Trước khi Phương Trá»ng VÄ© rá»i Cao Hùng, chà ng đến má»™t tiệm bazar nổi danh ở đó mua những váºt dụng cần thiết để mang vá» Äà i Bắc.
Ở Äà i Bắc tuy không thiếu những cá»a hà ng lá»›n bán những loại hà ng xa xÃ, nhưng theo kinh nghiệm sống nhiá»u ngà y ở Cao Hùng chà ng được biết ở Cao Hùng bà y bán những thứ cần thiết đẹp và rẻ hÆ¡n Äà i Bắc.
Vì tại Cao Hùng là Hải Cảng, má»—i ngà y Ä‘á»u có tà u buôn ngoại quốc ghé và o, những thá»§y thá»§ dưới thuyá»n mang nhiá»u váºt dụng lạ và đẹp lên bá» bán lẻ cà ng ngà y cà ng nhiá»u, chẳng hạn như tà u ngoại quốc cáºp bến hôm nay, ngà y mai nhổ neo rá»i bến thì những món hà ng lẻ tẻ nà y không thể nà o đến Äà i Bắc kịp. Bởi những món hà ng cần thiết Ä‘em tiêu thụ cấp tốc đó, cÅ©ng là sá»± cần tiá»n cấp bách cá»§a nhân viên hà ng hải.
Cao Hùng là má»™t trong năm đô thị lá»›n cá»§a Äà i Loan, sá»± đông đảo phồn thịnh chỉ kém Äà i Bắc má»™t bá»±c. Trước khi hiệu buôn Viá»…n Äông là hiệu buôn lá»›n nhất cá»§a Äà i Bắc chưa thiết láºp, thì hiệu buôn Äại Tân lá»›n nhất cá»§a Cao Hùng đã xây cất xong, có thang máy và má»i tiện nghi, trang bị tối tân.
VỠđêm tại thị trấn Cao Hùng, đông đảo và vui hÆ¡n ban ngà y, những ánh đèn quảng cáo nhiá»u mà u sắc và lắm kiểu lạ chói lá»i rất đẹp mắt trên những tòa lầu cao ngất, khiến cho du khách có cảm giác như lá»t và o cõi thần tiên. Trước cá»a các rạp chá»›p bóng, khán giả đứng sắp hà ng mua vé như những hình rồng bằng ngưá»i uốn lượn trước phòng vé, các phòng trà , vÅ© trưá»ng luôn luôn vẫn đông nghẹt khách. Bởi Cao Hùng là má»™t đô thị rất trù phú, kinh tế dồi dà o, nếp sống cá»§a dân chúng như các đô thị sung túc trên thị trưá»ng Quốc Tế.
Phương Trá»ng VÄ© Ä‘i thong thả đến má»™t tiệm bazar lá»›n, chà ng nhìn và o những chiếc tá»§ trưng bà y hà ng mà nhứt là những sản phẩm địa phương, trong mưá»i năm qua, tại Cao Hùng đã sáng chế nhiá»u món hà ng khá đẹp.
Chà ng suy nghÄ©, nà o là mua đồ trang sức cho em gái, nà o là mua áo dà i cho mẹ, nà o là mua áo lót để tặng cho ba và anh. Bá»—ng nhiên chà ng thấy trong má»™t tá»§ kiếng có đủ những váºt cần thiết cá»§a chà ng định mua, nhất là những chiếc cà vạt đủ mà u sắc rất hấp dẫn.
Cô bán hà ng tuổi trạc 23, 24 ăn diện không lòe loẹt nhưng quần áo cÅ©ng rất trang nhã thẳng nếp gương mặt cô vẫn để tá»± nhiên không trang Ä‘iểm son phấn. Hình vóc cô tuy không đẹp lắm, nhưng cÅ©ng cân đối dá»… coi. Nà ng mặc chiếc áo tay ngắn, để lá»™ hai cách tay trắng muốt, mặt mÅ©i cá»§a nà ng rất ngay ngắn, chÄ©nh chạc, tuy nà ng không thuá»™c và o hà ng tuyệt sắc giai nhân, nhưng Thượng Äế cÅ©ng khéo tạo cho gương mặt nà ng thoáng trong rất dá»… cảm mến.
Lúc đầu chà ng chỉ chăm chú nhìn và o tá»§ đựng hà ng, nhưng sau chà ng lại táºp trung nhãn quang và o thân hình ngưá»i đẹp.
Nà ng thấy chà ng nhìn mình chòng chá»c, khiến cho da mặt trắng bóc cá»§a nà ng, lần lần biến thà nh mà u á»ng hồng. Dầu váºy, nà ng cÅ©ng không lẩn tránh cái nhìn chá»§ ý cá»§a chà ng, bởi nà ng là má»™t nhân viên bán hà ng, đã từng được huấn luyện để quen vá»›i sá»± chiếu cố cá»§a khách hà ng. Huống chi, nà ng nhìn chà ng mặc quân phục, thì biết rằng, chà ng là má»™t thanh niên vừa tốt nghiệp trong trưá»ng Võ bị. Chà ng nhìn nà ng trân trối, nà ng định chừng, có lẽ mình giống bạn gái cá»§a chà ng. Bất cứ trưá»ng hợp nà o, nà ng là má»™t nữ tiếp viên, khi thấy khách thì phải lá»… độ chà o đón:
- Thưa ông muốn mua váºt chi?
- À! á»... Phương Trá»ng VÄ© như Ä‘ang trong giấc má»™ng vừa bị đánh thức, chà ng cảm nháºn như mình bị mất bình tÄ©nh đối vá»›i má»™t cô gái. Äôi má chà ng nóng bừng tá»± cảm thấy xấu hổ. Tuy đứng trước gian phòng có máy lạnh, mà mồ hôi trán cá»§a chà ng ướt đẫm. Chà ng muốn rá»i khá»i tá»§ hà ng, nhưng cô nữ tiếp viên đã đến bên cạnh chà o há»i niá»m nở, chà ng không tìm lá»i đáp lại, toan vá»™i vã bước Ä‘i. Lòng chà ng cảm thấy bồi hồi khó yên, ngoà i mặt thì muốn bước Ä‘i, nhưng đôi chân chà ng như đã châm rá»…. Chà ng bèn đưa tay chỉ chiếc cà vạt mà u sắc sặc sỡ. Nà ng nói tiếp:
- Thứ cà vạt nà y hợp thá»i trang Ä‘ang thịnh hà nh nhứt. Nà y ông xem, hai chiếc nà y rất hợp vá»›i sắc vóc cá»§a ông, bởi nó vừa đẹp vừa trang nhã, nếu ông thắt nó và o, chắc chắn nhiá»u cô nhìn và o phải say mê.
Nà ng vừa nói vừa thay chà ng mà lá»±a hai chiếc. Nà ng vừa quảng cáo hà ng, vừa liếc đôi mắt Ä‘en láy sang chà ng. Miệng nà ng nở nụ cưá»i vô cùng thân máºt.
Chà ng bị nụ cưá»i cá»§a nà ng chinh phục, khiến cho đôi chân như gắn liá»n tại chá»—. Chà ng đâu nghÄ© đến chuyện mua cà vạt, cÅ©ng như mà u sắc cá»§a nó thế nà o cÅ©ng mặc, chỉ cần nhìn mà u sắc nõn nà cá»§a đôi cánh tay nà ng.
Dầu chà ng không ý định mua cà vạt, nhưng nà ng đã lá»±a sẵn trao táºn tay, nên không thể chối từ. Khi chà ng tiếp nháºn hà ng cá»§a nà ng trao, tay chà ng chạm phải tay nà ng. Sá»± va chạm tuy thoáng qua, nhưng có luồng Ä‘iện chạy mạnh và o cảm quan cá»§a chà ng.
Trong lúc Phương Trá»ng VÄ© Ä‘ang ngẩn ngÆ¡, bá»—ng nhiên từ đâu xuất hiện má»™t cô gái khác, nà ng vừa đến vừa nở nụ cưá»i tươi như hoa:
- Ông chá»n hai chiếc cà vạt nà y tháºt đẹp.
Chà ng vừa tiếp hà ng của cô tiếp viên trước, vừa hướnng sang cô gái mới đến:
- Ờ!... Tôi chỉ mua hai chiếc nà y thôi.
Thì ra cô gái má»›i đến cÅ©ng là má»™t tiếp viên trong cá»a hà ng, nà ng còn trẻ, tuổi độ và o khoảng 18,19. Dung mạo cô ta cÅ©ng khá xinh đẹp, nhưng dưá»ng như cô ta thấy Phương Trá»ng VÄ© không mấy lưu ý đến mình, nên cô ta trá» môi hồng, nhè nhẹ rút lui.
Cô bán hà ng trở lại bà n viết biên hóa đơn xong, Ä‘oạn há»i Phương Trá»ng VÄ©:
- Ông còn cần dùng chi nữa không?
Chà ng cầm hóa đơn, không trả lá»i thẳng theo câu há»i cá»§a nà ng:
- Cô viết chữ đẹp quá!
Nà ng ngưng hẳn nụ cưá»i, khiêm nhượng:
- Äâu có đẹp, chữ em viết xấu lắm mà .
Phương Trá»ng VÄ© thấy nà ng có vẻ sợ sệt, bởi má»™t khách hà ng lạ mà cứ nhìn chòng chá»c và o tuồng chữ cá»§a mình. Chà ng nhìn thấy thái độ cá»§a cô như thế, liá»n mở lá»i đà ng hoà ng hÆ¡n:
- Ở đây có bán quần và đồ trang sức cho phụ nữ không váºy cô?
- Ông muốn mua quần áo và váºt liệu trang sức cho phụ nữ xin má»i bước sang tá»§ bên kia. Trong đó có áo sÆ¡ mi, áo thun lót và vá»› nữa.
- À, phải rồi, tôi muốn mua Ãt áo lót.
Cô bán hà ng nói xong, liá»n bước đến mở tá»§ lấy ra má»™t số áo sÆ¡ mi và áo lót đủ cỡ. Nà ng không ngá»›t quảng cáo những hiệu tốt, những hà ng chắc giá phải chăng. Phương Trá»ng VÄ© là chà ng trai được cha mẹ nuông chiá»u cho đến lá»›n, sống trong gia đình già u có, sang trá»ng nên chà ng thÃch mua sắm những váºt liệu đắt tiá»n.
- Xin ông cho biết, ông mặc cỡ nà o?
- Một thước năm tấc, một thước năm tấc rưỡi, một thước sáu tấc, mua mỗi thứ hai cái.
Nghe chà ng nói, cô bán hà ng lấy là m lạ, đứng nhìn ngây ngưá»i nhìn chà ng trân trối. Chà ng giảng giải:
- Tôi mặc má»™t thước năm tấc, kỳ dư mua tặng cho ngưá»i khác.
- Ờ... Cô bán hà ng gáºt đầu mỉm cưá»i.
Phương Trá»ng VÄ© không biết cô bán hà ng cưá»i việc chi, nhưng khi ngưá»i đẹp mỉm môi cưá»i thì chà ng thấy vui vui. Huống chi chà ng cảm thấy lòng mình bắt đầu yêu cô bán hà ng.
Nà ng lại ôm kè kè ra những chiếc há»™p đựng những đồ váºt chà ng đã muạ Nà ng hết lòng chiêu đãi má»™t khách hà ng sang cả. Chà ng độ chừng nà ng bán hà ng lương hướng chẳng bao nhiêu, có lẽ cÅ©ng nhá» và o phần trăm hoa hồng hằng tháng.
- Ông nên mua và i chiếc áo sÆ¡ mi HồngKông không? Cá»a hà ng chúng tôi chẳng những bán hà ng tốt lại rẻ. Nà y ông xem, loại áo nà y các nÆ¡i bán 120 đồng tại đây chúng tôi chỉ bán 100 đồng thôi.
Phương Trá»ng VÄ© xoay qua những chiếc áo và gáºt đầu tá» vẻ đồng ý. Chà ng lá»±a má»—i thứ hai cái chiếc áo lót. Bá»—ng nhiên chà ng thay đổi ý kiến:
- Chà , hôm nay lỡ mang tiá»n theo không đủ, mai tôi sẽ trở lại mua áo sÆ¡ mi.
Nà ng vừa biên hóa đơn vừa nói:
- Rất hoan nghinh ông, bất cứ lúc nà o đến chúng tôi sẵn sà ng tiếp rước.
Chà ng thầm nghÄ©: Nếu hôm nay mình mua đủ những váºt dụng cần thiết thì ngà y khác là m sao có dịp gặp được nà ng. Phương pháp hay nhất là má»—i ngà y đến mua má»™t chiếc áo lót hoặc má»™t chiếc cà vạt, hay má»™t đôi vá»›, thì chắc chắn má»—i ngà y có dịp nói chuyện cùng nà ng. Gặp mặt nhau nhiá»u lần, sá»± cảm tình lần lần sẽ nẩy nở. Tiếc là ngà y mốt mình phải trở vá» Äà i Bắc, ngà y mai chỉ còn cÆ¡ há»™i gặp gỡ má»™t lần thôi. Vá»› và áo sÆ¡ mi để mai mua, gặp nhau lần thứ hai chắc sẽ thân thiết hÆ¡n lần thứ nhứt. Äến chừng đó, mình sẽ há»i thăm tên há», không đến ná»—i quá đưá»ng đột như hôm nay.
Má»™t mặt suy nghÄ©, má»™t mặt lấy xấp ngân phiếu ra tÃnh tiá»n. Sáu cái áo lót 900 đồng, hai chiếc cà vạt 140 đồng. Chà ng trả 1000 đồng, trao tấm 100 cho nà ng thối lại 60 đồng.
Nà ng vừa đếm tiá»n thối lại, vừa liếc nhìn số bạc chà ng nằm trên tay mà mỉm cưá»i:
- Tiá»n nhiá»u váºy mà ông nói không có chá»›.
- À, tiá»n nà y tôi còn phải mua nhiá»u váºt dụng khác.
Tuy nói thế, nhưng chà ng cảm thấy mình tá»± nói dối. Tại sao mang nhiá»u tiá»n thế nà y, lại nói dối vá»›i phụ nữ là không mang theo?
Mặc cho chà ng giải thÃch, nà ng lo sắp xếp váºt liệu và o há»™p và biên hóa đơn cho chà ng. Xong đâu đấy, nà ng trao há»™p hà ng và hóa đơn cho chà ng:
- Cám Æ¡n, xin má»i ông lần sau chiếu cố đến hà ng chúng tôi.
- Cám ơn cô.
Chà ng đưa tay tiếp hà ng chạm phải tay nà ng, khiến cho đôi má nà ng đỠbừng và mất vẻ tá»± nhiên. Ngưá»i bán hà ng cám Æ¡n khách là thưá»ng sá»±, nhưng ngưá»i khách cám Æ¡n ngưá»i bán hà ng có phần vượt quá sá»± lá»… độ. Khiến cho hai cô nữ tiếp viên khác phải nhìn nhau mà phì cưá»i
Äứng trước phái nữ, Phương Trá»ng VÄ© chưa được dạn dÄ© cho lắm, huống chi, chà ng đã tháºt sá»± có cảm tình vá»›i cô bán hà ng nà , nên chà ng tá» vẻ hổ thẹn, láºp tức rá»i khá»i quầy hà ng.
Chiá»u hôm sau, Phương Trá»ng VÄ© đến tiệm há»›t tóc cạo gá»t sạch sẽ, láºp tức gá»i xe đến chợ Cao Hùng. Khi chà ng đến cá»a hà ng hôm qua không hiểu lý do nà o mà tim chà ng Ä‘áºp dữ dá»™i. Chà ng đứng giây lát, để lấy lại bình tÄ©nh,mạnh dạn Ä‘i thẳng đến tá»§ hà ng, chà ng hy vá»ng gặp lại cô bán hà ng hôm quạ Nhưng đứng tại quầy hà ng nà y hôm nay không phải là ngưá»i lý tưởng, mà lại là má»™t cô gái khác. Chà ng vô cùng thất vá»ng, đứng trân trối không biết phải là m sao?
Cô tiếp viên trẻ tuổi, mỉm cưá»i chà o Ä‘oán:
- Thưa ông cần mua món gì?
Phương Trá»ng VÄ© nhìn đông ngó tây giá»ng ú á»›:
- Ờ! Ờ... Thưa cô! Xin há»i...
- À, tôi nhớ lại rồi, ông là khách hà ng mua cà vạt hôm qua?
Phương Trá»ng VÄ© nhá»› lại, cô nà y là ngưá»i đã giúp chà ng hai chiếc cà vạt cho chà ng hôm quạ CÅ©ng là cô bán hà ng mà chà ng không há» lưu ý. Báºy quá! Hôm nay nếu muốn cần gì há»i thăm, chắc chắn sẽ bị cô ta trả há»n. Lòng chà ng tuy lo lắng, nhưng ngoà i miệng vẫn há»i:
- Thưa cô, cô buôn bán rất vui vẻ, lanh lẹ quá. À! còn một cô nữa sao bữa nay đâu vắng?
Cô bán hà ng lá»™ vẻ bạo dạn và nở nụ cưá»i đùa cợt:
- Hà hÃ... hÃ. Thưa ông, có lẽ ông mua hà ng hóa để cúng Pháºt sao mà phải lá»±a ngưá»i bán?
Phương Trá»ng VÄ© bị nà ng há»i vừa đột ngá»™t vừa khó chịu, chà ng gượng cưá»i phá»§ nháºn:
- Không! Không xin cô đừng hiểu lầm.
Nà ng nghiêm sắc mặt trả lá»i:
- Xin lá»—i, tôi nói chÆ¡i cho vui! Và thú tháºt cho ông rõ, cô bán hà ng hôm qua đã xin nghỉ.
Phương Trá»ng VÄ© cảm thấy buồn bá»±c. Chà ng đâu ngá» trước sá»± tình ai khéo sắp xếp lại xảy ra những sá»± kiện ngoà i sở liệu cá»§a chà ng. Cô bán hà ng lại mỉm cưá»i bà hiểm:
- Nếu váºy, ông muốn mua gì thì ngà y mai đến đây mà mua!
Phương Trá»ng VÄ© giả bá»™ không hiểu há»i:
- Tại sao váºy?
- Vì ngà y mai cô hà ng hôm qua mới trở lại là m việc
Chà ng ngẫm nghÄ©, thá»i gian cá»§a mình không mấy rá»—i rảnh, nếu chá» ngà y mai rá»§i nà ng xin phép nghỉ thêm nữa rồi phải là m sao đây? Äiá»u cần thiết là , muốn biết tên há» và địa chỉ ngưá»i đẹp, nhưng cô gái nà y đã có thà nh kiến vá»›i mình, cÅ©ng khó mà đạt được ý nguyện. Vì há» là đồng nghiệp vá»›i nhau, là m sao khá»i sanh lòng ganh tị. Chỉ còn có cách, chà ng phải gây cho nà ng vui vẻ để lợi dụng cÆ¡ há»™i mà há»i thăm tên há» và địa chỉ cá»§a cô kia. NghÄ© thế, chà ng liá»n nở nụ cưá»i thân máºt nói:
- Äồ có sẵn tại đây, muốn mua gì thì cô bán cÅ©ng được rồi, cần gì phải đợi ai? Xin cô cho tôi xem hai chiếc sÆ¡ mi Hồng Kông.
Nghe chà ng nói, đương nhiên nà ng rất hà i lòng. Do đó, nà ng lấy áo Hồng Kông ra cho chà ng xem.
Chà ng muốn gây thêm cảm tình vá»›i nà ng, bèn nhìn nà ng cưá»i hì hì:
- Nà o, cô chá»n giúp tôi má»™t chiếc được hôn?
- Giá nó hÆ¡i cao má»™t chút, nhưng chất liệu rất tốt và chắc. Loại nà y mặc rất hợp thá»i trang, mà u sắc trong cÅ©ng đẹp mắt. Những ngưá»i trẻ tuổi như ông, nhứt định mặc nó và o rất hợp.
- ÄÆ°á»£c rồi! Tôi mua má»™t chiếc.
Nà ng vừa biên hóa đơn, vừa há»i:
- Ông còn muốn mua gì nữa không?
- À... Chà ng lộ vẻ suy nghĩ.
Nà ng liếc chà ng và mỉm cưá»i như nói cho mình nghe!
- Hôm qua ông đã mua áo lót và cà vạt rồi, bữa nay không còn món gì nữa mua sao?
- Äể tôi nghÄ© lại xem...
Phương Trá»ng VÄ© xét thấy tư cách cá»§a những cô bán hà ng tại Cao Hùng nà y có phần lịch sá»± vui vẻ hÆ¡n những cô bán hà ng cá»§a Äà i Bắc. Vì các cô bán hà ng tại Äà i Bắc khi thấy khách và o chẳng những không vồn vã há»i thăm, còn có những cô phá»›t lá», mặt tình khách muốn mua gì thì cứ chá»n lấy, đừng nói chi đến việc nhắc khách hà ng mua từng món. NghÄ© đến đây, bá»—ng chà ng cưá»i lên, nói:
- À, phải rồi. Cho tôi một đôi vớ!
Nghe chà ng nói, nà ng láºp tức lấy ra má»™t số vá»› cho chà ng chá»n.
Äôi tay Phương Trá»ng VÄ© tuy chá»n lá»±a lia lịa những đôi vá»›, nhưng tháºt ra tâm trà chà ng gởi táºn đâu đâu, không há» nghÄ© đến đôi nà o đẹp. Miệng chà ng luôn lẩm nhẩm nhắc đến cô gái hôm qua, CÅ©ng lạ! Sá»± tình khéo trá»› trêu, xuôi khiến cho ngà y nay nà ng lại xin nghỉ. Mình và nà ng không có duyên, có lẽ do trá»i sắp đặt.
NghÄ© đến chữ duyên khiến cho chà ng cảm thấy khó chịu. Äôi tay tuy lá»±a vá»›, nhưng súc giác cá»§a chà ng không cảm nháºn mình sá» mó váºt chị Lá»±a giây lát, chà ng ngừng lại, đứng ngẩn ngÆ¡ như xuất thần.
Cô bán hà ng chá» chà ng lá»±a chá»n. Nhưng nà ng chá» rất lâu, bá»—ng nhiên thấy chà ng dừng tay lại, không chá»n được đôi nà o. Nà ng nghi ngá» há»i:
- Tất cả mà u sắc và kiểu trong số vớ nà y, ông không vừa ý đôi nà o sao?
Phương Trá»ng VÄ© như tỉnh cÆ¡n má»™ng, chà ng phì cưá»i, nói:
- Không, kiểu và mà u sắc loại vá»› nà y tất cả Ä‘á»u hợp ý tôi.
Nghe chà ng nói, nà ng tức cưá»i há»i:
- Nếu ông vừa ý tất cả đống vớ nà y, thì phải mua hết hay sao?
Cô bán hà ng nà y thiếu ý thức hơn cô hôm qua, hay chen và o việc riêng của khách hà ng:
- Mua tá»›i mưá»i hai đôi? Mua là m gì nhiá»u quá váºy?
- Mua để tặng cho bạn bè.
Tuy chà ng thấy cô bán hà ng nà y khá tò mò, nhưng Ä‘iá»u cần thiết là chà ng muốn gây cảm tình để nhá» nà ng cho biết tên há» và địa chỉ cá»§a ngưá»i lý tưởng ngà y hôm qua mà thôi.
Cô bán hà ng lại há»i tiếp:
- Những vớ nà y thước tấc không bằng nhau.
- À! Cô lá»±a cho tôi bốn đôi chÃn tấc rưỡi, còn tất cả Ä‘á»u má»™t thước.
Cô bán hà ng lại há»i tiếp:
- Ông chá»n mấy đôi mà u xanh Ä‘áºm?
- Chắc cô thÃch mà u xanh Ä‘áºm?
- Ờ! Mấy anh trai mang vớ mà u xanh trông rất trang nhã.
- Phải rồi! Äại khái là cô thÃch mà u quả năn?
- Tại sao ông biết?
- Chiếc áo cô đang mặc, không phải mà u quả năn lại là gì?
Nà ng chỉ cưá»i cưá»i chá»› không đáp, mưá»i ngón tay thon thon, móng sÆ¡n đỠnhư cánh hoa hồng gói lẹ là ng mưá»i hai đôi vá»› lại. Sau đó lấy táºp hóa đơn ra biên và o.
Trong lúc nà ng biên hóa đơn, chà ng thừa cÆ¡ há»™i há»i:
- Tại sao cô bán hà ng hôm qua lại xin nghỉ váºy cô:
Nà ng liếc nhìn chà ng mỉm cưá»i há»i:
- Có lẽ ông rất lưu ý đến cô ấy?
Nà ng há»i lại rất đột ngá»™t, khiến cho Phương Trá»ng VÄ© lúng túng, chà ng mất tá»± nhiên, trả lá»i lắp bắp, vừa như phá»§ nháºn, vừa như giải thÃch.
- Tôi... tôi chỉ... há»i cho biết váºy mà !
- Cô ấy trong mình không được khá»e, vì bịnh cÅ© cá»§a cô ta phát trở lại.
Nghe nói đến "bệnh cÅ©" chà ng láºt Ä‘áºt há»i:
- Cô ấy mang bịnh gì? Hôm qua vẫn khẻe mạnh như thưá»ng mà ?
- Thân thể cô ấy rất yếu Ä‘uối, nên thưá»ng hay cảm mạo, khi cảm mạo thì sanh chứng ho.
- Thân thể cô ấy rất ốm, không được Ä‘á»u đặn mạnh khá»e như cô...
Nà ng không đợi chà ng nói dứt, bèn cắt ngang câu nói mà há»i:
- Ông còn mua món gì nữa không?
- Äể tôi nhá»› lại xem...
Không phải chà ng cần thiết mua đồ, mà cần tìm hiểu thân thế cô bán hà ng ngà y hôm qua, nên chà ng cố ý kéo dà i thá»i gian. Chuẩn bị những câu há»i để há»i thăm nà ng cho được chà ng má»›i nghe.
Cô bán hà ng lẳng lặng chỠđợi, lòng nà ng không khá»i cưá»i thầm, nà ng nháºn xét thấy chà ng thanh niên trước mặt không phải mắc chứng thần kinh có lẽ anh ta mắc chứng tương tư, nên đầu óc anh ta hoang mang không chừng đổi.
Phương Trá»ng VÄ© thấy mình không thể lặng thinh mãi, liá»n nhá» giá»ng:
- Ờ! Phải rồi, cô lấy cho tôi hai chiếc cà vạt nữa.
Nà ng nhÃu mà y tá» vẻ lạ lùng há»i:
- Ngà y hôm qua ông đã mua hai chiếc rồi?
Chà ng nhìn nà ng rồi nói dối:
- Ờ... ! Hai chiếc hôm qua vừa đem vỠtới nhà , bị thằng bạn nó tước rồi.
Cô bán hà ng cưá»i cưá»i lá»™ vẻ bà máºt, chà ng tá» ra bình tÄ©nh hÆ¡n:
- Cô cưá»i chuyện gì váºy?
- Chúng tôi muốn tạ Æ n ông.
Chà ng tá» vẻ khó chịu, há»i:
- Tôi có gì mà mấy cô phải tạ Æ n?
- Tạ Æ n ông đã mua mở hà ng cho chúng tôi.
Nghe nà ng nói, chà ng cưá»i hì hì tiếp:
- Có thể tôi tạ Æ n ngược lại cô, bởi vì...
- Vì sao... ?
Chà ng cố ý chá»c cưá»i:
- Vì hôm nay mua thêm hai chiếc cà vạt, cũng nhỠcô lựa dùm, và giá rẻ.
Nà ng cắn chặt môi, giây lát cháºm rãi:
- Hà ng cá»§a chúng tôi tại đây nêu giá bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, không phải như nhiá»u nÆ¡i nêu giá cho có chừng, hay để giá đắt đánh lừa khách hà ng. HÆ¡n nữa, ngoà i số lương hà ng tháng ra, chúng tôi còn được thưởng tiá»n hoa hồng trong số tiá»n mình đã bán hà ng được.
- Lương tháng của cô là bao nhiêu?
- Từ tám trăm đến một ngà n đồng.
- Nếu trừ tiá»n lương ra, má»—i tháng tiá»n hoa hồng cá»§a má»—i cô bổ đồng chừng bao nhiêu?
- Câu há»i cá»§a ông xin cho phép tôi miá»…n trả lá»i.
- Xin cô đừng hiểu lầm tôi, tôi muốn há»i cho biết váºy mà .
- Tâm tánh cá»§a ông rất hiá»n là nh, có bao giá» tôi dám nghÄ© sai quấy?
- Cám Æ¡n cô khen tặng quá lá»i.
Nà ng rùn vai là m những động tác hà i hước:
- Có lẽ ông định chừng tôi là ngưá»i thá»§ quỹ cá»§a ông chá»§ thì phải?
Nghe nà ng há»i chà ng hồ nghi, vừa cưá»i vừa há»i:
- À!... Còn cái cô hôm qua là gì của ông chủ?
Cô bán hà ng chu má» cưá»i ra tiếng:
- Chúng tôi cùng là ngưá»i cá»§a ông chá»§ cả.
Phương Trá»ng VÄ© đứng ngẩn ngÆ¡ giây lát chà ng má»›i hiểu lá»i nói cá»§a cô gái cố ý trêu ghẹo... Chà ng không dám há»i thêm nữa, lá»™ vẻ đồng ý hai chiếc cà vạt cá»§a cô bán hà ng đã chá»n.
Cô bán hà ng còn thay chà ng lựa thêm một chiếc nữa:
- Còn chiếc nà y cũng đẹp đáo để, sao ông không vừa ý?
Chà ng nghĩ mua thêm một chiếc nữa cũng không sao, hai chiếc tặng cho anh, một chiếc cho ba cũng chẳng hỠgì:
- ÄÆ°á»£c rồi! Tôi mua thêm má»™t chiếc nữa là ba.
- Phải trừ hoa hồng cho ông không?
Phương Trá»ng VÄ© chẳng trả lá»i chỉ mỉm cưá»i nhìn cô gái. Nà ng như hổ thẹn đôi má á»ng hồng há»i:
- Có gì mà đáng cưá»i?
- Cô không há»i ngưá»i thân vá»›i ông chá»§ xem có đồng ý không?
Nà ng tá» vẻ chân tháºt:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên tôi đã nghÄ© đến việc đó.
Phương Trá»ng VÄ© muốn gợi chuyện để há»i thăm cô gái hôm qua, tháºt ra chà ng nà o có cần tÃnh hoa hồng, chà ng há»i:
- À! Cô gái thân cáºn vá»›i ông chá»§ há» chi váºy cô?
Phương Trá»ng VÄ© tưởng cô không nghe, bèn há»i tiếp:
- Tôi muốn biết cô xin nghỉ đó hỠchi?
Sắc mặt nà ng lá»™ vẻ thất vá»ng, trừng mắt nhìn chà ng:
- Sao hôm qua ông không há»i xem cô ấy há» gì?
Chà ng thấy mình quá quê mùa, há»i như thế là m sao nà ng khá»i tá»± ái ghen há»n. Chà ng liá»n há»i ngược lại:
- Ờ! Còn... còn cô hỠchi xin cho tôi biết với?
Nà ng tá» ra giáºn giá»—i, vừa cúi đầu biên hóa đơn vừa nói:
- Äến bây giỠông má»›i há»i, tôi khó mà cho ông biết.
Phương Trá»ng VÄ© thấy mình quá ngu ngốc, nếu khôn khéo má»™t chút thì đâu có xảy ra tình trạng dở khóc dở cưá»i nà y. Phải chi lúc trước chà ng há»i thăm quý tánh phương danh cá»§a nà ng, rồi sau lần lần phăng ra tìm tên há» và nÆ¡i ở cá»§a cô ta hôm qua thì rất tiện. Hiện giỠđã lá»™ vẻ quê dốt cho cô gái trước mặt biết, thì khó mà tìm ra tông tÃch cá»§a cô gái hôm quạ Chà ng thầm nghÄ© cà ng giáºn mình, nếu không có cô bán hà ng trước mặt thì chà ng sẽ tát và o má mình má»™t cái tát nên thân. Cô bán hà ng biên hóa đơn xong, mặt cô lạnh như tiá»n há»i:
- Xin ông cho biết, còn mua món chi không?
Chà ng cố ý kéo lại sá»± vui vẻ trước đây, bèn tạ Æ n:
- Cám ơn cô, không còn cần chi nữa.
Nà ng cưá»i vui vẻ, nhưng trong cái cưá»i bá»™c lá»™ nét châm biếm.
- Rất mong ông mỗi ngà y chiếu cố đến hà ng chúng tôi, để mỗi ngà y nghe được tiếng nói cám ơn của ông.
Phương Trá»ng VÄ© bèn rùn vai tá» ra không quan tâm đến chuyện đó nữa. Chà ng muốn cứu vãn cÅ©ng không thể là m sao cứu vãn được. Chà ng chỉ biết lấy tiá»n ra trả tiá»n hà ng theo hóa đơn.
Nà ng thối tiá»n lại cho chà ng, và lấy gói hà ng Ä‘em đến tá»§ để trước mặt chà ng. Phương Trá»ng VÄ© cÅ©ng không chịu rá»i gấp nÆ¡i đây, chà ng đứng ngẩn ngÆ¡ như xuất thần.
Nà ng tin rằng mình đã Ä‘oán trúng ý chà ng, mỉm cưá»i nhá» giá»ng:
- Xin thú tháºt cho ông rõ, cô tiếp viên ngà y hôm qua là hoa đã có chá»§, hay nói rõ hÆ¡n, cô ấy đã Ä‘Ãnh hôn rồi. Sở dÄ© tôi không cho ông biết tên há» và địa chỉ cá»§a nà ng là tôi tốt vá»›i ông, vì cho ông biết thì ông cÅ©ng không cách nà o gần nà ng được, chừng ấy ông mang chứng tương tư, ngà y đêm sầu khổ tá»™i nghiệp ông chá»›.
- Ã, ý... Äừng nói chÆ¡i cô! Tôi bao giá» có ý như cô tưởng... Äôi má chà ng đỠbừng, má»™t mặt phá»§ nháºn, má»™t mặt xách há»™p đồ vá»™i vã ra Ä‘i.
Tháºt không ngá» nà ng là hoa có chá»§, nà ng đã cùng chà ng trai khác Ä‘Ãnh hôn rồi? CÅ©ng có thể cô ấy tìm cách dối gạt ta để là m trò cưá»i, chỉ vì ghen ghét mà sanh ra. Nà ng cố ý trả thù không cho ta tư tưởng đến ngưá»i đồng sá»± cá»§a mình. Nếu cô gái nà y đúng như ý ta tưởng, quả nà ng cÅ©ng thuá»™c và o hạng gái khá độc ác.
Phương Trá»ng VÄ© mải nghiên cứu xem cô gái bán hà ng có tháºt Ä‘Ãnh hôn hay chưa, mà đêm ấy chà ng khó dá»— giấc cho yên. Trong đầu óc cá»§a chà ng mãi hiện lên hình ảnh cô gái có vóc ngưá»i ốm ốm cao cao, gương mặt trái xoan dá»… mến, tuy nà ng không phải là má»™t tuyệt sắc giai nhân, nhưng dáng vẻ ngưá»i rất sang cả duyên dáng. Chà ng chỉ ước muốn duy nhứt là nà ng chưa kết hôn, chưa phải là vợ cá»§a ngưá»i khác thì hy vá»ng cá»§a chà ng không đến đỗi tuyệt vá»ng.
Tiếc là sáng mai nà y chà ng phải vá» Äà i Bắc, thá»i gian quá gấp rút, không là m sao mà tìm ra tông tÃch cá»§a nà ng. Sau cùng, chà ng quyết định tạm thá»i trở vá» Äà i Bắc, báo cáo việc là m cá»§a mình trong mấy tháng qua, sau đó sẽ trở lại Cao Hùng mà tìm nà ng.
Tuy chà ng chá»§ ý như váºy, nhưng sáng nay hôm sau chà ng không đến trạm xe lá»a. Chà ng suy nghÄ© lại, trước khi vá» Äà i Bắc phải gặp mặt nà ng má»™t lần, nếu hôm nay nà ng là m việc thì mình tìm đến gặp nà ng, chá» chuyến xe chiá»u vá» Äà i Bắc cÅ©ng không muá»™n. Nếu nà ng chưa Ä‘Ãnh hôn, nhứt định sẽ cho mình biết tên há» và địa chỉ, chừng ấy sẽ lòi bá»™ mặt xảo trá cá»§a cô gái đồng sá»±.
Những tiệm buôn lá»›n ở Cao Hùng thưá»ng mở cá»a và o khoảng mưá»i giá». Vì mở sá»›m cÅ©ng không có khách hà ng. Do đó, Phương Trá»ng VÄ© xách chiếc xách tay ngồi uống nước trái vây trong quán giải khát trước hiệu buôn mà chá» mở cữa. Äợi hÆ¡n mưá»i giá», chà ng má»›i cháºm rãi Ä‘i và o gian hà ng. Nhưng chà ng không dám Ä‘i đến gần quá, sợ không gặp ngưá»i mình thÃch tại quầy hà ng, lại gặp cô gái trẻ tuổi hôm qua sẽ tìm cách cưá»i chà ng. NghÄ© thế, chà ng đứng xa xa khuất và o má»™t cây cá»™t mà nhìn trá»™m sang cá»a tiệm cá»§a nà ng.
Phương Trá»ng VÄ© thấy má»™t số khách đà n ông đứng trả giá mua hà ng. Ngưá»i tiếp khách là cô gái trẻ tìm cách trêu chá»c mình hôm quạ Quả nhiên cô tiếp viên chà ng say mê không có mặt. Tim chà ng cảm thấy Ä‘au nhói lên. Trong lòng chà ng cảm thấy xốn xang như muôn ngà n mÅ©i kim nhá»n xuyên và o.
Äã không thấy mặt ngưá»i lý tưởng thì còn đứng đây là m gì.
Phương Trá»ng VÄ© mang túi hà nh lý uể oải bước ra khá»i hiệu buôn. Lúc bấy giá» tâm thần chà ng cảm thấy nóng như lá»a đốt. HÆ¡n tám giá» thì chuyến xe lá»a tốc hà nh đã chạy rồi, phải tÃnh là m sao mà đi vỠđây? Bá»—ng nhiên chà ng lại nghÄ©, chỉ còn cách Ä‘i bằng phi cÆ¡ khởi hà nh từ Äà i Nam Ä‘i Äà i Bắc lúc tám giá», cấp tốc đến phi trưá»ng thì còn kịp, vì khoảng nà y phi cÆ¡ ghé lại Cao Hùng để rước khách Ä‘i Äà i Bắc. Quả nhiên chà ng dá»± Ä‘oán không lầm, chà ng bao xe đến phi trưá»ng thì chuyến bay chưa cất cánh.
Chà ng vá» tá»›i Äà i Bắc rất sá»›m, xe vừa ngừng lại trước nhà , chà ng thấy cá»a nhà chà ng mở rá»™ng có chiếc xe hÆ¡i kiểu du lịch Ä‘ang từ từ lui dần ra cá»a cái.
Bỗng nghe tiếng cô gái còn trẻ tuổi kêu lên:
- Anh Ba! Sao anh vá» nhà lẹ váºy?
- Phương Trá»ng VÄ© nhìn kỹ, thì ra cô lái xe là Phương Ngá»c Thanh em gái chà ng.
- Ờ, anh đi máy baỵ Em đi đâu đó?
Ngá»c Thanh mở cá»a xe bước nhanh xuống nói:
- Em định đến trạm xe lá»a để rước anh, sau đó cùng hợp nhau Ä‘i bịnh viện thăm anh hai.
Nghe nói bịnh viện, chà ng thất sắc há»i:
- Sao? Anh hai là m sao mà nằm bịnh viện?
Phương Ngá»c Thanh chưa nói rõ nguyên nhân lại than dà i:
- à chà ! Tháºt là rá»§i.
Chà ng rất nóng lòng há»i nhanh:
- Chuyện gì mà rủi? Nói anh nghe mau coi?
Phương Ngá»c Thanh nghẹn ngà o:
- Khoảng má»™t giá» khuya đêm qua, tại phòng cấp cứu cá»§a Y viện Äà i Äại có Ä‘iện thoại đến cho hay rằng: Anh hai bị tai nạn xe hÆ¡i rất nặng.
Tin tức đó tháºt là má»™t tin quá rá»§i ro, Phương Trá»ng VÄ© vừa nghe qua không khác nà o cảnh trá»i Ä‘ang êm lặng lại nổi lên cÆ¡n sấm chá»›p nổ vang và o đầu óc chà ng. Toà n thân chà ng run lên bần báºt, túi hà nh trang chà ng Ä‘ang cầm trong tay bá»—ng nhiên rá»›t xuống đất. Äồng thá»i chà ng cÅ©ng kêu lên thất thanh...