Quyển một - Vạn niên chi hận
Chương 4 - Hư huyễn tiêm thiềm vu sư
(phần 1)
Sấm đầu mùa hạ ran lên từng tràng đanh gọn hoặc uỳnh oàng từng đợt âm vang nhưng không gợi lên cảm giác thịnh nộ của đất trời mà ngời sức sống mãnh liệt. Những tia thiểm điện chớp nhá, sáng rực ngoằn ngoèo sau những đám mây đen đang tan dần, hoa cỏ ngời lên lóng lánh sau cơn mưa mở màn mùa hạ, những phiến lá non mới nhú vào mùa xuân giờ đã kịp xanh om, thấp thoáng vẫn có những chồi non đâm muộn, non tơ rụt rè trên những cây cành, từ bé nhỏ khẳng khiu đến đại thụ sần sùi rêu mốc thời gian. Thoảng trong không khí mùi hăng hăng ngai ngái của đất, thứ mùi của sự sống. Ánh dương quang rạng rỡ, tiếng chim rộn rã, vạn vật đều nồng nhiệt hạnh phúc khỏe khoắn sau một mùa đông băng giá và một mùa xuân ẩm ướt.
Tuy nhiên, bất cứ lúc nào, bất cứ điều gì cũng có ngoại lệ, và nếu nhìn về phía Tuyệt Vọng tử lâm trải dài từ chính Đông đến tận Tây Nam của Thượng Nguyên thần châu, thuộc cả lãnh thổ của Đại Minh và Đại Vũ đế quốc, người ta sẽ thấy một mảng mờ mờ trắng đục ảm đạm hắc khí ngùn ngụt. Nếu như Hắc Ám sâm lâm luôn âm u dị hoặc thì Tuyệt Vọng tử lâm luôn vần vụ khí tức quỉ dị che khuất cả ánh thịnh quang của mặt trời mùa hạ, vạch ra vùng băng lãnh chết chóc tách biệt hẳn với vẻ căng trào sự sống trên thế gian lúc này. Đây cũng là cấm kị sâm lâm duy nhất mà nhân số quân của hai đại đế quốc Đại Minh và Đại Vũ đồn trú rất ít, nhường phần bảo vệ dân cư cho những bậc cường giả công phu tu luyện cao minh, những người đủ khả năng chịu đựng sự u ám lãnh khốc của sâm lâm này. Tương truyền Tuyệt Vọng tử lâm tồn tại vô số vong linh hay ngạ quỉ đói khát man rợ, chúng không chỉ bị nhận loại ghê sợ, mà còn bị cả ma tộc cùng quỉ tộc xưa đề phòng, một vùng đất bị ghẻ lạnh hắt hủi, của những tồn tại oan nghiệt hoặc cùng đường lạc lối.
Ấy thế một nhóm 8 người bốn nam bốn nữ do phu phụ Hoàng Phủ Trường và Phương Nhược Lan dẫn đầu vẫn băng băng hướng đến mảng đất bị nguyền rủa Tuyệt Vọng tử lâm. Bạch Vũ gia gia lười biếng hiện cũng có vẻ phấn khởi kích động, nhưng vẫn không chịu tự thân vận động, lù lù trên vai hữu của Chiêu Tuyết, thành viên trẻ tuổi nhất của nhóm, nàng có khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng trong nắng cùng đôi mắt tròn xoe dưới hàng mi dài cong vút tưởng như muốn bộc lộ hết cảm xúc và khiến kẻ đối diện phải ngại ngùng quay đi trước vẻ hồn nhiên ngây thơ đó. Lão gia hỏa chợt chao người khi Chiêu Tuyết chợt rùng mình khi xuyên qua lớp bạch vụ mờ mờ, tựa như do hơi lạnh, cũng tựa như một linh cảm chẳng lành ập tới.
Điền Bá Quang và Triệu Chấn từ phía sau lao vội đến, tả hữu đỡ lấy cô tiểu muội muội:
- Sao vậy Tuyết muội ?
Cả hai đều ngạc nhiên nhận ra nét thất thần trong đôi mắt vốn sáng rỡ hồn nhiên, thái dương nàng thậm chí còn hiện lên một đường gân xanh nổi bật trên khuôn mặt đã tái đi, lấm tấm mồ hôi lạnh. Nàng cố gượng trụ vững thân mình, tách ra khỏi sự nâng đỡ của hai vị sư huynh, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu:
- Muội ... chỉ choáng chút thôi. Cảm ơn nhị vị sư huynh! Có lẽ từ ngoài nắng vào trong này muội không chịu được.
Vừa lúc đó, Hoàng Phủ Trường sư phụ cũng đã quay lại tránh cho Triệu Chấn cùng Bá Quang một trận bẽ bàng âm thầm khi cảm giác được sự giữ lễ xa cách của tiểu sư muội Chiêu Tuyết. Hoàng Phủ biệt viện viện chủ ra hiệu cho hiền thê Phương Nhược Lan xem xét Trương Hiểu Ngọc cũng đang được Châu Kỳ cùng Triệu Bội Bội dìu ở phía sau:
- Tuyết nhi, con không sao chứ ? Nói ta nghe con cảm thấy thế nào ?
- Thưa sư phụ, tự dưng con cảm thấy đầu óc nhức buốt tối sầm, không cảm thấy gì nữa. Có thể, có thể do bên trong sâm lâm lạnh hơn bên ngoài nhiều quá, con không chịu nổi! Xin sư phụ trách phạt!
Hoàng lão sư cất tiếng trấn an:
- Sư phụ không trách con! Con hãy tạm điều tức ổn định! Chấn nhi, Quang nhi, hai con bảo vệ tiểu sư muội!
- Dạ! - Triệu Chấn cùng Điền Bá Quang khẽ cúi đầu tuân mệnh ân sư.
Xoay người lăng không, Hoàng Phủ viện chủ gặp ngay Nhược Lan phu nhân cũng đang lướt tới:
- Trường huynh, Hiểu Ngọc không sao, chỉ bị choáng. Nhưng hơi lạ!
- Muội cũng thấy vậy à ? Ngọc nhi cùng Tuyết nhi dù sao cũng đạt tới Vô Cực đệ ngũ tầng đỉnh phong, tuy còn cần thời gian dài mới đột phá, nhưng cớ sao lại không chịu đựng được sự quỉ dị của Tuyệt Vọng tử lâm ? Cũng có thể là muội đã sai khi cho phép chúng đi lần này, muội chưa lường được sự khủng bố của Tuyệt Vọng tử lâm.
Nhìn khuôn mặt vuông vức cương nghị anh tuấn của trượng phu đang khẽ lắc đầu phản bác, đôi mày kiếm trầm tư nhìn màn bạch vụ, Nhược Lan phu nhân thoáng yên lặng:
- Muội cũng có nghe đến sự tình này nhưng đều là người công phu kém xa Ngọc nhi cùng Tuyết nhi. Chấn nhi cùng Quang nhi cũng không hơn Ngọc nhi hai đứa chúng nó, nhưng có thể hơn phần định lực chăng ? Vả lại nơi này tử khí quá nặng, nữ nhân cũng kém chịu đựng hơn ?
- Hiền muội cũng có lý! Hay chúng ta để chúng tĩnh dưỡng bên ngoài, chỉ chúng ta cùng Kỳ nhi và Bội nhi đi vào mà thôi ?
Lúc này, chúng đệ tử cũng đã tiến đến gần. Sắc tái bạch đã không còn lưu lại trên khuôn mặt bầu bĩnh của Chiêu Tuyết, cũng không còn dấu vết trên dung nhan thanh tao vạn phần ưu nhã của Trương Hiểu Ngọc. Chiêu Tuyết vừa nghe sư mẫu nói là nàng cùng sư tỷ Hiểu Ngọc và nhị vị sư huynh lưu lại bên ngoài liền giãy nảy lên:
- Sư phụ, sư nương, đệ tử nhát gan nên mới vậy. Xin sư phụ sư muội trách phạt mình con thôi ạ, tỷ Hiểu Ngọc cùng Chấn huynh và Quang huynh đã chờ đợi lần này lâu lắm rồi ạ. Xin sư phụ, sư nương mở đường ạ.
- Xin sư phụ, sư nương cho chúng con tiến nhập sâm lâm để nâng cao thực lực. Chúng con sẽ cố hết sức không để sư phụ cùng sư nương buồn lòng.
Nhìn cả sáu đệ tử đang cúi mình cầu xin, lại bắt gặp ánh mắt trong suốt của Chiêu Tuyết đang nằn nì, Nhược Lan phu nhân quay sang trượng phu:
- Huynh liệu có thể cho chúng đi tiếp được không ? Dù sao cũng là tăng kiến thức và rèn luyện cho chúng ? Tuyệt Vọng tử lâm lâu nay cũng không thấy xảy ra quái sự kinh khủng nào.
Hoàng Phủ Trường viện chủ thoáng thở nhẹ, đoạn phất tay ra hiệu cho phép trong tiếng dạ ran tạ ơn của lũ đệ tử. Bản thân ông tự tin vào việc đảm bảo an toàn cho học trò và việc nâng cao phản xạ cùng kinh nghiệm trong chiến đấu là chính đáng , nhưng có một dự cảm không lành dù thoáng qua vẫn khiến ông không mấy thoải mái. Bản thân phu phụ ông đã đạt tới đệ cửu tầng đỉnh phong của Vô Cực bí pháp, chính ông gần như đã bước sang đệ thập tầng, chỉ còn chút thời gian nữa thôi, ngoài ra phu phụ ông lần này có cầm theo vài món bảo vật vô cùng thần diệu. Phu thê Châu Kỳ và Tiêu Bội Bội cũng đã là đệ bát tầng sơ kỳ. Như thế, nếu gặp ma thú linh cầm cường đại vẫn đủ sức rút lui an toàn. Hơn nữa, ma thú cường đại đến mức đó nhất định không chịu chia sẻ địa bàn lãnh thổ với ma thú cường đại khác. Tính đi tính lại ông vẫn thấy khó có thể xảy ra sự ngoài ý muốn. Chỉ là ... chỉ là một thoáng bất an khi nhập Tuyệt Vọng tử lâm này, cùng Hiểu Ngọc và Chiêu Tuyết xảy ra tình trạng không đúng lắm ...
*
**
Đoàn người lặng lẽ đi sâu vào khoảng mờ mờ ngày một u tối mịt mù của Tuyệt vọng tử lâm. Những thân cây ngày càng thiếu màu xanh, trơ trọi những tán cành chọc thẳng lên bầu trời u ám như muốn cào xé phẫn hận. Đôi khi đang lăng không lại gặp phải một thân cây quằn quại tựa như bị nguyền rủa, đang ôm mặt than khóc từ vạn năm. Sinh vật thưa thớt và dị hoặc, những con sâu khô xác mắt hồng sắc lấp loáng đang cong mình hút chút nhựa sống eo hẹp, mà cũng có thể không phải nhựa sống mà một dịch thể nhơn nhớt lợt lạt đang rỉ ra từ lòng đất. Thỉnh thoảng một bóng trắng ngang một nắm tay lớn tu tu lên một tiếng vọt qua, ghê rợn như tiếng mèo kêu đêm. Cũng không hiểu đó có gọi là sinh vật không vì dường như chỉ gồm mấy miếng bạch cốt giáp lại, hốc mắt cũng hiện hồng quang tăm tối. Vào sâu một chút nữa thì bắt đầu xuất hiện những bụi gai rậm rạp ken đầy mặt đất, động đậy trong làn dịch thể xanh lợt những chuyển động quằn quại, không rõ là thực thể gì. Những đại thụ, tạm gọi vậy, trắng loáng như bằng sừng hoặc bằng xương trắng loang lổ những vệt vằn vện đen sì sì, bám trên chúng là những sinh thể ẩn hiện màu trắng đục như muốn nhào ra tấn công, và chỉ lui lại khi gặp luồng sáng Vô Cực huyền ảo thiêu cháy thành tro bụi từ phu thê Hoàng Phủ biệt viện viện chủ, rào rào nhung nhúc dưới làn xanh nhợt cuộn lên những sinh thể dài nhằng nhẵng đang vặn xoán tranh cướp nhau những đám bụi lả tả rơi xuống.
Lục đại đệ tử của Hoàng phủ biệt viện lăng không chầm chầm theo sát sau sư phụ sư mẫu, Châu Kỳ khẽ trấn an hiền thê Tiêu Bội Bội đang làm nhiệm vụ đoạn hậu ngay bên cạnh. Sự cao lớn nghiêm cẩn cùng vẻ cương nghị trầm ấm của ánh mắt khiến khuôn mặt phúc hậu dịu dàng của Bội Bội giãn ra, đôi mày ngài nhướng lên chiếu ra những tia ấm áp hạnh phúc tin yêu. Phía trước là hai sư đệ theo rất sát tỷ muội Hiểu Ngọc cùng Chiêu Tuyết. Bốn người trẻ tuổi này dung diện trộn lẫn giữa bất an và kích thích, giả như có gì đột biến họ sẽ thét vang một tiếng triển khai công phu rèn luyện bao lâu nay. Còn Bạch Vũ gia gia hiện đang láo liên đôi mắt, chiếc mào đỏ dựng lên, bộ móng bám chắc trên vai hữu Triệu Chấn làm anh chàng này vẻ mặt hiện cứ nhăn nhăn, kề ngay cạnh là vai tả của Điền Bá Quang. Thật là một vị trí hết sức an toàn à!
Thời gian cứ chầm chậm qua đi. Những thân cây như tạo thành từ bạch cốt càng vào sâu càng quỉ dị vàng nhạt như cốt khô ngả màu theo năm tháng chứ không trắng bạch ghê rợn như ban đầu, từ những vết đen loang lổ ứa ra những dịch thể đùng đục dính chặt những sinh vật tứ chi quờ quạng rên siết âm u, một số thân xác bạch cốt đã lộ ra những vết nứt vỡ hoặc hư hao lỗ chỗ như tổ ong ri rỉ một dịch thể sền sệt đùng đục đỏ lợt. Quang mang xạ ra từ mắt những sinh thể càng vào sâu càng chói đỏ rờn rợn, hoặc âm u sâm sẫm. Âm âm trong không gian những tiếng gầm gừ trầm trầm rờn rợn như tiếng cốt trảo cào miết trên cương thạch, hay tiếng âm hồn ai oán xen trong những luồng quỉ khí ngang dọc. Chỉ có tiếng chim ban đầu vẫn vậy, rúc vang dội từng hồi, từng hồi, tu tu tu ... tu tu tu ... lanh lảnh huyền hoặc vô cảm như tiếng gọi hồn ...
... tu tu tu ...
Bỗng nhiên Hoàng Phủ biệt viện viện chủ Hoàng Phủ Trường giơ tay cản:
- Dừng lại! Lan muội có phác giác có gì không đúng không ?
Phương Nhược Lan phu nhân chưa kịp hồi đáp, một âm thanh như xé tan bầu không khí vang lên, ai oán, quằn quại
- Hu u ...u, hu ...u ...
Rõ ràng không thể là âm thanh mà loài người có thể phát ra!
*
**
|