Nhìn nữ võ sĩ dần dần tiếp cận, La Cách tự bảo bản thân phải bình tĩnh lại. Chạy thì không thể chạy rồi, còn đánh? Chiến sĩ cấp thấp đánh với pháp sư trước giờ đều có một kết quả duy nhất. La Cách tuy không nhìn rõ thực lực của Kỳ Vi, nhưng hắn biết ít nhất ả phải ở cấp 8. Cho dù đối phương là một chiến sĩ cấp 3, nhưng với bộ dạng vũ trang từ đầu đến chân kia, thì ả tuyệt đối sẽ thu thập dễ dàng một pháp sư chỉ có ma pháp giới chỉ như mình. Cái kế ngày hôm nay chỉ còn có cách là dẫn dụ ả về tiểu lâu của mình, dựa vào cơ quan thì mới có thể có cơ hội thủ thắng.
Chủ ý của La Cách đã định, hắn bắt đầu đánh giá tình hình xung quanh, chuẩn bị sẵn chân giò cho lanh lẹ. Phía sau lưng hắn là một khu gạch vụn hoang tàn, rất nhiều bần dân đã dựng lên đó những ổ chuột đơn giản để ở. Nếu đi thẳng tới trước, xuyên qua một con phố nhỏ, rồi chạy thêm năm trăm mét nữa sẽ đến tiểu lâu của hắn. Rất tiếc, con đường đó đã bị Kỳ Vi chiếm chỗ, chặn ngang con lộ duy nhất về nhà của hắn.
La Cách lùi đến cuối đường rồi đứng lại, bắt đầu tụng niệm chú ngữ. Kỳ Vi cười lạnh nhìn La Cách, giữ cự kiếm sau lưng, chờ cho hắn niệm xong chú ngữ. Giữa hai tay La Cách chợt lóe hồng quang, hai cái ma pháp phi đạn bắn tới nữ võ sĩ, mục tiêu là hai gò ngực. Phanh binh hai tiếng, áo giáp ngực của nữ võ sĩ chợt lóe lam quang, Kỳ Vi an nhiên không bị hề hấn gì.
La Cách lại lớn tiếng niệm “hỏa diễm chú ngữ”, một cổ hỏa diễm lại bắn ra, nhưng bị lam quang trên giáp ngực ngăn lại lần nữa. Rõ ràng đấy chính là một bộ khôi giáp phòng chống ma lực. Cho dù nó có yếu ớt thế nào, thì chuyện đối phó với ma pháp của La Cách không thành vấn đề gì.
Mồ hôi lạnh toát đầy trên đầu La Cách, chảy luôn xuống bản mặt đầy thịt đang rung rung của hắn. Chờ đến khi hắn niệm đợt chú ngữ thứ ba, thì thân ảnh của nữ võ sĩ đã biến mất.
Trong thoáng chốc, Kỳ Vi đã xuất hiện trước mặt La Cách, mũi hai người gần như chạm dính vào nhau. La Cách cảm giác bụng mình có một luồng đại lực truyền đến, cho dù thân thể của hắn có cường tráng như thế nào cũng không thể nào trụ nổi.
Hắn oa lên một tiếng, ba bữa cơm của ngày hôm nay đều ói hết ra ngoài. Kỳ Vi vỗ tiếp lên lưng La Cách một sống kiếm, khiến hắn ngã lăn ra đất, rồi đá mạnh mấy cước, miệng La Cách liền ứa máu tươi.
Kỳ Vi đưa chân hất một cái, lật La Cách lên, ác độc nói: "Các ngươi không phải hung hãn lắm sao? Muốn đè muốn cưỡi lên người ta làm trò, chẳng phải sao? Đến đây, để ta xem ngươi có bao nhiêu tiền, có thể khiến ta vừa ý hay không a?" Dứt lời, nàng đạp một cước lên giữa khố của La Cách, dùng chiếc giày da cứng trắng bạch tàn bạo day day qua lại.
Gương mặt của La Cách lập tức biến thành như mặt heo chết. Hắn có muốn kêu cũng kêu không nổi. Hai tay hắn giữ chặt chiếc giày của nữ võ sĩ, phí công phí sức đẩy chân ả ra. Kỳ Vi nở nụ cười tàn nhẫn, lại day day thêm vài cái thật mạnh, sau đó mới bỏ chân ra.
La Cách há họng hớp hớp không khí, ôm chặt hạ thể lăn tròn trên đất. Hắn rên lên hai ba tiếng thiểu não. Kỳ Vi chắn ghét nhìn cái mặt mập đầy máu của hắn, gắt: "Sao rồi, mới có hai ba cước mà đã chịu không nổi rồi sao? Có phải là nam nhân không đây? Bà cô người còn rất nhiều thủ đoạn chưa giở ra đây! Hôm nay dù sao cũng phải cho ngươi nếm thử từng món từng món đến hết mới được."
Nũ võ sĩ vứt cự kiếm sang một bên, đột nhiên thấy La Cách nhìn vào góc đường phía sau mình, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng. Kỳ Vi cười lạnh một tiếng, lòng thầm bảo dám dùng cái chiêu này để lừa ta. Nhưng dù sao ả cũng giả vờ xoay đầu lại, làm ra vẻ như bị rơi vào bẫy, muốn chờ cho La Cách lén tập kích ả hoặc là bỏ chạy, thì phóng lên bắt lại. "Cái bọn quý tộc ngu ngốc này, từ đó đến giờ mà cũng chưa tìm ra chiêu lừa nào mới."
Vừa lúc ấy, sau lưng ả chợt nghe một tiếng ông nhè nhẹ, Kỳ Vi liền cảm thấy không ổn. Trên mông ả chợt nhói lên một cơn đau buốt, một mũi tên ngắn đã cấm phập vào trong làn da thịt trắng muốt. Nữ võ sĩ chỉ mặc một quần giáp cực ngắn trên eo, La Cách lại bắn từ dưới lên trên, ngoài ra Kỳ Vi còn có thân hình cao to, nên thanh nỏ tiễn này bắn trúng một vị trí hết chỗ nói.
Kỳ Vi vừa thẹn vừa giận, chộp ngay cự kiếm, vung lên định chém tên mập ti bỉ hạ lưu này. Vừa chuyển thân, vết thương của ả lại đau nhói lên. Kỳ Vi cảm thấy mắt nổ đôm đốm, nơi vết thương vừa nhức vừa ngứa, rõ ràng là trên mũi tên có độc dược.
Ả đưa tay sờ thử vết thương, thấy tay dính đầy máu, mũi tên nhỏ đã cắm sâu vào trong thịt. Kỳ Vi hít sâu một hơi, hét lên một tiếng, toàn thân trên dưới toát ra một luồng bạch quang nhè nhẹ, sau đó thì biến mất. La Cách thầm hoảng sợ, đấy chính là đấu khí! Khi ma dược trên mũi tên kịp phát sinh hiệu lực, không biết bản thân hắn có bảo toàn được mạng sống hay không.
Kỳ Vi tuy dùng đấu khí tạm thời ép dược lực xuống, những không thể nào rút được mũi tên ra, hơn nữa tên mập ti bỉ đang ở trước mặt, không thể tìm chỗ nào thuận tiện để rút tên ra cả. Ả chỉ còn nước tốc chiến tốc thắng, giải quyết hắn xong rồi tính.
Lúc này La Cách đã đứng lên và bắt đầu ngâm xướng chú ngữ. Một luồng lửa đỏ nhỏ xíu chợt bắn ra. Kỳ Vi không thèm tránh né, ngược lại còn phóng nhanh lên. Khi luồng hỏa diễm sắp chạm vào người ả, hai mắt của La Cách chợt hiện tinh quang. Áo lót chặn giáp trên ngực của Kỳ Vi đột nhiên bị một bàn tay vô hình nào đó kéo lên, luồng hỏa diễm theo đó luồn vào đánh mạnh lên song nhũ trắng như tuyết của ả.
Bộ vị mẫn cảm đột nhiên bị hỏa thiêu, cho dù Kỳ Vi có thực lực kinh người, cũng không thể tránh khỏi phát ra tiếng kêu thống khổ rồi dừng phắt lại. Khi Kỳ Vi khôi phục lại một chút, đã nhanh chóng kéo giáp ngực yểm trụ bộ ngực, sự nhục nhã vừa rồi khiến ả như mất hẳn lý trí.
Vào lúc này, La Cách đột nhiên nhào tới, quyền đánh chân đá, tuy hầu hết là không ra chiêu pháp gì, nhưng độc tác và mẫn tiệp vô cùng. Lực đạo của hắn hùng hồn, không có vẻ gì là một ma pháp sư hay là một người thụ thương cả.
Kỳ Vi vô cùng kinh hoảng, cố gắng ngăn cản đòn tập kích như mưa như bão này, rồi chuẩn bị phản kích. Tuy nhiên, ngay lúc ấy La Cách lách người vọt qua bên hong, nhanh chóng bỏ chạy.
Kỳ Vi suýt chút nữa là tức mình mê đi. Ả cắn răng chẳng thèm để ý gì sự đau nhức nơi ngực nơi mông, cố gắng đuổi theo.
La Cách chạy quanh chạy co ở phía trước, rồi chạy tới tiểu lâu của mình, mở cửa tiến vào trong.
"Được, để ta biết cái ổ chó của ngươi, ta xem ngươi làm cách nào mà chạy nào!"
Nữ võ sĩ phóng lên, vung một cước đã đạp tung cánh cửa, lại cảm thấy đầu váng mắt mờ, các vết thương trên người bắt đầu đau nhức dữ dội. Kỳ Vi hít sâu một hơi, luồng gió đêm mát mẻ khiến ả thanh tỉnh hơn một chút. Lúc này trên tầng hai vang lên một âm thanh như ai đó đang kinh hoảng nên chạy đụng vào bàn ghế gì đó, cơn giận của nữ võ sĩ chợt bừng bừng lên một lần nữa. Ả phóng thẳng lên lầu.
Khi ả vừa phóng lên, đầu các ngón tay phải vừa chạm vào thang gác, đã nghe "cách" một tiếng, toàn bộ cầu thang sụp xuống. Kỳ Vi chẳng thèm hoảng hốt, đạp chân vào không khí, phóng ngược người lên cao. Ả lại sợ có thêm mai phục, do đó đưa cự kiếm ra phía trước mặt, thân hình tiếp tục bắn lên.
"Sưu Sưu..." Hai mũi tên nỏ lại bắn tới, nữ võ sĩ vung kiếm gạt phăng, nhưng lại chạm vào một sợi dây rất khó nhận ra bằng mắt thường. Điện quang lóe lên, tường bên đột nhiên phát động một cái bẫy điện. Kỳ Vi không có cách gì tránh né trên không, lập tức bị điện giật toàn thân cứng đơ, rớt xuống phía dưới. Tuy nhiên, do cái bẫy này có uy lực không lớn, ả lại có trang bị phòng chống ma pháp, do đó chỉ đau đầu chóng mặt một chút là khỏe lại ngay.
Lúc này, ả lại nghe một tiếng cười lớn truyền đến từ lâu hai, liền phóng lên trên đó lần nữa. Tuy nhiên, khi Kỳ Vi phóng tới khúc quanh câu thang, lại nghe một tiếng binh cực lớn phát lên, nữ võ sĩ lập tức mắt tai nổi đôm đốm, bay ngược về phía sau rơi phịch xuống sàn gỗ.
Thì ra nơi ấy có cài sẵn một vật cản bằng nặng lượng trong suốt, cái bẫy này bị đụng mạnh, chớp lóe một cái rồi mất đi hiệu lực. Kỳ Vi năm yên trên đất, nhất thời không gượng dậy nỗi.
Nữ võ sĩ dùng kiếm miễn cưỡng chống người đứng lên, đi dần xuống thang lầu. "Cái tiểu lâu quỷ này ai ngờ lại có nhiều trò đến thế. Trước mắt phải tạm tha cho tên khốn này thôi, chờ ngày mai đem lửa thiểu cái ổ heo của hắn." Nữ võ sĩ hậm hực nghĩ.
Một luồng hắc vụ chợt lóe lên, khô lâu "Phong nguyệt" đã chặn trước mặt nữ võ sĩ.
Hiện giờ La Cách cũng không hay họ gì: ma lực đã cạn, thụ thương không nhẹ, triệu xuất ra được Phong Nguyệt chính là năng lực cuối cùng của hắn. Hắn ngồi trên tầng hai, chăm chú nhìn tình huống cuộc chiến bên dưới. Ở đây dù sao cũng an toàn, chí ít nếu Kỳ Vi có phóng lên, thì còn có ba cái bẫy nữa đang chờ ả. Phong Nguyệt tựa hồ như khác xa với trước, giờ đã có thêm một cái đao cùn, xương sườn dường như đã mọc hoàn chỉnh.
Kỳ Vi phấn chấn trở lại, cự kiếm tà tà đâm vào ngực của Phong Nguyệt. Phong Nguyệt nâng đao cùn cản lại. Nữ võ sĩ mượn lực đạo của cự kiếm vẽ lên một vòng tròn, rồi nhắm chém đến xương cổ của khô lâu. Chiêu này khô lâu đỡ không kịp, chỉ còn biết đưa tay ngăn, nhưng làm sao ngăn được cự kiếm? Một tiếng rắc vang lên, xương cánh tay của nó đã bị chém gãy. Phong Nguyệt lắc lư mấy cái, ngã xuống đất bất động.
Kỳ Vi hừ lạnh một tiếng, cái tên phế vật trên lầu thì ra còn biết một chút vong linh ma pháp, rất tiếc là chẳng làm ra trò trống gì, ngay xương khô lâu mà cũng chỉ triệu hóan được có một cái. Ả bước qua xương khô lâu nàm trên đất, đi về phía cửa.
Tuy nhiên, sau lưng ả lại nổi lên tiếng gió. Kỳ Vi biết là không ổn, vội cúi người, dùng cụ kiếm bảo hộ sau lưng. Đinh một cái, một thanh đao cùn đã chém mạnh lên cự kiếm. Không đợi nữ võ sĩ kịp phản ứng, một đòn cước lại đá mạnh vào vết thương nơi mông ả. Kỳ Vi quay đầu lại nhìn, nhận ra tác giả đòn đánh đó chính là khô lâu "Phong Nguyệt", liền không khỏi hít vội một hơi khí lạnh, nhủ thầm: "Khô lâu mà cũng biết giả chết sao?"
Lần đầu tiên, Kỳ Vi cảm thấy tòa tiểu lâu này thật là âm trầm khủng bố.
La Cách cũng đang trợn mắt há mồm!
Nữ võ sĩ và khô lâu lại tiếp tục một màn hỗn chiến. Dù sao thì hơn thua cũng quá rõ rệt, nên Kỳ Vi dần chiếm thượng phong. Khi ả chuẩn bị triệt để đánh tan khô lâu, thì một luồng hắc vụ nổi lên, La Cách thấy tình thế không ổn đã thu hồi lại Phong Nguyệt.
"Phanh" một tiếng, Kỳ Vi lại choáng váng. Trước khi ả mất đi ý thức, dường như thấy gã mập đang cầm trong tay một cây thiết côn, cười nhăn nhở nhìn ả một cách rất ác độc.