Nhưng khi cây quạt trong tay y đang chuẩn bị điểm tới người của Lí Nhân thì dưới đất tiếng gió rít lên. Thanh đao của Lí Nhân không cắm vào đất mà bật ngược trở lại , sống đao nhằm vào huyệt Ưng Song bên sườn y .
Lần đầu tiên trong đời y cảm giác mình đã thua hoàn toàn. Bộp sống đao đập vào sườn y , hất y văng ra ba thước , ngã xuống , máu trong mồm ộc cả ra ướt bộ áo xanh. Tuy chiêu này không ảnh hưởng tới tính mạng y , nhưng chí ít thì cũng trọng thương tĩnh dưỡng vài tháng.
Y lẩm bẩm : “Sao có thể như vậy được?” Lí Nhân gác thanh đao nặng lên vai , cười nói : “Lí mỗ biết với thân pháp và võ công của công tử nhất định sẽ tìm cách thủ thắng trong một đao nay của Lí Mỗ nên đã đổi kình lực từ dương cương sang âm nhu nên phép tá lực của công tử hoàn toàn vô hiệu. Công tử thua vì đã quá coi thường Lí mỗ rồi đó”
Y ngẩn ra , lại thổ thêm một bụm máu nữa . Y hiểu không những mình thua về võ công mà cả cái mà mình tự cho là nhất - cơ trí cũng không bằng . Y than : “Ta từ nhỏ đã tự coi mình là kẻ hơn người khác , đến giờ mới hiểu cái đạo lí đơn giản : trên người còn có người , ngoài trời còn có trời.(*)”
Lí Nhân tiến thêm một bước lạnh lùng nói : “Khi ngươi hiểu được thì đã quá muộn rồi!” Vừa lúc đó , ba gã công tử đứng xung quanh liền xuất kiếm đâm vào lưng Lí Nhân.
Lí Nhân quát : “Dám khi phụ Ngũ Võ Thần Môn chúng ta mỗi kẻ để lại một cánh tay đi”
Đoạn xoay một vòng như chớp , người xung quanh chưa kịp thấy gì thì Soạt một tiếng đao đã đút vào vỏ sau lưng. Ba kẻ kia kêu thét lên lăn lộn ra đất , ba cánh tay phun máu tung tóe còn đang nắm chặt kiếm đã rơi xuống đất.
Lí Nhân nói : “Chỉ cần Liễu công tử không dùng thủ đoạn bỉ ổi như hôm nay , công tử muốn báo thù lúc nào Lí mỗ cũng xin bồi tiếp” Nói rồi , bước vào trong tửu lâu mà Hận Thiên đang ngồi . Hận Thiên lấy ghế cho y ngồi , rót cho hai sư đồ y mỗi người một chén trà , ung dung hỏi: “Sao hai người lại tới đây vậy?”
Lí Nhân trong lòng vui mừng , chuyện cũ ở trên Phiêu Diểu sơn vị thái sư thúc này hoàn toàn không lí đến . Y vì chuyện đó mà canh cánh trong lòng bao lâu , nay như thoát khỏi khối đá trong bụng . Bèn nói : “May mà có sư thúc nếu không thì ít nhất hai sư đồ đệ tử phải có kẻ bỏ mạng ở đây. ”
“Chuyện là thế này : Gã đồ đệ ngu ngốc của đệ tử tên là Phương Vân , y tuy hơi ngu ngốc nhưng thân thể cực kì phù hợp với người luyện võ. Đệ tử thu nhận y mười năm trước tại Thái Hồ . Y theo đệ tử luyện đao mười năm trên núi , xuống núi tu luyện đã giết mười ba tên đại đạo ở gần Thái Hồ , cứu được hai chủ tì rất xinh đẹp .À chuyện này đệ tử thì không rõ lắm để cho y kể lại thì thái sư thúc rõ hơn” Đoạn đưa mắt cho gã đồ đệ ra hiệu cho y kể tiếp.
Gã đồ đệ tên Phương Vân buồn bã : “Đệ tử cứu được nàng rồi , mới biết tên nàng là Hầu Phi Yến , nhà nghèo , cha nàng phải bán nàng vào kỹ viện ở Dương Châu. Sau khi về chịu tang người thân duy nhất ở quê , qua Thái Hồ bị bọn dâm tặc bắt cóc định nhốt lại để ô nhục. Suốt một ngày đêm nói chuyện , đệ tử và nàng nảy sinh tình cảm. Tuy nàng không còn là xử nữ nữa nhưng với đệ tử nàng mãi là một người con gái trong trắng bởi tâm hồn nàng không chút tì vết , chỉ là do hoàn cảnh bắt buộc”.
Hận Thiên đập bàn nói “Nói đúng lắm!” Phương Vân thấy vị thái sư thúc ủng hộ mình , mắt y sáng lên rồi kể tiếp : “Nàng có đưa cho đệ tử một cây trâm gỗ của mẹ nàng để lại , bảo rằng nàng đã gom đủ tiền chuộc thân , chỉ cần đệ tử đến đón sẽ theo đệ tử , suốt đời không chia lìa. Một tháng sau , đệ tử cũng thuyết phục được sư phụ , đến Dương Châu tìm nàng. Sư phụ sợ đệ tử thua thiệt nên cũng đi theo. Ôi! ” Y chợt thở dài.
“Thế rồi sao?” Hận Thiên không nhin được hỏi .
Phương Vân buồn bã nói : “Đệ tử đến Ninh Xuân viện tìm được nàng thì nàng bất ngờ nói chưa bao giờ có tình ý với đệ tử , tất cả chỉ là để dụ đệ tử hộ tống cho an toàn mà thôi.
Nhưng quả thật đệ tử thấy mắt nàng không có chút gì là muốn đệ tử đi. Sư phụ ở phòng bên nghe vậy bèn bắt đệ tử trở về ngay . Đệ tử đành theo sư phụ về, nhưng đến ngoài thanh không cam tâm bèn trở lại tìm nàng. Ai dè , gặp ngay bọn Liễu công tử ở cổng , liền bị truy sát . Nếu sư thúc không đến thì đã liên lụy cả sư phụ rồi . Đệ tử thật đáng tội chết”.
Măt y đỏ lên , tay nắm chặt cây trâm bằng gỗ , trông vô cùng sầu não Lí Nhân cũng chỉ biết thở dài vỗ cai y nói : “Nữ nhi thường tình quả thật rất khó hiểu , ngươi đừng nên đau buồn ”. Hận Thiên nhìn cây trâm bằng gỗ lại nhớ tới cây sáo ngọc của Bích Thủy , tự hỏi giờ này nàng đang làm gì , có được vui không?
Trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng . Hắn đứng bật dậy nói với hai người: “Ta tin nàng có tình ý với ngươi , bằng không đã không tặng cho ngươi cây trâm gỗ đó . Bây giờ tốt nhất là ăn uống no say một trận . Đêm nay sẽ trở lại Ninh Xuân viện xem sự thể thế nào”
“A” Ánh mắt Phương Vân sáng lên , Lí Nhân tỏ vẻ phản đối nhưng y không dám nói bởi trong Ngũ Võ Thần Môn tôn tin trật tự rất nghiêm. Trừ khi tôn trưởng sai thì đệ tử bên dưới mới có quyền phản bác.
Ba người bèn gọi đồ ăn và rượu, ăn uống no say , thuê một phòng ngủ tới tận khi trời tối . Lí Nhân tỉnh sớm nhất , chuẩn bị ít dây leo tường . Ba người mặc bộ quần áo dạ hành màu đen bó sát , tung mình trong màn đêm qua những mái ngói. Thân pháp của Hận Thiên là nhẹ nhàng nhất , nhưng Lí Nhân lại có vẻ bền bỉ hơn , chỉ có Phương Vân là khó khăn để theo kịp hai người kia.
Chỉ một lúc sau ba người đã đến Ninh Xuân viện , vượt tường vào. Bên trong dù đã gần nửa đêm nhưng đèn nến vẫn sáng trưng , múa hát rộn ràng . Hận Thiên hỏi :”Nàng ta ở chỗ nào?” Phương Vân chỉ tòa lầu phía sau cùng. Ba người nhanh chóng men theo tường đến đó , đoạn dùng dây , phi thân lên mái lầu , nằm phục ngay trên nóc phòng của nàng ca kỹ này.
Hận Thiên nói khẽ vào tai Phương Vân : “Bây giờ ngươi vào phòng , tìm cách nói chuyện với nàng ta, nếu nàng ta nói dối thì ta sẽ biết ngay , và chúng ta sẽ tìm cách. Nếu nàng ta nói thật thì chúng ta sẽ trở về , ngươi hiểu không? ” Y gật đầu nhưng thắc mắc : “Làm sao thái sư thúc biết được nàng ta nói thật hay nói dối?”
“Khi nàng ta nói dối , cơ thể nàng ta sẽ phát nhiệt và các chất trong cơ thể sẽ tiết ra ngoài nhiều hơn bình thương , linh giác của ta rất tốt , ngươi yên tâm đi .” Y gật đầu định quay người đến bên cửa sổ thì Lí Nhân nắm lấy tay y nói :”Khoan đã có người đến.”
Có tiếng nữ nhi vang lên: “Ma ma.” , tiếng cửa mở và tiếng chân bước vào.
Tiếp đó một giọng nói trong trẻo có phần gấp gáp nói : “Ma ma sao lại tới đây? Chàng có chuyện rồi sao?” Một giọng khác hơi đục , khá điệu đà , có chút khinh bỉ nói: “Hừ hắn thoát nạn , lại còn đánh Liễu công tử bị thương nữa chứ. Xem ra y sắp tận số đến nơi rồi.”
Giọng nữ nhân kia có vẻ vui mừng pha chút lo lắng : “Sao chàng không đi chứ , ta đã đoạn tuyệt với chàng rồi cơ mà.”
Ma ma kia nói : “Hừ , ngươi được Tiêu công tử để ý , muốn nhận làm thiếp lại không chịu , xem ra người tình của ngươi tới số rồi . Lần này Tiêu công tử đã mời đến hơn chục cao thủ để đối phó với nhân tình của ngươi và sư phụ của hắn . Ngươi còn không thức thời thì sẽ chịu thiệt chung với hắn đấy”
Bên trên mái lầu , Lí Nhân đang giữ chắc Phương Vân , sợ hắn nhảy xuống dưới. Y lúc này đang nghiến răng ken két mắt long lên sòng sọc . Hận Thiên khẽ đưa tay gõ cóc một cái vào trán hắn , hăn mới như tỉnh lại , thấy “thái sư thúc “ nhìn mình trừng trừng , mới khẽ hoảng sợ. Hận thiên thấy vậy mới chỉ tay xuống dưới bảo hắn: “Nghe đã”
Hắn gật gật đầu , Lí Nhân mới bỏ hắn ra. Lúc này người con gái trong phòng van nài vô cùng thảm thương: “Ma ma xin hãy nghĩ cách đi , hãy giúp ta giữ mạng cho chàng . Sau này nói gì ta cũng nghe mà” Hận thiên giơ ngón tay cả lên , khẽ nói với Phương Vân:”Hảo , ngươi có mắt nhìn người đấy” . Y tần ngần không nói gì.