Một cơn đau đứt ruột kéo Kỳ Vi tỉnh dậy từ trong cơn mê. Ả rên rĩ muốn dùng tay sờ nắn chỗ bị thương, nhưng lại phát hiện hai tay không thể cử động được. Một cơn đau dữ dội lại ập đến, lần này ả đã tỉnh hẳn. Một gương mặt béo phị như từ trong ác mộng từ từ hiện rõ trước mắt. Gương mặt đó áp lại rất gần, thậm chí có thể thấy rõ từng lổ chân lông trên sống mũi.
Kỳ Vi sợ hãi kêu lớn lên, theo bản năng ả muốn tránh ra, nhưng hai tay bị cột chặt sau lưng chẳng thể động đậy, người vừa uốn cong bật lên thì bị mất thăng bằng rơi mạnh xuống mặt bàn. Mông ả lại dấy lên một cơn đau thảm hại, lần này suýt chút nữa đã khiến ả ngất đi.
"Mỹ nhân, không cần phải sợ như thế. Đêm còn dài mà." Gương mặt chỉ cách ả vài xích đó lộ ra một biểu tình vô lại, đầy vẻ cóc nhái mà đòi ăn thịt thiên nga.
Kỳ Vi cố trấn tĩnh, quan sát tình huống xung quanh và tình cảnh của mình. Gian phòng này thật lớn, trần nhà được có hàng chục cái đèn treo cùng hàng dãy nến chiếu căn phòng sáng rực lên. Đồ đạc trong phòng hầu hết là mới tinh, mới liếc sơ đã biết là dùng gỗ chất lượng thấp chế thành, thế mà lại cố làm cho huy hoàng giống như dát đầy vàng bạc, xem ra có thể dễ dàng đoán định phẩm vị của vị chủ nhân này là như thế nào.
Tuy nhiên, điều khiến Kỳ Vi lo nhất chính là hai tay của ả giờ đã bị bị trói chặt vào sau lưng, nằm ngửa trên một cái bàn thực nghiệm thật to.
Tên mập cầm trong tay một cái kềm nhỏ, trên có kẹp một mũi tên nỏ nhỏ xíu dính đầy máu. Hắn đang nhìn ngắm nó một cách rất cẩn thận, rồi bỏ sang một bên, đưa tay nâng nhẹ cằm của Kỳ Vi lên, cười bảo: "Hà ha, đẹp đến mê người, sao giờ không hung hăng nữa hả? Muốn đánh ta chăng? Chẳng lẽ không thô bạo một chút thì ngươi chẳng thấy sướng sao? Đại mỹ nhân, mũi tên này của ta đúng là hết ý, xem ra ta là một tiễn thủ thiên tài a."
Nữ võ sĩ phì lên một tiếng, há miệng cắn mạnh vào tay La Cách. La Cách vội rụt tay lại, rồi chộp lấy đầu tóc của ả, dùng lực kéo xốc lên. Trên gương mặt Kỳ Vi hiện thần sắc thống khổ, toàn thân trên dưới đều bị kéo ngược lên trên, gò ngực nhô lên lộ rõ từng đường gân thớ thịt.
La Cách đưa tay sờ mó, khiến Kỳ Vi cảm thấy như một con độc xà lạnh lẽo đang lần bò trên cơ thể. Tuy nhiên, ả bị nắm chặt tóc, muốn tránh cũng không được, nước mắt không nhịn được ứa tràn ra hai gò má.
Kỳ Vi cao hơn La Cách cả nửa cái đầu, giáp thân dưới và ở trên đều bị La Cách lột sạch lúc còn đang hôn mê. Hình dáng lõa lồ của ả hiện ra rất đầy đặn, eo nhỏ mông to uốn éo khiến con người ta nhìn mà kinh tâm động phách. Hai đùi ả vừa dài vừa thẳng, từng khúc tuyến lộ ra trước đèn nến sáng trưng tuyệt mỹ vô cùng. Điều này khiến La Cách nổi cơn dục hỏa, không nhịn được đè chặt người ả, từ từ chiếm hữu.
Trong tiểu lâu, đèn đuốc dập dờn đung đưa theo tiếng chửi mắng càng lúc càng nhỏ dần của nữ võ sĩ. Cái bàn thực nghiệm vang lên những tiếng cót két không ngừng, không chịu nổi sức nặng của hai thân hình. Ma quỷ dường như đang múa may cuồng loạn trong ánh lửa, bọn oán linh cũng không ngừng phát ra những tiếng gào thét chói tai.
La Cách rung rẫy, từng dòng khoái cảm như thủy chiều cuốn theo sự thõa mãn vì được báo phục khiến từng bắp thịt trên khắp thân hình mập mạp của hắn rung lên bần bật. Tận nơi sâu thẩm âm ám trong tâm hồn hắn, từng ngọn lửa dục không ngừng đốt cháy từng sợi thần kinh.
Đêm đầu xuân lạnh lẽo vô cùng. Gió lạnh thổi qua, hoa xuân mới nở bỗng chốc điêu linh.
Khúc chung thì nhân tán. Mọi chuyện cuối cùng cũng chấm dứt.
La Cách đắc ý hát khẽ một bài, nhìn con dê trắng muốt bị mình bắt được, mọi chỗ trên thân thể rã rời của hắn đều như đang xướng đang ca. Trước đây không lâu, con dê ấy vẫn còn là sư tử chân chính.
La Cách mặc y phục lên người, quyết định đi tìm bọn Ai Đặc để kéo chúng đến xem con vật săn được của mình. Điều duy nhất làm hắn không thích đó là ánh mắt của Kỳ Vi. Nó triệt để băng lãnh, không buồn, không giận, nhưng không phải là một thứ không không, nó lạnh lùng dõi theo hắn.
La Cách cảm giác bản thân giống như bị một con rắn dõi nhìn. Hắn thực không hoan hỉ cái cảm giác như vậy. Hắn trói thêm một đoạn thừng lên người Kỳ Vi, tự nhiên là thuận tay sờ mó thêm một chút nữa. Kỳ Vi vẫn không phản ứng gì, giống như chỗ bị sờ chẳng phải là thân thể của ả vậy, ả vẫn giương đôi mắt như rắn, lạnh lẽo nhìn gã mập.
La Cách xầm xầm bỏ đi, thậm chí có thể nói là bỏ chạy khỏi ánh mắt giết người đó. Biện pháp tốt nhất đương nhiên là sát nhân diệt khẩu, nhưng La Cách tạm thời không có cái đảm lượng đó. Hơn nữa, một đại mỹ nhân như vậy mà giết đi chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?
Bọn Ai Đặc biết chuyện, hứng chí hùng hùng hổ hổ thẳng đến tiểu lâu. Khi đến nơi, chúng thấy tiểu lâu như vừa trải qua một trận bão lớn, mọi thứ đều bị đạp nát bừa bộn cả lên. Cả bọn ai cũng kêu không ổn, khi chạy lên tầng hai nhìn, thì cái giường lớn trên mật thất đã trống hoác, những sợi dây thừng dùng để trói người bị đứt từng khúc vứt bỏ lung tung.
Khải Đặc lượm một đoạn dây thừng lên xem xét, rồi quay đầu lại bảo: "Đây là dùng sức bức đứt, ông trời ạ! Một sợi dây thừng to lớn như vậy mà có thể vùng đứt, có thiệt là ả bị ngươi bắt được hay không?" La Cách nhớ tới trên người của nữ võ sĩ có ẩn hiện đấu khí, lập tức xuất hạn mồ hôi lạnh.
Ai Đặc là người lớn tuổi nhất, kinh nghiệm dày dạn, nên sớm bình tĩnh trở lại. "Muốn dập lửa lớn trước hết phải bình tĩnh, đối phương còn chưa biết chúng ta là ai. Nhưng mà La Cách không ở nổi cái tiểu lâu này nữa đâu." Mọi người từ từ bình tĩnh lại. Khủng hoảng qua đi, đầu óc của Luân Tư bắt đầu hoạt động, nói: "Chỉ sợ bọn chúng muốn phóng hỏa hỏa thiêu căn nhà này."
"Nhất bất tố, nhị bất hưu. Đã trót thì phải trét! Hiện giờ chuyện này có muốn hiền cũng không hiền được rồi, chỉ còn có nước "tiên hạ thủ vi cường". Thời gian không còn nhiều, chúng ta mỗi người một kế, hợp lại giăng một mẻ lưới chờ chúng. Nếu chúng dám đến đốt nhà, thì ta sẽ khiến cho chúng hoa cỏ cũng không lấy được một cọng. Dù sao thì bọn dong binh này cũng chẳng làm được cái trò trống gì." Phật Lãng Ca dùng giọng điệu rất âm độc nói với mọi người.
Mọi người bàn bạc một hồi, rồi dọn sạch mọi dấu vết, chia nhau bỏ đi.
-------o0o-------
Trên con lộ nhỏ, La Cách cùng mấy người trong bộ dạng quý tộc nghênh ngang đi về phía tiểu lâu, vừa đi vừa trò chuyện thì thầm, thỉnh thoảng phá lên cười, xem ra là họ đang rất hứng thú đàm luận những chuyện nam nhân đều thích đây mà.
Mấy người đi đến trước tiểu lâu thì dừng lại. Người đứng bên cạnh La Cách đột nhiên nói: "Không ổn, có người đã vào đây. Chỗ này có mai phục."
Lúc này chợt nghe oành một tiếng, cửa lâu bắn tung, một đạo kiếm quang lăng không chém về phía La Cách. Kiếm chưa đến mà sát khi đã bao trùm toàn thân La Cách. Gã mập như rơi vào hố băng, mắt trợn trừng nhìn kiếm phong của cự kiếm bức tới gần, không thể động đậy gì được.
Hai thanh trường kiếm từ hai bên người hắn đột nhiên đưa ra chặn thanh cự kiếm lại, cự kiếm tá lực bật ra, đột nhiên biến thành nhẹ nhàng linh hoạt, nhanh nhẹn chém liên tiếp lên người La Cách. Hai thanh trường kiếm đối nhịch hợp thành một kiếm võng kín bưng không lọt gió, ngăn chặn mọi đòn công kích. Rõ ràng, hai tay kiếm đi cùng La Cách không phải tầm thường.
Đòn công kích nhanh như gió rồi cũng qua đi, kiếm quang tiêu tán, Kỳ Vi há miệng thở dốc, giơ kiếm chỉ thẳng La Cách. Sắc mặt của nàng giờ tái nhợt, trên người chỉ mặc tùy tiện một cái giáp da, hai mắt đầy sợi máu, trên cổ còn đọng lại đầy vết bầm.
Từ trong lầu chợt phóng ra ba bóng người, những người bên cạnh La Cách chia nhau bước lên nghênh tiếp. Đánh đấm một hồi, họ mới nhận ra đó là ba dong binh chiến sĩ trong quán rượu ngày trước, chỉ có tên pháp sư là không thấy đâu.
Lúc này, ở không xa đó có người hét lớn: "Kẻ phản nghịch lớn gan, dám tập kích thành vệ quân ngay tại vương đô!?" Tiếng lanh canh vang lên dồn dập, một tiểu đội kiếm sĩ khôi giáp từ đầu đến chân phóng đến dưới sự dẫn đầu của một kỵ sĩ mặc trọng giáp. Họ nhanh chóng bao vây tiểu lâu.
Những người đang đối chiến với bọn Kỳ Vi cũng xé bỏ chiến bào, lộ ra nhuyễn giáp có tiêu chí của thành vệ quân. La Cách nhanh chóng lùi lại phía sau, Ai Đặc cùng mọi người cũng vừa đến, cười âm trầm nhìn nữ võ sĩ.
Trọng giáp kỵ sĩ không nói không rằng, chỉ thẳng kỵ thương về phía trước, bọn binh sĩ lập tức ùa lên, vung đao múa kiếm hò hét vang trời. Phía dong binh biết mình đã rơi vào bẫy, kêu lên một tiếng ra hiệu cho nhau, đồng thời phóng ra ngoài chuyển thân lui vào trong lầu, gia tăng cự ly với bọn binh sĩ.
Từ tầng hai, một tiếng hô chợt cất lên, từ đó phóng ra một hỏa cầu to lớn, bắn thẳng vào đám binh sĩ. Luồng lửa nóng vô tình đốt cháy làn da lộ ra ngoài của các kiếm sĩ. Một hỏa cầu thứ hai lại vụt xuống. Những sĩ binh đã thụ trọng thương lập tức biến thành người lửa, kêu thảm lảo đảo ngã xuống.
Cửa sổ tầng hai chợt xuất hiện thân ảnh của dong binh pháp sư. Luồng khí lạnh mang theo vô số mảnh băng li ti từ hai tay y lại bắn ra, nhưng kiếm sĩ tránh không kịp bị băng kết lại, sau đó bị luồng khí lạnh đánh tới, những kẻ thể lực kém liền bị vỡ toát cả người ra.
Vòng vây khẩn mật là vậy mà chỉ thoáng chốc lộ ra chỗ hở. Kỳ Vi cũng mọi người nhanh chóng lợi dụng cơ hội đó thoát khỏi vòng vây. Một chiến sĩ cao lớn còn phản thủ quăng một dây thừng lên cửa sổ, quấn quanh người pháp sư. Pháp sư nhảy xuống từ cửa sổ, chiến sĩ dùng lực kéo, liền khiến y bay lộn vòng trên không rơi ra ngoài vòng vây.
Trọng giáp kỵ sĩ hét mộ tiếng lớn, hào quang màu xanh thẫm lóe lên, cây kỵ thương như sao xẹt bắn tới, xuyên qua ngực của pháp sư, đính chặt y lên trên tường.
Kỳ Vi kêu lên một tiếng thảm thiết, quay ngừơi lại định liều mạng. Một chiến sĩ bên cạnh cố sức kéo nàng lại, rồi vác vụt lên vai, nhanh chóng chạy đi. Một chiến sĩ còn lại ngâm xướng một đoạn chú ngữ khởi động, vứt ra một cuộn phép. Trên mặt đất lập tức xuất hiện rất nhiều thực vật họ đậu có các tua dài quây quần điên cuồng trong không khí, đụng vật gì là quấn chặt vật ấy. Những kiếm sĩ truy đuổi nhanh chân chạy trước liền bị trói chặt lại một chỗ. Bọn dong binh nhân cơ hội đó bỏ chạy mất.
La Cách bàng hoàng nhìn về phía nữ võ sĩ đang khuất bóng, biết rằng nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy.
Trọng giáp kỵ sĩ nhìn thủ hạ thương vong thảm trọng, hừ lạnh một tiếng. Khải đặc bước tới, hỏi nhỏ kỵ sĩ: "Phụ thân, giờ tính thế nào."
Kỵ sĩ không nói không rằng hồi lâu, mãi mới thở dài: "Phiền phức sẽ còn đeo đuổi theo các ngươi đây. Hừ, dong binh." Y đưa tay ngoắc một kiếm sĩ, hạ giọng phân phó một lúc, chiến sĩ đó liền lĩnh mệnh chạy đi. Kỵ sĩ lại nhìn Khải Đặc thêm lần nữa, hét: "Nếu các ngươi muốn học theo người ta hoành hành bá đạo, thì luyện bản lĩnh cho tốt đi rồi hẳn nói!" Dứt lời quất ngựa phóng đi.
Chẳng mấy chốc sau, trước các thành môn của Lai nhân thành đều có một tiểu đội kỵ sĩ xuất hiện tra xét, bên cạnh đó còn treo một bảng thông báo:
"Thông tập: Dong Binh Đoàn “Kiếm, Huyết và Mân Côi”
Dong binh đoàn này bày mưu tạo phản trong vương đô, sự bất thành lại giết rất nhiều thành phòng quân. Trước mắt em gái của Dong binh đoàn đoàn trưởng là Kỳ Vi cùng ba thành viên đang bỏ trống. Phổ thông dong binh có 30 người cũng đang bỏ trốn.
Ai bắt được hoặc giết chết thành viên chủ yếu thưởng mỗi người 500 đồng vàng, phổ thông dong binh thưởng 30 đồng vàng. Người báo tin thưởng giảm còn phân nửa."