Khi trảo của Tiểu Ngưu Tử sắp chụp vào huyệt Bách Hội trên đầu Hận Thiên thì hắn khẽ nghiêng người đi , lắc đầu làm một trảo này chụp vào khoảng không , đồng thời tá lực kéo y về phía trước. Tiểu Ngưu Tử quá đỗi bất ngờ không kịp phản ứng , bị kéo lộn người qua phía trước Hận Thiên , vừa lúc quyền của Trần Hậu Chủ đồng thời đánh đến.
Trần Hậu Chủ có nằm mơ cũng không nghĩ được chiêu này , không kịp thu quyền đánh Bộp luôn vào lưng Tiểu Ngưu Tử. Quyền của y là Phục Hổ Quyền của Thiếu Lâm tự , vừa nhanh vừa mạnh , đánh nát cả đá, Tiểu Ngưu Tử gãy xương sống chết ngay. Hận Thiên tiện tay ném luôn Tiểu Ngưu Tử cho y , chân hất bàn thức ăn lên đỡ đòn của Lệ Hoa.
Cơm canh văng tung tóe buộc nàng ta lùi lại vì sợ làm bẩn quần áo , nhưng chiếc bàn cũng không còn nguyên vẹn . Nó đã bị cắt làm ba phần . Trong tay Lệ Hoa xuất hiện thêm một thanh nhuyễn kiếm sắc mỏng như lá lúa , rung rung không ngớt.
Trần Hậu Chủ đá bay cái xác của Tiểu Ngưu Tử đi bèn lao tới, một quyền nhằm vào ngực trái của Hận Thiên , cùng lúc Lệ Hoa của xuất kiếm. Kiếm như một con độc xà vô thanh vô ảnh đâm vào vai phải của Hận Thiên. Hận Thiên tập trung thần trí , mọi chuyển động của hai người đều bị hắn nắm bắt.
Hai người tuy phối hợp tấn công khá hoàn hảo nhưng Hận Thiên nhận ra không phải là không có chỗ hở do chênh lệch võ công của hai người. Kiếm của Lệ Hoa công sau mà tới trước , quyền của Hậu Chủ xuất trước tới sau.
Kiếm của Lệ Hoa sắp đâm vào vai Hận Thiên thì cổ tay nàng ta hơi rung. Mũi kiếm như một con độc xà còn sống , uốn cong đâm vào yết hầu Hận Thiên , chiêu thức vừa chính xác vừa bất ngờ lại mười phần hiểm độc. Nhưng Hận Thiên đã biết trước , tay trái khẽ vỗ vào thân kiếm . Coong , lưỡi kiếm đã bị hất văng ra. Đồng thời chàng cúi người tránh khỏi một quyền của Trần Hậu Chủ , chân trái làm trụ chân phải quét ra .
Tảo Phong Thoái trong Phong Thần Cước nào phải tầm thường , Trần Hậu Chủ chưa kịp nhận ra thì chân đã bị quét gãy , đau đớn kêu lên đổ người xuống như một cây chuối bị đốn . Lúc này kiếm trong tay của Lệ Hoa lại đến , mũi kiếm rung rung hóa thành một đóa hoa năm cánh chụp lên người Hận Thiên.
Hận Thiên không ngờ võ công của nàng ta cao minh đến nhường ấy , không rõ nàng ta định tấn công vào đâu , đành phải lùi ra sau. Hắn chợt nảy ra một ý , dùng chân hất chiếc ghế đẩu bên cạch lên làm lá chắn đỡ đòn . Hắn đẩy chiếc ghế lên cho thanh kiếm đâm xuyên qua , rồi uốn cong thanh kiếm , nhằm vào đầu mỹ nhân đánh tới đồng thời hạ thấp người , đưa chân phải ra móc vào cổ chân Lệ Hoa. Tất cả động tác thực hiện như nước chảy mây trôi chỉ trong chớp mắt
Nếu nàng ta không kịp tránh đòn , sẽ bị chiếc ghế đập vào đầu đông thời bị móc ngã . Nào ngờ , nàng ta uốn người tránh khỏi chiếc ghế , đồng thời buông kiếm lộn ngược một vòng trước khi chân của Hận Thiên chạm vào người , lăn ra ba thước , tung mình qua cửa sổ chạy trốn, giọng nói trong trẻo còn vang bên tai Hận Thiên: “Lễ của công tử nô gia xin ghi nhận , ngày sau xin trả lại gấp mười.”
Hận Thiên biết để nàng ta đi sẽ càng rắc rối hơn nhưng quả thật chàng không có cách nào bắt được nàng ta , mà xuống tay với phụ nữ hắn thật sự không muốn . Hận Thiên vội kéo tay Bách Phú đang tái mặt ngồi ở góc nhà đứng dậy nói : “Ta đi thôi!” Bách Phú thở phào nói: “Huynh lợi hai thật , đến đà chủ mà huynh chẳng coi ra gì . Đệ đi với huynh là yên tâm rồi.”
Hận Thiên không muốn làm hắn ta lo lắng giấu chuyện mấy ngày sắp tới sẽ càng rắc rối hơn , cười nói : “Huynh đã nói rồi , chúng ta sống cùng sống chết cùng chết , cái mạng của huynh là của hai người thành ra cũng phải cố gắng gấp đôi chứ”
- “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Ừm quay lại thuyền lấy đồ đã , sau đó sẽ kiểm ngựa để đi. “ hai người về thuyền thấy lão chủ tàu đang chuẩn bị nấu ăn. Hai huynh đệ ăn chán chê từ biệt lão chủ tàu dắt bạch mã lên bờ . lão mừng húm khi không phải đưa hai người qua mấy đoạn sông nguy hiểm nữa , dong thuyền ngược trở lại Thành Đô.
Hai người mua được hai con ngựa để đi tạm cho Bách Phú thay đổi trên đường xa. Đoạn đương từ đất thục sang phía đông khá hiểm trở . Tối đến hai người mãi chưa tìm được chỗ nghỉ thì chợt thấy ánh đèn le lói. Hận Thiên mừng rỡ vội giục Bách Phú phi ngựa đến đó. Chủ nhà là hai ông bà lão gầy gò , mặc quần áo cũ , vui vẻ đón tiếp .
Ngôi nhà tranh chẳng có gì , chỉ toàn rau dưa và ít cá nhỏ bắt dưới suối , nhưng cũng đủ cho hai huynh đệ một bữa cơm ngon lành. Hận Thiên sau khi ăn xong ra suối rửa mặt khi về thì thấy lão bà đang khâu áo cho Bách Phú, lão ông đang ngồi dưới đất vót tre đan giỏ ở bên cạnh.
Hận Thiên lại gần đưa cho bà lão một lượng bạc , làm bà ta cảm động cúi người lau nước mắt. Hận Thiên đang còn vui vẻ cười thì đột nhiên trong tay bà ta xuất hiện một chiếc kim khâu dài gần một gang tay , và chiếc kim khâu ấy đang đâm vào cổ họng hắn. Hoảng sợ và bất ngờ mất một giây hắn vội ép hai bàn tay kẹp chặt lấy cây kim. Cùng lúc đó hắn nhận ra thì nhận ra cây dao sắc bén trong tay ông lão đang chém vào chân hắn, gần đến nỗi hắn chẳng kịp phản ứng nữa .
Không còn tránh kịp ,Hận Thiên nghĩ : “Ta thành tên què mất rồi” Vừa phân tâm thì nội lực trên tay giàm đi mấy phần , cây kim trong tay bà lão đã tiếp tục đâm vào cổ hắn.
***********
Ngoài bìa rừng cách ngôi nhà tranh gần nửa dặm , có hai người đang ngồi ngắm sao. Cô gái hỏi : Sư phó , ngươi không lo về hai người kia sao? Sao ta thấy ngươi ung dung như vậy?” Người được gọi là sư phó quay mặt lại , khuôn mặt trắng , bộ râu ngắn , đôi mắt long lanh , mỉm cười nói : “Lệ Hoa cô nương yên tâm đi. Bọn họ là sát thủ đáng tin cậy nhất trong các sát thủ của chúng ta. Cô đã xem họ giết người bao giờ chưa?”
“Chỉ bằng cây kim và lưỡi dao ấy , ít nhất phải có hơn hai trăm mạng người đã đi gặp Diêm Vương rồi. . Cô biết điểm lợi hại nhất của họ là gì không?”
“Bọn họ tuy võ công cao cường nhưng chắc chẳng bằng ta”
Y cười : “Đâu phải ai có võ công cao cường đều làm sát thủ được đâu. Cô nói xem nếu gặp một người lạ , cô sẽ đề phòng y nhất ở điểm gì?”
“Hừm , thứ nhất ta xem hắn có võ công không , thứ hai là xem hắn có khả năng hại với ta không , thứ ba là xem hắn có sát khí không?”
“Đúng thế , và bọn họ lợi hai nhất ở điểm che giấu những thứ này . Hoàn toàn không ai nghi ngờ họ được . Cô có tin bọn họ đã từng giết những người có thể dễ dàng lấy mạng họ trong vòng hai chục chiêu?”
Lệ Hoa trầm ngâm , ánh mắt lóe lên : “Nếu vậy thì hắn chắc chắn phải chết.”
Vị sư phó cười : “Xem ra cô rất hận hắn , vì hắn từ chối cô thì phải . Ngày mai , nhặt xác hắn sẽ tùy ý cô nương xử lí . Hà hà”