Quyển một - Vạn niên chi hận
Chương 2 - Vô Hối cổ thành
(phần 4)
Rời Vạn Phương đệ nhất lầu một quãng dài mà Lâm Tiêu Vân thỉnh thoảng vẫn gập người hay tỳ vào những gốc đại liễu quanh Thiên Minh hồ, cố chặn những tràng cười dồn dập. Hoàng Phủ Trường và Hoàng Phong cũng hết bị thu hút bởi cảnh vật hoa lệ xung quanh, đang tranh nhau hồi lại những ấn tượng khó phai về Diễm Diễm mỹ nương, từ chất giọng thừa sức tranh phong với chất giọng rùng rợn của Bạch Vũ gia gia, đến đóa Tử Sắc Ngọc bành ki đại tướng chệm chệ chè bè trên trên mớ tóc rối bù quấn cẩu thả, rồi bộ móng như móng chim tím sẫm e rằng Phương Nhược Lan phu nhân hay Hoàng thị mà trông thấy ắt phải rùng mình, rồi cả kiểu di động như một khối đen chùn chụt lướt trên mặt phẳng. Ôi Diễm Diễm mỹ nương còn biết làm duyên cơ đấy, ha ha ha. Đáng cười nhất là cảnh Bạch Vũ gia gia bị vật ngửa ra săm soi, ha ha. Lâm Tiêu Vân khi đó đang le lưỡi nghĩ mình sẽ ra sao nếu nốt ruồi bự chảng từ cánh mũi trái của mỹ nương chuyển sang mình, liền đỏ bừng mặt lên gắt:
- Thôi đi hai tiểu quỉ, không được nói lén lão gia gia, hức hức ...
Lâm Tiêu Vân có chặn lại tràng cười, lão gia hỏa đó vừa thoát khỏi tay Diễm Diễm mỹ nương đã bay đi ngay lập tức, được một quãng xa bắt đầu chẩu mỏ kêu réo tổ tông các đời của Diễm Diễm mỹ nương ra thăm hỏi tận tình. Khốn thay, lão quái bà một chỉ điểm tới, lão gia hỏa liền bị một luồng hồ quang như thiểm điệm đánh trúng, toàn thân lập tức đen thui, lảo đảo rơi thẳng xuống va vào mái che nghiêng nghiêng của tiệm nữ trang Tinh Quang, bạch một tiếng nằm đã thấy nằm chổng cẳng bên vệ đường Cổ Thanh, gượng mãi mới bay đi được, chắc chuyển từ công khai sang âm thầm nguyền rủa Diễm Diễm mỹ nương. Lão quái bà khọt khẹt cười tạo vẻ duyên dáng vô tội, còn Thanh Thanh nhi tử của mụ lại ngúng nguẩy chê bai ra, cái đuôi trắng xòe ra, vẻ không bằng lòng một trượng phu như vậy. Riêng Tử Sắc thiềm thừ lạ thay lại he hé đôi mắt thường xuyên nhắm tịt nhìn Thanh Thanh anh vũ kiểu như chê bôi, ý chừng như nhắc nhở thực lực của Bạch Vũ gia gia không hề tầm thường, lãnh một đòn giáo huấn của Diễm Diễm mỹ nương mà chỉ choáng váng đôi chút rồi vẫn đủ lực bay đi.
Lão cóc tía sần sùi loang lổ và lười biếng đó chỉ mở mắt thêm một lần nữa lúc lão quái bà dường như thoáng kinh ngạc thấy Tiêu Vân chứng minh thân phận bằng cách hiển lộ một phần công phu Vô Cực bàng bạc. Nếu không có sự kinh ngạc thoáng chốc đó thì còn lâu Bạch Vũ gia gia mới thoát nổi. Không rõ khi Diễm Diễm mỹ nương lên đỉnh Thương Long thương lượng hôn sự của tiểu Thanh Thanh thì sẽ có thêm những sự vụ gì, liệu Hoàng Phủ phu phụ sẽ ứng xử ra sao ? Chẳng lẽ ép duyên Bạch Vũ gia gia ? Hơn nữa, thân phận thực sự của Diễm Diễm mỹ nương thế nào mà ngang nhiên đề xuất một việc như vậy với nhân vật cỡ Hoàng Phủ phu phụ ? Lại còn muốn trèo lên đầu lên cổ cặp nhân vật lừng lẫy khắp Thượng Nguyên thần châu nữa chớ, dù sao phu phụ Hoàng Phủ còn tôn kính kêu hai tiếng lão gia với Bạch Vũ dị cầm, còn lão quái bà kêu Thanh Thanh là nhi nữ thôi kìa!
Lâm Tiêu Vân tỷ muội ba người dù ôm trăm mối băn khoăn nhưng vẫn cười hinh híc đi tới phía tây nam Vô Hối thành, mặt giáp với Hắc Ám Ma Lâm, nhằm lựa chọn một số đồ hữu dụng, nhất là gia vị và đồ khô. Tất nhiên Lâm Tiêu Vân cùng Hoàng Phủ Trường cũng muốn tới gần Hắc Ám ma lâm một chút nơi Hoàng Phủ lão gia cùng ngũ đại đệ tử đang rèn luyện. Dân cư nơi đây, cũng như phía đông nam giáp Tuyệt Vọng tử lâm, thưa vắng hơn hẳn, nhưng dòng người vẫn cuồn cuộn như thác lũ trên đường Cổ Thanh vòng quanh Thiên Minh hồ lăn tăn sóng.
*
**
- Vân tỷ, tỷ đoán phụ thân đệ cùng các huynh tỷ đang ở phía nào ?
Hoàng Phủ Trường nhìn về phía một trong tứ đại cấm kị sâm lâm hung danh vang dội khắp tam đại đế quốc. Tiêu Vân nhè nhẹ lắc đầu, nàng cùng Hoàng Phong cũng đang ngẩn người trước vẻ hùng vĩ của Hắc Ám ma lâm. Ba tỷ muội đã bước hẳn ra khỏi cổng thành. Trời mới ngả mà hàng loạt liệp thủ đã vội vàng phi nhanh thoát khỏi rừng sâu, họ nghiễm nhiên được coi là những kẻ to gan lớn mật hoặc là liều mạng dù mới chỉ tiến nhận phía rìa Hắc Ám mà thôi. Nắng cuối chiều rọi vẫn còn rực rỡ nhưng các thân cổ thụ chen chúc nhau đã bắt đầu hiện ra những khí tức âm trầm bí ẩn, thảm thực vật phía dưới bắt đầu u tối hơn.
- Đệ ước sau này được cùng các huynh tỷ thâm nhập Hắc Ám ma lâm!
- Nhất định rồi!
Cả Lâm Tiêu Vân và Hoàng Phủ Trường thoáng cười cười nhìn về Hoàng Phong vừa kích động thốt lên:
- Gia mẫu có nói đệ cũng lợi hại lắm à nha!
- Ôi, đâu có! Đệ chỉ ước thôi mà!
- Hi hi hi, ta có nói gì đâu nè ? Ta có mỗi một tiểu đệ đệ nên cũng muốn đệ mạnh mà, lớn lên chúng ta là lưỡng đại anh hùng à nha, hi hi hi!
- Đệ ...
Hoàng Phủ Trường cười tinh quái nhìn Hoàng Phong đang lúng túng bẻ bẻ tay bộ dáng gượng gạo. Lâm Tiêu Vân cũng nhìn Hoàng Phong với vẻ khang khác, nhưng không hùa vào bắt nạt cậu bé nữa, xoa đầu hai tên tiểu quỉ rồi cả nhóm quay vào Vô Hối thành tìm kiếm những vật dụng đã được phu nhân Phương Nhược Lan dặn dò.
Đeo một túi căng phồng, tiểu đồ đệ của Hoàng Phủ biệt viện Lâm Tiểu Vân vẫn đang say mê săm soi chọn lựa vải vóc, mặc kệ hai tiểu quỉ lơ láo nhìn tiêu, tranh, sáo, ... của hàng nhạc khí bên cạnh. Ba tỷ muội chợt nghe một giọng the thé quen thuộc dù khò khè khọt khẹt vẫn hết sức buốt óc:
- A, ba nhai nhi kia, tới đây, tới đây !!!
Diễm Diễm mỹ nương lọt thỏm trong dòng người, đang nép vào một tiệm quà vặt ô mai xí muội cùng kẹo hồ lô. Long đầu trượng khua khoắng, Bạch vũ Thanh Thanh chao đảo chấp chới, hai cánh vỗ phành phạch quang quác ầm lên, cái lồng chứa Tử Sắc thiềm thừ bên tay trái cũng vung vẩy loạn xạ, lão cóc tía lại điềm nhiên dính chặt lấy lồng không bị trôi bên này giạt bên kia. Dân thành Vô Hối vốn không quen quản chuyện thiên hạ và chuyện lạ thì đầy rẫy ở nơi này, cũng đã thấy vài kẻ bụm miệng nhìn nhau, kể ra mỹ miều ngang ngửa với lão quái bà cũng ... hiếm có lắm thay. Nhưng tất cả liền chỉnh dung đi vội như thể chưa có chuyện gì khi chứng kiến Diễm Diễm mỹ nương bỗng quay lại nhảy dựng lên, bốp một phát, một tên tráng hán quấn ngang một tấm da lão hổ lăn quay ra, mặt sưng vù, đỏ rực lằn năm ngón tay, phía màng tai còn rướm máu, chắc do bộ móng của lão quái bà. Gã lực lưỡng đó dường như tối tăm mặt mũi, thổ ra một đống nước bọt chen lẫn máu cùng mấy chiếc răng, bệt đấy, không tài nào dậy nổi. Diễm Diễm mỹ nương phì ra một hạt ô mai ngay đại môn Thúy Trúc trà lâu, lờ không thấy vẻ mặt nhăn dúm khó chịu của tiểu cô nương mặc áo thiên thanh đứng đón khách ngay cửa. Đá xiên bàn xem tướng của một bạch phát lão đầu đang loay hoay cắm lại tấm biển Vạn Sự Thông, đoạn mụ quái bà cười hăng hắc, quay quả bước tới chỗ tỷ muội Lâm Tiêu Vân khọt khẹt nói:
- Hê hê, tên ngu ngốc đó định xơi tái Tử Ngọc thoa của ta! Diễm Diễm ta lâu lắm không quay lại Vô Hối nên cũng đã bị lãng quên, hụ hụ hụ ... ụ ụ ụ!
- Ơ, thế ngày trước mỹ nương nổi tiếng lắm ạ ? - Hoàng Phong ngây thơ hỏi
- À ... ờ ... thôi quên đi - Diễm Diễm mỹ nương tảng lờ câu hỏi ngây thơ đó, chìa ra một gói ô mai vàng óng, lác đác những lát ớt mỏng choi chói cho Lâm Tiêu Vân - Hê, ta quên mất không đòi Thương Long lệnh, hê hê, dù Trấn Ma trận của các ngươi không làm gì được ta nhưng có còn hơn không, hê hê, tránh phiền não, tăng tươi trẻ, hê hê hê ...
"Hả ?" "Tươi trẻ"
Hai tiểu quỉ tức thì sặc lên, dù Hoàng Phủ Trường cau có vùng vằng thấy rõ khi Trấn Ma trận lừng danh của Hoàng Phủ biệt viện lại bị bình phẩm khơi khơi như thế, nhưng cậu chàng đã bị Lâm Tiêu Vân ngăn lại, nàng cũng đang tự véo vào mạng sườn đau nhói để kềm lại tiếng cười:
- Mỹ ... mỹ nương đi nhanh quá, tiểu nữ cũng không kịp gửi mỹ nương.
- Ờ, ngoan lắm ...
Lão quái bà chưa kịp nhận tấm Thương Long lệnh màu đen bóng khắc sâu ba chữ Thương Long lệnh, chợt cau mày, quay ngoắt ra phía dòng người lô nhô khi Tử Sắc thiềm thừ phì một tiếng lớn, cặp mắt mòng mọng mở lớn, mất hẳn vẻ lờ đờ lười nhắc thường thấy! Thanh Thanh bạch vũ cũng bỏ đi vẻ kênh kiệu, nghiêng đầu nhìn lom lom vào dòng người. Diễm Diễm mỹ nương vội mở lồng, Tử Sắc thiềm thừ lập tức nhảy vọt vào đám đông, Bạch vũ Thanh Thanh liền bay lên đuổi theo, quang quác rầm rĩ hòa với chất giọng the thé của chủ nhân át đi sự ồn ào của cả một đoạn đường Cổ Thanh:
- Tránh mau, tránh mau, tất cả tránh mau, ...
Dòng người tức thì tách ra nhường lối cho mụ, dù nhiều kẻ cũng khó chịu chau mày. Ba tỷ muội nhìn nhau rồi co cẳng chạy theo sát thân hình lùn xoẳn đang lướt như bay trên những phiến đá phẳng lỳ của đường Cổ Thanh. Diễm Diễm mỹ nương thở hổn hển dừng lại nhìn lom lom vào một mỹ phụ vận cung trang lam sắc. Phụ nhân này dù chưa thể là thiên tiên hạ phàm nhưng dung nhan cũng đủ xiêu lòng người, dáng mềm mại thướt tha, sống mũi dọc dừa thanh tú hòa và đôi môi hoa đào mọng đỏ nổi bật trên làn da trắng như sứ. Có điều đôi mắt ẩn dưới làn mi cong vút lại hơi tà dị và khốc lãnh, trợn lên đối nhãn với lão quái bà:
- Xin hỏi có chuyện gì vậy ?
- Chuyện gì hả ?
Diễm Diễm mỹ nương nhìn Tử Sắc thiềm thừ đang phì phò trừng trừng phía dưới, quay lên, cất giọng băng lãnh khô khan, quát:
- Yêu nghiệt sao còn chưa hiện nguyên hình!
Mụ huơ Long đầu trượng, không khách khí, phang thẳng vào mỹ phụ áo lục. Lam y mỹ phụ nhanh như cắt tránh khỏi, mất hẳn vẻ tha thướt yểu điệu, cặp mắt như lồi ra nhìn Tử Sắc thiềm thừ, rít lên đanh ác:
- Tất cả là tại con cóc ghẻ này!
Đám đông còn đang kinh ngạc, tản ra, vài kẻ như hùng hổ muốn đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân bỗng sựng lại khi thấy mỹ diện phụ nhân kia chợt biến đổi. Đôi môi hoa đào bỗng bạnh ra rồi chìa ra cặp ranh nanh nhọn hoắt ri rỉ dịch thể lợt lạt, đồng tử đen láy căng ra dựng ngược lên, hóa thành màu xám chết chóc, cần cổ trắng nõn nổi những vẩy xanh sẫm cứa tung dần y phục, ... Lâm Tiêu Vân vội kéo hai tiểu quỉ đang kinh ngạc lùi lại phía đám đông đang nhác nháo hô hoán:
- Yêu quái! yêu quái nhập thành rồi...!
Lão đầu coi tướng số, tóc trắng xõa dài bên cạnh Thúy Trúc trà lâu vọt tới, chênh chếch một chút là một lão bản tóc đen nhánh, dáng thanh nhã chủ tiệm nhạc khí Diệu Âm đường cùng một lão khất tăng trọc lóc từ đâu cũng đang rẽ đám người hoảng loạn ào tới vây Diễm Diễm mỹ nương, Tử Sắc thiềm thừ, Thanh Thanh bạch vũ và yêu thú kia lại. Lục y mỹ phụ giờ đã hiện nguyên hình một Lam xà dài trăm trượng, thân hình cuộn lại sừng sừng như đồi nhỏ, vươn cao chiếc đầu lớn, há miệng đỏ lòm tưởng như nuốt chửng được một đại ngưu hung hãn, phả ra một luồng khí vụ nhàn nhạt. Diễm Diễm mỹ nương hừ một tiếng, hữu thủ phất mạnh, hỏa quang lóe sáng, đốt tan phần lớn luồng khí độc mịt mờ. Phần sương vụ còn lại dường như va vào một bức tường vô hình được tạo bởi ba lão quái nhân, cuộn trở lại trong trung tâm tam giác liền bị Thanh Thanh hút sạch vẻ khoan khoái.
- Vạn niên độc giác lam xà, được lắm!
Diễm Diễm mỹ nương nhìn chiếc sừng xanh thẫm, lẩm nhẩm, rồi liếc sang ba lão quái hơi gắt giọng:
- Mấy lão trông chừng kiểu gì thế hả, nếu hôm nay không có Tử nhi yêu dấu của ta ở đây thì thế nào hả ?
- Mụ đừng lớn lối, mụ tưởng mụ phác giác ra chắc ?! Mụ không nhờ Tử nhi của mụ vốn là đại địch của dòng quái xà thì làm sao đoán ra hả hả hả ?
- A di đà Phật, thiện tai thiện tai!
Lão khất tăng rì rầm niệm phật hiệu cản lại Bạch phát lão nhân xem tướng số đang đỏ mặt gân cổ truy vấn Diễm Diễm mỹ nương. Thanh nhã lão nhân chủ hiệu nhạc khí trầm trầm tiếp lời
- Vạn niên xà vương đủ sức hóa nhân hình vốn không dễ phác giác! Yêu nghiệt này lại có chút lạ lùng, không bị mấy lão quái vật bên rìa Hắc Ám chặn lại! Hiển nhiên có chút quái dị à!
Diễm Diễm mỹ nương hừ nhạt, lướt nhanh sang mé trái tránh một cú quất đuôi của Vạn niên lam xà, khua gậy xoay người đổi hướng tránh tiếp cái miệng đỏ lòm như chậu máu, cật lực phang một gậy trúng lớp vẩy xanh thẫm, nhoáng lên những tia lửa. Lam xà không hề hấn gì, phun phì phì lớp đá dính trong miệng, đường Cổ Thanh nổi tiếng với lớp đá rắn chắc hàng nghìn năm đã có một hố sâu hàng thước, mặt đường nứt nẻ, ngang dọc những vết rạn. Vạn niên độc giác xà chuyển động thân mình như trái núi nhỏ, oằn oại tìm cách đớp trọn Diễm Diễm mỹ nương hoặc phun độc vụ mờ mịt. Lão quái bà biến thành một chấm đen như thiểm điện dọc ngang lên xuống, Long đầu trượng tỏa hồng quang đỏ sẫm nhá lên những luồng nhiệt hỏa xanh trắng dường như khiến quái xà e ngại lắc lư tránh né, trên thân đã loáng thoáng khét, vẩy xà bị đốt nung đen giòn túng tóe bay ra tứ phía. Ba tỷ muội Tiêu Vân bên ngoài chứng kiến chỉ thấy cát bay đá chạy cùng thân hình cuồn cuộn của vạn niên xà quằn quại, còn lão quái bà đã biến thành những lằn đen mờ ảo xẹt qua xẹt lại, Thanh Thanh quang quác trợ trận không hề sợ hãi, bay ngay trên đỉnh Tử Sắc thiềm thừ. Không khí trong vòng tam giác có lẽ bị đốt nóng cực độ cuồn cuộn thay đổi thành những luồng gần như hữu hình. Nhưng tất cả chỉ diễn ra trong khu tam giác giới hạn bởi ba lão quái nhân, khiến mấy kẻ bạo gan từ xa đang xúm lại chỉ trỏ.
Bỗng Vạn niên độc giác xà dừng lại, đôi mắt hóa thành trắng đục, ngửa cái mồm thẳng lên trời. Vẻ mặt Diễm Diễm mỹ nương nghiêm trọng hẳn, cũng từ từ bay lên, kết giới, tỏa ra khí sắc màu huyết dụ, Long trượng đỏ sẫm âm u, Thanh Thanh bạch vũ đẩy Tử Sắc thiềm thừ cùng chúi phía sau lão quái bà. Vạn niên độc giác xà từ từ hạ chiếc đầu khổng lồ, gồ lên những vảy lớn xanh sậm như đá tảng, rơm rớm máu, màng da phía trước từng ngấn bất động chứ không rung rinh theo từng nhịp hít thở như trước, toàn thân cuộn lại sừng sững cao hơn cả Thúy Trúc trà lâu bốn tầng cao vọi. Chiếc miệng đỏ lòm như máu há rộng, phun ra một làn mưa lợt lạt. Lão quái bà lạnh lùng đẩy thẳng song thủ ra trước, một luồng nhiệt trắng xóa từ lòng bàn tay và Long đầu trượng đồng thời đốt không khí thành từng đốm lửa xanh lè, xèo xèo tỏa rộng chống trả làn dịch thể âm độc.
Oành!
Chưa kịp định thần sau làn độc dịch, Diễm Diễm mỹ nương đã tức tốc lắc mình tránh một luồng bạo phong bị nén thành một trái cầu lớn đập tới. Lão quái bà bị quệt nhẹ, bả vai hơi sệ xuống. Bạch vũ Thanh Thanh tung mất một chùm lông vũ trên đỉnh đầu, cái đầu dường như tái đi, Tử Sắc thiềm thừ phía dưới bình yên vô sự. Lão tăng phía chính diện chịu đựng trái bạo phong đó hộc lên, thổ ra một ngụm tiên huyết thấm ướt tăng bào rách nát. Kết giới rung rinh, hai lão quái còn lại cũng chia sẻ không ít lực chấn động, cũng tái mặt, miệng rỉ máu. Vạn năm tu luyện đến mức huyễn hóa được nhân hình đâu có dễ dàng à ? Bình thường Độc giác Lam xà cũng là ác thú khiến hầu hết yêu thú tránh bước bởi sự âm độc của nó, không chỉ thực lực cường đại, độc vụ cùng độc dịch kinh khủng không kì hoa tiên thảo đừng hòng cứu chữa, lại nhiều thủ đoạn cùng thù dai. Luận về trí tuệ trong lớp kì thú đủ sức tu luyện, Độc giác xà vương cũng được xếp ở bậc rất cao. Đòn tấn công liên hoàn vừa rồi cũng là một thí dụ, nhưng có lẽ Diễm Diễm mỹ nương cũng quá ơ hờ, thiếu cảnh giác. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ những phiến đá dính độc dịch, mặt đá bị ăn mòn nhanh chóng, lỗ chỗ như tổ ong. Bỗng một âm thanh lói chói thét lên trong làn mù mịt đó:
- Tổ #"&@$, Tiên ^^$%*ư:!§! Con giun chết bầm thối thây, bẩn tưởi kia, bà #;?^ç$£*%@ ngươi ...
Diễm Diễm mỹ nương nhìn lại thấy bạch vũ Thanh Thanh bệt xuống đất, đuôi chõe ra như nan quạt, chùm lông duyên dáng tơi tả, vẻ như hoàn hồn, đau xót nhìn đám lông trắng quăn queo đang lăn lóc trong từng luồng hơi dồn dập của Vạn niên xà, và ... chửi té lên từng tràng dài riết róng cay độc như một mụ sồn sồn bị mất gà hay phát giác trượng phu tý tởn với một ả lầu xanh. Ba tỷ muội Lâm Tiêu Vân sửng sốt nhìn nhau!!! Hóa ra ...
Vạn niên xà dường như lạnh lùng nhìn trả tiểu Thanh Thanh, đoạn há miệng phát ra những luồng âm thanh u u, kết giới gợn lên như sóng. Diễm Diễm mỹ nương dộng dộng Long đầu trượng nhịp nhàng vẽ ra những vòng huyết quang khi nhanh khi chậm, hóa giải luồng ba động vô hình. Diễm Diễm mỹ nương rốt cục cũng nổi giận, mái tóc trắng dựng lên hợp với bộ huyền y căng phồng, cặp lông mày chổi sể đã hơi rối loại cau lại tao thành một đường kẻ sâu ngay giữa mi tâm. Long đầu trượng từ từ bay lên, chuyển sang màu huyền thiết âm lãnh, vờn vờn những làn hư ảnh lồng lộn như mãnh long đang cuốn lấy thân trượng. Vạn niên độc giác xà mắt trắng đục như thạch không xác định được cảm xúc, nhưng cái đầu lừng lững đã thôi phát ra những luồng âm thanh bạo liệt. Cái miệng đỏ lòm cùng cặp nanh độc nhễu nhão từ từ thoát ra một nội đơn to gấp nhiều lần một quả tú cầu, màu trắng bạch, ẩn ẩn phát xạ những tia sáng:
- Huyền hỏa vô thượng diệt ma tuyệt pháp! Không ngờ đụng phải người như mụ! Để xem hỏa tính tối độc pháp của mụ đến đâu!
Quái xà âm u thốt lên, cái miệng vẫn bất động điều khiển nội đơn, vùng thân trước dập dềnh chuyển động phát thoại.
- Khá lắm! Nhận ra công pháp của ta! Ngươi sẽ nhận được một giải thoát êm thắm nhẹ nhàng!
Diễm Diễm bà nương khô khốc cười lạnh, mái tóc trắng xóa vẫn tung bay nhưng lại ẩn hiện những khí tức huyền thẫm chờn vờn. Tử Sắc thiềm thừ và bạch vũ Thanh Thanh đã tranh thủ lẩn ra ngòai kết giới từ đời nào. Hình ảnh hắc long cuộn trào trên thân Long đầu trượng ngày càng nhanh, ngày càng rõ rồi từ từ chậm lại, hòa nhập với Long trượng. Huyền hỏa ngùn ngụt tỏa ra, lốp bốp những tiếng đá lót đường nổ tung, bụi tung mịn như đá vôi. Không khí bị đốt xanh lè, kết giới méo mó như muốn dúm lại, khiến tam lão mồ hôi đầy đầu, tóc tai bê bết, mặt tái bạc vì huyết hồng từ thể nội vẫn ri rỉ tuôn ra bên khóe miệng. Lâm Tiêu Vân đã chặn sau lão tăng là người bị chấn thương nặng nề nhất, tả thủ cách hờ sau lưng truyền nguyên khí màu bạc giúp lão đè xuống những ngụm lớn tiên huyết chỉ chực cuộn trào.
- Xú bà bà độc ác, ta liều mạng với mụ!
Vạn niên độc giác lam xà rít bi thiết rít lên khi chứng kiến Long trượng chờn vờn như thực thể sống, chiếc sừng đen thẫm từ từ hóa thành đám bụi xanh sẫm tụ quanh nội đơn, mắt vạn niên xà đã biến thành xanh thẫm trong suốt tà dị. Đôi mắt oán độc như không cam lòng, phun tiếp một luồng huyết vụ như mưa tới viên nội đơn dường như cũng đang cháy lên thiêu đốt đám bụi xanh.
Diễm Diễm mỹ nương hiện trông bình thản lạ lùng, điềm nhiên ngó sự biến đổi của vạn niên xà, dường như coi thường không chú ý, cao cao tại thượng, đôi mắt cồ cộ ung dung nhìn vẻ bề trên, lại có vẻ thích thú cổ võ vạn niên xà.
Độc giác xà ngàn năm phun ra ngụm huyết tương cuối cùng, ánh mắt lóe lên như lửa từ hỏa ngục độc địa, oán hờn. Nội đơn trắng bạch sau khi phình lớn hàng chục lần đã thu nhỏ lại chỉ bằng một tiểu cầu có thể nằm gọn trong tay Hoàng Phong hoặc Hoàng Phủ Trường. Không khí xoáy tròn quanh tiểu cầu thành dòng, cương ngạnh tranh đua ảnh hưởng với Long đầu trượng. Vạn niên độc giác xà hống lên âm âm bi thiết, đẩy nội đơn lao về phía Diễm Diễm mỹ nương, không gian trong khối lăng trụ tam giác quằn quại vặn xoắn như muốn nứt vỡ, những lớp bụi đá cuộn lên mù mịt ... Diễm Diễm lão bà băng lãnh hơi trợn cặp mắt lồi mòng mọng, Long đầu trượng chầm chậm bay ra đối đầu với nội đơn.
Oàng!
Tiếng nổ dữ dội phát ra, không gian vỡ nát. Tam lão nhân không chống nổi, ngã ngửa ra sau, miệng tuôn ào ạt tiên huyết. Nhìn lại một đoạn đường Cổ Thanh hoàn toàn biến mấy cùng mấy gốc đại liễu cùng mấy tòa cổ lâu. Khí nóng rát thiêu rụi tức khắc những tiệm hàng bao đời, sóng Thiên Minh hồ cuộn trào trắng xóa vỗ ra xa. Nếu không có Tiêu Vân chống đỡ cùng Thanh Thanh và Tử Sắc thiềm thừ hút phần lớn nhiệt khí cùng áp lực nặng nề đột ngột bủa ra, sợ rằng hai tiểu tử Hoàng Phủ Trường và Hoàng Phong khó lòng tồn tại mặc dù chúng đã vận tối đa bí pháp bản thân và nằm dài tránh né từ trước.
Diễm Diễm mỹ nương bộ dạng không mấy thoải mái, y phục luộm thuộm, thu lại soi soi vết nứt mờ nơi miệng long hình phía đầu trượng, khẽ lắc đầu cảm thán:
- Quả nhiên vạn niên độc giá lam xà danh bất hư truyền! Vạn năm tu luyện dồn lại tự bạo nội đơn, yêu giác cùng yêu huyết thật không đơn giản. Nếu không gặp ta chuyên luyện hỏa công, e rằng các lão quái vật ngang tay ta cũng chật vật chống đỡ à! Ài, ta lại phải luyện lại Long đầu trượng rồi.
Tam lão thổ ra những ngụm huyết bầm cuối cùng, nhìn vạn niên xà chỉ còn xác khô queo đang tan thành bụi phấn trong chấn động vừa rồi, rã rã bay trong gió, cảm thán:
- Vạn năm tu luyện à!
- A di đà Phật! Thiện tai! Thiện tai!
- Hừm - Diễm Diễm mỹ nương phát thoại - Con quái này thật sự có điểm quái dị như lão buôn nhạc khí chết bầm kia nhận định. Mấy lão chuyên trấn thủ yêu thú rìa Hắc Ám ma lâm sao không phát hiện được ? Ta cũng không nhận ra khí tức của nó! À à, lúc đó ta đang bị mấy nhãi con kia làm phân tán, hé hé hé!
Mụ làm lơ cái trễ môi của Bạch phát lão nhân, cười hé hé quay ra xem xét Thanh Thanh cùng Tử Sắc thiềm thừ, vừa cất tiếng:
- Mấy lão chết đâm kia xem xét phần khô cốt con vạn niên xà đê! Còn mấy nhai nhi truyền lại cho trưởng bối các ngươi là ba tháng nữa ta sẽ ghé qua, lúc đó sẽ tác hợp cho Thanh nhi với con vẹt quái đản kia. Á! ... Sao ? Thanh nhi không cho mụ mụ gọi con vẹt đó thế hả ? Thật là con gái là con người ta mà!
Nhìn vẻ lơ láo ngốc trệ của ba tỷ muội, lão quái bà cằn nhằn nhưng lại cúi xuống xoa đầu Tử Sắc thiềm thừ đầy vẻ mẫu ái:
- Nhìn cái gì mà nhìn nhở, Tử nhi! Chúng nó còn đợi mỹ nương ta nhắc phục hồi nguyên khí sao ? Xong việc sẽ đến chỗ chúng nó à!
- Phì! Phì!
Bạch phát lão nhân kềm không nổi khi nghe lão quái bà tự xưng là mỹ nương! Lão chủ quán nhạc khí chỉ cười tủm tỉm, lão khất tăng nhắm mắt lại, thiện tai thiện tai một tràng.
Diễm Diễm mỹ nương vẻ bất cần, không quay người bỗng động Long đầu trượng gẩy phắt một phiến đá cỡ bàn tay bay vụt về tam lão nhân, đoạn như vô tội chăm chú xem xét Thanh nhi đang loi choi rầu rĩ kể lể với Tử nhi há miệng oang oang có vẻ hứng chí.
Tam lão đầu dĩ nhiên không hề hấn gì nhưng đám bụi đá cuốn bốc theo thì không dễ thoát. Lão đầu bán nhạc khí vội cản lại bạch phát lão chực bốc hỏa, chí ít dường như định động ... khẩu với Diễm Diễm mỹ nương. Phủi qua đám bụi trắng, lão đầu nhạc khí nói với ba tỷ đệ Lâm Tiêu Vân:
- Tiểu nha đầu về chuyển lời với sư phụ mẫu ngươi rằng chớ quên nhiệt náo 30 năm mới có một lần đó.
- Dạ! Nhưng đó là nhiệt náo gì vậy, tiền bối ?
- Hờ hờ, cứ về hỏi sư phụ mẫu ngươi khắc biết!
Ba tỷ muội đưa mắt nhìn nhau thắc mắc, tam lão nhân lộ vẻ cười cười trông rất đáng ghét với y phục tả tơi bê bết huyết dịch cùng bụi bẩn. Mụ quái bà đằng kia dường như cũng bất động thân hình trong thoáng chốc.
*
**
|