Xe chạy hÆ¡n má»™t tiếng đồng hồ thì nhá» Hạnh bắt đầu cảm thấy má»i chân.
Chiếc ba lô căng phồng cá»§a Quý ròm để dưới gầm ghế khiến nó không duá»—i thẳng chân ra được. Nó đà nh phải lắc lắc hai đầu gối cho đỡ má»i.
Äã mấy lần nhá» Hạnh nhìn sang bên cạnh nhưng thấy Quý ròm ngồi ngá»§ khò còn Tiểu Long thì Ä‘ang chúi đầu Ä‘á»c truyện, nó không nỡ gá»i, đà nh chép miệng ngoảnh nhìn ra ngoà i.
Lúc nà y những cánh đồng rá»™ng đã bị bá» lại tÃt phÃa sau. Xe Ä‘i như chui và o những vưá»n Ä‘iá»u, vưá»n chôm chôm chi chÃt trái trải dà i hai bên đưá»ng.
Nhá» Hạnh chưa thấy cây Ä‘iá»u và cây chôm chôm bao giá». Vì váºy khung cảnh trước mắt khiến nó nhấp nha nhấp nhổm và như không đừng được, nó quay lại lay mạnh Tiểu Long, bất chấp phép lịch sá»± mà nó tuân thá»§ nãy giá»:
- Nà y, nhìn kìa!
Tiểu Long rá»i mắt khá»i trang sách:
- Gì váºy?
NhỠHạnh nói như reo:
- Cây chôm chôm! Cây Ä‘iá»u nữa! Trái nhiá»u quá trá»i!
Tiểu Long nhún vai hỠhững:
- Tưởng gì!
Thái độ thỠơ của Tiểu Long là m nhỠHạnh cụt hứng:
- Bộ Long đã nhìn thấy những loại cây nà y rồi hả?
- Chôm chôm và điá»u ở ngoà i quê Long thiếu gì!
Ra là váºy! Nhá» Hạnh xụi lÆ¡. Có má»™t lúc nó định chồm qua Ä‘áºp Quý ròm dáºy nhưng rồi sá»±c nhá»› lần nà y ba đứa Ä‘i nghỉ mát ở VÅ©ng Tà u là nghỉ ở nhà cô Quý ròm, Ä‘iá»u đó có nghÄ©a là Quý ròm đã Ä‘i qua con đưá»ng nà y nhiá»u lần và những vưá»n Ä‘iá»u, những vưá»n chôm chôm không còn lạ gì vá»›i nó.
- Bá»™ Hạnh chưa Ä‘i VÅ©ng Tà u bao giá» hả? - Tiểu Long thình lình há»i.
- Chưa. Thế còn Long?
- Tôi đi lần nà y là lần thứ ba.
NhỠHạnh nheo mắt:
- Thế ở Vũng Tà u có gì hay?
Câu há»i cắc cá»› cá»§a nhá» Hạnh khiến Tiểu Long đưa tay lên gãi cổ. Má»™t hồi lâu, nó má»›i ấp úng đáp:
- Có biển.
- Biển thì nói là m gì! - NhỠHạnh hừ mũi - Ai chả biết là ở Vũng Tà u có biển! Thế ngoà i biển, còn có gì nữa?
- Có cát!
Quý ròm bất thần vá»t miệng đáp thay. Chả ai biết nó tỉnh dáºy từ lúc nà o.
Nhá» Hạnh lưá»m Quý ròm:
- Thế ngoà i cát?
- Ngoà i cát là cá!
- Ngoà i cá?
- Ngoà i cá là cua!
- Ngoà i cua?
- Ngoà i cua là còng!
Quý ròm là m má»™t lèo khiến Tiểu Long không nhịn được phải phì cưá»i.
NhỠHạnh vẫn không chịu thua. Nó bặm môi:
- Thế ngoà i còng?
Tá»›i đây thì Quý ròm bÃ. Hết giá»…u được nữa, nó đà nh cưá»i hì hì:
- Ngoà i còng là ... bò viên!
Câu trả lá»i cá»§a Quý ròm là m nhá» Hạnh đỠmặt. Nó vùng vằng:
- Hạnh nghỉ chơi Quý ra luôn à !
Quý ròm cuống quýt:
- Thôi, thôi, tôi xin lỗi Hạnh!
Mặt nhỠHạnh vẫn lạnh băng:
- Không có xin lỗi xin phải gì hết! Hạnh không nói chuyện với Quý nữa!
- Cho tôi xin lá»—i Ä‘i mà ! - Quý ròm hạ giá»ng nà i nỉ - Ai mà chẳng có lúc... lỡ lá»i!
NhỠHạnh nhướn mắt:
- Váºy Quý thá» Ä‘i!
- Thá».
- Thá» sao?
Quý ròm liếm môi:
- Thá»... không bao giá» lỡ lá»i nữa!
NhỠHạnh nhăn mặt:
- Thá» váºy thì nói là m gì!
- Chứ thỠsao?
- Phải thá» là nếu Quý lỡ lá»i lần nữa thì Quý sẽ bị xe đụng hoặc bị sét đánh gì gì đó!
Quý ròm liá»n lim dim mắt:
- Nếu tôi còn lỡ lá»i lần nữa thì tôi sẽ đụng xe ngay láºp tức!
- Quý đừng có ăn gian! - NhỠHạnh giãy nãy - Bị xe đụng chứ không có đụng xe gì hết!
Quý ròm lại nhắm mắt:
- Nếu tôi lỡ lá»i thì tôi sẽ bị xe đụng sứt móng!
Nhá» Hạnh vẫn lắc đầu nguầy nguáºy:
- Không được! Xe đụng sứt móng thì ăn nhằm gì! Phải đụng què giò thì Quý mới sợ!
Bị bắt bẻ hoà i, Quý ròm đổ quạu:
- Ai bảo Hạnh là sứt móng không ăn nhằm gì! Hạnh thá» tưởng tượng má»™t ngà y nà o đó Hạnh bị sứt hết mưá»i móng tay lẫn mưá»i móng chân, Hạnh có Ä‘i há»c được không!
Tất nhiên nhá» Hạnh thừa biết Quý ròm tìm cách cãi chà y cãi cối nhưng hình dung đến cảnh má»™t con ngưá»i bị sứt hết móng chân móng tay, nó thấy như váºy cÅ©ng là đau khổ lắm nên không bắt Quý ròm thá» lại nữa.
Thấy nhá» Hạnh là m thinh, Quý ròm khoái chà cưá»i thầm. Nó chắc mẩm phen nà y nó đã được nhá» bạn thông minh cá»§a mình.
Quý ròm tức cưá»i còn vì má»™t chuyện khác nữa. Nó không hiểu tại sao nhá» Hạnh lại mê món bò viên đến thế. Há»… má»—i lần cả bá»n rá»§ nhau Ä‘i ăn, bao giá» nhá» Hạnh cÅ©ng đòi và o quán phở bò viên hoặc há»§ tiếu bò viên cho bằng được. Ở nhà cÅ©ng váºy. Trong mâm cÆ¡m cá»§a gia đình nó, bữa nà o cÅ©ng có má»™t tô bò viên dà nh riêng cho nó. Ba nó, mẹ nó và thằng Tùng, em trai nó, ngưá»i nà o cÅ©ng gắp hết món nà y tá»›i món khác, riêng nó từ đầu đến cuối chỉ xá»™c đũa và o má»—i tô bò viên. Chỉ khi nà o mẹ nó thúc ép lắm, nó má»›i nhăn nhó gắp sang các món khác.
Nhưng như váºy cÅ©ng chẳng có gì đáng nói. Äằng nà y, nhá» Hạnh mê bò viên đến ná»—i nó tuyên bố thẳng thừng lá»›n lên nó nhất định sẽ trở thà nh má»™t chá»§ tiệm há»§ tiếu bò viên. Ước mÆ¡ cá»§a nó kỳ quái đến mức ba mẹ nó phải nhăn mặt lắc đầu. Ai Ä‘á»i má»™t há»c sinh xuất sắc như nó, má»™t bá»™ tá»± Ä‘iển biết Ä‘i, má»™t trà nhá»› tuyệt hảo, thông thạo cùng lúc hai ngoại ngữ, lại chẳng kỳ vá»ng gì cao xa như trở thà nh bác sÄ©, kỹ sư hay nhà ngoại giao chẳng hạn, lại khoanh tròn ước vá»ng cá»§a mình trong... và nh tô há»§ tiếu!
Lần đầu nghe nhỠHạnh tỉ tê mơ ước của mình, Quý ròm nheo nheo mắt:
- Hạnh không là m chủ tiệm hủ tiếu được đâu!
- Sao váºy?
- Hạnh sẽ Ä‘áºp vỡ hết bát đĩa, lấy gì đựng há»§ tiếu!
- Không sao! - NhỠHạnh cắn môi - Hạnh sẽ sắm bát đĩa bằng... nhựa!
Quý ròm nhún vai:
- Ngay cả váºy Hạnh cÅ©ng không thể trở thà nh chá»§ tiệm há»§ tiếu được!
- Tại sao?
Quý ròm cưá»i hì hì:
- Hạnh sẽ ăn cụt hết vốn cá»§a mình! Chẳng ai mở tiệm há»§ tiếu để bán cho... chÃnh mình cả!
Lá»i trêu trá»c cá»§a Quý ròm là m nhá» Hạnh xấu hổ đến nóng ran cả mặt. Sau lần đó, nó chẳng bao giá» dại dá»™t tâm sá»± vá»›i Quý ròm vá» những gì nó ấp á»§ nữa.
Nhưng không vì váºy mà Quý ròm buông tha nó. Thỉnh thoảng, như hôm nay chẳng hạn, Quý ròm lại ngứa miệng lôi đỠtà i bò viên ra giá»…u cợt khiến nó phát khùng lên bắt thằng bạn gầy khẳng gầy kheo cá»§a mình thá» sống thá» chết má»›i chịu bá» qua.
Quý ròm ngồi nghÄ© ngợi lan man và tá»§m tỉm cưá»i má»™t mình. Nhá» Hạnh liếc qua bắt gặp, bèn gắt:
- ThÃch thú chuyện gì mà Quý ngồi cưá»i hoà i thế? Kéo cái ba lô lại chá»— Quý cho Hạnh nhá» chút Ä‘i!
- Äể đó đâu có sao!
NhỠHạnh cau mà y:
- Sao lại không sao! Kẹt cái ba lô, nãy giá» Hạnh duá»—i chân không được, má»i thà mồ!
Quý ròm tặc lưỡi:
- Nhưng bây giỠthì không cần nữa!
- Sao váºy? - Nhá» Hạnh ngÆ¡ ngác.
Quý ròm thở ra một hơi dà i:
- Tới Vũng tà u rồi!
Nhá» Hạnh quay ngoắt ra ngoà i, phát hiện xe đã và o thà nh phố. So vá»›i thà nh phố Sà i Gòn, VÅ©ng Tà u Ãt ồn à o, náo nhiệt hÆ¡n nhiá»u. Những bức tưá»ng vôi trắng thấp thoáng sau bóng cây xanh khiến thần kinh nó chợt dịu Ä‘i sau quãng đưá»ng dà i bị nhồi xóc trên xe.
Tiểu Long nÃu tay Quý ròm:
- Nhà bà cô mà y ở chỗ nà o đâu?
- Ở Bãi Dứa. Lát nữa tá»›i bến xe, tụi mình sẽ Ä‘i xÃch-lô đến đó!
- Xa không?
Quý ròm vung tay mô tả:
- Bằng nhà tao chạy đến nhà mà y, rồi chạy ngược vá», rồi quay lại nhà mà y, rồi...
- Thôi, thôi! - Tiểu Long vội vã đưa hai tay bịt tai lại - Tao không thèm nghe mà y nữa đâu!
- Không nghe thì thôi!
Quý ròm là m ra vẻ giáºn dá»—i rồi quay sang nhá» Hạnh, nó toét miệng cưá»i hì hì.
... Chiếc xÃch lô chạy vá» hướng Bãi Trước rồi quẹo trái, theo đưá»ng Hạ Long ngược lên dốc.
Gió biển mặn mà phả và o ngưá»i khiến nhá» Hạnh reo lên há»›n hở:
- ThÃch quá! ThÃch quá!
Tiểu Long thì tò mò đưa mắt ngắm các loại tà u thuyá»n đủ kiểu Ä‘áºu san sát bên kè đá, thầm mÆ¡ đến những chuyến phiêu lưu.
Quý ròm ra vẻ chủ nhân, hai tay chỉ loạn:
- TÃt đằng kia là ThÃch Ca pháºt đà i. Còn đây là bến cao tốc. Trước mặt mình là chùa Pháºt nằm. Còn chạy tuốt lên trên kia là MÅ©i Nghinh Phong.
NhỠHạnh liếm môi:
- Thế nhà bà cô Quý ở đâu? Gần tới chưa?
Quý ròm chồm ngưá»i chỉ tay ra phÃa trước:
- Ở chỗ cây sứ kia kìa!
Cây sứ má»c ngay đầu sân nhà cô Quý ròm.
Chiếc xÃch lô vừa dừng lại, ba đứa vá»™i và ng nhảy xuống xe.
Trong khi Quý ròm chạy lại cổng nhấn chuông, Tiểu Long và nhá» Hạnh háo hức nhìn và o tò mò ngắm nghÃa.
Nhà cá»§a cô Quý ròm xây lõm và o vách núi. Ngưá»i ta phải đục đá ra để lấy chá»— cất nhà . PhÃa dưới là khoảnh sân rá»™ng dùng là m chá»— Ä‘áºu xe. Tiếp theo là những báºc cấp dẫn lên căn nhà nằm tÃt trên cao, hai bên hoa giấy má»c từng chùm đỠối.
Lần đầu tiên trông thấy má»™t ngôi nhà kỳ dị như váºy, Tiểu Long và nhá» Hạnh cứ ngẩn mặt ra nhìn.
Quý ròm nhấn chuông đến lần thứ ba thì má»™t thằng nhóc trạc mưá»i hai tuổi từ trên cao theo báºc cấp phóng xuống. Nhác thấy Quý ròm đứng ngoà i cổng, chưa tá»›i nÆ¡i nó đã reo:
- A, anh Quý! Em đợi anh từ sáng đến giá»!
Quý ròm mỉm cưá»i:
- Cô Tư có nhà không?
- Có! - Thằng nhóc vừa kéo sợi xÃch leng keng quấn quanh mép cổng vừa đáp - Tối qua cáºu Hai gá»i Ä‘iện thoại báo sáng nay anh xuống chÆ¡i nên mẹ em ở nhà suốt chẳng Ä‘i đâu!
Quý ròm giới thiệu hai bạn mình cho thằng em, rồi nói:
- Còn đây là Mạnh, con cô Tư!
Mạnh gáºt đầu chà o hai ngưá»i khách quý:
- Má»i anh, má»i chị vô nhà chÆ¡i!
Sau khi nói má»™t câu đầy vẻ ngưá»i lá»›n, Mạnh quay lại dẫn đưá»ng. Nhìn nó thoăn thoắt leo lên các báºc đá, nhá» Hạnh không khá»i lắc đầu thán phục.
Cô Tư cá»§a Quý ròm đón tiếp ba đứa trẻ vá»›i vẻ niá»m nở, tất báºt cá»§a má»™t ngưá»i lâu ngà y không có khách đến thăm.
Cô dẫn Tiểu Long và nhá» Hạnh Ä‘i từng phòng, giá»›i thiệu chá»— ăn chá»— ngá»§ đã được sá»a soạn tươm tất, rồi sau đó giục bá»n trẻ Ä‘i rá»a mặt. Quý ròm lẽo đẽo Ä‘i theo hai bạn, mặt mà y sung sướng vì sá»± chu đáo cá»§a cô mình.