Xem bài viết đơn
  #122  
Old 26-02-2008, 04:25 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 233144
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 64: Cầm tặc Cầm Vương

Dịch giả: MTQ
Biên tập: X1999_vn


Lâm Phong nói, "Gần đây có rất nhiều quân lính và những người mạo hiểm đến Khố Khắc Sâm Đạt. Họ đều tỏ ra rất bí hiểm, hình như là đang tìm kiếm một vật gì đó rất quan trọng. Khố Khắc Sâm Đạt chỉ là một nơi rất nhỏ bé, trong chốc lát lại có nhiều quân lính và những người mạo hiểm đến như vậy, chắc chắn sẽ có chuyện gì xảy ra. Ngươi có nghe thấy tin tức gì không?"
Nữ pháp sư suy nghĩ một lúc rồi bỗng nhiên nói lớn, "A, ta nghĩ ra rồi, ta nghe bọn Thản Ba Nhĩ nói gần đây có rất nhiều quân lính đi tìm kiếm một tấm bản đồ quý đang được cất giấu. Ao Đặc Mạn nói hình như đang ở trong tay của một con rồng trắng trên núi Hi Cần Ba Tư, rất nhiều các đội quân đang tìm mọi cách giết con rồng đó đấy!"
Người phụ nữ trẻ có chút gì đó rất hứng khởi, chốc chốc lại nhìn trộm Lâm Phong một cái. Cô sớm đã biết được rằng con người có cái miệng nói ra những câu còn ngọt hơn mật đó đã biết được rằng vị lãnh đạo đại nhân này chính là một người chuyên giết rồng.
"Chính mình còn chưa từng nhìn thấy con rồng lớn trong truyền thuyết có hình dáng như thế nào, con rồng đã bị chết lại có đến hơn ba cái đầu. Nghe Ao Đặc Mạn nói con rồng trên núi Hi Cần Ba Tư chiếm giữ một số tài sản rất lớn, hơn nữa lại còn cất giấu một tấm bản đồ quý nữa. Vị lãnh chủ đại nhân này đã yêu rồng đến như thế, vậy thì đáng lẽ ra ông ta cũng không nên bỏ qua con rồng trắng này chứ?Đến lúc đó chính mình sẽ có thể đi cùng chàng trai kia đi xem con rồng trong truyền thuyết đó nó có hình dạng như thế nào, thật là rất mong đến lúc đó."
Nữ pháp sư trong lòng thầm nghĩ vậy.
"Rồng trắng ư?" Lâm Phong nghe thấy vậy lập tức cảm thấy vô cùng hứng thú. Chính chàng còn không nghĩ được rằng trên ngọn núi Hi Cần Ba Tư còn có một con rồng trắng nữa.
"Nghe Gia Đức Tây nói, hình như Long Hoàng không ưa gì mình!" Lâm Phong thầm nghĩ. Chiếc bản đồ quý được ẩn giấu đó rốt cuộc có hình dạng như thế nào mà khiến cho đám binh lính có cả gan giết rồng nữa, bỗng nhiên tính tò mò trong chàng lại nổi lên.
Buổi chiều, gió ngừng thổi, tuyết cũng ngừng rơi.
Mặt trời biến mất lâu ngày nay cũng đã mọc lên, trong thị trấn lại náo nhiệt hẳn lên. Số tuyết bị tích lại trên đường cũng đã được quét dọn sạch sẽ, các của hàng liên tiếp được bày ra bán như những ngọn măng non mọc lên sau trời mưa. Những ông chủ nhỏ của các cửa hàng ven đường cũng đang cao giọng rao hàng, cố gắng giới thiệu hàng của mình để khách hàng lại mua.
Lâm Phong dẫn đầu vài tên lính thân cận không ra làm sao cả lảo đảo bước trên đường, nhìn xung quanh với con mắt hứng khởi. Khố Khắc Sâm Đạt bây giờ đã náo nhiệt hơn rất nhiều so với lúc chàng mới đến. Không biết là chủ động hay là do dân số của thị trấn tăng lên nhanh chóng mà khiến cho thương nghiệp của thị trấn ngày càng phồn vinh thịnh vượng. Bất kể là quý tộc hay là dân thường, chỉ cần không cảm thấy buồn rầu vì tìm cách kiếm sống thì chắc chắn sẽ phải tiêu phí.
Khố Khắc Sâm Đạt có ba con đường chính, con đường ở giữa và con đường phía Tây là khu có trật tự trị an nghiêm khắc. Nếu như những du khách ham chơi vô lại dám trêu ghẹo con gái nhà lành ở trên hai con phố này vậy thì chúc mừng anh, anh chắc chắn sẽ bị chịu ba năm liền cải tạo rất khổ cực. Vậy mà, vừa nãy lại có hai tên không biết tốt xấu gì đã bị quân lính mạnh mẽ như hổ như sói lôi đi.
Con phố phía Đông là náo nhiệt nhất, ở đây không cấm đoán bất cứ điều gì cả. Đây chính là thiên đường của quân lính và những người mạo hiểm, chỗ náo nhiệt nhất chính là công hội của bọn quân lính. Bất luận là những tên binh lính có nhiều kinh nghiệm hay là những người mạo hiểm vừa mới hành tẩu giang hồ, khi không có việc gì thì đều tụ tập lại nơi này để nghe những tin tức làm người ta cảm thấy thú vị nhất.
Phòng lớn là nơi chuyên phục vụ bọn quân lính và những người mạo hiểm. Tất cả những người mạo hiểm và bọn binh lính đều muốn có vài hũ rượu ngon, vài đĩa rau nhỏ, rồi lớn tiếng bàn bạc về những vấn đề quan trọng. Thỉnh thoảng lại để ý đến những người đồng hành đi vào hoặc đi ra khỏi cửa, thỉnh thoảng lại thêm vào vài tiếng trêu ghẹo các cô hầu bàn rồi cười lên những âm thanh thô lỗ.
Trong tay Lâm Phong cầm một chiếc quạt cốt thép, cùng với các quân lính thân cận hùng hổ bước vào công hội của bọn binh lính. Đưa mắt nhìn xung quanh một lát, rồi vui vẻ bước vào ngồi xuống một chiếc bàn trống phía trong góc, chọn lấy vài bình nước hoa quả và rượu ngon. Những quân lính thân cận đứng một bên đang nói những chuyện gì không rõ nhưng chỉ nghe một lúc thôi Lâm Phong đã cảm thấy vô cùng hứng thú, một nhóm những người già cũng nhập vào đó. Vấn đề đang bàn bạc không ngoài những điểm cuốn hút ở phần eo rồi phần mông của các cô hầu bàn, thà để thời gian đi quan sát các bà vợ lớn nhỏ của mình còn hơn là ở đây nói những chuyện tục tằn thô lỗ như vậy.
Sau một hồi bàn luận các vấn đề đó, một người lính khoảng hơn ba mươi tuổi với dáng vẻ to lớn và trông cũng sáng sủa bước ra từ hậu đường. Hắn vừa đi vừa trách móc cái gì đó, đó chính là một người đàn ông tên Bác Lạp Đốn, là một người lính. Mắt Lâm Phong lập tức sáng lên, đợi cho người lính đó đi ra rồi mới ra hiệu bằng mắt cho vài tên lính thân cận của mình đi theo ra ngoài.
Lâm Phong đợi một hồi lâu rồi mới chậm rãi đứng lên khỏi bàn, đặt xuống đó một đồng tiền vàng, quay người rời khỏi công hội, tai vẫn còn nghe thấy tiếng bàn luận rất nhỏ của vài tên binh lính kia. Tên lính A nói, "Tôi thấy tên tiểu tử này mười thì có đến tám chín phần là con nhà quý tộc nào đó, chẳng qua là bên cạnh hắn còn có người bảo vệ nếu không chúng ta chả kiếm được cái gì đó trên người hắn à?"
Tài sản của ZORO_NDK

Chữ ký của ZORO_NDK
Võ Lâm Chí Tôn - Duy Ngã Tuyết Thiên Hồ:00 (85):
Tếu Ngạo Thiên Hạ - Thùy Dữ Tranh Phong:00 (14):
Thập Bộ Sát Nhất Nhân - Thiên Lý Bất Lưu Hành
:33:
Thần Thú tọa kỵ:Hỏa Phượng Hoàng

Lúc bé , nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học...
Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ... ngủ
Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại...
Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 2 thôi đã quý lắm rồi...
Lúc bé,cho 10 ngàn là dư,giờ cho 10 triệu cũng ko đủ!


Last edited by ZORO_NDK; 20-04-2008 at 11:24 PM.