Đến trưa, chàng đưa nàng đến 1 nhà hàng sang trọng nhất ở San Francisco. Họ gọi tôm hùm và rượu sâm banh. Greg cười bóp nhẹ tay nàng:
- Anh sẽ về hưu nếu ngày nào cũng nhàn rỗi như hôm nay:
- Ôi chao, rồi anh sẽ lại nhớ những công việc điều hành giao dịch mà anh rất thích đó, phải không ? - nàng mỉm cười nói - Em nghĩ là anh sẽ chán ngay cho mà xem, người yêu của tôi ạ !:
- Anh không tin là như vậy, công việc chỉ khẩn cấp trong lúc này thôi. hãng hàng không Del đã chỉ định 1 giám đốc thị trường mới. ông này không ưa gì cuộc vận động tụi anh đã đề xuất, nhưng ông giám đốc cũ thì ủng hộ hết mình:
- Trên thực tế, ông ta có khả năng chuyển tài khoản không ?
- Lisette hỏi và chợt nhận ra trước đây chàng rất ít nói chuyện về công việc với nàng. Nàng đã tách biệt với cuộc sống, với những điều rất quan trọng với chàng xiết bao:
- Ông ta sẽ làm thế nào nếu chúng ta không tiến hành 1 cuộc quảng cáo ra trò - Chàng nói. Ly sâm banh của nàng đã pha xong chỉ có xương hàm của chàng hơi bạnh ra là biểu lộ tính chất nghiêm trọng của việc lỗ lãi này. - Vậy chắc anh phải về hãng ngay bây giờ - nàng áy náy nói.
Greg nắm tay nàng trấn an:
- Không đâu, em ạ - Nick đang tiến hành 1 cuộc vận động mới. Nếu có vấn đề gì, anh ấy sẽ điện thoại ngay cho anh. Anh đã báo cho hắn biết nơi mình ăn trưa. Nào, bây giờ thì đừng lo lắng nữa. - Thế anh có cho Nick biết sẽ tìm anh ở đâu lúc 10 giờ sáng nay không ? - Nàng tinh quái hỏi.
Mắt Greg lấp lánh:
- Không, cô nàng đáo để ạ. Anh không nói và cũng không cho hắn biết địa chỉ liên lạc lúc 3 giờ chiều nay, nhưng anh có 1 sự phỏng đoán chính xác rằng nó sẽ ở cùng 1 chỗ đấy !:
- Xin lỗi, thưa ông Dering - Cô tiếp viên của khách sạn trịnh trọng nói - Có điện thoại gọi ông:
- Mẹ kiếp ! - Giọng Greg cáu kỉnh nguyền rủa. Ném chiếc khăn ăn xuống bàn, chàng cuống quít xin lỗi và chạy bổ về phía điện thoại.
Qua nét mặt giận dữ của Greg khi chàng nói chuyện với Nick, nàng biết rằng những ngày thơ mộng cuối cùng giữa họ đã hết:
- Xin lỗi nhé, em yêu - Greg nói khi quay trở lại - Có 1 số việc khẩn cấp - Anh không thể đưa em về nhà. Anh sẽ điện thoại gọi taxi cho em:
- Anh không dùng cho xong bữa được sao ?
- Nàng cố chống lại cơn chống lại cơn sợ hãi và không để lộ vẻ lo âu ra ngoài.
Greg lắc đầu:
- Không, anh phải ngay. Có thể cho đến phút :Dt, em nhé. Chúng ta sẽ bù lại tất cả vào tuần sau tại Texas:
- Vâng - nàng đáp, đôi mắt nàng rực sáng với nụ hôn nồng ấm nhưng trái tim đã tan vỡ - Tuần tới vậy.
Chàng rời khỏi nàng cũng gấp gáp như Dieter đã rời nàng vào buổi sáng hôm đổ bộ, với cú điện thoại khẩn cấp phải ra đi. Nàng rùng mình, bị choáng ngợp bởi 1 cảm thức về các biến cố là thời gian đang lặp lại:
- Bà có dùng tráng miệng không ạ ?
- Người phục vụ hỏi:
- Không. Cám ơn - Nàng cầm ví và đứng dậy. Mình điên rồi, nàng tự nhủ. Dieter rời nàng để đối diện với cái chết ngoài mặt trận còn Greg rời nàng không vì lý do nào khác hơn là 1 cuộc giao tranh nhỏ trong phòng họp. Người phục vụ trịnh trọng khoác chiếc áo choàng lông chồn dài tới gót lên vai nàng. Nàng cám ơn ông ta và cảm thấy giá buốt. Dieter trở lại để chết trong tay nàng. Còn Greg cũng sẽ trở lại nhưng chính nàng sẽ nói những lời làm chết đi tình yêu trong chàng:
- Có taxi đang đợi, thưa bà - người phục vụ báo lại, ông tự hỏi 1 người đàn bà kiều diễm, với ông chồng đẹp trai, giàu có, rõ ràng đang yêu nàng tha thiết, sao lại có vẻ u sầu đến thế:
- Cám ơn - Nàng trả lời và ông lại cảm thấy xúc động bởi giọng nói ngọt ngào của nàng. Nàng bao nhiêu tuổi nhỉ, 25 hay 26 ?
Có lẽ hơn nữa. Một người đàn bà không tuổi tác. Nàng sẽ vẫn là 1 người rất đẹp ngay cả khi đã già rồi:
- Xin chào bà - Ông nói, ước mong có thể an ủi nàng- Mong được gặp lại bà.
Nàng đợi chàng suốt chiều hôm đó, ngồi 1 mình trong khoảng sân sau, nàng nhìn ra vịnh biển đen mượt như lụa. Đỉnh đồi được bao phủ trong 1 làn sương. Xa xa, ánh đèn từ khu Marin lấp lánh như những viên kim cương trong buổi chiều tà.
Chàng vẫn chưa trở lại. Đến 9 giờ chàng gọi điện thoại giọng vỗ về :
- Đây là một buổi họp suốt đêm cưng à. Anh không thể trở về cho đến khi Melanie đi khỏi. Cho anh gởi lời chào tạm biệt cô bé và sửa soạn hành lý của em đi nhé. Anh đã sắp xếp để chúng ta bay tới Houston tối mai:
- Hay lắm, anh yêu dấu. Giọng run rẩy của nàng nàng thật mâu thuẫn với những lời nàng vừa nói. Greg nhăn mặt. Chàng đã gần như quên đi lời thú tội của nàng:
- Nếu em quá lo lắng về chuyện đó thì đừng nói nữa - chàng ra hiệu cho Nick đã sắp xong. Anh ta đang đợi Greg vào phòng họp:
- Nhưng em sợ - Nàng thì thầm, ước gì chàng đang ở trong căn phòng này để nàng có thể ngã vào cánh tay chàng - em đã để quá lâu.. và có nhiều vấn đề quá:
- Về Luke phải không ?
- Giọng nói trầm trầm của chàng có vẻ thông hiểu:
- Vâng. Về Luke và về Dominic:
- Ông vừa có điện tín phúc đáp, ông Dering - Cô thư ký xem vào. Chàng cầm lấy bức điện và liếc qua danh sách những con số:
- Tạm biệt anh - Lisette đang nói - Em yêu anh nhiều lắm.
Chàng đang định hỏi tại sao nàng lại nói về Dominic với giọng lo âu như khi đề cập đến Luke, nhưn đường dây đã cắt:
- Mọi người đang đợi ông, thưa ông Dering - Cô thư ký khẽ nhắc khi chàng tỏ ý muốn quay số lại:
- Thôi được - Chàng cố dứt bỏ những ý nghĩ về Luke Brandon. Họ sẽ nói về anh ta khi cuộc họp lê thê này chấm dứt. Khi ấy, có lẽ họ đang trên đường đến Houston - cô coi lại cẩn thận xem cà phê đã sẵn sàng chưa. Và nhớ đem theo hồ sơ chiến lược vào.
Sáng hôm sau Melanie phụng phịu nói :
- Cháu không muốn về nhà tí nào cả !
Vali của cô bé đã được mang ra khỏi phòng và xếp gọn trong cốp xe Lincoln:
- Rồi cháu sẽ được trở lại mà, bé cưng - Lisette an ủi. Liệu Luke có cho cô bé thăm nàng khi mà chuyện giữa họ đã hết:
- Con ghét quá - Dominic nói, mặt cáu kỉnh, ánh mắt lộ vẻ giận dữ - Melanie ở London còn con ở San Francisco và chẳng bao giờ được gặp nhau:
- Chừng nào lớn lên chúng ta sẽ gặp lại nhau - Melanie nói với vẻ tin tưởng - Em sống ở London mà mỗi tháng ba vẫn bay đến Los Angeles, có khi 1 tháng ba đi đến hai lần. Mẹ lại không thích như vậy. Mẹ nói mẹ không biết tại sao ba lại tới đấy hoài:
- Đúng vậy không hả mẹ ?
- Dominic hỏi với 1 vẻ thích thú - Tại sao cậu Luke không đến đây ở với chúng ta nhỉ ?- Bởi vì cậu ấy bận quá - Lisette nói, nàng vội quay mặt đi khỏi những gương mặt đang dò hỏi, đôi má ửng hồng lên vì cảm giác khó chịu:
- Mà sao con không được đến phi trường cơ chứ ?
- Dominic tiếp tục vặn vẹo - Con thích đến phi trường với Melanie hơn là đi học:
- Việc học rất quan trọng, Dominic à - Lisette giảng giải. Nàng biết rằng đó không phải là lý do thật sự đối với việc nàng đã quyết định không cho Dominic đi theo, mà vì trưa nay, Greg sẽ về sau buổi họp suốt đêm qua với Hãng hàng không Del, và nàng phải nói chuyện với Greg. Không thể lập lờ hay trì hoãn thêm được nữa. Lisette đang đi đến tầng quan sát, nàng chờ cho đến khi máy bay chạy trên phi đạo và bắt đầu cất cánh. Mặt trời chiếu trên đôi cánh sáng như bạc. Mười bốn giờ nữa, Melanie sẽ trở về London với Annabel và có lẽ cả Luke nữa.
Nàng bước nhanh ra khỏi tầng quan sát và đi về phía bãi đậu xe. Vài ngày nữa, Luke sẽ đến Carmel yêu cầu được gặp nàng. Nàng mở cửa xe ngồi vào tay lái. Nàng vẫn chưa báo cho Luke biết chuyện giữa họ đã chấm dứt.. và cũng chưa thu dọn vật dụng ra khỏi căn nhà nghỉ mát, nơi họ đã từng chia sẻ ân ái.
Nàng quẹo trái vào xa lộ, phải làm ngay bây giờ. Đến khi nàng nói với Greg thì mọi liên hệ với Luke phải được cắt đứt. Nàng ấn mạnh chân ga, bỏ qua lối rẽ đưa về nhà, tiếp tục chạy về phía Nam phóng đến Carmel.
Greg ra khỏi phòng họp lúc chín giờ rưỡi, mệt mỏi và xốc xếch. nhưng hãng hàng không Del đã sãn sàng tiến cử chàng.
Chàng liếc nhìn đồng hồ. Chuyến bay của Melanie vào lúc 10 giờ. Nếu may mắn chàng vẫn có thể đến kịp giờ chàm tạm biệt cô bé. Chàng cho tài xế nghỉ và tự lái chiếc Cadillac ra khỏi gara dưới đất, chàng cảm thấy hài lòng với phương án họ tìm ra. Chàng nghĩ đến những ngày ở Texas với Lisette. Dù chuyện về Luke có thế nào đi nữa, nó cũng không còn gây ảnh hưởng mạnh cho chàng. Từ lâu, chàng đã chấp nhận mối liên hệ giữa nàng với Luke, nó đã có trước khi chàng gặp nàng, nó như những bóng ma đeo đuổi cần phải xua tan khỏi cuộc đời chàng. Chàng xoa xoa chiếc cằm lởm chởm râu mới mọc. Hy vọng rằng những lời để xua tan bóng ma đó sẽ ứng nghiệm.
Xe cộ nườm nượp, đến 10 giờ 5 phút chàng mới giảm tốc độ và rẽ vào phi trường. Có thể chuyến bay của Melanie đã khởi hành nhưng may ra Lisette vẫn còn trên đường từ tầng quan sát xuống bãi đậu xe. Khi đến bãi đậu xe tạm thời, chàng thấy ánh lấp lánh của chiếc Lincoln màu xanh thẫm đang lao đến lối ra bên kia. Không thể lầm được, chàng cua vòng lại chạy theo, ép mạnh tay lên còi chếic Cadillac để Lisette chú ý. Nàng chạy chậm lại khi tới gần cổng, rồi mặc cho chàng đang nỗ lực làm nàng dừng lại, nàng quẹo trái, nhanh :Dng lấy lại tốc độ:
- Quỷ tha ma bắt nàng đi - Chàng lẩm bẩm, cố không để nàng mất hút và chuẩn bị đuổi theo trên suốt lộ trình về đỉnh cao Thái Bình Dương.
Lisette đi con đường ven biển, theo phía Nam qua vịnh Trăng Non và Davenport. Nàng thầm tính lại xem phải mất bao lâu mới trở về nhà. Hai giờ lái xe đến đó, nửa tiếng để thu dọn đồ đạc, 15 phút gọi Luke qua số điện thoại ở London, và lại hai tiếng vòng về nhà. Đồng hồ tốc lực nhảy từ 65 đến 70. Nàng chưa bao giờ hăm hở tới Carmel đến thế và cũng chưa bao giờ quyết định sẽ xa rời nó mãi mãi.
Greg mỉm cười 1 mình. Khi vượt qua chiếc xe Ford màu đỏ, loại có mui tự động, chàng vẫn giữ Lisette trong tầm mắt. Chắc nàng sẽ choáng váng khi nhìn qua kính chiếu hậu và nhận ra kẻ đang bám nàng sát nút (ale tưởng tượng ra cái cảnh này thấy Greg cute quá à ). Lisette lại gia tăng tốc độ, nàng không hề tỏ ý muốn rẽ vào lối quẹo mà chàng đang mong đợi. Greg nhíu mày, bối rối. Nàng biết chàng về nhà vào giờ này mà. Chàng muốn họ đi Texas càng sớm càng tốt và có chết chàng cũng không thể nghĩ nổi nàng đang đi đâu.
Năm phút sau thì chàng đã quá rõ. Họ đang trên tuyến đường US. LOI, hướng về Los Angeles, trên con đường trở lại thành phố cổ Camino Real. Đại lộ Hoàng gia mà người Tây Ban Nha đã xây hai trăm năm trước, con đường sẽ đưa nàng tới Carmel.
Cả 1 lúc lâu, chàng không thể tin vào điều đó. Chàng kiểm soát các bảng chỉ đường, kiểm sáot chiếc Lincoln Zephyr, và cuối cùng hiểu rằng không có sự lầm lẫn nào hết. Chàng lài xe chậm lại, không còn háo hức để nàng thấy nữa. Một vẻ do dự trên khuôn mặt chàng với đôi mắt sáng rực, chàng theo nàng đến nơi hò hẹn.
Bên trái nàng, dãy núi Santa Guiz, vươn thẳng lên trời trong 1 vẻ hùng vĩ tráng lệ, nhưng nàng chẳng màng tới. Giờ này, bên London có thể mới hửng sáng. May ra Luke sẽ ngủ đêm 1 mình ở căn phòng trên nhà kho. Nếu không có lẽ anh đang ở nhà với Annabel tại Kent. Bên phải là vịnh Monterey đang lấp lánh với những chiếc thuyền buồm lướt gió trên mặt nước xanh biếc. Nàng cắn môi lo lắng. Cú điện thoại có thể phá giấc ngủ anh ấy, cả Annabel nữa không chừng. Nàng cho xe đi vào đường hầm DelMonte, chạy qua lâm viên Thái Bình Dương và đi về hướng Carmel. Đánh thức Annabel dậy là 1 việc liều lĩnh mà nàng phải làm. Nàng không thể chấm dứt câu chuyện với Luke bằng 1 lá thư. Cuộc sống gần gũi quá lâu giữa họ không cho phép nàng xử sự lãnh đạm như thế. Nàng phải nói với anh, nếu không trực tiếp thì cũng phải qua điện thoại. Nàng chạy chậm lại, lướt qua con đường du lịch chính đông nghẹt và tới lối đi ven biển dẫn đến căn nhà nghỉ mát. Có dấu hiệu của sương mù đang lan vào từ biển. Đám cây cối nghiêng ngả trước gió che khuất hẳn ngôi nhà. Nàng lại liên tưởng đến hàng cây chắn giữa Valmy với bãi biển.
Nàng dừng lại tắt máy và bước ra ngoài. Không khí đượm hương vị mằn mặn của biển. Nàng đã bảo Luke sẽ không bao giờ trở lại Valmy, nhưng bây giờ nàng muốn nói rằng nàng sẽ không về Valmy nếu không có Greg. Nỗi nhớ nhà chưa lúc nào nguôi giờ đây càng thêm da diết. Dưới chân nàng, bãi biển trải dài đến vô tận trong 1 màu trắng sáng rực như tuyết. Nó có 1 vẻ đẹp mỹ thuật, còn hoàn toàn hơn cả bờ biển dưới vách đá của Valmy. ở đây, chưa bao giờ có xác ch6ét, chưa bao giờ có máu đổ, vậy mà nó không thể làm nàng rung động. Cho dù có mỏi mòn gót chân nơi đây, nàng cũng không tìm lại được sự thanh thản như những lần dạo bước trên bờ biển Normandy.
Gió thổi mạnh hất tung mái tóc ra khỏi mặt nàng, quất vào má rát buốt. Nàng nhìn ra bờ biển lần cuối rồi quay lại lấy chìa khoá cửa. Đây là lần cuối cùng nàng bước vào ngôi nhà nghỉ mát.
Những đốt ngòn tay Greg trắng bệch lại trên vô lăng. Dọc theo bờ biển, những ngôi làng nhỏ xếp thành hàng như 1 dãy hộp xinh xắn. Chàng không ngờ Lisette lại dám làm 1 điều xúc phạm như vậy.
Khi đã đến Carmel chàng không cần phải bám sát Lisette nữa, chàng quá rõ nàng sẽ đi đâu. Chàng đã tới ngôi nhà nghỉ mát mà Luke đang mướn của Steve Bernbach, trong 1 buổi tiệc chia tay trước khi ông ta đảm nhận chức vụ giám đốc hành chính cho hãng Johnson Matthie, 1 công việc mới ở London. Một ngôi nhà tách biệt, hoàn toàn thích hợp cho kiểu hẹn hò như Luke Brandon với Lisette. Con đường mấp mô với những đụn cát, Greg lái 1 cách chậm chạp, chàng không muốn kết thúc cuộc hành trình này, không muốn đối diện với sự phản bội của nàng.
Lisette liếc qua căn phòng khách nhỏ. Cuốn truyện Therese Raquin của nàng đang để mở trên bàn cà phê thấp, còn những cuốn khác vẫn ở trên kệ. Sách báo, hình ảnh và thuốc lá Pháp. Nàng chạy nhanh lên những bâc thang vào phòng ngủ hoảng hốt vì biết bao nhiêu thứ đã được tích tụ nơi đây qua vài tháng.
Nàng vội vàng mở cửa tủ, kéo quần áo ra và chất thành đống lên chiếc giường phía sau. Mình thật ngốc khi đến đây mà không chịu ghé về lấy vali, nàng tự trách. Phải mất ba, bốn lần mới mang hết những thứ này xuống dưới nhà, rồi lại khuân chúng ra bỏ trong cốp xe. Vài phút sau, phần tủ của nàng đã trống trơn, chỉ còn lại trơ trọi đồ của Luke. Nàng bước nhanh tới bàn phấn vơ đồ trang điềm ôm trong tay, nhưng nàng chợt đứng sững lại, mắt mở to, thảng thốt. Ở dưới nhà, cánh cửa được mở ra rồi đóng lại. Tiếng bước chân đàn ông băng qua phòng khách, bắt đầu đi lên cầu thang.
Nàng quay nhanh, chắc chắn có kẻ trộm, rồi cửa phòng mở ra, nàng thốt lên ngỡ ngàng :
- Luke !
- Chứ em đang mong ai khác sao ?
- Anh vừa nói vừa cười với nàng:
- Nhưng em tưởng anh đang ở London:
- Anh bay đến đây hồi tối qua. Anh vừa đem xe đến Carmel gởi và sửa luôn, rồi đi bộ dọc theo bãi biển lại đây.
Nhìn đống quần áo ở giường và đồ trang điểm trên tay nàng, nụ cười Luke vụt biến mất:
- Em đang làm cái trò quái quỉ gì thế ?
- Luke giận dữ quát lên. Anh bước tới chụp tay nàng mặc cho những chai lọ văng tung toé xuống sàn - Tại sao em đến đây nếu em nghĩ là anh đang ở London. Em định mang mớ quần áo này đi đâu, hả ?- Em mang về nhà - Nàng nói và cảm thấy giận mình đã làm Luke đau khổ - Em không đến đây nữa đâu. Chuyện của mình đã hết rồi:
- Thật là điên rồ ! - Luke hất những thứ còn lại ra khỏi tay nàng và kéo nàng lại gần. Mặt anh biến đổi trước cơn thịnh nộ:
- Anh phải hiểu chuyện này cho em Luke à. Đáng lẽ mình không nên bắt đầu. Nó không bao giờ mang lại điều gì cho chúng ta.. Sẽ chẳng đi đến đâu cả:
- Không cần biết sẽ tới đâu - Anh gầm lên ánh mắt bừng bừng - Tất cả những gì phải làm là tiếp tục.
Nàng cố vùng ra, nhưng anh đã ôm chặt nàng với 1 sức mạnh khủng khiếp:
- ồ. Đừng, em đừng đi, Lisette ! Nếu đi, em sẽ đi với anh ! Sẽ không về San Francisco. Chúng ta đã đóng kịch đủ rồi ! Từ giờ trở đi chúng ta phải công khai thôi. Chúng ta phải sống với nhau, ở bên nhau, và nếu cần sẽ cùng chết với nhau:
- Luke, anh điên à. Chúng ta không có quyền sống với nhau nữa. Annabel yêu anh. Cô ấy đang đợi anh, ngay bây giờ, ngay lúc này:
- Anh cóc cần Annabel ! - Anh gào lên, đẩy nàng ngã xuống giường và nằm đè chặt lên nàng. - Không phải là Annabel đã ám ảnh suốt bấy lâu ! Đó không phải là Annabel mà anh phải bay hàng ngàn dặm để tới đây ! Đó là em, Chúa ơi. Em không được bỏ anh lúc này ! Vì chúng ta đã chung sống với nhau:
- Không đâu, Luke, đừng ! - Nàng la lên khi anh bẻ quặt tay nàng lên đầu và tay kia lần mở nút áo nàng
- Chúa ơi, ngừng lại đi - Nàng van vỉ, vùng vẫy 1 cách bất lực. Cuối cùng nàng hét lên tuyệt vọng - Tôi không yêu anh, Luke ! Anh ngẩng lên, khuôn mặt gầy gò tối sẫm lại vì dục vọng:
- Tôi cóc cần - Anh la lên và dìm tắt sự phản đối của nàng với đôi môi xâu xé cuồng bạo.
Greg đậu chiếc xe Cadillac dưới những lùm cây, mạch máu đập nơi cổ tay chàng. Một vẻ lạnh lùng giết người ẩn sau đôi mắt đau đớn. Chàng đã thấy Luke đến gần từ bãi biển, rồi đi vào nhà nghỉ mát, và nhận ra không phải chỉ trong chiến tranh người ta mới có thể giết người. Chàng lặng lẽ đóng cửa xe Cadillac, một sợi thần kinh giật mạnh ở góc hàm. Tay chàng nắm chặt lại và chàng bước theo không chút ngần ngừ.
Căn phòng khách không còn giống như những gì chàng đã nhớ. Bernbach đã treo phủ tường những bức tranh tĩnh vật khi ông làm ăn thành công. Giờ đây, tất cả đã được rời đi. Thay vào đó là những tác phẩm nghệ thuật hiện đại, đối lập đến kỳ quặc với chiếc ghế bành bọc da đỏ kiểu cổ điển bình thường và các ghế dựa có lưng cao. Một cuốn sách để mở trên bàn cà phê. Chàng cầm lên. Therese Raquin của Zola bằng tiếng Pháp. Còn có những cuốn sách khác ở trên kệ, một bản Le Monde trong giá tạp chí. Chàng cầm lên coi ngày. Đó là số báo ra cách đây 1 tháng.
Chàng điểm qua phần còn lại của căn phòng và nhận ra hình của ông Henry và bà Héloise, hình ở Valmy. Ngôi nhà nghỉ mát này không phải là chốn gặp gỡ tình cờ. Đó là nơi trú ngụ thường xuyên của nàng suốt cả thời gian dài. Chàng tự hỏi sao mình lại có thể nghĩ rằng sự gặp gỡ của họ chỉ gồm những bữa ăn trưa và tối. Tại sao chàng đã không nhận thức được rằng những lới nàng sắp nói đây không phải vì tình yêu không thể đáp lại với Luke mà là sự ngoại tình - 1 sự ngoại tình đã bắt đầu từ lâu và nàng không hề có ý định chấm dứt.
Trên lầu vọng xuống tiếng cót két không thể lầm lẫn được của chiếc giường. Chậm rãi và chắc chắn, bộ mặt chàng bây giờ là 1 mặt nạ không thể nhận ra được dưới cơn thịnh nộ, lòng ghen tuông và nỗi cay đắng đang bị tổn thương đến mù quáng, chàng bắt đầu trèo lên cầu thang.