Đùng đùng đùng.
Tiếng pháo nổ vang suốt từ đầu ngõ đến cửa Vạn Phú trang viên . Trong trang viên vô số khách đang đến chúc mừng trang chủ tái giá , quà mừng xếp dọc từ cửa vào đến đại sảnh.
Trang chủ Vạn Lí Đương là người làm ăn rất có uy tín , tài sản rất lớn . Cả một dải Trường Giang đâu đâu không biết tiếng tăm của vị trang chủ đã từng bỏ hàng vạn lạng bạc cứu đói cho dân nghèo khi gặp thiên tai này.
Vạn Lí Đương đang tươi cười đón khách , từ khách thường dân đến quan lại , nông phu đến phú hào , ai ai cũng được chào đón nồng nhiệt . Họ Vạn đã có một đời vợ , cách đây mười năm , vợ ông cảm lạnh mà chết đột ngột bỏ lại đứa con trai chưa đầy năm tuổi.
Tâm ý nguội lạnh , ông đành để hết tâm trí buôn bán và chăm sóc đứa con duy nhất.
Mười năm sau , con trai đã lớn , làm ăn thuận lợi , ông có thời gian rảnh rỗi để đọc sách , ngâm thơ , dong thuyền ngắm cảnh . Thế rồi số trời cho ông gặp được Duyên Thị . Nàng có một số phận rất đau lòng , xinh đẹp nết na , lên mười lăm đã gả vào nhà một thi nhân . Chồng nàng vì viết đơn kiện cho dân phu kiện một tên quan tham ô , bị chém đầu . Hai người không có con , từ đó nàng sống cô đơn trong căn nhà nhỏ , dệt vải kiếm tiền nuôi thân.
Một lần tình cờ , nàng bị ốm , ngất trên đường , gặp được Vạn Lí Đương và được chăm sóc chu đáo. Hai người chuyện trò thành quen , Lí Đương yêu cái nết na , thảo hiền của người phụ nữ bất hạnh , Duyên Thị mến cái vẻ hào hùng , nhưng rất gần gũi của ông. Cuối cùng nàng đồng ý về làm dâu nhà họ Vạn .
Vạn Lí Đương vui mừng vô cùng , tổ chức một đám cưới linh đình , hơn ngàn mâm cỗ mời thực khách , chỉ cần đến chúc mừng đều được tiếp đãi. Bữa tiệc kéo dài năm ngày năm đêm đó tuy tuyệt vời nhưng bắt đầu cho những rạn nứt trong gia đình.
Thiếu niên thở dài : “Tuy bà ấy đối với ta rất tốt , nhưng ta rất ghét bà ấy . Áo bà ấy may cho ta , ta thản nhiên vứt xuống đất rồi ra hiệu sửa lại chiếc áo cũ mẹ may lúc trước để mặc . Bà ấy gắp thức ăn cho ta, ta bỏ ra ngoài . Ta , cha ta và bà ấy sống chẳng vui vẻ gì . Ta suốt ngày nghi ngờ bà ấy lừa cha để chiếm đoạt tiền của . Cha ta tuy bênh vực bà ấy nhưng cũng không thể quá đáng với ta , đứa con độc nhất của ông.”
Thế rồi đến ngày kia , bà ấy thả mất con chim hoàng yến của ta . Con chim mà ta bỏ ra một trăm lượng bạc mới mua về được do ta bỏ bê nên bị ốm nằm thoi thóp. Bà ấy bắt nó ra rồi thả nó . Ta tức giận , chuyện mới gộp với chuyện cũ chửi rủa bà ấy một trận . Cha ta về nghe thấy , chẳng nói chẳng rằng cho ta hai cái bạt tai . Ta uất ức , bao nhiêu năm cha chưa bao giờ đánh ta , bây giờ vì một người đàn bà xa lạ mà chẳng nghĩ tình cha con.
Từ khi bà ấy về nhà , ta dường như chờ đợi giây phút này đã lâu , bèn chạy đi thu xếp quần áo , bái lạy trước mộ mẹ rồi bỏ đi . Ta như muốn làm cha ta phải hối hận vì đã đánh ta , vì đã đón người đàn bà ấy về . Không ai có thể thay thế mẹ ta được. “
Y dứt lời thở hổn hển , mắt đỏ hoe . Hận Thiên hiểu rõ những mâu thuẫn trong lòng y. Nếu có một người phụ nữ lạ đến thay thế Nhã di , chắc hắn cũng sẽ phản ứng như vậy.
Y lại nói tiếp : “Ta đi xa nhà mới thấy thương cha , mới nghĩ lại thấy hối hận xiết bao. Suốt ngày ta chỉ biết chơi bời , bỏ mặc ông cô đơn. Nếu có người bầu bạn với cha cũng tốt. Chỉ là ta sợ người phụ nữ đó chỉ giả vờ yêu thương cha và ta nên mới hành động như vậy. Ôi!.”
Hận Thiên hỏi: “Ta không thể khuyên ngươi điều gì cả , bởi ta không biết bà ấy . Ta chỉ muốn hỏi ngươi , khi cha ngươi không có mặt , bà ấy đối xử với người ngoài thế nào?”
Y mơ hồ đáp : “Ta cũng không để ý . À có lần bà ấy lén đưa bạc cho người ăn xin nằm trú mưa ngoài cửa , thấy ta về bèn lén bỏ vào nhà như sợ ta phát hiện. Ta bèn hỏi quản gia xem bà ấy có dùng bạc của cha ta không ? Nhưng y bảo bà ấy chỉ dùng tiền dành dụm được , chưa từng hỏi xin cha một đồng nào. ”
Hận Thiên trầm ngâm nói: “Bà ấy đối xử với người ngoài như vậy , lẽ nào lại nhẫn tâm hai chồng và con , những người mang đến cho bà ấy một gia đình thực sự.” Y ngạc nhiên: “Ngươi nghĩ sâu sắc hơn ta nhiều . Đến giờ nghĩ lại mới thấy thấy ta thật sự có lỗi với cha và bà ấy!!”
Hận Thiên ngạc nhiên thốt: “Ngươi biết như thế sao còn không chịu trở về?” . Khuôn mặt như ngọc của y dài ra , ỉu xìu: “Đâu có đơn giản như vậy . Khi ta bỏ nhà đi , ta gặp sư phụ là một người rất nổi tiếng tiếng trong giới hắc đạo. Diệu thủ tiểu pháp của ông ấy quả là thiên hạ vô song. Ông ấy gặp ta đã nhận ta làm đệ tử ngay , bảo tay ta có nét đển làm một thần thâu khác.”
“Hai thầy trò ta cùng nhau du thiên hạ , đoạt bảo vật được vô số. nhưng sau này vô tình lấy trộm một cây Huyền Thiết Đại Phong Đao của bang chủ Thủy long bang Long Thiên Tiêu cuối cùng bị y phái người truy sát . Sư phụ trúng ám khí của địch nhân bỏ mạng , ta trốn mãi cuối cùng đến Thành Đô này giả làm ăn mày lánh nạn.”
Hận Thiên biết rất rõ Long Thiên Tiêu là ai . Trên Hắc Bảng cao thủ y xếp thứ bảy , ngay sau nhị sư huynh Lí Toàn Phong , võ công xuất quỷ nhập thần. Chỉ vì uy phong của sư phụ hắn – Vương Phi nên hai vị đại sư huynh mới được xếp trên , nếu quyết đấu chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.
Hận Thiên ngạc nhiên: “Bộ ngươi đến Thành Đô làm ăn mày là thoát sao? Thủy Long bang cả Trường Giang lẫn Hoàng Hà đều có tổng đà , bọn chúng không đến đây tìm ngươi sao?”
Y vênh mặt : “Chúng dám sao? Thành Đô là tổng đàn của Cái Bang , ngang nhiên vào bắt ăn mày à? Không bị đánh gãy hết chân chó mới là lạ đấy.”
“Nhưng mãi thế này cũng không phải là cách . Ngươi giữ thanh đao ấy cũng chẳng để làm gì.”
Y thở dài : “Ta đã trả rồi . Nhưng trong phân đà phía Tây có một tên biết ta là con của hào phú giàu nhất nhì Dương Châu nên hắn mới báo lên chủ phân đà lập mưu bắt ta đòi tiền chuộc của cha ta. Tên chủ phân đà cho người vây ráp hết các trấn xung quanh Thành Đô nên ta như con cá trong rọ , muốn về nhà mà không được”
“Hừ chỉ là một tên chủ phân đà nhỏ nhoi mà dám làm càn như vậy. Để ta đưa ngươi về nhà.”
Y ngước mặt nhìn Hận Thiên : “Không được huynh đi cùng ta sẽ chỉ bỏ mạng thôi . Ta đang chờ chúng chán rồi sẽ tự bỏ đi . Khi đó rồi sẽ về đoàn tụ với cha cũng được .”
Hận Thiên quả quyết: “Tin ta đi , hắn không làm khó ta được đâu. Với lại ngươi đi lâu như vậy tất cha ngươi sẽ lo lắng mà sinh bệnh , càng không tốt.”
Thiếu niên công tử mắt ươn ướt , nói : “Suốt đời ta chưa có bằng hữu nào tốt như huynh . Được chúng ta cùng về , sống cùng sống , chết cùng chết.”
Hận Thiên thấy y hào hùng nổi lên , nghĩ thầm : “Hắn nghĩ ta vì hắn mà đi vào chỗ chết nên mới cảm xúc như vậy đây . Hừm cả Thủy Long bang chưa chắc đã được huynh đệ bọn ta coi ra gì huống gì cái phân đà nhỏ nhoi. Nhưng hắn quả thực rất tốt , rất có tình cảm.”
Hận Thiên gọi trả tiền cơm rồi kéo y đứng dậy : “Nào đệ về thu dọn đồ đạc rồi chúng ta đi.”
Thấy y lưỡng lự , Hận Thiên hỏi: “Sao còn chuyện gì nữa thế?”
Y ngượng ngùng nói : “Ta có một mong ước không hiểu huynh có chấp thuận cho ta không?”
“Nói đi , đừng ngại , nếu có thể giúp , ta nhất định không từ chối.”
“Ta muốn kết nghĩa làm huynh đệ với huynh.”
Hận Thiên mất một giây ngơ ngác , cười nói : “Hay , ta cả đời chỉ toàn sư huynh chưa có vị đệ đệ nào . Được chúng ta kết nghĩa làm huynh đệ đi.”
“Nếu vậy huynh chờ đệ ở miếu sơn thần ở gần cửa Đông của thành nhé. Đệ đi lấy hành trang.”
Hận Thiên nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn xa dần mà lòng trào lên một cảm giác ấm áp.