Xem bài viết đơn
  #22  
Old 27-11-2008, 07:56 AM
Icefox's Avatar
Icefox Icefox is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 64
Thời gian online: 495
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Cũng không nên trách bản dịch của T.T.V quá. Điều may mắn của 4vn là Mata muội đã dùng bản in (tức là đã qua biên tập sửa chữa) để dịch. So với bản trên Internet (Có thể xem như bản viết nháp) thì kết cấu truyện bản in hợp lý hơn nhiều.
Điều đáng nói ở đây không phải là chất lượng bản dịch cuả T.T.V, mà là lòng 'trung thành' của T.T.V đối với bản dịch đó. "Trung thành' 1 cách mù quáng. Vì thế nên bảo vệ tuyệt đối cho bản dịch của mình luôn cho dù cái bản dịch đó nó sai tè le ra đi nữa.
Việc đi thuyền đến Thuỵ Sỹ chỉ là 1 thôi, còn 1 cái nữa là dân Anh nhập cư lậu sang Thuỵ Sỹ cũng rất bất hợp lý.
Bản của Mata muội thì cho chú 11 đi thuyền nhỏ ra biển, xong leo thuyền lớn của dân Bắc Phi nhập lậu vào xứ Basque. Điều này khá hợp lý vì bản thân xứ Basque vốn là vùng đất dữ. Còn bản bên kia thì cho nhập lậu thẳng từ Anh qua Thuỵ Sỹ luôn. Bộ nước Anh nghèo lắm àh, mà dân phải vượt biên qua nước khác tìm việc làm.
Vậy mới nói chú Thần Nam với Thần gia dùng thần công gia truyền nghịch chuyển công pháp thì mạnh lên, còn Đỗ gia mà dùng là lên gò. Dùng bản chính thức bao giờ cũng hay hơn hẳn là thế.

Mà thôi, bên T.T.V thì giờ chỉ còn mỗi bộ LHBG là coi được (mỗi tội sai chính tả nhiều quá), CPGD thì càng ngày càng sa vào Sắc Hiệp với tự sướng, CTVL thì đọc bản VP với bản dịch cũng chẳng chênh nhau là mấy (hic), mà bộ này nội dung lên xuống thất thường. Giờ chắc định dùng chú 11 để kéo khách lại, nhưng có lẽ công phú của chú 11 nhái này không đủ. Coi chừng mất thêm thì khổ.

Đây thêm 1 khác nhau nữa giữa 2 bản dịch

Bản của T.T.V. Hic đi lạc đà trên sa mạc Mỹ. Sao mà nhớ Gobi với Sahara quá.
Trích:
Trải qua một ngày đi bộ nhiều, thể lực của Âu Dương Nguyệt Nhi lúc này đã tới cực hạn, may mắn lúc này hai người lại gặp được một đội thương nhân cưỡi lạc đà đi ngang qua.

Thương nhân giữa sa mạc cũng rất mến khách, đều không hỏi tại sao hai người lại chật vật như vậy, còn lấy nước và thức ăn cùng hai bộ quần áo đưa cho bọn họ. cũng là dáng người Âu dương nguyệt thanh cao, tướng mạo thanh thuần, càng thêm đáng yêu, bọn người thương nhân cũng đều cho răng hai người là tình nhân đến sa mạc du ngoạn, có thể trên đường xảy ra chuyện gì nên mới chật vật như vậy, điều duy nhất khiến bọn họ từ đầu tới cuối khó chịu là Mười Một rất lãnh đạm, rất ít khi nói chuyện với bọn họ, thậm chí ngay cả một lời cám ơn cũng chưa từng nói qua, cũng may Âu Dương Nguyệt Nhi có lời giải thích nên bọn họ mới không để ý tới biểu hiện như vậy của Mười Một.

Hai người cùng đi theo đoàn thương lữ được hai ngày đường, cách Lạp Duy Tư (Lasvegas) chỉ còn có hơn mười kilomet sau đó mới phân ra. Mười Một và Âu Dương Nguyệt Nhi đi bộ một đoạn đường thì tới phạm vi của Lạp Duy Tư, tìm kiếm một phòng nghỉ rồi dùng tiền của đám thương nhân đằng kia đưa cho gọi một cuộc điện thoại cho Diệp Tử Mai, khoảng hơn mười phút sau một đoàn xe hộ tống vội vã chạy đến.
Còn đây là bản của Mata muội
Trích:
Phía chân trời hiện ra hai chấm đen, dần dần biến thành hai chiếc xe bán tải nối đuôi nhau phóng nhanh về hướng Bắc.

Nơi họ đang đứng lại ở ngoài tầm nhìn của những người trên xe. Mười Một đưa mắt ước lượng, đoạn cúi xuống xốc Nguyệt Nhi lên vai, chạy chéo góc đón đầu hai cỗ xe nọ.

Không nói ra nhưng cả hắn và Nguyệt Nhi đều biết, đây là cơ hội duy nhất của hai người...

Mười Một chạy hết tốc lực lên một gò cát nhỏ. Hắn đặt Nguyệt Nhi xuống đất, cởi áo quay tròn trên tay, đồng thời cao giọng hét to: “Giúp chúng tôi! Giúp chúng tôi...!”

Chữ “giúp” cứ tắc nghẹn trong cổ họng Mười Một, động tác vẫy chiếc khăn cũng gượng gạo không kém. Đã bao giờ hắn phải yêu cầu người khác tương trợ đâu nhỉ? Nếu như chỉ có một mình thì hoặc hắn sẽ cố chịu đựng, âm thầm đi bộ về thành phố, hoặc hắn sẽ chạy đón đầu chiếc xe, một nhát kết liễu người lái là xong... Chỉ có cô nàng rắc rối này khiến hắn phải thay đổi bao nhiêu thói quen hành xử, tuy nhiên Mười Một dần dần không còn thấy quá khó chịu như lúc đầu nữa.

Quả thật chỉ trừ máy móc, đã là con người thì ai cũng có thể thay đổi!

Những người trên xe đã nhận ra tín hiệu cầu cứu, cả hai cỗ xe cùng phanh rất gấp, nhưng không hiểu sao lại không chạy về phía hai người mà chỉ đứng yên tại chỗ.
1 đàng đi lạc đà về Las Vegas. 1 đàng ngồi xe tải về. Hic.
Tài sản của Icefox

Chữ ký của Icefox
[CENTER][B][SIZE="3"]Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu
Thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu[/SIZE][/B][/CENTER]

[RIGHT][B][COLOR="DarkRed"][SIZE="3"][URL="s1.bitefight.vn/c.php?uid=29146"]http://s1.bitefight.vn/c.php?uid=29146[/URL][/SIZE][/COLOR][/B][/RIGHT]