Mấy ngày liền trôi qua.
Buổi tối, ngồi một mình với guitar làm bạn, nhìn bức rèm bên cửa, tôi gảy nhẹ khúc “Cơn mộng xa”. Phòng thật vắng, cả ngôi nhà chìm trong cô đơn, cha mẹ tôi đang ở bệnh viện. Sở Liêm xuất viện đã mấy hôm. Có lẽ giờ chàng đang ở cạnh Bình, chỉ có tôi, chỉ có tôi là giam mình trong nhà vắng.
Tiếng guitar nhỏ dài từng giọt. Gió lộng bên ngoài làm xao động rèm thưạ Tối qua trời đã mưa, buổi sáng thức dậy ra vườn, nhìn những phiến lá tươi bên cạnh những cánh hoa tàn, tôi chợt nhớ đến câu “Hôm qua nghe gió thổi, hôm nay hoa rụng rơi, xuân đi rồi xuân lại, chỉ một cơn mơ dài”. Vâng, chỉ là cơn mơ dàị Nhìn bức rèm thơ, nghe gió reo, bên ngọn đèn leo lét, lòng chỉ còn là một khoảng trống xa xăm. Cuộc đời là thế đấy ư? Tôi bàng hoàng. Ai đã tạo ra vạn vật rồi lại đổi đờỉ Aỉ
Đặt đàn lên bàn, tôi không thiết đàn nữa, đầu óc lông bông với bao nhiêu ý nghĩạ Thật ra tôi cũng không hiểu mình đang nghĩ gì vì óc tôi như chiếc thùng rổng. Nhưng tôi vẫn ngồi đấy, ngồi bất động. Mấy hôm nay việc ngồi yên như vậy gần như là một phần của đời sống, tôi có thể ngồi thế suốt ngày, suốt đêm mà chẳng biết mỏi, nước mắt tôi cũng đã cạn, tôi không còn khóc nữạ
Ngồi vậy không biết được bao lâụ Mãi đến khi tiếng chuông cửa reo làm tôi giật mình. Có lẽ mẹ hay cha đã về. Nhưng tôi vẫn ngồi yên. Tiếng chân bước lần lên lầu rồi dừng lại trước phòng tôị
Có tiếng gỏ.
- Ai đấỷ Cửa không khóa!
Cửa mở, và người bước vào khiến tôi giật mình. Sở Liêm!
Liêm khép cửa lại, chàng tựa người vào cửa và yên lặng nhìn tôị Tôi cũng bất động nhìn lại chàng, tuy cách nhau một khoảng khá rộng nhưng nghe được cả nhịp thở của nhaụ Chàng nhìn tôi với những xót xa phiền muộn. Tôi không thể như tượng đá được nữa, nước mắt lăn dài xuống má.
Và chàng đã đến, chàng đã bước đến thầm lặng quỳ trước mặt tôi, mặt chàng úp vào lòng váy, tay chàng giữ lấy đôi chân gầỵ
Những giọt nước mắt lăn xuống mái tóc đen, những giọt nước mắt thắm ướt váỵ Ôi! Những giọt nước mắt nóng.
- Lăng ơi, Lăng!
Chàng khẻ gọi tôi, tôi không dằn được cúi xuống ôm lấy mái tóc rối của chàng.
- Lăng biết không, anh đã lỡ tay đánh rớt một tác phẩm nghệ thuật bằng pha lê, đẹp và nguyên vẹn. Vật đã vỡ, và anh không còn biết làm sao hơn là mua nó, vâng, mua để bồi đền, chỉ có cách đó mà thôị
Giọng chàng buồn vô cùng, tôi cúi xuống nâng chàng lên. Mặt đối mặt, không biết nói gì nữạ Nhưng không thể được! Không thể để như vậy được, tôi biết chàng đang dày vò khổ đaụ
- Không cần giải thích gì cả, anh Liêm! Anh khỏi phải giải thích.
Mắt chàng nhìn tôi thật sâu, rồi chàng dang tay ôm choàng tới, nhưng tôi đã lánh khỏị Liêm như con thú bị thương.
- Lăng! Tại sao em lại trốn anh? Đừng ghê tởm anh như rắn độc thế.
- Lăng, Lăng! Anh vẫn là anh ngày nào của em đây mà ...
- Anh Liêm!
Tôi đưa tay ngăn chàng, mặt quay sang chỗ khác.
- Tất cả đã thay đổi rồi anh ạ.
- Phải, hoàn cảnh đã thay đổị
Mắt Liêm đỏ ngầu:
- Nhưng chẳng bao giờ anh thay đổi, anh vẫn yêu em, tại sao em lại trốn lánh anh?
- Thế anh muốn em phải làm saỏ
Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt chàng.
- Anh đã cầu hôn chị Bình, anh sắp là anh rể của em bây giờ ...Chuyện đã đến đó rồi anh vẫn còn tỏ tình với em được saọ Không lẽ ...Cả hai đứa em phải lấy anh cả à?
Liêm có vẻ bàng hoàng, chàng đưa cao tay lên nhưng rồi lại bỏ xuống. Mắt chàng là cả một hố thẳm tuyệt vọng và ...Liêm đã lắc đầu, quay đị
- Phải, em nói đúng, bây giờ anh chẳng còn tư cách gì để nói yêu em được nữạ..Anh cũng không còn đủ tư cách để được em yêu, tốt nhất là anh phải xa em, xa em mãị..Vâng ...em nói đúng, chúng ta không còn gì để gặp nhaụ..
Chàng loạng choạng bước ra cửa, tôi hét tọ
- Anh Liêm!
Liêm đứng lại, quay quạ Đôi mắt đắm đuối tuyệt vọng. Trời ơi! Tôi phải làm sao đâỷ Liêm! Anh Liêm yêu quí của em. Tôi chạy vụt đến và ôm choàng lấy chàng. Chúng tôi cho nhau những nụ hôn khát khao bao ngày và ...Rồi tôi chợt tỉnh, tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Liêm.
- Anh Liêm, chúng ta bây giờ ...Chuyện cũ phải kết thúc ở đâỵ Từ giờ về sau có gặp nhau, anh hãy nhớ rằng anh đã là người yêu của chị Bình, là anh rể của em ...Chúng ta không thể như thế này nữạ..Anh đi đi!
Liêm nhìn tôi, chàng như vẫn chưa nhìn sự thật.
- Em muốn nóị..
Tôi đau khổ dứt khoát.
- Chuyện của chúng ta kể như hết rồi, phải chặt đứt sự qua lại nguy hiểm nàỵ Anh Liêm, chúng ta không có quyền đùa với tình yêu, anh phải giữ lời, phải thành thật yêu chị ấỵ
Liêm ngỡ ngàng nhìn tôị
- Em nhìn đời đơn giản quá, Lăng. Bất cứ điều gì trên đời này đều có thể cắt đứt cả, nhưng tình yêụ..Tình yêu làm sao cắt được chứ?
Tôi lắc đầụ
- Anh Liêm, anh không có quyền nói thế, anh còn nhớ những gì đã thề bên giường bệnh chị Bình không?
Liêm nhắm mặt lại, thở rạ
- Ngay lúc thề anh đã nghĩ rằng anh đã sa xuống chín tầng địa ngục.
Tôi sụt sùị
- Đừng nói vậy anh. Chị Bình yêu anh, yêu thành thật, anh hãy cố quên em và yêu chị Bình đi, dù sao chúng ta cũng gần nhau từ nhỏ, tình cảm chắc chắn dễ thành ...Anh ...Anh thấy không, chị Bình hiền và đẹp lắm, anh đừng để chị ấy buồn ...Hãy yêu chị ấy rồi địa ngục sẽ thành thiên đàng ngaỵ
Liêm nhìn tôi thật lâu, mới lên tiếng.
- Anh hiểu rồi, anh đã hiểu ý em, Lăng! Em lành quá, nữa sau này ai cưới được em hẳn hạnh phúc khôn cùng.
Thật không? Biết đâu người lấy tôi sẽ chẳng là người bất hạnh? Anh Liêm, anh Liêm ơi!
- Anh có biết, lúc anh dễ yêu nhất là lúc nào không?
Liêm lắc đầu, tôi xúc động.
- Đó là lúc anh quỳ dưới chân chị Bình để nói là anh yêu chị ấỵ
Liêm chăm chú nhìn tôị
- Thì ra, những điều anh đã làm là điều em hằng mong saỏ
Tôi lặng lẽ gật đầu, Liêm chua xót.
- Thế thì ...Câu nói của em vừa rồi có thể là một khuyến khích để anh đi trọn cuộc đờị
Giọng nói, cử chỉ và nụ cười sau cùng của Liêm đã làm tê liệt cả thần kinh tôị Nhưng tôi hiểu rằng kể từ nay tôi không còn có quyền yếu đuối nữạ Tất cả phải kết thúc tại đây, bằng không sẽ tạo thành hận thiên thụ Thế là tôi đứng thẳng người lên.
- Thôi, đi đi anh!
Liêm vẫn đứng bất động. Tôi phải nói thêm.
- Đi đi anh.
- Vâng, anh phải đi ngaỵ Liêm gật gù, chàng đưa tay lên định sờ mặt tôi lần chót, nhưng tôi đã lánh đị
Liêm cười buồn:
- Thôi được rồi, tạm biệt Lăng, anh đi nhé.
- Dạ, anh đi!
Chàng nán nhìn tôi thêm một lúc rồi quay lưng bước nhanh ra cửạ Tiếng chân xa dần. Tôi chạy đến cửa sổ vén rèm nhìn rạ Bóng chàng khuất nhanh giữa rừng cây, chàng đã đi và không hề quay đầu lạị Vâng, chàng đã đi, đi khỏi thế giới thần tiên của tôị
Đột nhiên, tôi thấy thân thể rã rời, tôi ngã nhoài xuống giường và khóc ngất. Khóc mãi mà buồn sao cứ vây quanh.
Chắc tôi đã khóc lâu lắm. Nước mắt như những con suối không cạn tuôn ướt cả nệm. Đầu óc tôi mê man trống rỗng, tôi chẳng còn thiết đến bất cứ điều gì đang xảy ra chung quanh. Những bước chân lên cầu thang tôi cũng không hay, mãi đến lúc cửa phòng bật mở, tôi mới biết là có người vào phòng. Mắt nhòa lệ khiến tôi chỉ thấy bóng người bước về phía tôi mà không biết đó là aị Người ngồi xuống cạnh giường, rồi một bàn tay đầy vuốt lấy mái tóc rối của tôị
- Đừng khóc nữa Lăng. Lăng khóc hơn tiếng đồng hồ rồi chưa chán saỏ
Giọng thật quen, tôi giật mình tỉnh khóc. Trước mặt tôi là đôi mắt lo lắng thương hạị Gả đàn ông trong buổi dạ hội hôm nào đã nhặt được cô bé bất đắc chí ngoài sân thượng. Bây giờ cũng là hắn. Một chiếc khăn tay khô lau nhẹ lên má tôị
- Anh đến đây từ bao giờ?
- Hơng nữa tiếng rồị
Hoàn đáp.
- Cửa mở, nhưng tôi vẫn đứng bên ngoàị..
Hoàn chăm chú nhìn tôị
- Tôi có đến bệnh viện thăm chị của Lăng; biết chỉ có một mình Lăng ở nhà, nên nhịn không được đến đâỵ Lúc tôi đến chắc Liêm cũng vừa ra khỏỉ
Sở Liêm! Nghe nhắc đến tên chàng, tôi cắn nhẹ môị Chắc chị Tú mách lại cho Hoàn biết Liêm vừa mới đến. Tôi cúi đầu yên lặng, nhưng những tiếng nấc vẫn còn trong tim.
Vân Hoàn nâng cầm tôi lên, chàng vuốt ngay lại những sợi tóc rối, cử chỉ chàng khiến tôi thấy ấm hơn đôi chút.
- Đừng khóc nữa Lăng nhé. Xem này, Lăng khóc đến sưng húp mắt thế này mai làm sao ra phố được.?
Tôi ủ rủ.
- Tôi không muốn ra phố, tôi cũng không muốn thấy một người nào nữa hết, kiếm một chỗ nào thâm sơn cùng cốc ở có lẽ yên ổn hơn.
Vân Hoàn cườị
- Lăng cũng không muốn thấy mặt tôi nữa saỏ
Tôi thành thật.
- Không, anh là ngoại lệ.
Mắt Vân Hoàn chợt sáng.
- Sao thế?
- Vì anh sẽ là người mang tin tức ở thế giới bên ngoài đó cho tôị
Hoàn cườị
- Như vậy có nghĩa là Lăng chưa muốn dứt nợ trần?
Tôi ơ thờ chống tay lên càm, nước mắt vẫn lăn ra má, trút hờn.
- Điều đó có gì lạ đâu mà anh vẫn cười được.
Vân Hoàn có vẻ ngỡ ngàng.
- Thôi tôi không cười nữa đâu, Lăng ạ. Lăng cũng đừng buồn. Đường đời là như thế, chông gai đầy rẩy, chúng ta có thể bị thương bất cứ lúc nào, tương lai khó đoán, vì vậy có ai dám chắc rằng mình nắm vững được vận mệnh chính mình đâụ Chuyện dù sao cũng xảy ra rồi, có khóc hay cười cũng không thay đổi được định mệnh.
Vân Hoàn lau đi những giọt lệ trên má tôi, chàng vỗ về.
- Thôi đừng khóc nữa, để tôi đàn cho Lăng nghe nhé?
- Vâng.
Tôi máy móc, chàng nâng đàn lên.
- Lăng muốn nghe bản gì nàỏ
- “ ...Có người con gái u hoài, lòng trăm mốị”
Tôi lải nhải với những giọt lệ, nhưng Hoàn lắc đầụ
- Bản này không hay, buồn lắm, để tôi lựa bản khác, nếu Lăng không thích nghe, cho tôi biết nhé?
Và chàng bắt đầu khảy bản đầu tiên là “Hạt mưa trên người em”. Kế đó “Yêu là đau khổ” và nhạc chủ đề của phim “Anh yêu, em yêu”, rồi “Ngày mai” và những bản dân ca Beethoven ...Cứ thế Vân Hoàn đàn hết bản này tới bản khác, chàng chăm chú đàn, say mê đàn. Tôi chưa bao giờ thấy chàng đàn hay như hôm nay và dần dần bị lôi vào tiếng nhạc. Tôi ngẩn ra nhìn chàng đàn.
Vân Hoàn vừa đàn vừa nhìn tôi, nét mặt chăm chú. Những ngón tay lướt nhẹ trên phiếm. Những bài hát bất tận cứ thế tuôn chảỵ Tôi mê mẫn nghe và quên hết mọi buồn phiền khổ đaụ
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, có lẽ hai hay ba giờ, cũng có thể là lâu hơn thế. Tôi chỉ biết khi Hoàn đã đàn đến bản “Cơn mộng xa” sau cùng thì đêm cũng đã khá khuya rồị Tôi bắt đầu thấy mệt mỏị
- Thôi đừng đàn nữạ
- Đủ rồi à?
- Vâng.
Vân Hoàn bỏ đàn xuống, mắt chàng vẫn dán chặt vào mắt tôị
- Lăng biết tôi đàn đã bao lâu rồi không?
Tôi lắc đầu, chàng đưa cao bàn tay khảy đàn, tôi giật mình. Những ngón tay đã bị tróc da rướm máụ Chàng đã đàn suốt ba tiếng đồng hồ với những ngón tay bị thương. Hoàn thấy tôi ngạc nhiên, cười nóị
- Không sao đâu, chỉ tại đàn của Lăng không giữ gìn, không lau dầu, chứ bằng không đàn lâu cũng không đến đỗi bị đứt tay thế nàỵ
Tôi ngỡ ngàng.
- Thế ...tại sao anh cứ đàn mà không chịu ngừng?
Vân Hoàn nhìn tôi thật ấm.
- Vì Lăng chưa ra lệnh.
Tôi lắc đầu, Hoàn tiếp.
- Thật ra, tôi muốn Lăng không khóc nữa vì ...Vì trên đời này đâu phải chỉ có Sở Liêm là đàn ông đâủ
Tôi bàng hoàng, câu nói của Hoàn khiến tôi để ý. Tại sao Hoàn lại nói thế? Gã đàn ông xa lạ hôm nào trên sân thượng, gã con trai chỉ xuất hiện khi có đứa con gái đang hồi bất đắc chí. Nước mắt chợt ướt má, chỉ vì muốn tôi không buồn, chàng đã để buốt máu cả taỵ
- Anh ...Chú Hoàn!
- Đừng, đừng gọi tôi là chú, tôi không xứng đáng ở vị trí đó đâụ
Vân Hoàn thấp giọng.
- Nếu Lăng thấy rằng tôi không phải thuộc hạng người nước đục thả câu, nếu Lăng thấy tôi không đáng ghét lắm, thì tôi mong rằng ...Mong rằng Lăng sẽ cho phép tôi làm chồng Lăng.
Lời đề nghị bất ngờ của Hoàn khiến tôi nhảy lên.
- Anh ...Anh có còn tỉnh không? Anh biết anh nói gì chứ?
- Tôi rất tỉnh và có thể nói là tỉnh nhất suốt mấy năm naỵ
Hoàn đáp, mắt chàng thành thật:
- Tôi cũng hiểu tôi đang nói gì và tôi nghĩ rằng đây là lúc hay nhất để tỏ tình, nên tôi không thể nín mãi được.
Tôi ấp úng.
- Nhưng ...Nhưng tại sao anh lại cầu hôn tôi ngay lúc nàỷ Anh cũng biết người tôi hằng yêu chẳng phải anh mà?
Đôi vai Hoàn hơi run một chút, nhưng chàng đã nắm chặt tay tôị
- Đừng hỏi tại sao, chỉ cần Lăng suy nghĩ cặn kẻ xem có thể lấy tôi được hay không thôị
Nhưng tôi lắc đầụ
- Tôi không hiểu, tôi hoàn toàn không hiểu anh muốn gì cả. Anh Hoàn, nếu anh thương hại tôi, thông cảm tôi thì tôi thấy không nhất thiết anh phải tỏ tình như thế.
Vân Hoàn cười nhẹ.
- Nhưng tại sao Lăng không nghĩ đến chuyện tôi có yêu Lăng không chứ?
Tôi nhăn mặt.
- Chuyện đó không thể có được.
- Tại saỏ
- Vì ...Anh là người sống nhiều, có nhiều kinh nghiệm về tình yêu, thì làm gì lại có thể yêu một người ngu ngốc như tôi chứ?
Vân Hoàn yên lặng một lúc mới lên tiếng:
- Sợ rằng không phải em ngu mà là tôi ngu thôị Tử Lăng, tôi nói thật với Lăng đấỵ Tôi thành thật cầu hôn Lăng và Lăng cũng không cần trả lời tôi ngay, ba hôm sau cũng được. Trong trường hợp Lăng đồng ý, chúng ta sẽ thành hôn ngay và tôi sẽ đưa Lăng sang Âu Châu chung sống.
- Sang Âu Châủ Tôi ngạc nhiên. Đối với tôi nó là chốn xa lạ, gần như là ở một hành tinh nào khác ...Đến đấy, tôi có thể xa lánh Sở Liêm, xa chị Bình và tất cả.
Vân Hoàn chăm chú nhìn tôi, những tư tưởng vừa lóe trong đầu gần như không thoát khỏi tia mắt bén của chàng.
- Phải, sang Âu Châu, ở đấy Lăng có thể cắt đứt tất cả phiền muộn và lo âu mà ơ? Đài Bắc Lăng không thoát được.
Tôi bối rốị
- Tôi không biết ...
- Lăng không phải trả lời tôi ngay bây giờ.
Hoàn nói:
- Bây giờ Lăng ngủ đi, nghĩ đi rồi ba hôm sau trả lời, nhưng chớ vì dĩ vãng tôi mà lo sợ nhé. Tôi hứa với Lăng là tôi sẽ cố gắng làm người chồng tốt.
- Nhưng ...Nhưng ...Tôi không hề yêu anh mà?
Đôi vai Hoàn lại run nhẹ.
- Vậy chớ Liêm cũng nào có yêu Bình đâủ Con người ta không nhất thiết phải yêu nhau mới lấy nhau được, Lăng biết chứ?
Hoàn nhắc đến tên Liêm khiến tim tôi nhói đaụ
- Tôi bối rối quá.
Tôi nói:
- Tôi vẫn không hiểu anh muốn gì, cả tôi nữa và cha mẹ tôi nếu biết chuyện này không hiểu họ tán thành không?
- Đừng nghĩ nhiều quá Lăng ạ.
Hoàn nói, chàng nhìn thẳng vào mắt tôị
- Lăng chỉ cần tự hỏi, Lăng có muốn lấy tôi và sang Âu Châu không, ngoài ra những chuyện khác hãy để tôi, Lăng đừng lo gì cả.
Tôi vẫn ngơ ngác nhìn chàng.
- Hãy nghĩ kỷ đi, Lăng nhé?
Tôi châu mày, Hoàn lại tiếp:
- Tôi đợi đấy, mong rằng Lăng đừng để tôi đợi lâu quá, vì việc đợi chờ không phải sung sướng gì.
Tôi ngẩng đầu lên.
- Bây giờ anh đi à?
- Khuya rồi, cha mẹ Lăng sắp về.
Hoàn nói:
- Tối nay ngủ ngon, đừng suy nghĩ gì nhé, ngày maị..
Hoàn nghiêng nghiêng đầu với nụ cười lạ trên môị
- Tôi mong rằng có ngày tôi sẽ được cùng Lăng mơ cơn mộng xạ
Hoàn bước tới, thật lịch sự hôn nhẹ lên cổ tôi rồi mới bỏ ra ngoàị
Tôi vẫn ngồi bất động như kẻ bị say ngủ.