Đóng kịch thành công như vậy, Yến tử rất đắc ý, trở về nhà trọ, bước vào cửa, Yến tử đã oang oang:
- Tử vy, Nhĩ khang, bọn mình thành công rồi, các bạn không ở tận nơi nên không thấy, tôi và Tiêu kiếm đã biễu diễn như thật vậy đó. mấy người ở Lạc dương này, họ lé mắt hết trơn. Kết quả là tiền ném vào giỏ như mưa, còn vỗ tay khen hay nữa. thật đã! thật đã! Kiếm một chút mà bộn tiền! Ít ra cũng được cỡ hai lạng bạc. Như vậy là trên đường không còn phải lo nữa rồi “trời sinh ta ra tất hữu dụng, thiên kim xài tận lại phục hoàn” mà. Quả là không sai!
Tử vy và Nhĩ khang nghe vậy rất vui, Nhĩ khang có vẻ không tin hỏi:
- Có thật không đó? chỉ cần mấy người múa tay múa chân là có tiền liền à?
Nhưng lúc đó Vĩnh kỳ, Tiêu kiếm, Liễu hồng ở sau cũng đi tới. Liễu Hồng cười nói:
- Yến tử không gạt mọi người đâu! Bọn này đã kiếm được rất nhiều, thành công hơn cả lúc ở Bắc kinh nữa, nhưng mà cũng hơi thiệt thòi…Tiêu kiếm một chút.
Yến tử lúc đó như sực nhớ lại, bước tới chống nạnh trừng mắt với Vĩnh kỳ:
- Anh Vĩnh kỳ, em hỏi anh, chẳng phải là lúc đầu bọn mình đã thoả thuận. Anh phải đóng vai người quyên tiền sộp để những nguời khác noi theo ư. Tại sao đến lúc đó anh lại núp trong đám đông, nói thế nào cũng không chịu lộ diện? em đã cố tình nhìn về phía anh mấy lần ra hiệu, anh lại cứ giả lơ, làm em quê độ. May mà anh Tiêu kiếm nhảy ra kịp, nếu không em và Liễu hồng làm sao diễn tiếp được chứ? Anh làm sao vậy? Mãi đến hôm nay anh vẫn chưa quên được mình là hoàng tử ư?
Vĩnh kỳ đang bực bội, lại bị Yến tử hạch sách không chịu nổi, xanh mặt nói:
- Xin lỗi! Nhưng tôi đã nói với cô rồi, cái tác phong giang hồ, cái cách thức giã vờ lường gạt đó, tôi không thể chấp nhận được. Tôi chẳng muốn làm chuyện lường gạt dân lành, nên phải giã lơ như chẳng thấy, vậy thôi.
Yến tử thấy thái độ của Vĩnh kỳ như vậy càng tức, càng hét to:
- Ðúng rồi! anh là con người cao quý, nên mới khinh thị kiếm tiền của bọn này. Đúng không? vậy thì tối nay anh đừng có ăn cơm, Ăn như vậy, nó làm bẩn cái miệng cao quý của anh đấy!
Vĩnh kỳ giận dữ.
- Nói như cô, hỗm rày chúng tôi phải sống dựa vào chuyện mãi võ của cô đó ư? được rồi, từ rày những đồng tiền nào của cô kiếm được, tôi sẽ không sử dụng tới, được chưa! Nếu tôi mà còn để cô nuôi mới sống nổi thì thật là hèn không xứng làm người nữa. “quân tử hữu sở vi, hữu sở bất vi” Bắt tôi đóng vai thằng hề để ăn xin người khác, chuyện này chưa được dạy nên chưa làm hiểu rồi chứ?
- Anh nói cái gì mà “quân tử hữu thủ vệ?” thủ vệ gì? Nhưng người đó họ đều là bá tánh, mà tôi cũng đã nói với anh rồi, đừng có noí chuyện quân tử với tôi, Suốt đời tôi không làm quân tử được đâu.
Yến tử chưa dứt lời, thì Vĩnh kỳ đã khoát tay nói:
- Tôi không hề nói cô ít học dốt nát, cô đừng nghe lộn chữ này qua chữ kia, rồi nghe một đường nghĩ một nẽo. Cô đừng có biếm chuyện tôi quân tử được không? Mà cô cũng nào phải là chẳng có ai hợp diễn đâu. Anh chàng Tiêu kiếm đó chẳng phải là đã diễn ăn ý với cô lắm ư, vai chính đã lên sân khấu thì cần gì vai phụ?
Yến tử nghe vậy tức quá, giậm chân.
- Còn nói là không chê tôi học dốt, rõ ràng là anh đang coi thường em. Ở Hồi ức thành đã xem thường khi dễ, đến đây lại tiếp tục… anh nói gì…. là tác phong giang hồ? cái gì mà ít học dốt nát? Rõ ràng là anh đang khi dễ tôi. Bây giờ trong lúc hoạn nạn, người bị thương kẻ bị bệnh, mà tiền bạc lại cạn cả rồi. Tôi hỏi anh đó, bụng anh đang đầy chữ nghĩa đó. Giờ anh có mang nó ra kiếm tiền được không?
Nhĩ khang thấy vậy vội can thiệp.
- Các người sao ồn ào vậy, những ngày bỉ cực như vậy còn chưa đủ ư?
Rồi quay qua Vĩnh kỳ, Nhĩ khang nói:
- Chẳng phải tôi phê bình, nhưng rõ là anh hơi khắc khe đấy. Yến tử vừa kiếm được tiền, mừng quá về khoe. Anh không nói được vài câu tán thưởng thì thôi, đằng này lại còn tạt vào mặt người ta một gáo nước lạnh. Anh làm vậy cô ấy không phản ứng sao được?
Tử vy cũng kéo Yến tử lại gần, nói với Vĩnh kỳ:
- Anh Nhĩ khang nói đúng đấy, Yến tử bây giờ là người làm được ra tiền, anh lại không bỏ được cái thế giá của mình không hoà hợp được. Ðó cũng là chuyện bình thường, nhưng tốt nhất là anh nên từ từ giải thích, rồi chị ấy sẽ hiểu, chớ sao anh mắng ngưòi ta?
Tiêu kiếm cũng nói:
- Ðúng vậy!giờ chúng ta đều là những con người lưu lạc, không một xu dính túi. Cái vị đắng của một sự thiếu thốn một khi mà nếm được, anh sẽ hiểu có giữ nghiã khí hay không giữ cũng là một vấn đề. Cái đói nhiều khi đã bức bách thì không còn gì nữa, nguyên tắc quân tử, sẽ trở thành nước đổ cầu vịt thôi thì đừng có tự ái sỉ diện, quân tử gì cả, nó chẳng giúp được gì trong lúc này đâu.
Vĩnh kỳ nghe vậy biết là cái thế của mình đã xuống tận cùng đáy vực. Ngay cả Tiêu Kiếm cũng đứng về phía Yến tử chỉ trích mình. Cơn giận chợt bốc lên và không kềm chế được trút cơn giận lên Tiêu kiếm.
- Tôi biết, tôi biết mà! Anh mới là nam tử hán đại trượng phu! Anh oai phong lắm, tôi thì không được phóng khoáng vĩ đại như anh được chưa? Nếu anh hay, anh có thể bỏ tất cả sĩ diện, tự tôn. Thì từ đây về sau Yến tử mà có làm chuyện “trộm vặt hay lường gạt” thì anh gánh hết đấy nhé.
Tiêu kiếm nghe vậy tái mặt.
- Anh nói chi những điều khó nghe vậy? chẳng qua Yến tử vì mọi người mà kiếm tiền, vậy mà anh lại sử dụng các từ trộm vặt, lường gạt ra để phê phán, như vậy e là không phải. Tôi thấy vô cùng bất bình cho Yến tử đấy.
Vĩnh kỳ nghe vậy càng giận dữ.
- Tại sao anh lại bất bình cho người khác? Anh không có tư cách đó với Yến tử.
Nhĩ khang thấy vậy vội can.
- Vĩnh kỳ, Tiêu kiếm! hai bên phải đình chiến nghe chưa? Chúng mình là anh em đã từng vào sinh ra tử, sống chết có nhau nếu chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt thế này mà để cho tình cảm sứt mẻ, thì không phải là đáng tiếc hay sao? Tôi biết mấy ngày qua, anh em mình đã gặp quá nhiều đau khổ, bị áp lực tứ phía nặng nề, nên….
Rồi Nhĩ khang quay qua Tiêu Kiếm nói như giải thích.
- Anh Tiêu kiếm, Vĩnh kỳ dù gì cũng là một hoàng tử, vậy mà phải dầm sương giải nắng dọc đường gió bụi thế này là hay lắm rồi. Anh ấy đã cố thích ứng với hoàn cảnh nếu có chỗ nào còn chưa hội nhập được thì cũng nên bỏ qua cho.
Tiêu kiếm trừng mắt nhìn Vĩnh kỳ rồi thở ra bỏ đi, Yến tử thấy vậy bất bình.
- Cái sai lầm lớn nhất của tôi là “trộm vặt, lường gạt” một ông hoàng tử như anh!
Nói xong cũng bỏ Vĩnh kỳ ở đó, đi vào phòng ngủ, Vĩnh kỳ đứng đó với một tâm trạng thất bại não nề. Nhĩ Khang thấy vậy liếc nhanh về phía Tử vy, Tử vy hiểu ý chạy theo Yến tử, còn Liễu hồng thì thở ra.
- Thế này là thế nào, lúc đi vui vẻ, biễu diễn cũng thành công. gặt hái kết quả về một cách hứng khởi, tưởng là mọi người khen ngợi mở tiệc ăn mừng, kết quả lại cãi nhau một trận long trời lỡ đất, thật kỳ cục!
Rồi chẳng nói chẳng rằng cũng bỏ đi.
Vậy là mọi người bỏ đi hết, chỉ còn lại một mình Vĩnh kỳ với Nhĩ khang. Lúc đó Vĩnh kỳ mới thấy sự giận dữ của mình có phần quá đáng, nhưng lòng vẫn chưa hết buồn bực, chàng ngã người xuống ghế mệt mỏi, Nhĩ khang thấy vậy bước tới.
- Nếu tôi là anh thì ban nãy khi sự việc căng thẳng tôi đã tìm cách hoá giải rồi. Anh đã vì Yến tử mà cắt đứt quá khứ, anh đã đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống của Yến tử. Làm được những chuyện như vậy, sao anh lại không bỏ qua được những điểm nhỏ nhặt của Yến tử mà làm cô ấy buồn. Không phải trước đây anh đã từng nói, những khuyết điểm của Yến tử là ưu điểm của cô ấy hay sao. Ðó là chưa nói….
Nhĩ khang đột ngột hạ thấp giọng.
- Hãy cẩn thận đấy, không sợ là sự chia rẽ giữa hai người sẽ bị người khác nhảy vào trám chỗ? Coi chừng Tiêu kiếm anh ta không phải vừa đâu!
Lời của Nhĩ khang đánh trúng tim đen Vĩnh kỳ, khiến anh chàng càng thấy nặng đầu hơn.
Trong khi đó, trong phòng ngủ, Yến tử càng nghĩ càng tức, đi tới đâu Yến tử đá bàn, đá ghế đến đó, vừa đá vừa bọc dọc.
- Hứ! dám đánh giá ta thấp vậy ư? Thật tức chết đi được tức chết đi được! vậy mà còn dám hứa với ta sẽ là một Vĩnh kỳ hoàn toàn mới, không đòi hỏi gì cả! Tất cả đều là gỉa dối, dám chê ta là thứ “giựt dọc lường gạt” nữa? anh ta mới đúng là tên lừa đảo, đã gạt ta, nói láo với ta!
Tử vy nghe vậy biện hộ:
- Chị nói vậy là oan cho Vĩnh kỳ, tất cả anh ấy làm chỉ vì muốn tốt cho chị, Vì chị, anh ấy đã phải bỏ hết tất cả, kể cả chức danh hoàng tử, bỏ cả những vinh hoa phú quý, cả vua cha. Nếu không phải vì quá yêu chị, thì làm gì có chuyện đó? vậy mà chị không chịu nghĩ đến, lại phủ nhận tất cả, còn nói là Vĩnh kỳ đã gạt chị. Nếu anh ấy gạt chị thì đã phải trả một cái giá quá đắt rồi!
Yến tử vẫn giận dữ.
- Em còn dám nói giúp anh ấy nữa ư? À phải rồi vì anh ta là anh ruột của em mà.
- Anh ấy không phải là anh ruột em! Em bây giờ cũng không biết anh ấy là gì của em nữa. Nhưng chị thì rõ là chị em rồi, vì chúng mình đã bái thiên bái địa. Em không gạt ai hay bênh ai có điều em thấy từ lúc ta quen biết với Vĩnh kỳ, Vĩnh kỳ đã từ cái vị trí hét ra lửa, uy quyền tột bực, phải rơi xuống đến tận cùng chỗ thường dân phải sơn đông mãi võ kiếm sống. Như vậy quá thiệt thòi, nhưng Vĩnh kỳ đâu có kêu la, điều đó làm em bái phục. Anh ấy đã vì tình yêu làm mọi chuyện, vậy mà chị còn không hiểu, không cảm động. còn em, em thấy cảm đông quá mức. Sự trả giá cho tình yêu của anh ấy không phải nhỏ, những ngưòi đàn ông như vậy rất hiếm thấy. Chỉ có chị là có phúc mà chẳng biết phúc thôi!
- Em còn nói giúp cho anh ấy, nói giúp gì nữa? Ban nãy em không trông thấy thái độ của anh ta sao, anh ta nói vậy mà chấp nhận được à? Trước mặt anh Tiêu kiếm, Vĩnh kỳ lại nói chị không đáng một đồng xu. Trong lúc chị phải đổ mồ hôi ra mãi võ, thì anh ta trốn trong đám đông vì xấu hổ. Chuyện đó làm chị bực vô cùng, vậy mà về nhà còn không nói lời xin lỗi, còn làm dữ nữa. Chị đã quyết định từ đây về sau, chị sẽ tuyệt giao với anh ta!
Tử vy cười.
- Cái gì mà tuyệt giao? Làm sao tuyệt giao được chứ? Trong đám chúng ta chẳng ai rời ai được đâu. Chính miệng chị cũng đã nói vậy mà, chúng ta như người trong một nhà, sống chết có nhau. Cái tình cảm thâm sâu vậy làm sao mà tuyệt giao được chứ?
- Vậy thì chị sẽ không thèm nói chuyện với anh ấy, được chưa?
Tử vy thở ra.
- Chuyện đó cũng được… chỉ tội cho Vĩnh kỳ thôi.
Yến tử trợn mắt.
- Tội nghiệp, tội nghiệp chỗ nào chứ?
- Ðã phải bỏ cung vàng điện ngọc, cùng chúng ta ngủ ổ rạ ổ rơm, từ một hoàng tử giàu sang phải ngửa tay chờ thiên hạ bố thí. Không xè tay xin tiền được, chứ không những không thông cảm còn mắng người ta đến vuốt mặt không kịp, ác hơn nữa là….
- Cái gì mà ác, ai ác?
- Chị chứ còn ai?
- Tôi ác, mà ác chỗ nào?
Tử vy hạ thấp giọng nói;
- Giã sử chị là Vĩnh kỳ, Vĩnh kỳ chị, còn Tiêu kiếm là một cô gái đẹp, thì chị sẽ thế nào?
- Mi nói vậy là sao?
- Chị còn nhớ chuyện thái liên không? Cô nàng Thái Liên cùng Vĩnh kỳ cởi ngựa, lúc đó có người giận đến độ hai lỗ mũi cũng bốc khói, Còn cái anh chàng Tiêu kiếm này, văn võ song toàn, phong độ lại hiên ngang, đáng giá gấp mấy lần thái liên đấy.
- Ngươi nói vậy là sao? chuyện Tiêu kiếm và thái liên có gì liên hệ nhau, họ cũng chẳng cùng họ? tám cây sào chọc chẳng tới chứ đừng nói bà con.
Tử vy tức quá nói:
- Nói vậy mà cũng không biết, vậy thì nghe này, chị có biết Vĩnh kỳ đang ghen không? Đó ý là thế đấy, chị suốt ngày cứ quấn quanh Tiêu kiếm, như vậy chị đâu nghĩ đến Vĩnh kỳ người ta sẽ thấy thế không?
Yến tử nghe hỏi mới nghĩ ra:
- Nhưng mà… nhưng mà…. tôi chỉ xem Tiêu kiếm là anh mình thôi.
- Ðúng thế còn lúc cái cô thái liên, cũng đâu có ý gì với Vĩnh kỳ chỉ xem như ông chủ thôi sao chị lại ghen?
Yến tử ngẩn ra, nhưng vẫn thấy bực bội.
- Chị không tin là anh ấy ghen đâu, có ghen đến đâu cũng không thể nhục mạ chị bằng câu “trộm vặt lường gạt” đã sử dụng từ như vậy mà tha thứ được ư, thật tức chết, tức đến độ muốn đau cả bụng luôn. Tôi không thèm ở lại đây đâu, tôi ra ngoài đây.
Tử vy giật mình.
- Chị định đi đâu chứ?
- Mặc tôi.
Yến tử nói rồi chui vào nhà bếp, lấy một cây búa thủ trong người đi ra ngoài Tử vy duổi theo:
- Trời sắp tối rồi, chị lại mang búa đi đâu, không được đi!
Vĩnh kỳ và Nhĩ khang đang ngồi trong phòng khác nghe vậy giật mình đứng dậy, chỉ nghe Yến tử nói:
- Tôi làm gì mặc, chẳng có ai có quyền cản tôi cả.
Nhĩ khang hỏi:
- Nhưng Yến tử đi đâu mới được chứ?
Yến tử vừa đi vừa nói:
- Tôi đi lên núi chẻ củi đây.
- Nhưng núi nào mới được chứ?
- Mặc kệ, núi nào cũng được. Thấy núi nào là lên núi đó, thấy cây là chặt!
Nhĩ khang cười nói:
- Vậy không được, trên núi có cọp, cô mà lên đó một mình là không an toàn, vã lại trong chợ Lạc dương bày bán rất nhiều củi, muốn là bỏ tiền ra mua có ngay đâu cần phải lên núi đốn?
Yến tử nói:
- Dạ bẫm thiếu gia, muốn mua thì phải tốn tiền chứ? Chúng tôi chỉ một chuyện mãi võ kiếm tiền cũng bị người ta phê phán bằng những lời khó nghe. Có người họ cao quý đến độ, cái gì cũng không làm, mà cũng không cho cả người khác làm. Trong khi đó hiện nay tiền bạc bọn này đã cạn rồi, chẳng có cách nào khác chỉ còn cách lên rừng đốn củi thôi.
Vĩnh kỳ ngồi yên một chỗ không nói gì cả, Nhĩ khang hỏi:
- Nói như cô vậy, thì trước khi muốn ăn cơm phải đi gieo mạ à?
Yến tử hất hàm.
- Không cần biết, anh tránh ra, để tôi đi đốn củi.
Nhĩ khang chạy ra đứng cản cửa.
- Cô đi đốn củi mà giận dữ thế này, rủi cây không đốn mà đốn trúng người thì sao?
- Tôi đã bảo là đi đốn củi làm sao lại đốn người, anh kiếm chuyện với tôi nữa ư? Hãy lo mà bảo vệ Tử vy đi, còn chuyện tôi mặc tôi.
Lúc đó Tử vy cũng từ trong chạy ra, đẩy Vĩnh kỳ một cái.
- Tôi thấy thì anh nên cùng đi đốn củi với chị ấy thôi.
Yến tử nghe vậy hét:
- Ai cần anh ấy đi với tôi, anh ấy cao quý như vậy chẳng lẽ đi làm nghề đốn củi à? Tốt nhất là nên ngồi lại ở nhà đợi tiểu thuận, tiểu quế tử đến phục vụ đợi bọn cung nữa mang thức ăn lên nhắm nháp.
Lúc đó Vĩnh kỳ không còn chịu nổi, đứng dậy hét:
- Ðến lúc này mà còn dám nói nhưng điều lếu láo vậy được ư? thử hỏi hai năm qua, những gì không nên làm không được làm, nhưng đã vì cô, tôi đều xả thân thế mà còn không biết điều, còn dám mai mĩa. Nói đúng ra không phải là tôi cao quý gì cả, mà chỉ tại tôi ngu thôi!
Yến tử nghe vậy xông tới.
- Có phải bây giờ anh đã hối hận về điều mình đã làm rồi không? hối hận còn kịp mà vậy thì bây giờ anh hãy quay về đi, quay về với ông “rồng ngủ gục” của anh đi để còn được làm con rồng nhỏ!
Vĩnh kỳ giận dữ, đi thẳng ra cửa.
- Ðược rồi, vậy thì tôi đi đây!
Nhĩ khang thấy vậy nhảy ra can.
- Vĩnh kỳ, anh điên rồi ư, anh đi về đâu chứ? đừng quên là bây giờ anh cũng không còn nhà, không có chỗ cho anh quay lại nữa đâu. Thôi hãy ở lại đây hai người đừng cãi nhau nữa, hãy bắt tay giãng hoà đi, hoá sức lực thành tương hồ vậy!
Yến tử bực dọc đẩy Nhĩ khang ra.
- Anh thật lắm chuyện!
Nhưng cái đẩy của Yến tử lại trúng ngay vết thương trên vai Nhĩ khang, khiến Nhĩ khang la lên:
- Ui da, đau quá!
Tử vy thấy vậy giật mình.
- Anh Nhĩ khang, có sao không, đâu để em xem?
Yến tử thấy vậy giật mình.
- Xin lỗi anh Nhĩ khang, tôi không cố ý!
Yến tử vừa nói là ném cây búa xuống định chạy về phía Nhĩ khang.
- Ôi! chết tôi rồi, chắc sứt cả mấy lóng chân tôi rồi!
Lúc đó chợt nhiên Vĩnh kỳ kêu lên, mọi người quay lại, chỉ thấy Vĩnh kỳ ôm một chân nhảy cò cò. Thì ra cây búa của Yến tử đã rơi trúng chân Vĩnh kỳ.
Tất cả lại tái mặt, Yến tử lúc đó quên bẳng ngay Nhĩ khang, quay qua Vĩnh kỳ hỏi:
- Sao, rớt mấy lóng chân rồi hả! có sao không?
Vĩnh kỳ đứng lại xúc động, ôm lấy Yến tử.
- Nghiêm trọng lắm cả trái tim anh cũng nát ra. Ðầu thì nhức như bưng, tay chân cũng rả rơì, muốn mê sảng nữa.
Yến tử nghe vậy e thẹn, đẩy Vĩnh kỳ ra.
- Hừ! thì ra anh gạt tôi, anh đúng là tên trộm vặt, lường gạt, thủ đoạn nào cũng không chừa!
Nhưng cái đẩy của Yến tử lại trúng ngay vết thương trên vai Vĩnh kỳ thật, lần này Vĩnh kỳ lại ôm tay hét:
- Ui da! Ui da!
Yến tử lại nghĩ Vĩnh kỳ đóng kịch, nhặt búa lên nói:
- Anh muốn la muốn hét gì cũng mặc! tôi không mắc mưu anh đâu, hãy đem trò đó ra gạt mấy cô gái khác đi!
Yến tử vừa nói vừa đi trong khi Tử vy lại vén tay áo Vĩnh kỳ lên thấy lớp bông băng đã bị thấm ướt cả máu, khiến Tử vy la lên:
- Ồ! Nguy rồi, vết thương đã chảy máu lại rồi.
Yến tử nghe vậy giật mình quay lại, thấy thật ném búa xuống đất chạy đến, lần này búa lại rơi trúng chân mình.
- Ui da!
Yến tử lại ôm chân nhảy, lần này Vĩnh kỳ chạy qua.
- Có sao không? Đó thấy chưa ban nãy anh đâu có gạt em, trúng đau lắm đấy, đâu đâu cởi giày ra xem có bị gãy móng chân chưa?
Yến tử đẩy Vĩnh kỳ ra.
- Mặc tôi, mặc tôi, tôi không cần anh!
Nhưng rồi vết thương trên người Vĩnh kỳ rướm máu thật, Yến tử rớt nước mắt nói:
- Vết thương anh chảy máu lại rồi kìa, hãy lo cầm máu đi.
Vĩnh kỳ cảm động.
- Ðã sẳn sàng vì em liều chết, đổ cả máu,vậy mà chỉ có một chút cái “cao ngạo” cỏn con kia, lại không bỏ được thật bậy. Thôi để anh sửa đổi, anh sẽ sửa đổi!
Câu nói của Vĩnh kỳ làm Yến tử khóc thêm.
- Thôi, từ rày sắp lên, nếu anh không thích đóng vai gì thì đừng đóng. Anh cứ giữ anh, còn em…. em cũng hư thật, em lúc nào cũng xấu, ăn cắp cả lê…. vì vậy anh nói “trộm vặt lường gạt” là đúng, tính xấu đó đúng ra phải chữa…
Vĩnh kỳ nghe vậy cũng xúc động.
- Không phải, anh mới sai. Vấn đề ở đây chẳng phải tại em mà tại anh, cái sai của em nhỏ còn cái sai của anh mới lớn. Anh đã lở lời gán cho em bốn cái tiếng trên, anh là người không biết lịch sự không giữ mồm giữ miệng, không có tư cách. Em biễu diễn hay như vậy, kiếm được nhiều tiền như vậy, đúng ra anh phải hãnh diện vì em. Vậy mà không những không làm thế anh còn bươi móc những khuyết điểm của em ra. Từ lúc đi lưu vong đến giờ anh hơi mất thăng bằng anh lúc nào cũng có mặc cảm mình là “hoàng tử” khi trở thành dân không hoà đồng được. Nói thật, một phần cũng vì yêu em, quá yêu em thôi!
Yến tử nghye nói mềm lòng hẳn.
- Thật vậy ư?
- Nếu anh mà nói dối cho đầu lìa khỏi cổ!
Yến tử ôm ghì lấy Vĩnh kỳ.
- Vậy thì để em nói cho anh biết một điều.
- Ðiều gì?
Yến tử kê sát tai Vĩnh kỳ nói:
- Em xem Tiêu kiếm như một người anh thôi.
Mặt Vĩnh kỳ đỏ gất, trong khi Tử vy và Nhĩ khang nhìn nhau cười, Nhĩ khang bước tơí nhặt cây búa lên, nói với cây búa.
- Này cảm ơn cây búa nhe cây búa.
Yến tử thấy Nhĩ khang làm vậy, không dằn được cười sặc sụa.
Hôm ấy giữa Vĩnh kỳ và Tiêu kiếm đã có điều ngượng nghịu, hai người cứ tránh né nhau. Ðể giảng hoà Tử vy và Liễu hồng cùng xuống bếp, đến giờ cơm thức ăn bày lên đầy cả bàn Liễu hồng cười nói với mọi người.
- Tối nay không có món “thịt nướng chua cay” của Yến tử nhưng có món “thịt sườn chua ngọt” của tôi.
Tử vy nói:
- Có cả món canh “chua cay” của Tử vy nữa đấy.
Yến tử tò mò.
- Sao người thì làm món “chua ngọt” còn người lại “chua cay” là ý gì?
Tử vy cười.
- Bởi vì hôm nay trong nhà có nhiều “giấm” nhiều “ớt” và cũng nhiều “đường” nữa!
Nhĩ khang nghe vậy cười theo.
- Vậy thì ai thích ăn chua cứ ăn, ai thích ăn ngọt cứ ăn, ăn cay cứ ăn. Từ ngày chạy trốn đến giờ, chua ngọt cay đắng gì cũng đủ cả rồi. người làm thức ăn đã có tâm cho ta thưởng thức thêm thì mọi người cứ chọn.
Vĩnh kỳ nghe biết là mọi người ghẹo phá mình, liếc nhanh về phía Tiêu kiếm mà không khỏi bức xức. Trong khi Tiêu kiếm lại cười một cách tự nhiên.
- Hay lắm, chua ngọt đủ cả, ai thích ăn chua thì ăn, thích ăn ngọt thì ăn, còn tôi, tôi chỉ thích uống rượu.
Nói xong Tiêu kiếm ngồi xuống, tự nhiên rót rượu ra uống, uống xong dùng đủa gỏ gỏ vào ly rồi ngâm nga.
Người sinh không rể má
Phiêu bạt như bụi trần
Theo gió cùng tám hướng
Không cần biết bản thân
Anh em cùng bốn bể
Đâu cần phải người thân
Miễn vui cùng chí hướng
Rót rượu không cần mời
Thích thì ta cứ uống
Năm tháng có chờ đâu.
Nhĩ khang cảm động nói:
- Bài thơ này phản ánh tình cảm bọn mình hiện giờ đó.
Tiêu kiếm gật đầu, Vĩnh kỳ thấy vậy vỗ vai Tiêu kiếm nói:
- Này người anh em, hôm nay đắc tội với anh, xin lỗi nhé.
Hai người nhìn nhau cười và chuyện xích mính coi như đã được gát lại.
Mọi người nán lại Lạc dương thêm mấy bửa để đợi vết thương của Nhĩ khang lành lặn. Sức khỏe của Tử vy phục nguyên rồi mới tính chuyện ra đi.
Việc kiếm sống của cả bọn, giờ chủ yếu chỉ là mãi võ. Hôm ấy những người có sức khỏe trong bọn đến phía bắc thành Lạc dương mãi võ. Họ gần như đã quen thuộc với nghề, nên không còn ngượng nghịu như bửa đầu. Cái hấp dẫn quần chúng nhất, là cuộc tỉ thí giữa Yến tử và Tiêu kiếm. Vì vậy vô hình trúng màn đánh nhau trở thành một màn không thiếu được. Tiêu kiếm và Yến tử trở thành hai nhân vật chính. Nhĩ khang và Tử vy cùng Vĩnh kỳ thì đứng trà trộn trong quần chúng, vừa bảo vệ, vừa cổ vũ để đám đông làm theo.
Hôm ấy giữa Yến tử và Tiêu kiếm chuẩn bị biễu diễn, Liễu hồng đang bưng mâm đi nhận tiền thưởng, thì trong đám đông quan Khâm sai Lý đại nhân cùng đám thuộc hạ cũng có mặt. Họ thấy Yến tử mãi võ, Vĩnh kỳ gõ phèng la, Nhĩ khang, Tử vy trong áo vải bô lam lũ, sự việc đó khiến ông bàng hoàng.
- Ðúng là bọn họ rồi! tại sao lại có thể nông nổi này? Một hoàng tử đi gỏ chiêng cho hoàn châu công chúa mãi võ, Hoàng thượng mà biết được sự việc này hẳn đau lòng lắm.
Lý đại nhân còn đang nghĩ ngợi chưa biết phải phản ứng thế nào, thì Liễu hồng đã mang mâm đến quyên tiền, Liễu hồng vì chưa biết mặt Lý đại nhân nên nói:
- Xin chư vị cứ thưởng cho, bao nhiêu cũng được!
Lý đại nhân giật mình vội vã móc trong túi ra một nén bạc đặt lên mâm, điều đó khiến Liễu hồng giật mình, Nhĩ khang cũng ngạc nhiên nhưng vừa nhìn thấy Lý đại nhân đã sợ hãi lui ngay, nhưng đã không kịp.
- Phúc đại gia kiết tường, xin phúc đại gia đứng lại nghe tôi nói.
Nhĩ khang vội vã khoát tay, để lộ phần vai bị băng kín, càng làm Lý đại nhân ngạc nhiên. Trong khi Nhĩ khang lớn tiến.
- Yến tử, Liễu hồng, Tiêu kiếm, kẻ địch đã xuất hiện rút lui mau!
Nhĩ khang nói xong là kéo Tử vy chạy ngay.
Yến tử nghe Nhĩ khang báo động quay qua nhìn thấy Lý đại nhân, Yến tử hoảng hốt.
- Chạy nhanh, mọi người chạy nhanh, tay đại nhân dùng lưới chụp lại đến kìa!
Vĩnh kỳ nghe vậy vội kéo Yến tử đẩy đám đông trốn. Ðám đông đứng xem thì chẳng biết chuyện gì xảy ra, người người thấy chạy là chạy theo, nên đẩy nhau khiến cảnh càng hổn loạn.
Tiêu kiếm phi thân đến cạnh Nhĩ khang giục.
- Anh đưa Tử vy và Liễu hồng về nhà trọ trước sắp xếp hành lý càng nhanh càng tốt, chuẩn bị xe mã sẳn sàng, bọn này quay về là mình đi ngay. Tôi, Yến tử và Vĩnh kỳ sẽ dùng kế hoản binh đánh lạc hướng bọn chúng trước!
Nhĩ khang gật đầu rồi dẫn Tử vy và Liễu hồng đi ngay, Tiêu kiếm sợ lý đại nhân đuổi theo Nhĩ khang nên cố ý xoay người thủ thế trước mặt Lý đại nhân nói:
- Là vua của một nước, sao lại đang tâm sát thủ con ruột của mình?
Lý đại nhân nghe vậy giật mình, chưa phản ứng gì thì Tiêu kiếm đã cùng Yến tử và Vĩnh kỳ chạy sang hướng khác. Lý đại nhân ra lệnh cho bọn thị vệ.
- Hãy đuổi theo bọn chúng!
Thế là đám thủ hạ rượt đuổi theo đám Yến tử.
Yến tử, Vĩnh kỳ, và Tiêu kiếm cắm đầu chạy đến một xưởng nhuộm, Yến tử nhìn vào trong sân, thấy phơi vải đầy nghĩ là nơi này có thể trốn được nên chui vào. Vĩnh kỳ, và Tiêu kiếm vội vã chạy theo, không ngờ lúc đó đám nữ công nhân đang phơi vải đỏ, vải vừa treo lên đám Yến tử lại xông vào, làm sào vải ngã sập xuống, đám công nhân sợ quá hét lên:
- Coi chừng, coi chừng, các người là ai mà chạy vào đây? bẩn hết vải của bọn ta rồi sao?
Tiếng hét cuả đám công nhân đã chỉ rõ vị trí của bọn Vĩnh kỳ, lúc đó Lý đại nhân đã chạy đến, lý đại nhân nói lớn:
- Công chúa xin hãy dừng chân, thần có lời muốn thưa cùng, tình hình chẳng nghiêm trọng như điều công chúa nghĩ đâu. Nghe tin các vị có người bị thương, có người bị té, nên thần mang thái y đến đây!
Yến tử thấy Lý đại nhân và đám thủ hạ đã đến biết là không thể trốn tránh được, nên bước ra mắng:
- Ngươi đừng có gạt ta! lần trước đã dùng lưới cá bẫy ta. Một lần đã biết rồi, ta không ngu đâu. Ta cũng biết là các ngươi đã có lệnh “giết không thương tiếc” ta suýt bị rơi đầu một lần rồi, không để bị mất đầu dễ dàng nữa đâu.
Yến tử vừa nói vừa quơ tấm vải nhuộm đang treo, ném về phía Lý đại nhân. Tiêu kiếm và Vĩnh kỳ cũng đến triển khinh công đẩy tấm vải mở rộng ra hướng về phía lý đại nhân chụp xuống.
Vĩnh kỳ cũng nói:
- Lý đại nhân ông hãy bỏ ý định bắt giữ bọn này đi, hôm nay nể tình ông là đấng đại thần, bọn này không giết nhưng ông phải đưa đám thuộc hạ đi nơi khác ngay.
Lý đại nhân cố giải thích.
- Ngũ a ca! hoàng thượng lúc nào cũng nhân từ….
Nhưng chưa kịp nói dứt lời thì tấm vải đã chụp xuống khiến ông hoảng hốt, vội vung kiếm lên nhưng vải mềm nên đao chặt làm sao đứt, kết quả là ông bị cuốn luôn trong vải. Vĩnh kỳ, và Tiêu kiếm cố ý kéo dài thời gian để Nhĩ khang và Tử vy ở nhà thu dọng đồ đạc nên cùng Yến tử cầm chân họ bằng cách dùng vải của xưởng nhuộm bủa xuống đám quan binh.
Ðám đông công nhân trong nhà máy sợ bỏ chạy tán loạn. Trong khí đám thị vệ lại sợ Lý đại nhân bị thương nên tuốt kiếm ra khiến không khí càng căng thẳng hơn.
Lý đại nhân e bọn tuỳ tùng làm ẩu, lên tiếng.
- Mọi người cẩn thận, đừng để bất cứ một ai trong số họ bị thương cả nghe.
Lệnh của lý đại nhân khiến bọn lính khó xử vì Yến tử cương quyết chống trả nên sử dụng vải và lăn lu ứng chiến, thuốc nhuộm văng tứ tung khiến họ cũng bị nhuộm màu.
Yến tử thấy vậy thích thú.
- Ồ, hay quá, hay quá, thế này thật vui!
Lý đại nhân thấy tình hình càng lúc càng rối nói to:
- Ngũ a ca, hoàn châu công chúa, hoàng thượng là người nhân từ, đã ra lệnh ân xá, không còn lấy đầu các người đâu. Hãy ngừng cuộc chiến lại đi, cùng thần về kinh phục mạng.
Yến tử nghe vậy hét:
- Ngươi về mà thưa lại với ông rồng của các ngươi là bọn này không ngu mà quay về đâu. Dù cho có bị bọn quan binh các người chặt đứt tay đứt chân, chết hết cũng được, nhưng sẽ không bao giờ quay về nữa.
- Xin hoàn châu công chúa bớt giận.
Lý đại nhân chưa dứt lời thì Tiêu kiếm đã phóng tới một chưởng khiến Lý đại nhân lảo đảo rơi tọt xuống một hố nhuộm. Ðám tuỳ tùng vội chạy đến đở chủ nhân lên, Tiêu kiếm thừa cơ, bảo Yến tử và Vĩnh kỳ.
- Thôi bọn mình đi!
Thế là cả ba chạy một mạch về nhà trọ, lúc đó Nhĩ khang, Tử vy, và Liễu hồng đã sắp xếp hành lý lên xe. thấy cả ba nguyên vẹn trở về, Liễu hồng mừng rở.
- Họ về rồi, về rồi kìa!
Thế là tất cả phóng lên xe, Vĩnh kỳ và Tiêu kiếm ngồi vào nơi lái, Yến tử và những người còn lại ngồi trong xe, xe chạy được một lúc Yến tử vẫn còn đắc ý nói:
- Tử vy, tại ngươi không thấy tay Lý đại nhân kia bị bọn này dần cho một trận ngất ngư. Coi như ta đã trả được thù hôm trước, ngươi nhớ không, lần trước ông ta dùng lưới cá bắt ta, lần này bọn ta đẩy ông ta rớt vào hồ nhuộm, khiến ông ta bị nhuộm đỏ choét luôn. Như vậy trước mặt Hoàng a ma ông ta sẽ là “hồng nhân” thích thật!
Tử vy kinh ngạc nhìn Yến tử.
- Em hay thật, trốn chạy xấc bấc xang bang thế này mà vẫn cười được ư?
- Sao lại không cười, họ đông người như vậy, mà mình chỉ có ba người thế mà địch không lại, để bị bọn này đánh cho “lạc hoa lưu thủy” (hoa rơi nước chảy).
Nói đến đó chợt nhiên Yến tử như phát hiện điều gì nói:
- À! Bây giờ thì tôi biết rồi, thế nào là “lạc hoa lưu thủy” thì ra đánh kẻ địch rơi vào hồ nhuộm nhuộm người ông ta thành nhiều màu sắc như là đoá hoa. Lúc ông ta đứng dậy nước chảy thành dòng gọi là “lạc hoa lưu thủy” vậy là tôi đã hiểu được thành ngữ.
Yến tử tỏ ra rất hứng khởi, còn Tử vy thì lo lắng, Nhĩ khang thấy vậy hỏi:
- Tử vy, em chẳng nên căng thẳng như vậy, phải nghĩ là cuộc đời của chúng mình từ đây về sau sẽ gặp mãi cãnh rượt bắt thế này. thầy thuốc đã nói, mắt em rất yếu, cần tránh căng thẳng càng nhiều càng tốt. Vì vậy điều gì không đáng thì đừng nghĩ, như vậy sẽ lợi hơn.
Tử vy thở dài.
- Tại sao Hoàng a ma không buông tha chúng ta? tại sao cứ truy sát mãi vậy? chúng ta mà chết cả thì cũng nào lợi lộc gì cho ông ấy?
Nhĩ khang nói:
- Thôi đừng nghĩ đến chuyện ấy mãi, càng nghĩ càng đau lòng chứ có ích lợi gì?
- Nhưng nếu Hoàng a ma cứ thế, chẳng buông tha thì chúng ta cứ phải trốn chui trốn nhủi, trốn đến bao giờ? Chúng ta đến đại lý, ông ta cho người theo đến Ðại lý, vậy thì đâu có nơi nào là nơi an toàn?
Yến tử vỗ vai Tử vy nói:
- Cuộc sống này quả thật đầy căng thẳng, tại sao ta không xem nó như trò chơi “đuổi bắt” đi? Như vậy vừa vui vừa hồi hợp, càng hay chứ sao?
Liễu hồng nói:
- Ðúng, mọi người phải phấn chấn lên, đến đâu hay đến đấy, Ðến một lúc nào đó, Hoàng thượng sẽ mệt mỏi mà bỏ qua, lúc đo ta sẽ an ổn.
Tử vy nhìn ra ngoài nghĩ ngợi:
- Dù chúng ta cứ bị truy sát căng thẳng, nhưng mỗi lần nghĩ đến Hoàng a ma, tôi vẫn thấy ông ấy rất tốt với chúng ta Tôi thì nghĩ vậy, còn Hoàng a ma? chẳng lẽ người chỉ thấy những chỗ sai của chúng ta mà không thấy được chỗ tốt của ta?
Câu nói của Tử vy khiến mọi người mất vui, suốt chẳng đường còn lại, tất cả đều yên lặng.
Chiếc xe lộc cộc chạy giữa rừng, khoảng cách giữa bọn họ và vua càng lúc càng xa.
Hoàng cung vẫn sừng sững nguy nga, lạnh lùng. Hôm ấy, Dung ma ma từ ngoài hấp tấp chạy vào Khôn Ninh cung, kề tai hoàng hậu nói nhỏ:
- Bẩm nương nương, Ba Lãng đã quay về rồi ạ.
Hoàng hậu nghe vậy căng thẳng.
- Hắn đâu? Sao không bảo vào ngay?
Ba Lãng bước vào quỳ xuống
- Ba Lãng khấu kiến hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế!
Hoàng hậu nôn nóng:
- Đúng dậy nói đi, có bắt kịp bọn nó chưa?
Ba Lãng đứng dậy, đầu cúi xuống.
- Bẩm nương nương, Ba Lãng này dẫn bộ hạ đến Lạc Dương thì phát hiện tông tích của bọn họ, đôi mắt của Tử Vy cát cát đã mù!
Hoàng hậu ngạc nhiên.
- Cái gì? Tử Vy bị mù? Làm sao bị mù chứ?
Lúc đó a ca Vĩnh Cơ từ ngoài định đi vào gặp mẹ, thấy cửa đóng, vội bước tới bên cửa sổ nhìn vào thì cũng vừa lúc nghe hoàng hậu hỏi, nên giật mình đứng yên. Với trái tim thơ ngây của Vĩnh Cơ, thì Yến Tử và Tử Vy là những người đáng yêu nhất trong cung. Vĩnh Cơ từ nào đến giờ chưa thấy ai đáng quý như họ. Hình ảnh đêm đốt pháo bông ngày nào Vĩnh Cơ cứ ghi nhớ. Nay nghe nói Tử Vy bị mù, nó lo lắng vô cùng, kế tiếp nó nghe Ba Lãng nói:
- Bẩm nương nương, hình như là dọc đường bị truy sát, bị thương, nên mới đưa đến tình trạng đó. Nó tài dò la nghe nói họ đi về phía Hàm Dương thế là đuổi theo, ra đến ngoại ô Lạc Dương thì chạm trán với họ, một trận quyết chiến xảy ra. Trong đám họ có mấy cao thủ võ nghệ siêu quần, nên thuộc hạ của nô tài đã bị thương mấy đứa, nhưng đổi lại họ cũng bị thương không kém. Phước đại nhân bị ăn hai đao trọng thương, có lẽ sống không nổi, còn Ngũ a ca cũng bị một đao, riêng về con a đầu Kim Tỏa thì nghe nói là cũng đã rớt xuống vực mà chết rồi.
Vĩnh Cơ nghe vậy giật mình, nghe hoàng hậu hỏi tiếp:
- Rồi sau đó?
- Nô tài bây giờ đã biết được hướng đi của bọn họ, nên đã phái người đến Quân Huyện mai phục. Chỉ cần bọn họ đến đây, là sẽ thanh toán hết tất cả, vì hiện giờ thực lực của họ rất yếu, đứa bị mù, đứa bị thương có di chuyển thì cũng không đi mau được đâu. Nô tài vội vã quay về đây, báo cáo và thỉnh ý nương nương, xem có cần truy sát tiếp không?
Hoàng hậu quay qua nhìn Dung ma ma, Dung ma ma suy nghĩ một lúc nói:
- Hoàng hậu nương nương, không phải ý người muốn là diệt cỏ phải diệt tận gốc ư? Bây giờ bọn họ lớp mù, lớp bị thương như vậy thì đúng là thời cơ rồi còn gì? Nếu bây giờ mà còn do dự e là không còn cơ hội nữa đâu.
Hoàng hậu chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng vú nuôi của Vĩnh Cơ bên ngoài vọng vào.
- Trời ơi! Thập Nhị a ca! Nô tài đi tìm khắp nơi chẳng thấy, sao a ca lại trèo lên cửa sổ, mà không đi vào bằng cổng chính?
Hoàng hậu và Dung ma ma nghe nói giật mình, Dung ma ma vội chạy ra mở cửa, chỉ thấy vú em đang kéo tay Thập Nhị a ca lôi đi, Dung ma ma tức quá tát cho vú em một cái mắng:
- Ngươi không biết giữ trẻ ư, sao để Thập Nhị a ca trèo cửa sổ, đây đâu phải là chỗ đùa? Nếu a ca mà có bề gì, mấy cái đầu của ngươi chưa đền được mạng đấy.
Vĩnh Cơ thấy vú nuôi mình bị đòn rồi nhớ lại những lời nghe lén ban nãy. Không dằn được chạy ngay tới tay đánh chân đá Dung ma ma.
- Nhà ngươi thật dễ sợ, ngươi muốn giết Ngũ a ca giết cả chị Tử Vy và Yến Tử, ngươi còn đánh vú ta, ngươi ác lắm...
Dung ma ma nghe vậy giật mình, hoàng hậu thì tái mặt, trong khi đó Vĩnh Cơ sau khi mắng Dung ma ma xong, chạy vội đến trước mặt hoàng hậu nói:
- Hoàng ngạc nương, không phải người từng dậy làm người tâm địa phải quang minh, hiếu thảo với cha mẹ, phải biết thương yêu anh chị em, đối xử với mọi người phải khoan dung, nhân từ. Vậy mà Ngạc nương lại sai người đi giết Ngũ a ca, chị Tử Vy và chị Yến Tử, làm bị thương Ngũ a ca và Nhĩ Khang ca ca nữa. Ngạc nương quả là tàn nhẫn, con phải đi mét Hoàng a ma mới được!
Vĩnh Cơ nói xong quay đầu chạy ra ngoài, Dung ma ma phải rượt theo giữ lại.
- Xin Thập Nhị a ca bớt giận, Thập Nhị a ca đã nghe sai rồi, chẳng có chuyện đó đâu, đừng có hiểu lầm, Hoàng ngạc nương chẳng hề có ý đó!
Hoàng hậu bị Vĩnh Cơ hạch sách hết sức hoảng hốt, những lời của con trai như những mũi dao nhọn đâm vào người khiến bà đổ mồ hôi hột, vội vàng ra lệnh cho Ba Lãng.
- Thôi, ngươi hãy lui ra đi, tạm thời án binh bất động chờ ta quyết định sau!
- Vâng, nô tài xin tuân mệnh!
Ba Lãng vội vã rút lui, Dung ma ma trừng mắt với vú nuôi của Thập Nhị a ca.
- Ngươi cũng đi ra!
Vú nuôi cũng rút lui, Dung ma ma đưa Thập Nhị a ca đến trước mặt hoàng hậu, Vĩnh Cơ vẫn còn ở trạng thái đặc biệt kích động, vừa vùng vẫy vừa nói:
- Hoàng ngạc nương người làm sao biết được chị Tử Vy và Yến Tử yêu thích con cỡ nào? Ở trong hoàng cung này chẳng ai chịu chơi với con cả, họ đang đùa mà trông thấy con là bỏ đi ngay, chỉ có hai chị ấy là đùa giỡn với con coi con như em của họ. Vậy mà sao Ngạc nương lại muốn giết họ, tại sao? Tại sao?
Hoàng hậu nghe nói giật mình, cúi xuống ôm lấy Vĩnh Cơ.
- Vĩnh Cơ, con nói sao? ở đây chẳng ai chịu làm bạn con cả ư? Họ gặp con là né tránh hết à?
Vĩnh Cơ hét:
- Ai biểu Ngạc nương dữ quá làm gì? Chính vì vậy họ nhìn thấy con lại giả vờ như không trông thấy chỉ có chị Tử Vy và Yến Tử là thích đùa với con, chơi với con.
Hoàng hậu càng nghe càng kinh ngạc, lẩm bẩm:
- Sao lại có chuyện như thế? Trông thấy con mà lại giả bộ không nhìn thấy? Chỉ có Yến Tử là chơi là cười với con, họ không tốt như vậy đâu, có lẽ họ muốn lừa gạt con đó!
- Sao lại lừa gạt? Họ chơi với con là chơi với con, cười với con là cười, chẳng có chuyện giả vờ đâu. Vậy mà Ngạc nương lại định giết họ, rõ ràng là con nghe thấy cơ mà, Hoàng ngạc nương người ác tâm như vậy, con ghét người!
Hoàng hậu giật mình, bà ôm chặt Vĩnh Cơ nói:
- Con ơi con đừng ghét mẹ, tất cả những điều mẹ làm đều là vì con cả. Nếu con mà hận mẹ, thì mẹ còn tranh đấu mà làm gì? Giành giựt mà làm gì?
Rồi hạ thấp giọng nói với Vĩnh Cơ:
- Vĩnh Cơ, con đừng hiểu lầm, mẹ không có ý giết họ đâu, tất cả tại con nghe không rõ đấy, mẹ phái người đi là để bảo vệ họ. Còn người muốn giết họ là Hoàng a ma chớ không phải mẹ.
Dung ma ma cũng cúi người xuống.
- Thập Nhị a ca, cậu đừng bao giờ nên tìm Hoàng a ma! Vì lần trước Hoàng a ma đã hạ lệnh chém đầu họ, lúc đó a ca cũng có mặt ở nơi đó mà, nghe rõ mà? Hai cô cát cát đó khó trăm bề mới chạy thoát được, bây giờ Hoàng a ma mà biết được chỗ họ trốn sẽ bắt về đây chém đầu họ đấy. Chắc a ca không muốn chuyện đó xảy ra đâu hử? Riêng về chuyện ban nãy, a ca ở ngoài cửa sổ nghe thấy, thì là nghe sai rồi, đừng có ngờ oan cho Hoàng ngạc nương, ngờ oan là hại mẹ biết không?
Vĩnh Cơ nghi ngờ nhìn Dung ma ma rồi nhìn hoàng hậu.
- Vậy ư! Chẳng phải là mọi người đang nghiên cứu để tìm cách nào giết Ngũ a ca và các chị ấy ư? Nghe nói chị Tử Vy cũng bị mù à?
Hoàng hậu ôm lấy Vĩnh Cơ lúng túng.
- Ờ... ờ... Đó chỉ là nghe nói, chứ chưa có gì chứng thật. Nhưng mẹ hứa với con mẹ sẽ không giết họ, không giết họ đâu, con đừng ra ngoài nói um sùm, hãy tin tưởng Ngạc nương của con, được chưa?
Vĩnh Cơ ngơ ngác không biết đó là sự thật hay giả, có điều lần trước Hoàng a ma hạ lệnh chém đầu chị Tử Vy và chị Yến Tử là có thật, nó hết nhìn hoàng hậu đến nhìn Dung ma ma.
- Người lớn sao lộn xộn quá, nói một đàng làm một nẻo, con không biết phải tin ai, nên tìm ai?
Hoàng hậu chợt nhiên nhớ tới lúc Tử Vy bị châm kim trong ngục đã thảng thốt kêu “hoàng hậu nương nương! Người làm vậy không sợ Thập Nhị a ca ở bên ngoài cửa trông thấy những gì bà làm ư? Bà không sợ ư...” Mà bất giác rùng mình, đến bây giờ thì bà mới biết ý của Tử Vy muốn nói, bà vội ôm chầm lấy Vĩnh Cơ run rẩy.
o0o
Trong khi Tử Vy, Yến Tử vẫn trên bước đường lưu lạc. Hôm ấy vừa tới một thị trấn nhỏ, mọi người đã vô cùng mệt mỏi thăm dò thấy là chẳng có truy binh, nên tất cả kiếm một nhà trọ an nghỉ.
Sau khi tắm rửa nghỉ ngơi xong, tất cả kéo ra phố ngoạn cảnh đồng thời cũng muốn tìm nơi để mãi võ mưu sinh. Không ngờ khi xuống phố lại thấy có người đã mãi võ rồi, hiếu kỳ cả bọn kéo đến xem.
Chỉ thấy đám mãi võ có một cô bé khoảng mười một, mười hai tuổi, đang biểu diễn trò nhào lộn. Nhiều chiếc ghế nhỏ được chất lên thật cao, cô bé vừa chất vừa trèo lên đỉnh. Số ghế đã chất gần chục chiếc, một cảnh tưởng hết sức nguy hiểm, đám đông đứng xem nín thở lo ngại cho em. Trong khi đó đứng bên dười chồng ghế một người đàn ông to lớn, vừa gõ phèng la, vừa nói:
- Mọi người hãy đến xem, đến xem... màn trình diễn nguy hiểm nhất sắp bắt đầu đây, đứa bé gái này sau khi lên đến đỉnh cao nhất, nó sẽ lộn ngược đầu xuống, không những lộn ngược đầu mà còn quay dĩa nữa. Một màn nguy hiểm hấp dẫn có một không hai!
Ngay lúc đó trên cao, đứa con gái ốm yếu kia đã chổng đầu xuống ghế thành công, tên đàn ông lực lưỡng kia ném những chiếc dĩa lên, đứa bé phải dùng chân chụp dĩa rồi hất lên chụp lấy xoay tròn.
Mọi người đứng bên dưới vỗ tay tán thưởng, trong số đó có cả Yến Tử. Yến Tử nói:
- Màn này quả là khó mà biểu diễn được, hay thật, nhưng mà con bé cũng là đồng nghiệp tôi đấy, có điều nó biểu diễn màn khó khăn hơn, hay hơn.
Yến Tử nói đến đó, rồi chợt nhiên nổi hứng cổ võ giùm cho tay đại hán:
- Các vị hương thân, các vị bằng hữu Mọi người đã xem biểu diễn xong thì phải thưởng tiền chứ, đừng để cô gái này biểu diễn không công coi chẳng được!
Yến Tử nói xong khẳng khái móc mấy đồng tiền ném vào mâm cho lão bưng mâm.
Nhưng ngay lúc đó, cô bé đang biểu diễn trên cao, chợt lỡ chân làm rơi chiếc dĩa xuống đất vỡ nát, tay đại hán dưới đất nổi cơn thịnh nộ ngay, mắng:
- Cái con a đầu này, mày cẩn thận một chút có được không? Trước đám đông thế này, mi định làm nhục ta à? Nếu còn làm rớt thêm một chiếc dĩa nữa thì liệu hồn với tao đó.
Đứa bé gái nghe vậy sợ quá lại làm thêm mấy chiếc dĩa rơi xuống, tay đại hán kia giận dữ, nắm đấm lên cao, hét:
- Mày cố ý muốn đập bể nồi cơm của cha mày phải không? Xuống đây rồi mầy biết tay tao, không trừng trị mầy không được.
Nói xong hắn ta ném thêm mấy chiếc dĩa khác lên.
- Nào chụp lấy, biểu diễn lại cho đàng hoàng chuộc tội xem.
Ðứa con gái trên cao có lẽ vì sợ mà cũng có lẽ vì kiệt sức nên đôi tay chống không còn vững nữa. Thế là bao nhiêu cái dĩa vừa chụp được lại rớt xuống đất bể tan. Tiếp đó cả người con bé cũng rơi từ trên cao xuống. Ðám đông sợ ghế ngã trúng mình, nên bỏ chạy tán loạn, Vĩnh Kỳ thấy vậy hét:
- Cẩn thận, đừng sợ, có ta!
Rồi phi thân lên đỡ lấy thân hình con bé. Con bé vừa đứng vững, sợ hãi chắp tay lạy gã đại hán.
- Con xin lỗi cha! Con sẽ không làm rơi nữa đâu, để con thử lại lần nữa.
Không ngờ tay đại hán rút cây roi dài ở lưng ra, quất tới tấp lên người con bé.
- Đồ chết tiệt! Đồ hôi thối! Ta biết mầy cố tình phá mà, mầy đã làm bể cả dĩa, đuổi hết khách tao đi, còn xin lỗi nỗi gì, để mầy làm lại rồi cũng bể thêm thôi.
Yến Tử thấy vậy bất bình ngay, hét lên một tiếng phóng tới đoạt roi của tên đại hán ngay.
- Ngươi là cha gì mà kỳ cục vậy? Con cái nhỏ xíu, bắt nó làm trò nguy hiểm như vậy, té chết thì sao, may là người của ta đỡ kịp, nó không bị thương là may mắn lắm rồi, đúng ra phải an ủi vỗ về, đằng này còn trừng phạt bằng roi, Ngươi thật tàn nhẫn chẳng có một chút tình cha con gì cả!
Tên đại hán chẳng những chẳng dừng, mà còn đẩy mạnh Yến Tử một cái, hét:
- Ta dạy con của ta mắc mớ gì đến ngươi? Người là cái giống gì mà bày đặt lên mặt dạy đời ta chứ?
Vĩnh Kỳ thấy ta đại hán ra tay khá mạnh nên tiến nhanh tới chụp tay hắn bẻ ngoặc lại nói:
- Người đã ngược đãi trẻ con, mang mạng sống của nó ra làm trò đùa kiếm tiền, ta phải mang ngươi đến quan phủ trừng trị mới được!
Tay đại hán lên tiếng.
- Ngươi có mang đến quan phủ ta cũng không sợ, quan phủ làm gì ta được chứ! Đúng là ăn cơm nhà lo chuyện người ta, mà lo bậy mới nói. Ðâu có ai cấm chuyện cha mẹ đánh dạy con cái bao giờ? Các ngươi là côn đồ xứ nào đến đây? Mà chen vào chuyện của người khác...
Tên đại hán chưa dứt lời thì Nhĩ Khang đã xáng cho hắn một cái tát như trời giáng, nói:
- Cái thứ ăn nói vô độ như người, tàn nhẫn như ngươi, muốn nhịn ta cũng không nhịn được. Ta ghét nhất là chuyện người lớn ngược đãi trẻ con. Không cho ngươi bài học, ngươi sẽ nghĩ là trên đời này chẳng còn lẽ phải. Có một người cha như ngươi, con ngươi quả là vô phước vô phần bảy đời nó!
Lúc đó đứa nhỏ thấy ai cũng đứng về phía nó, bênh vực cho nó, nên quỳ xuống trước mặt mọi người dập đầu nói
- Các vị anh lớn chị lớn hãy cứu lấy em! Em không phải là con của ông ấy, nhà em nghèo, cha em đã bán em cho ông ta. Ông ta hung dữ lắm, ngày ngày bắt em diễn trò, nhưng lại không cho em ăn no. Em biểu diễn mà không đạt còn bị đòn... em sợ... em sợ lắm...
Ðám Yến Tử nghe vậy máu nóng chợt nổi lên Nhĩ Khang hét lớn:
- Này tên kia, đứa bé này có phải là con ngươi không?
- Phải rồi sao mà không phải rồi sao? Có thế nào thì ông mầy cũng đã bỏ tiền ra mua nó, vì vậy bảo nó là con cũng được mà a đầu cũng được, Nó phải bỏ sức ra biểu diễn kiếm tiền về cho ta... chuyện đó các ngươi không có quyền nói!
Lúc đó đám đông giãn ra đang tụ lại, ai nấy nghe nói đều bất bình.
Nhĩ Khang hất hàm về phía Tiêu Kiếm và Vĩnh Kỳ.
- Chúng ta thử xem có thể can thiệp được không nhé!
Nói xong là phóng tới đá cho tay đại hán một đá.
- Ui da!
Ðại hán té ngửa, Tiêu Kiếm phóng tới cho thêm một đạp làm hắn ta văng qua chân Vĩnh Kỳ, Vĩnh Kỳ thuận chân đá một cái bay sang Nhĩ Khang. Kết quả là tay chủ gánh hát rong văng qua văng lại như quả cầu, đám đông đứng xem không những không thương tiếc còn cổ võ.
- Đánh nó đi, đánh chết cũng được, làm cha gì mà độc ác quá, phải dạy cho nó một bài học để nó chừa tội ác chứ?
Tên đại hán thấy mình bị đánh đau như vậy biết là đã gặp cao thủ, vội lạy lấy lạy để.
- Xin các vị hảo hán, xin các vị cô nương tha thứ cho, tôi biết mình sai rồi từ đây về sau sẽ không dám tái phạm nữa, không dám... xin hãy tha mạng cho.
Nhĩ Khang đạp chân lên mình gả hỏi:
- Mi còn dám hiếp đáp đứa con gái nầy nữa không?
- Dạ không dám, không dám!
Nhưng đứa con gái nhỏ dập đầu liên tục trước Yến Tử, nó có vẻ sợ hãi tột cùng.
- Xin các vị hãy cứu giúp, các vị mà đi rồi, con sẽ bị đòn nữa, ông ấy sẽ đánh chết con, xin các vị cứu con!
Tử Vy nghe vậy tội nghiệp, đỡ con bé dậy, nhìn Nhĩ Khang nói:
- Thế này thì có nghĩa là chúng ta không giúp được gì cho con bé mà còn có nghĩa là hại nó thêm. Vì khi chúng ta đi rồi, chuyện gì sẽ xảy ra cho nó? Chắc chắn con bé sẽ khó sống được, hôm nay cứu nó, nhưng ngày mai ngày mốt thì sao?
Con bé nói thêm.
- Vâng, ông ấy rất thích uống rượu, con kiếm được bao nhiêu tiền ông ấy đều mua rượu uống, uống say là đánh con, mà hôm nào ế khách cũng đem con ra đánh.
Nhĩ Khang quay qua Tử Vy.
- Vậy thì theo ý em, mình phải làm sao đây?
Yến Tử thì bất cần phải trái, xông tới trước mặt tên đại hán hỏi:
- Này hãy nói cho bọn ta biết, cô bé này ngươi bán bao nhiêu tiền, bọn này muốn mua đấy.
Tên đại hán tròn mắt.
- Muốn mua ư, tôi không bán, Vì nó là nguồn thu nhập của tôi, nó là đứa con gái cưng của tôi, tôi không bán.
Yến Tử hét:
- Ngươi phải bán, bắt buộc phải bán, bằng không ta sẽ đá cho chết ngươi.
Vừa nói Yến Tử vừa đá, tay đại hán đau quá hét lên:
- Ui da, ui da, thôi được tôi bán!
- Bao nhiêu tiền!
- Năm mươi lạng bạc! Tôi mua nó tốn đến năm mươi lạng đấy, không có năm mươi lạng tôi không bán.
Liễu Hồng nghe vậy tròn mắt:
- Năm mươi lạng lận ư? Nhĩ Khang, tài sản chúng ta gom lại chưa có tới mười lạng làm sao?
Tên đại hán nghe vậy nói:
- Vậy thì tôi không bán, nó là chén cơm của tôi. Không có nó là tôi đói, thà bị đánh chết còn hơn chết đói.
Tiêu Kiếm ngẫm nghĩ nói:
- Mọi người hãy móc túi ra kiểm tra lại xem tất cả có bao nhiêu.
Thế là tất cả móc tiền túi ra, sau khi để lại một số tiền nhỏ để dùng hàng ngày, Tử Vy nhìn lên nói:
- Mười hai lạng đấy, bán không?
- Chẳng thấm vào đâu...
Gả đại hán chưa dứt lời thì Tiêu Kiếm đã bước tới xách cổ hắn lên, dằn từng tiếng một.
- Ta chỉ nói một lời với ngươi, nếu ngươi không bán, ta sẽ cắt gân chân ngươi, móc mắt ngươi, ném ngươi xuống sông cho cá ăn, Lúc đó chẳng những ngươi không có mười hai lạng bạc, mà cả mạng sống của ngươi cũng không còn, ta nói thật chứ không dọa đâu, bây giờ chịu bán hay không chịu bán?
Tên đại hán thấy thái độ lạnh lùng của Tiêu Kiếm hắn sợ hãi nói:
- Được rồi, tôi bán! Tôi bán!
Tiêu Kiếm nói:
- Được rồi, vậy theo ta về khách sạn làm giấy tờ đàng hoàng để ngươi khỏi phải chối.
Thế là Yến Tử, Tử Vy dẫn con bé đi, con bé không dám tin đây là sự thật, nó hết nhìn người này đến người khác mà sung sướng khôn cùng.
o0o
Kết quả là trên đường lánh nạn, đám vương tôn công tử càng ngày càng cạn tiền đi, trong khi lại vớt thêm một cô bé côi cút. Tối hôm ấy, con bé sau khi tắm rửa sạch sẽ được mặc áo quần mới, được lên bàn ngồi ăn một bữa cá thịt no nên mà từ trước đến giờ nó chưa hề được ăn ngon như vậy. Mọi người nhìn nó ăn mà vô cùng cảm động, Yến Tử vẫn còn ấm ức nói:
- Cái tên chó má kia nó bắt con nhỏ bụng đói làm việc, thật tàn nhẫn này cô bé đã mấy ngày không được ăn rồi?
Cô bé vừa gắng nuốt vội, vừa đáp.
- Đã hai ngày qua con chưa được ăn cơm, vì cha nói không được ăn, ăn nhiều bụng sẽ bự không thể biểu diễn được. Chính vì vậy mà con mới bị đuối sức, mới té ngã từ trên xuống đấy chứ?
Yến Tử bất bình.
- Thật là vô lý, đúng ra ban nãy ta đừng đưa tiền cho hắn. Bắt hắn phải nhịn đói mấy hôm để hắn biết mùi đói như thế nào.
Tử Vy quay qua hỏi cô bé.
- Em năm nay bao nhiêu tuổi? Tên gì?
- Dạ em tên A đầu.
Tử Vy giật mình.
- Cái gì? Đó đâu phải là tên? Chẳng lẽ cha đẻ của em cũng gọi em là a đầu nữa ư?
Cô bé nói:
- Con không biết cha ruột con là ai. Ngay từ lúc nhỏ, người ta đã bắt con học xiếc, rồi ông cha này bán con cho ông cha khác. Con bị bán như vậy bảy tám lần đến độ con không biết mình tên gì họ gì cũng không biết cả ngày sinh năm sinh nên cũng không biết cả tuổi của mình bao nhiêu nữa!
Yến Tử nghe vậy ngẩn người ra, chống tay lên cằm nhìn cô bé rồi rơm rớm nước mắt lẩm bẩm.
- Không cha, không mẹ, không tên không tuổi. Sống bằng nghề múa xiếc rong... tại sao ngươi lại giống ta lúc nhỏ quá vậy?
Tiêu Kiếm nghe vậy quay qua nhìn Yến Tử với ánh mắt đồng cảm.
Yến Tử suy nghĩ một chút rồi nói với Liễu Hồng.
- Thôi này Liễu Hồng, ngươi hãy sử dụng lại cái tên Liễu Hồng đi, còn cái tên Tiểu Hợp Tử dành cho con bé này.
Nói xong quay qua vỗ vỗ vai con bé nói:
- Ðấy nhé, từ đây về sau mi có cái tên rồi đấy, ta gọi ngươi là Tiểu Hợp Tử, còn ta đây là Yến Tử bắt đầu từ bây giờ chúng ta là chị em một nhà.
Con bé nghe vậy vội đẩy chén cơm qua, vòng tay lại bái:
- Tiểu Hợp Tử này xin bái kiến các anh các chị.
Liễu Hồng vội đỡ cô bé dậy, kéo nó về phía bàn ăn.
- Thôi khỏi phải dập đầu lạy gì cả, hãy ăn cơm nóng đi đừng để lạnh, còn chuyện nhận anh nhận chị chậm chậm tính.
Đứa bé gái thấy mọi người có vẻ yêu quý nó, trên rất cảm động.
Nhĩ Khang, Vĩnh Kỳ, và Tiêu Kiếm nhìn nhau, họ biết một vấn đề khó khăn lại bày ra trước mắt, nhưng nhìn cảnh ba cô gái lo cho một em nhỏ đáng thương, họ lại không đành lòng nói vào, Nhĩ Khang chỉ nói:
- Ðể cho nó được một đêm ngủ ngon, còn chuyện khác mai sẽ tính.
o0o
Sáng hôm sau, vừa thức giấc là mọi người vội vã chất hành lý lên xe.
Tiểu Hợp Tử rất vui nó cứ quấn quýt bên chân Yến Tử giành lấy công việc.
- Mấy việc này các chị để em lo, để em làm được mà, em có sức mạnh hơn các chị.
Nhĩ Khang, Vĩnh Kỳ, Tiêu Kiếm nhìn nhau rồi kéo Yến Tử, Tử Vy và Liễu Hồng lại, Nhĩ Khang nói:
- Tử Vy, Yến Tử mọi người nghe tôi nói đây, có một vấn đề hết sức quan trọng, chúng ta đã vượt sông vượt núi với kiếp sống lang bạt thế này, chỉ biết hôm nay không biết ngày mai sẽ ở đâu. Trong khi kẻ thù thì cứ rình rập tìm cơ ám hại, bản thân chúng ta còn chưa giữ nổi, làm sao có thể chăm sóc thêm một đứa con nít nữa chứ?
Yến Tử nghe vậy lo lắng.
- Thế thì theo các anh, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Vĩnh Kỳ thành khẩn.
- Nghe anh nói này, chuyện hôm qua chúng ta cứu nó là chuyện chẳng đặng đừng, nhưng bây giờ phải dẫn nó theo thì e là không được. Chúng ta phải tìm một chỗ an toàn nào đó, để nó lại thôi.
Tử Vy căng thẳng.
- Nhưng mà nó là đứa không nhà, không có cả người thân, rồi bỏ nó lại cho ai? Chúng ta dù gì cũng khó khăn quá rồi, thêm một đứa nhỏ chắc không nghĩa lý gì đâu. Yến Tử lại đã nhận nó làm em nuôi thì nó là em của cả bọn mình vậy.
Yến Tử nghe vậy tán đồng ngay
- Đúng đấy, đúng đấy, nếu chúng ta không mang nó theo rồi sẽ bị bọn xấu bắt lại làm những trò chết người. Không được, không được, phải mang nó theo mới được.
Vĩnh Kỳ nhăn mặt.
- Yến Tử, em cần phải tỉnh táo một chút, đây không còn là vấn đề tình cảm, Em thử phân tích tình cảnh hiện nay của bọn mình xem sao? Chuyện dẫn con bé theo là tốt hay trở ngại, cái vấn đề an toàn của mình còn chưa chắc thì làm sao mình bảo đảm được cho nó. Chúng ta hiện cũng có cái khó khăn của ta!
Nhĩ Khang tiếp lời.
- Nếu sau lưng ta chẳng còn bọn quan binh đuổi theo thì chuyện dẫn nó theo chẳng là vấn đề, nhưng đằng này lúc nào ta cũng phải ứng phó với những tình huống bất ngờ, rồi chuyện đánh nhau... mấy người hãy nhớ lại lần trước xem cả bọn đã bị đánh đến độ phân tán ra nhiều nhóm nhỏ, mãi đến giờ này Liễu Thanh và Kim Tỏa còn chưa trở về. Nếu chúng ta lại lâm vào tình cảnh đó một lần nữa thì ai sẽ lo lắng cho nó, vả lại trên đường đi đâu phải bình yên. Tên bay đạn lạc, ngay chính chúng ta còn bị thương tích đầy người, nếu chẳng may nó lại bị thương, như vậy chẳng phải cứu nó là hại nó ư?
Yến Tử cương quyết.
- Tôi sẽ lo bảo vệ cho nó!
Vĩnh Kỳ nói:
- Bản thân cô, cô đã bảo vệ được chưa?
Tiêu Kiếm thấy cuộc chiến sắp bùng nổ vội góp ý.
- Thôi thì thế này vậy, trạm kế tiếp chúng ta đổi sang Nam Dương, vì ở Nam Dương tôi có một người bạn rất thân họ Chúc. Hai vợ chồng ông ta rất tốt, hiền đức lại giàu có, nhưng đang ở tuổi trung niên rồi mà chưa có một mụn con nào cả. Vậy thì sẵn đây mình ký thác Tiểu Hợp Tử cho vợ chồng ông ấy. Tôi bảo đảm hai vợ chồng ông ta sẽ yêu quý nó như con ruột mình, đến bao giờ chúng mình an cư không còn cảnh chạy nạn thế này nữa, thì mình sẽ rước nó về sống chung, quý vị thấy thế nào?
Yến Tử nhìn ba người hỏi:
- Có nghĩa là các anh đã bàn tính và quyết định xong là không mang nó theo đúng không?
Vĩnh Kỳ nói:
- Không phải là không cho nó theo, mà là không mang theo nổi.
Yến Tử nghe vậy trừng mắt.
- Nhưng em đã quyết mang nó theo đó, anh thấy sao?
Vĩnh Kỳ ngẩn ra nói:
- Vậy là em lại không có lý trí rồi, mọi người đã hết sức giải thích mà em vẫn không thấy được cái thế kẹt của bọn mình, tại sao em cứ ngang ngạnh vậy? Muốn làm gì thì làm, chứ chẳng nghĩ gì đến sự an toàn của mọi người cả.
Yến Tử nổi nóng.
- Tôi bảo tôi muốn mang nó theo là mang theo, nếu các người không đồng ý thì tôi sẽ ở lại với nó.
Vừa dứt lời là Yến Tử quay qua xe nói:
- Tiểu Hợp Tử đâu, xuống xe đi!
Tiểu Hợp Tử nghe gọi vội vã xuống xe, Yến Tử nước mắt ràn rụa, nắm tay cô bé nói:
- Tiểu Hợp Tử này mấy anh chị đó chẳng ai chịu dẫn em theo cả, thôi thì mình hai người cùng đi ngao du giang hồ vậy, ngươi và ta cùng biểu diễn hẳn không chết đói đâu, từ đây về sau chúng mình có phước cùng hưởng có họa cùng chia nhé!
Nói xong quay lại khoác tay.
- Thôi tạm biệt mọi người nhé!
Rồi kéo tay Tiểu Hợp Tử dợm bước, Tử Vy và Liễu Hồng vội vã ngăn lại.
- Sao lại làm vậy? Mọi người ngồi lại tính toán tìm giải pháp chứ giận dữ bỏ đi đâu giải quyết được gì?
Liễu Hồng nằm tay con bé nói:
- Tiểu Hợp Tử, ngươi mau nói với chị Yến Tử đừng giận mọi người cùng lên xe đi, rồi vừa đi vừa thảo luận vậy.
Yến Tử lắc đầu.
- Không được, thảo luận gì, nó tới nói lui rồi cuối cùng rồi bỏ con nỏ ở lại thôi, tôi không cần nói gì cả, để tôi đưa nó đi cho mấy người vui lòng.
Tiểu Hợp Tử thấy thái độ mọi người như vậy, sợ hãi.
Trong khi Vĩnh Kỳ bất bình nói:
- Em biết rõ bọn này không thể bỏ em lại được nên làm dữ chứ gì?
Yến Tử quay sang trừng mắt.
- Ai bảo anh là tôi làm nư? Chỉ có anh là ích kỷ, bá đạo, anh chỉ biết nghĩ đến bản thân, không nghĩ ai cả. Nói cái gì cũng trơn hết, cứu người ta rồi bỏ mặc người ta, sợ phiền phức thì để tôi mang đi thôi!
Tiêu Kiếm nghe vậy chịu thua bước tới.
- Thôi được rồi, được rồi, đừng cãi nữa, tôi xin đầu hàng. Thôi đành mang nó theo vậy, có phước có hoạn nạn thế nào. Ðắm tàu thì cùng chết vậy, được chưa?
Yến Tử nghe vậy cảm thấy Tiêu Kiếm dù gì cũng có nghĩa khí hơn Vĩnh Kỳ, nên cầm tay Tiêu Kiếm vừa khóc vừa nói:
- Tiêu Kiếm, dù gì anh cũng tốt hơn Vĩnh Kỳ, anh hiểu tôi hơn anh ấy, anh thật tốt.
Vĩnh Kỳ vừa nghe thấy Yến Tử thân mật với Tiêu Kiếm như vậy, máu nóng nổi lên, vội khoác tay nói:
- Ðược rồi, các người lên xe đi, con bé Tiểu Hợp Tử chẳng cần ở lại, mà người ở lại là tôi đây!
Nói xong Vĩnh Kỳ quay người bỏ đi, Nhĩ Khang thấy vậy đuổi theo.
- Vĩnh Kỳ, cậu dằn cơn nóng giận một chút được không. Cứu được bé Tiểu Hợp Tử là một điều tốt. Nhưng rồi lại vì vậy mà chia rẽ anh em thì coi sao được? Tôi không phải đã nói với anh lúc này không phải là lúc chia rẽ, có thế nào cũng gắng mà nhẫn nhục.
Vĩnh Kỳ giận dữ.
- Nhẫn nhục cái gì? Tôi nói với bạn nhé, cái tên Tiêu Kiếm kia dù có giúp đỡ chúng ta thế nào, nhưng nếu để tình trạng này mà kéo dài, chắc tôi chết mất, thà khuất mắt cho xong.
Nhĩ Khang gật đầu.
- Tôi hiểu, nhưng tôi thấy nếu bây giờ mà anh giận dỗi bỏ đi thì chẳng phải là tự mình dâng cả những gì mình có cho người khác ư?
Nhĩ Khang kéo tay Vĩnh Kỳ đi thật xa khỏi đám đông rồi nói tiếp:
- Nếu tôi là anh tôi sẽ cố giữ chặt Yến Tử hơn, tôi sẽ không để người khác lợi dụng cơ hội được.
Vĩnh Kỳ lắc đầu:
- Mọi người đã cùng tôi thề non hẹn biển, đã từng sống chết có nhau, nếu cô ta còn cảm thấy cần thì tôi mới có thể ở lại, bằng không thì thôi. Ðại trượng phu phải biết lúc nào là lúc phải buông tay chứ? Tôi là đàn ông, tôi có cái tự trọng của tôi, nếu Yến Tử mà coi trọng Tiêu Kiếm hơn, thì tôi tội gì húc đầu vào đá? Thà là tác thành cho họ luôn cho rồi!
Ở đằng này, Tử Vy thấy Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ đi càng lúc càng xa, không an tâm quay qua nói với Yến Tử.
- Chị còn không đi kéo Vĩnh Kỳ lại đi?
Yến Tử quen thói ngang ngược, nói:
- Anh ấy thích giận cứ để anh ta giận.
Trong khi Tiêu Kiếm thấy tình hình không vui cũng không hài lòng, anh ta liếc nhanh về phía Yến Tử, rồi hướng mắt về phía Vĩnh Kỳ, cuối cùng quyết định, thế là phi thân về phía Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ.
- Mời mọi người quay về rồi lên xe giùm, đừng chần chờ nữa, rủi quan binh triều đình tới thì sao, tôi đưa các bạn thêm một đoạn đường đến Nam Dương tôi gởi gấm Tiểu Hợp Tử xong, sẽ chia tay với các vị.
Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ nghe vậy giật mình.
|