Bầu trời mênh mông một màu đen hư ảo.
Thiên không vĩnh viễn mang một màu xám xịt vẩn đục, giống như đang trong hoàng hôn tối tăm, âm ám. Màu xám tên trời không ngừng cuồn cuộn, nhưng lại không hề có chút mây mù.
Nơi này không có đêm ngày, không có thời gian.
Nó là một sâm lâm (rừng sâu), một sâm lâm đã mất hết mọi sinh cơ từ ức vạn năm về trước. Cây cối chọc trời chỉ còn lại những thân thể to lớn cùng cành nhanh thô kệch và nhẵn nhụi. Trên cây giăng đầy những thứ trông giống như mạng nhện, nhưng nhất định không phải là mạng nhện. Không có con nhện nào có thể sống trong một nơi chốn như thế này.
Trên đất đây đó đều là bùn lầy, từ lớp bùn xám đen thỉnh thoảng nổi lên vài bọt khí. Những xương khô của sinh vật không thể định danh thỉnh thoảng trồi lên, rồi lại bị bùn sình nuốt mất.
Gió mang theo khí tức lạnh và ẩm ướt, thỉnh thoảng lại dậy lên mùi hôi thối tạt thẳng vào mặt.
Nhưng .... cái thế giới dị kỳ này chính là chốn lạc viên của tử linh và ma quỷ.
Phong Nguyệt không biết đã trú ở khu sâm lâm này bao nhiêu lâu rồi. Nó không nhớ mình đến từ nơi nào, chỉ biết một sinh vật tên là "La Cách" đã đặt cho nó cái tên đó. Mỗi khi nghĩ đến cái tên này, Phong Nguyệt liền muốn ói, nhưng cũng chẳng hiểu tại sao lại như vậy. Thậm chí ngay cái từ ói, một từ rất là quen, nhưng cũng không nghĩ ra được ói cái gì. Đương nhiên, khô lâu đâu thể ói được cái gì!?
Ánh sáng ảm đạm vật vờ chiếu lên mặt đất và người của Phong Nguyệt. Nó muốn đi ra khỏi sâm lâm này, nhưng vì sao cần phải đi thì nó không biết. Đó chỉ đơn thuần là đi theo bản năng.
Phong Nguyệt thỉnh thoảng có thể cảm giác một chút năng lượng từ cái người gọi là "La Cách" ấy truyền cho mình. Nó biết nó không có cách nào cự tuyệt mệnh lệnh của La Cách. Thế giới này có rất nhiều thứ Phong Nguyệt không thể lý giải được. Nhưng nguồn năng lượng đó khiến nó rất thoải mái, khiến nó có thêm nhiều lực lượng hơn. Chỉ có điều, nguồn lực lượng đó quá ít. Nó giống như lữ nhân đi giữa sa mạc không ai trợ giúp, cũng không biết khi nào trời mới đổ xuống ban phát cho một giọt mưa.
Phong Nguyệt đói khát vô cùng.
Nâng cây trường đao cùn cụt lên, Phong Nguyệt từ từ du đãng không mục đích trong sâm lâm này, nó cũng quên không nhớ đã lấy cây đao này từ đâu. Nó vô cùng cẩn thận tránh né một chỗ. Trực giác báo cho nó biết chỗ ấy tồn tại một thứ tà ác cường đại.
Phong Nguyệt vô cùng thông minh, khi đối diện với những khô lâu như nó, nó nhất định sẽ tìm ra biện pháp xảo diệu để đánh ngã bọn chúng. Bỡi vì, trên người bọn chúng có mang thứ năng lượng mà Phong Nguyệt đang thèm khát.
Nó cũng đã quên mất một ngày nào đó trước đây đã tìm được những khúc xương có phẩm chất cực tốt. Một luồng vụ khí qua đi, những khúc xương ấy đã bổ túc đủ 24 xương sườn cho nó. Phong Nguyệt cảm thấy xương sườn của bản thân đáng ra nên phải có 24 khúc. Lần bổ sung này mất hết năng lượng súc tích của Phong Nguyệt, nếu không phải "La Cách" thỉnh thoảng truyền cho nó một ít năng lượng, Phong Nguyệt không biết có thể đối diện với một con cương thi mới vừa gặp này hay không.
Trận đấu đã diễn ra rất lâu rồi. Lực lượng của cương thi mạnh hơn hẳn khả năng chống cự của Phong Nguyệt. Hy sinh ba khúc xương sườn, Phong Nguyệt cuối cùng cũng nhận thức được cương thi này không đuổi kịp mình. Vì thế, xương khô lâu bắt đầu di chuyển chung quanh cương thi, thỉnh thoảng phóng lên chém một đao, lấy đi một ít thịt thối. Cuối cùng, cương thi ngã xuống. Xương sườn của Phong Nguyệt không còn quá 20 cây.
Ở dị giới này, những khô lâu và cương thi khác hầu như không hề xâm phạm lẫn nhau. Phong Nguyệt không hiểu vì sao bản thân nó chỉ cần gặp một con lẻ loi nào đó, thì bằng mọi cách phải đánh ngã chúng. "Ta đói." Khô lâu nghĩ thế.
Dị giới không có thời gian, Phong Nguyệt cũng không ngừng du đãng. Nó không biết mình đã đi được bao lâu, và cũng không biết còn phải đi bao lâu nữa.
Sâm lâm dường như vĩnh viễn không có điểm dừng.
-----o0o-----
Sau cuộc chiến ở tiểu lâu, La Cách vô cùng hứng thú với con khô lâu biết giả chết này. Vào lúc trời khuya người say ngủ, thì ở trên tầng hai của tòa tiểu lâu thường có một người một xương khô lâu ngồi đối mắt nhìn nhau. Dùng tinh thần lần thử tiếp xúc vô số lần mà không được gì, La Cách cuối cùng mất hết hứng thú.
La Cách không biết đao của khô lâu là lấy từ đâu ra, nghiên cứu cả nửa ngày cũng không ra kết quả, bèn không thèm nghiên cứu nữa.
Khí trời bây giờ đặc biệt nóng, bất tri bất giác đã đến ngày sinh nhật lần thứ 20 của La Cách. Sắp đến ngày rời khỏi ma pháp học viên rồi, thêm vài ngày nữa là đến kỳ khảo thí ra trường rồi! Những tháng nay, gần như La Cách đã đọc ngốn ngấu hết 30 quyển Đại lục thông sử, thuận tiện đọc luôn một số truyện ký mạo hiểm, du ký, và các loại bút ký khác.
Ai Đặc đã vượt qua kỳ khảo thí tốt nghiệp của ma pháp học viện từ ba tháng trước, hiện giờ đang nỗ lực phát triển theo hướng ma pháp kỵ sĩ. Dù sao thì làm một ma pháp sư thật lãng phí cho cái thân xác to lớn của hắn.
Khải Đặc thì đang chuyên cần chịu sự huấn luyện của lão gia tử để trở thành một kỵ sĩ cấp 5 có thực lực không tệ. Đương nhiên, từ tín ngưỡng mà xét thì hai cha con này đúng ra là một đôi hắc ám kỵ sĩ.
Còn Luân Tư và Phật Lãng Ca dù du thủ du thực, nhưng sở trường về kiếm cũng tiến bộ rõ rệt. Điều hiếm có ấy là, hai người này dùng những thứ lừa tình lấy được từ nữ nhân, ví dụ như các tác phẩm nghệ thuật và rượu ngon, bán sạch lấy tiền đầu tư cho trang bị, do đó thực lực được nâng cao đến mức siêu thật tế.
Tất cả bọn họ đều không phải do thiên tính mà tăng tiến, chỉ là do tình thế bắt buộc mà thôi. Sau cuộc chiến ở tiểu lâu, những người chuyên tầm hoa vấn liễu, cướp đoạt dân nữ này thỉnh thoảng bị người ta lôi đầu ra đánh cho què quặt. Kiếm và Huyết Mân Côi Dong Binh Đoàn có quy mô không lớn, cả kiếm sĩ tam lưu (bậc ba) cũng thu nhận, nhưng nhân vì đoàn trưởng "Tử đích Na cá pháp sư" hào sảng, người đi theo Kỳ Vi cũng rất đông. Dù sao thì bọn họ cũng đoán rõ chân tướng thực lực của dong binh sắp sửa báo cừu.
Khí trời nóng lên, lòng người cũng táo động. Ngày khảo thí đến, La Cách tùy ý phóng ra hai chiêu ma pháp Hỏa diễm thủ chi trên Khảo nghiệm trường thì được xem là thông qua kỳ khảo thí, được quyền khóac lên người ma pháp sư bào. Hắn chỉ cần chiều nay đến pháp sư công hội chứng nhân là trở thành một ma pháp sư cấp thấp chính thức rồi. Nếu như nguyện ý theo sự chinh triệu của Lai nhân đồng minh sau này, La Cách còn có thể lãnh lương mỗi tháng 5 kim tệ. Nhưng với một bụng kiến thức lịch sử như hắn, La Cách hiện giờ còn có một lý tưởng vĩ đại khác.
"Canh" Mấy chung rượu cụng mạnh vào nhau.
"Huynh đệ chúng ta đã lâu rồi không tụ hợp một bữa cho đã. Con mẹ nó, đến đâu cũng gặp sát thủ. Coi nào, hôm nay chúng ta không say không về!" Thể hình như con gấu của Ai Đặc so với kỵ sĩ thuần chánh xem ra còn cao hơn. Hắn đưa cao ly rượu, trút cạn một hơi vào cổ họng.
Khải Đặc thì hiện rõ khí khái hào hùng trên mặt, gương mặt đầy chính khí của y giờ đã đỏ hồng, hơi rượu bốc trời. Ngay cả Luân Tư và Phật Lãng Ca lớn phổng lên trông cũng khôi ngô tuấn tú. Tuy nhiên, chuyện đó cũng bình thường trong giới quý tộc, bỡi vì những quý tộc phu nhân hầu hết đều rất sinh đẹp.
Những người này đã cùng vào sinh ra tử nhiều lần trong nửa năm nay, do đó đã kết một mối tình hữu nghị không tệ.
"Các huynh đệ, hôm nay ta phải đến Pháp Nhĩ Bảo thượng nhiệm rồi. Ai, sau này không còn gặp nhau nhiều nữa. Sau này mấy đứa các ngươi phải thường đến thăm ta đấy, đương nhiên lộ phí tự lo nghe." Khải Đặc làm ra vẻ chán nản vô cùng.
Phật Lãng Ca hỏi: "Pháp Nhĩ bảo? Có phải là nàm sát với Ma vực sâm lâm đó không? Gần đó đạo tặc không ít đâu, nghe nói gần đây La Ân công quốc còn cử những nhóm trinh sát binh nhỏ xuyên qua ma vực sâm lâm đến vùng phụ cận hoạt động nữa đấy. Cần phải cẩn thận nghe."
Khải Đặc hớp một ngụm rượu, đáp: "Ông già nhà ta bắt ta đến đó để lập chút quân công, ổng buộc ta phải cố gắng ra sức. Hơn nữa, kỵ sĩ đoàn đoàn trưởng trú thủ ở Pháp Nhĩ bảo là bằng hữu nối khố của ông già ta, nên cũng có thể coi là có chút ít chiếu cố. Lần này cha ta còn đem cái Hắc tinh linh hung giáp tặng cho ta nữa, hà hà, phát tài rồi."
"Các huynh đệ, Pháp Nhĩ Bảo dù gì cũng là một địa phương tốt!" La Cách cũng lên tinh thần.
Hắn khoa chân đặt lên bàn, há miệng nói mà nước bọt phun phèo phèo: "Chỗ đó ở gần ma vực sâm lâm, lại tiếp cận tiền tuyến, kẻ ưa mạo hiểm cũng không ít! Lần này Khải Đặc đến đó làm Kỵ binh đại đội trưởng... A? Là tiểu đội trưởng? Cũng không quan hệ gì, đòan trưởng chẳng phải là thân thích của nhà ngươi sao? Chúng ta có thể phát ... phát triển. Các ngươi thử nghĩ xem, những tên chuyên mạo hiểm ấy, những người chuyên săn ma vật ấy, thậm chí quân đội, đều cần cái gì?? Là binh khí! Chúng ta cần phải mở một của hàng binh khí, chẳng phải là phát tài hay sao? Mấy thứ này người khác không dễ gì làm, hạn chế nhiều thứ, chúng ta làm thì còn có hạn chế gì? Thử nghĩ coi, tiền của những người vào Ma vực sâm lâm từ đâu ra? ... Đúng rồi, săn được ma vật bán tinh hoạch hoặc da lông kiếm tiền. Chúng ta không có thực lực đi săn ma vật, nhưng chúng ta có thể mua lại vật săn của họ. Những thứ này được đưa đến bàn tay chết tiệt của lão Phí Tư thì trở thành tài liệu tuyệt phẩm. Biến thành ma pháp trang bị rồi thì bán lại cho mấy tên mạo hiểm, chà, chúng ta ngồi mát ăn bát vàng, chẳng phải lột da chúng, mà còn lột đến mấy lần!"
Luân Tư cũng phấn chấn tinh thần: "Pháp Nhĩ bảo có hai mươi vạn người a, mỹ nhân xem ra cũng chẳng ít. Có Khải Đặc tại đó, chúng ta không cần ở vương đô sống cái cảnh con ông cháu cha nhỏ nhít thế này nữa, dù sao cũng đã lớn rồi, ta thì không sao, La Cách, ta "hợp lửa" cùng với ngươi."
"Nói đến mấy kẻ mạo hiểm là mắt ngươi sáng quắc lên, cái con nhỏ lần trước ngươi còn thấy chưa đủ thảm hay sao?" Ai Đặc cười hắc hắc nhìn trừng trừng Luân Tư.
"Mẹ nó, vì sao ta lại xui xẻo vậy chứ, ngay đầu gối mà cũng đem ra hỏi thăm ta, hại ta suốt cả tháng trời chẳng gần được nữ nhân nào. Con mẹ nó, sau này nhất định phải cho nó bồi thường thiệt hại!" Luân Tư cắn răng cắn lợi nói.
"Con nhỏ đó mà ngươi vẫn còn quan tâm sao?" Phật Lãng Ca hỏi.
"Cái đó đương nhiên, đẹp phổng đẹp phao ấy chứ. Sao lại khinh địch mà bỏ qua cho được, suýt chút làm ta tuyệt hậu luôn mà! Thế nào, tối nay có huynh đệ nào theo dự cái hội khùng của ta không?" Mấy người nghe thấy thế đều cười hắc hắc dâm tà.
Mấy người họ uống thêm một lúc nữa. Ngoại trừ Khải Đặc, những người còn lại đều là vô công rồi nghề, nên cũng muốn xuất hành đi một vòng đó đây cho biến. Do đó, họ cùng ước hẹn đến Pháp Nhĩ bảo thử thời vận, khai trương một Vũ khí điếm kết hợp với thu mua vật phẩm do nhưng kẻ mạo hiểm đi săn được. Khải Đặc đi trước, còn những người còn lại thu thập mọi thứ vài ngày sau cũng lên đường. Ngay cả Phí Tư cũng đã bị La Cách sớm dùng miệng lưỡi lôi xuống nước, dù thực nghiệm thất của y không phải nói chuyển là chuyển ngay được.
Trăng lên giữa đầu, mấy tên bại hoại của vương đô ngã ngã nghiêng nghiêng từ từ rời khỏi tửu quán, trường bào bốc mùi rượu nồng nặc. Bước vào một con đường dài hắc ám, một số kẻ phiêu lưu mạo hiểm che mặt ăn mặt không rõ chợt hiện ra, bao vây họ vào giữa.
"Mấy tên bại hoại các ngươi, chết còn chưa hết tội! Hôm nay ta muốn vì Kỳ Vi mà báo cừu tiết hận."
Mấy tên “ác thiếu” nhất tề thở dài. Bọn chúng đã trải qua chuyện này quá nhiều lần rồi.
Binh khí của bọn bịt mặt ào ạt chém tới, ngoài ra còn có một ma pháp sư bát đầu niệm chú.
Đột nhiên, một mũi nỗ tiễn nhanh như thiểm điện bắn ngập vào lồng ngực ma pháp sư. La Cách hiện giờ có thể bị coi là ma pháp sư sát thủ rồi. Những người khác cũng rút binh khí từ trong trường bào ra, không còn nửa điểm say rượu. Hơn nữa dưới trường bào toàn là những thứ vũ trang hoàn chỉnh tinh kỳ. Bọn chúng hiểu nhau rất rõ, nhất tề phóng lên "chào đón" một người bình mặt đã chọn sẳn. Người đó vô cùng cả kinh, lăn vòng xuống đất, rớt xuống hào nước cạnh được mới được coi là tránh được cái họa sát thất. "Vương đô bại hoại môn" lập tức thoát khỏi vòng vây, đào chi yêu yêu, bỏ chạy mất dạng. Trong lúc vội vả như thế mà không biết ai còn kịp quẳng ngược trở lại một đám hạt đậu lớn, khiến cho những kẻ mai phục trượt té chỏng gọng, chỉ còn biết giương mắt nhìn bọn chúng biến mất trong trời đêm.