chớ không phải trên đất Pháp.
- Tôi nghĩ "Frisco đủ chỗ cho hai ta" - Greg đáp với vẻ thoải mái luôn làm cho Luke chưng hửng. Vì Luke chẳng bao giờ hiểu rõ Greg, không chắc anh biết được những gì, có nghi ngờ gì không, không hiểu thâm tâm anh ta nghĩ gì. Anh ta là loại người mà vẻ thờ ơ bên ngoài che giấu 1 tham vọng tột bực, đã làm phòng quảng cáo Dering nhỏ trở thành 1 trong những hãng đứng đầu nước Mỹ, người đã leo đến chức trung tá lúc mới 27 tuổi, rất nguy hiểm nếu đánh giá anh ta thấp.
Bà Héloise đề nghị mọi người đi dạo vườn hồng 1 vòng trước khi về phòng để thay đồ ăn tối, 1 điều khiến Greg vô cùng sửng sốt.
- Có phải mẹ muốn ăn mặc bộ đồ smoking vào ăn tối sao, em yêu ? - Chàng hỏi khi cánh cửa phòng đóng lại sau lưng họ.
Lisette uể oải thả người lên giường, tuột đôi giày rồi trườn nằm duỗi dài trên tấm drap lụa xanh, nói :
- Em chắc vậy, anh ạ !
Greg bước vào phòng tắm kế bên và vặn vòi sen.
- Luke bảo chẳng bao giờ cởi bỏ được chiếc quần Jean trong suốt thời gian ở đây.
Nụ cười nở trên khoé miệng Lisette.
- Đó là lúc anh ấy ở đây 1 mình với papa, còn mẹ thì ở Paris, 1 khi có mặt mẹ, chẳng bao giờ được mặc quần jean ngồi vào bàn ăn tối đâu.
Greg đã cởi áo sơ mi và tất ra. Qua cánh cửa mở nàng nhìn chàng kéo phéc mơ tuya, rồi ném cái quần sang 1 bên. Nàng cảm thấy cổ họng khô lại khi chàng đến đứng dưới vòi sen. Ở San Francisco, họ ở phòng riêng, có nghĩa là ít khi nào nàng được ngắm chàng khoả thân. Nàng chết điếng trong lòng khi chàng đề nghị ngủ riêng. Lúc đó nàng chỉ muốn lao vào vòng tay chàng và nói rằng nàng không đời nào muốn ngủ riêng. Nhưng nàng không làm được. Nàng lo sợ quá.
Báo chí đăng đầy những chuyện cô dâu bị ruồng rẫy. Họ vội vã lấy chồng trong khói lửa chiến tranh và theo chồng về Mỹ. Những cô dâu Pháp, Đức, Anh lại thấy mình ở 1 nước xa lạ, sống trong những phong tục xa lạ, không gia đình, không bạn bè và những cuộc hôn nhân ấy thường làm họ bất hạnh. Khi tình cảm Greg đối với nàng đã nguội lạnh, Lisette sợ hãi cho rằng chàng cũng bắt đầu nhận thức chàng đã quá bốc đồng khi quyết định và bắt đầu hối hận đã cưới nàng.
Chàng tắm nước. Nàng ngắm chàng lau khô người, quấn khăn quanh bụng và trở vào phòng.
- Chắc là Lucy chẳng mong gì chơi với Melanie đâu - Chàng nói, mở tù lấy ra 1 áo sơ mi, một quần màu sậm và 1 áo smoking - Melanie cứ theo sát Dominic như bóng với hình.
Lisette chống tay nhổm dậy. Nếu vươn tay ra nàng sẽ chạm vào làn da màu mật của chàng. Thế là nàng nắm chặt tay lại, hiểu rằng cử chỉ ấy sẽ dẫn dắt nàng đi xa hơn, mong chờ ái ân và lo sợ cơn lãnh cảm sẽ liền tiếp bước theo sau.
Chàng để quần áo lên ghế rồi ngồi xuống cạnh nàng, đeo lại đồng hồ. Nàng có thể thấy những giọt nước lóng lánh vương trên mái tóc dợn sóng của chàng, thấy vai chàng cuồn cuộn bắp thịt màu đồng, đường hằn trên xương sống... Nàng nhắm mắt lại, choáng váng vì khao khát. Chúa ơi, tại sao tội lỗi đó không làm tê liệt cả niềm đam mê lẫn sự dâng hiến của nàng. Tại sao còn để cho nàng xót xa vì đam mê mà không cho nàng khả năng tiếp nhận ?
- Em có muốn uống 1 ly rượu trước khi tắm không ? - Chàng hỏi và quay lại, mắt chàng bắt gặp ánh mắt nàng.
Chàng phản ứng nhanh quá, bất ngờ quá. Chàng kinh ngạc vì niềm khao khát trong mắt nàng. Nỗi khát khao ân ái. Lập tức, nỗi khát khao của chính chàng cũng bùng cháy.
- Lisette ! - Giọng chàng khàn hẳn đi. Chàng lăn người, kéo nàng lại. Nàng cảm thấy được sự ẩm ướt từ làn da chàng, ngửi thấy mùi hương xà bông còn phảng phất. Nàng rên khe khẽ tay lần qua cổ chàng khi chàng gắn chặt môi lên môi nàng.
Trong 1 phút bất ngờ, dường như bức tường ngăn cách họ trước nay chưa từng có. Cái khăn lông trên người chàng rơi xuống đất. Cả người chàng quấn chặt lấy nàng, tay nàng luồn vào tóc chàng. Môi chàng mơn trớn trên cổ nàng. Chàng mở nút áo nàng vội vã.
- Ôi Chúa ơi, anh yêu em... yêu em - Giọng chàng hồi hộp.
Chàng áp sát vào người nàng, nàng oằn người lại, không phải vì đam mê mà là 1 phản ứng lãnh cảm. Người đàn ông này yêu nàng quá, cho nàng nhiều thứ quá, mà lại bị nàng lừa dối 1 cách nhục nhã, đê tiện như vậy. Nếu chàng biết được, chàng sẽ rời bỏ nàng. Chàng sẽ nhìn nàng khinh ghét, thù hận và mong phải chi trước kia đừng gặp nàng, đừng yêu nàng.
- Chuyện gì vậy, Lisette ?- Giọng chàng khàn khàn gần như hét lên. Chàng đã thấy sự sợ hại trong mắt nàng. Cả ham muốn và tình yêu như biến mất. Đã nhiều năm chàng cố giả vờ như không biết điều đó. Giờ thì không thể được nữa - Em không muốn yêu anh sao ? - Chàng hỏi, đôi mắt không long lên dữ dội, mặt đờ đẫn ngây dại - Em không yêu anh sao ?
- Em yêu anh mà - Nàng nức nở - Hãy tin em...
Chàng không tin nàng, và dang tay nắm lấy vai nàng bóp mạnh đến nỗi nàng phải la lên vì đau đớn. Chàng hành hạ nàng bằng sự tàn bạo của kẻ thất vọng bất kể nàng đang cố đẩy chàng ra và khóc tấm tức.
- Cái quỉ gì đã xãy ra với cô ? - Chàng la lối - Tại sao cô lại lạnh tanh khi tôi chạm đến cô nhỉ ? Tại sao lại tránh tôi lúc tôi cần cô ?
Nàng vẫn để nguyên váy, làn tóc rối bung khỏi cây kẹp.
- Em không biết - Nước mắt chảy dài tràn xuống mặt nàng - Nhưng em yêu anh mà Greg, em yêu anh hơn hết thảy mọi thứ trên đời.
- Tôi không tin - Chàng bật khỏi giường, đau khổ và điên cuồng khôn xiết. Lạy Chúa Trời, vì sao đến nông nỗi này ? Chỉ ba bước, chàng đã đến phòng tắm và mặc quần áo.
- Anh đi đâu vậy ? - Nàng hỏi, cố quỳ lên, quần áo nàng xốc xếch, tóc rối bời trên vai.
- Tôi không biết - Mặt chàng lạnh tanh, đôi mắt bừng bừng đau khổ - Đi đến nơi nào tôi có thể quên trò đùa này - Chàng quay ngoắt lại và bước nhanh khỏi phòng. Cánh cửa run lên khi chàng đóng sầm lại.