Nuối tiếc
Mùa hè ấy đã thành xa lăng lắc
Cánh phượng hồng tung toả xuống trang thơ
Màu hoa đỏ đốt cháy bài thơ cuối
Viết cho em trong giây phút giã từ
Cơn mưa rào trút xuống lòng thị xã
Cố nhân ơi ta thầm gọi tên em
Dù dài tay không gói tròn thương nhớ
Giọt mưa rơi nỗi nhớ ướt mèm
Giá ngày xưa mình đừng nông nổi
Đừng đến bên nhau bồng bột dại khờ
Để hạ qua dần phai màu phượng đỏ
Chút tình đầu thành nuối tiếc ngây thơ
Mùa hạ cũng xa dần vào kí ức
Tháng năm trôi tiếc nuối chảy qua cầu
Hoa phượng xưa xa vời theo mây trắng
Nuối tiếc nào mặn chát giọt mưa ngâu