Ngôi miếu sơn thần ở cửa Đông đã quá cũ , mái ngói đổ nát , tượng sơn thần đầu bị mẻ mất một miếng to , cái mắt nứt ra , trông như đang nổi giận thật đáng sợ. Phía dưới đất có hai người đang quỳ .
“Con , Hận Thiên , năm nay mười chín tuổi nhận kết nghĩa huynh đệ với Vạn Bách Phú , làm một người đại ca tốt suốt đời không thay đổi . Nếu bất nghia xin trời tru đất diệt ”
“Con , Vạn Bách Phú , năm nay mười sáu tuổi , nhận kết nghĩa huynh đệ với Hận Thiên huynh , làm một vị đệ đệ tốt, luôn kính trọng yêu thương huynh ấy. Nếu bất nghĩa bất trung xin trời tru đất diệt”
Cả hai bái lạy xong cùng cười ha ha , ôm lấy nhau . Hận Thiên kêu : “Đệ đệ!” , Vạn Phú kêu : “Đại ca!”
Cả hai lấy ra một bình rượu bọc giấy đỏ ,Hận Thiên một hớp Vạn Phú một hớp cho đến khi hết sạch , cả hai cùng cười đeo tay nải dắt ngựa lên đường. Hận Thiên nói : “Để tránh phiền phức , chúng ta đi thuyền là tốt hơn , vừa đỡ mệt vừa xem được phong cảnh” .Bách Phú liền đồng ý , cả hai cùng đến bến thuyền thuê một chiếc . Hận Thiên trả thêm tiền cho lão chủ thuyền để thuê riêng một chiếc , hai huynh đệ cứ thoải mái lên nóc thuyền ngắm cảnh uống rượu , chẳng hề lo lắng gì.
Cứ như vậy cho đến mấy ngày sau đến một thị trấn nhỏ có tên Chu Tiên . Lão chủ thuyền bảo lên mua ít thức ăn , hai huynh đệ chẳng có việc gì làm nên cũng lên bờ ngắm cảnh. Nơi đây rất yên bình , dân cư ăn mặc xuềnh xoàng kiểu nhà nông , buôn bán ngoài rau quả , gia cầm cũng chẳng có gì khác.
Hai huynh đệ sau khi mua một rổ đào nhà của một vị tẩu tẩu , vừa đi vừa ăn. Vạn Phú hỏi : “Sao đệ không thấy bọn Thủy Long bang nhỉ , có lẽ chúng buông tha cho đệ rồi chăng?”
“Không đâu , chúng đang chờ chúng ta tại đây, vì chưa biết huynh là ai nên chưa mạo hiểm ra tay. Chờ tập hợp lực lượng đã.”
Bách Phú há hốc mồm : “Sao huynh biết?”
“Vừa rồi ta thấy có người theo dõi , không phải một mà là một toán người , chúng ta đi đến đâu liền có người của chúng ở đó”
Bách Phú hoảng sợ , quả đào trên tay rơi xuống đất , run rẩy nói: “Vậy chúng ta đi đi huynh , trốn theo đường khác.”
Hận Thiên mỉm cười : “Làm gì có đường khác cho chúng ta , đương sông chắc không đi được nữa rồi . Thủy Long bang thủy chiến có ai địch nổi chứ, chi bằng đi đường bộ an toàn hơn.”
“Nhưng bọn chúng rất nhiều cao thủ. Đệ không lo cho đệ vì chúng nhất định giữ mạng đệ lại để trao đổi với cha nhưng còn huynh với chúng chả có lợi ích gì, chúng bắt được nhât định sẽ giết huynh. Hay huynh chạy đi , để đẹ lại đây thôi”
Hận Thiên cau mày gắt : “Ta sao bỏ đệ lai được chứ ? Với lại nước đến thì bờ ngăn , ta tuyệt đối không sợ chúng.” Đoạn quay người nắm lấy hai vai của Bách Phú , nhìn sâu vào mắt nói : “Đệ phải tin vào huynh chứ”
Bách Phú có vẻ vững dạ hơn , nói : “Được vậy đệ đi theo huynh , huynh đến đâu đệ đến đó.” “Ừm “ Hận Thiên gật đầu rồi kéo Bách Phú tiếp tục đi . Nhưng chưa được năm bước thì phía trước đã xuất hiện một đại hán , tóc dài ,râu quai nón khá rậm , bận bộ y phục vá mấy miếng , tay chân to khỏe đầy sẹo , đôi mắt sáng lạnh chăm chú nhìn hai người nói:
“Tệ đà chủ mời hai vị công tử đến nhà chơi”
Hận Thiên gật đầu mỉm cười , nghĩ : “Chờ mãi cuối cùng các người cũng phải hiện thân. ” Đoạn kéo Bách Phú đi . Bách Phú thấy Hận Thiên cười thì nghi hoặc không hiểu hắn đang nghĩ gì.
Vừa đi theo đại hán , Hận Thiên vừa truyền âm vào tai Bách Phú , tí có bọn họ mời gì cũng đừng ăn uống cả , để huynh ứng phó cho. Hận Thiên sửa lại hộp ám khí cứu mạng đeo bên hông , nhanh tay bỏ viên ngọc Linh tê ngàn năm vào miệng. Đối phó với bọn người bỉ ổi này hắn chắc chắn sẽ phải giở thủ đoạn , bằng không sẽ thua thiệt.
Đến một căn nhà nhỏ , trước sân có một giàn hoa tím , một giọng nữ nhân thánh thót vang lên : “Mời vào ” Đại hán dẫn đường đứng lại bên cửa , giơ tay ra ý mời hai người vào. Hận Thiên kéo tay Bách Phú đi vào . Trong căn nhà nhỏ , thoảng mùi hương cửa rượu , của thức ăn, và cả hương thơm của nữ nhân nữa.
Hận Thiên ung dung ngồi xuống đối mặt với một người đàn ông trung niên , mặt hơi gầy , gò má cao , ánh mắt sắc lạnh nham hiểm , đang trừng trừng nhìn hắn. Y có vẻ tức giận với hắn . Hận Thiên nghĩ những kẻ chưa kiềm chế được suy nghĩ bản thân thì có võ công cao cường cũng không đáng ngại lắm bèn chuyển hướng sang mỹ nhân đang rót rượu.
Mỹ nhân này rất trẻ chỉ tầm tuổi hắn. Mái tóc dài đen nhánh , đôi mắt đen nhánh , cái miệng hơi dài , làn da trắng thập thò sau làn áo mỏng trông thập phần xinh đẹp và quyến rũ mê người. Cánh tay trắng trẻo , những ngón tay thon dài cầm lấy bình rượu khéo léo rót vào chum cho hai người , không mảy may rơi ra một giọt.
Nhìn Bách Phú ngây ngốc nhìn , Hận Thiên không khỏi cười thầm trong lòng , đúng là thiếu niên khí vượng , đến miệng cọp rồi còn háo sắc. Hận Thiên đã phát giác nữ nhân
Này hoàn toàn không đơn giản chút nào . Hơi thở rất nhẹ chứng tỏ võ công cao hơn gã đàn ông kia nhiều, hơn nữa còn dùng mỹ sắc để che giấu tâm cơ trong đầu , đích thị là một đối thủ cực kì nguy hiểm.
Hận Thiên quyết chiếm thế chủ động cầm chum lên , nói : “Đệ đệ không uống được rượu , tại hạ thay xin chúc hai vị một li.” Hắn cố ý nói to để cho Bách Phú tỉnh lại . Lúc này Bách Phú mới nhớ ra hoàn cảnh của mình , cúi đầu xuống ngượng ngùng.
Mỹ nhân che miệng cười khúc khích nói : “Ai da , công tử đâu cần đề phòng nô gia cướp mất đệ đệ chứ.” Nàng thấy dùng mỵ thuật không khống chế nổi Hận Thiên bèn thay đổi thái độ . Hận Thiên đáp : “Không dám , cô nương sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành , được cô nương chú ý là phúc của hắn , nhưng mọi chuyện nên do phụ mẫu hắn ở nhà tác chủ.”
Gã đàn ông không nhịn được xen vào: “Mọi hôm vị công tử này toàn đi một mình , nay mọc thêm một vị ca ca nữa vậy , không phải vì tiền mà đến chứ?” Hắn vừa nói đã thể hiện bản chất thô lỗ của mình , Hận Thiên liền phát giác có một tia nhìn không vừa ý của mỹ nhân , hắn lập tức mím môi lại. Xem ra cô ả còn là thượng cấp của hắn đây. Chẳng lẽ là người của Tổng đàn Thủy Long bang.
Nếu vậy thì không thê bang chủ Thủy Long bang không biết chuyện được , y đưa mấy người ra làm bình phong để đòi tiền chuộc người , nếu ai biết thì cũng không ảnh hưởng đến uy tín của y. Tên này thật không tầm thường mà cô ả y phái tới cũng thật không đơn giản tí nào. Mọi chuyện xem ra rắc rối đây, nếu chỉ là một phân đà thì Hận Thiên căn bản có thể dễ dang giải quyết , nhưng cả một đại bang hùng mạnh thì lại là chuyện khác
Mỹ nhân lại cất tiếng : “Công tử đang nghĩ gì vậy?”
Hận Thiên đáp:”Tại hạ vẫn chưa biết quý danh của cô nương?”
Mỹ nhân cười duyên dáng : “Đây là tệ đà chủ của nô gia Trần Hậu Chủ , còn nô gia hầu hạ dưới trướng tên Vương Lệ Hoa.”
“Cái tên thật hay “ Hận Thiên miệng đáp một đàng trong đầu suy nghĩ một nẻo .Nàng ta sợ ta khám phá ra ai là thượng cấp mới dùng cách giới thiệu để lấp liếm đi , ta đâu có ngu như vậy. Khám phá rõ ràng đối thủ của mình Hận Thiên quyết định lật bài ngửa với bọn họ: “Không hiểu hôm nay các vị mời huynh đệ tại hạ đến đây làm gì vậy?”
“Chẳng có gì , tệ đà chủ nghĩ đường xá xa xôi cách trở, muốn hộ tống đệ đệ của công tử về nhà . Còn công tử nô gia sẽ bồi tiếp chàng và còn gửi lại năm nghìn lượng bạc gọi là lòng thành đã hộ tống Vạn công tử đến đây. Chàng đồng ý không?” Nói rồi liếc mắt đưa tình với chàng. Đến định lực như Hận Thiên còn bị cái liếc quyến rũ này làm tê liệt mất một giây , cho thấy mỵ thuật và nhan sắc của nàng ta quả thật không đơn giản.
Hận Thiên thở ra nghĩ may mà chúng không nhân lúc mình tâm thần hỗn loạn để tấn công , lần sau phải cẩn thận hơn mới được. Hắn diềm tĩnh đáp: “Nếu tại hạ từ chối thì sao?” Trong mắt mỹ nhân ánh lên sự ngạc nhiên , nữ nhân xinh đẹp và tiền tài như thế mà từ chối , lại đi mảo hiểm tính mạng thì thật khó hiểu. Nàng ta khuôn mặt trở nên lạnh lùng : “Nếu vậy thì phải do tệ đàn chủ quyết định , nô gia chỉ lấy lợi ích khuyên chàng như vậy thôi.”
Ý nàng ta là bảo tên đàn chủ ngu ngốc kia thịt Hận Thiên đi . Gã kia như bắt được vàng , y ngứa mắt Hận Thiên lắm rồi mà chưa thể ra tay được , nay cấp trên bảo thì còn gì thỏa mãn hơn , bèn cao giọng hô : “Đại Ngưu Tử , tiễn khách!” Gã đại hán đứng ngoài bước vào , ngay lập tức chụp vào vai Hận Thiên.
Hận Thiên thấy ngón tay y co lại kiểu vuốt chim ưng nhận ra y luyện Ưng Trảo Thủ , một loại trảo pháp khá tàn độc. Hận Thiên không thèm ngoảnh đầu lại , đợi trảo của y cách vai ngược cánh tay phất vào huyệt Thái Uyên nơi cổ tay y . Y nào ngờ một trảo nhanh như chớp của mình bị công ngược lại như thế , vội ngiêng cánh tay , biến thành nắm đấm để tránh một chiêu này của Hận Thiên .
Hận Thiên cười ha hả , ngửa lòng bàn tay nắm gọn cổ tay y. Tên đà chủ và mỹ nhân đều biến sắc không ngờ võ công của hắn cao minh như thế. Tên đà chủ từ thế đang ngồi bèn nhảy tới , một quyền công tới vô cùng mãnh liệt , quyền phong rít lên phối hợp. Tên đại hán sau lưng vung tay trái chụp một trảo xuống đầu Hận Thiên , chiêu này còn nhanh và hiểm độc hơn hồi nãy phối hợp cùng tên đà chủ.
Hận Thiên vẫn ngồi im , khuôn mặt ánh lên một nụ cười bí hiểm.