Pháp Nhĩ Bảo nằm cách vương đô của Lai nhân bảy tám trăm dặm, được coi là một thành thị lớn, có hai mươi vạn nhân khẩu. Do vị trí chiến lược khá trọng yếu, nó là tuyến trọng trấn quân sự thứ hai tính từ biên giới tây nam của Lai Nhân đồng minh. Ngoài ra, nó còn có tác dụng ngăn cản mọi ma vật ở Ma vực sâm lâm tiến vào Mạt Tư bình nguyên trù phú.
Chu vi quanh Pháp Nhĩ bảo khá bằng phẳng, có dòng sông Mạt Tư chảy qua. Cách một trăm dặm về phía nam là Ma vực sâm lâm, vì thế Pháp Nhĩ bảo thành trở thành nơi bổ sung vật tư chiến đấu cho rất nhiều kẻ phiêu lưu săn bắn ma vật. Diện tích của Ma vực sâm lâm gần tương đương tổng diện tích của các quốc gia trong Lai nhân đồng minh, phía tây dựa vào Bỉ Lợi Ngưu Tư sơn mạch, phía nam tiếp giáp biển lớn, phía đông che phủ cả bán đảo Hồng nam, tổng diện tích gần trăm vạn công vuông (km vuông). Do rìa sâm lâm có rất ít ma thú lớn hoạt động, nên tạo thành nhiều con đường buôn bán ngang qua đất này, trở thành thiên đường của đạo tặc và thổ phỉ.
Vũ khí công phường mang tên "Chiến Thần Chi Chuy" đã khai trương được hơn tháng. Sở dĩ nó có cái tên mang đầy sắc thái Ải nhân (người lùn) này, là vì lúc đầu họ muốn lợi dụng hào quang sáng ngời của Ải nhân công tượng (Thợ rèn Ải nhân. Trong thần thoại Bắc Âu, người lùn được coi là rất giỏi việc chế tạo khí giới và các loại đồ rèn, đồng thời là thợ mỏ rất giỏi). Nhưng hiện giờ, họ quả thật đã tiếp nhận một Ải nhân công tượng cùng bốn người đồ đệ đến làm việc trong công phường.
Công phường chế tạo vũ khí chiếm cứ tòa tiểu lâu ba tầng, nằm trong khu đường phồn hoa nhất của Pháp nhĩ. Tầng dưới cùng của tiểu lâu là tiệm vũ khí, tầng hai là thiên đường của mạo hiểm gia (kẻ thích phiêu lưu), tầng ba vốn được Phí Tư định dùng làm Thật Nghiệm Thất, nhưng đều bị mấy người còn lại phản đối, nên đổi lại dùng để tiếp khách quý cùng trưng bài các tinh phẩm do Phí Tư chế tạo.
Cách "Chiến Thần Chi Chuy" không xa là một tòa tiểu lâu dùng để ở của La Cách, và cũng là nơi làm việc và Thực nghiệm thất của Phí Tư. Toàn bộ gian Thực nghiệm thất to lớn chiếm hơn hai trăm mét vuông lúc này đang được họa một ma pháp trận cực lớn và phức tạp, hào quang bảy sắc không ngừng phát ra từ trung ương của ma pháp trận. Từ giữa ma pháp trận, ma pháp hỏa diễm màu trắng không ngừng phun ra bốn phía, mấy phiến giáp kỵ sĩ tinh tế được làm bằng tay hiện giờ đang được hỏa diễm tôi luyện đỏ rực.
Phí Tư dùng kềm sắt đang cẩn thận gắn một miếng giáp, rồi dùng ma pháp bạch ngân chú thành một ma pháp phù hiệu lên một vị trí đặc định. Một luồng hỏa diễm lóe lên, ma pháp phù hiệu đã đính chặt trên phiến giáp. La Cách vội vã đưa tới một bình dịch thể màu lam, đó chính là huyết dịch của một con phi long hai chân đã thành niên.
Song túc phi long rất hung dữ, nhanh nhẹn, và có lực phòng hộ ma pháp không tệ, được coi là một ma thú trung cấp rất khó đối phó. Rất nhiều bộ phận trên thân thể nó có thể được dùng làm nguyên liệu ma pháp, huyết dịch cũng là thứ dùng để nâng cao lực phòng chống ma pháp.
Còn Ma pháp bạch ngân do có khả năng kéo dài và dát mỏng rất tốt, lại có lực hấp thu xuất sắc, do đó là tài liệu không thể thiếu để chế tạo ma pháp khí cụ. Nhưng do số lượng của nó rất hiếm, chất lượng thường sơ sài, do đó một lượng ma pháp bạch ngân đạt chuẩn thường tương đương với trọng lượng hoàng kim gấp mười lần nó.
Phi long huyết màu lam trong quá trình chế tạo giáp phiến giống như bọt biển hút nước vậy, nhanh chóng bị giáp phiến hấp thu toàn bộ. Giáp phiến vì thế mà biến thành màu huynh quang chớp lóe ánh lam quang mờ ảo.
La Cách tiếp lấy chiếc giáp phiến này, rồi đưa nó vào trong ma pháp hỏa diễm. Sau khi xử lý xong những giáp phiến còn lại, Phí Tư ngâm xứ chú ngữ đối với ma pháp hỏa diễm, một cái phong dực (cánh gió) màu lam từ từ hình thành, bay vào trong ma pháp hỏa diễm. Phong dực phất phơ cuốn theo ma pháp hỏa diễm, càng lúc càng nhanh.
"Oành" một tiếng, hỏa diễm lan khắp xung quanh như thủy triều bùng nổ, trần nhà chợt lóe bạch quang, giăng ra một đạo kết giới ngăn ma pháp hỏa diễm bạo phát. Ma pháp hỏa diễm bạo phát rất nhanh, mà thu lại cũng lẹ, chớp mắt đã biến mất. Trên mặt đất lưu lại vài phiến giáp màu lam. Sau khi dung hợp hết cái phong hệ ma pháp này, do lúc nào cũng có năng lượng của phong hệ ma pháp nâng đỡ, nên toàn bộ trọng lượng của cái phiến giáp này giảm đi 60%.
Theo yêu cầu của La Cách, mỗi phiến giáp đều phải được gia thêm một điểm ma ngân, Phí Tư lại dùng một Chiếu minh thuật giản đơn ép lên trên bề mặt. Lần này toàn bộ phiến giáp bát đầu lộ ra lam sắc nhàn nhạt trong trong, còn ma pháp phù hiệu do ma ngân hình thành càng tán phát ra màu xanh thăm thẳm.
"Hà hà, như thế này mới thấy đẹp hơn một chút. Kim! Ngươi đến đúng lúc lắm, đang lúc cần ngươi đây. Đem mấy giáp phiến này làm thành một kiện bán thân kỵ sĩ giáp. Đúng, chính là dạng thức thánh kỵ sĩ giáp tối thịnh hành năm nay. Những bộ phận tiếp giáp cần phải dùng hoàng kim! Ngoài ra bìa của khôi giáp phải gia thêm các hoa văn trang sức bằng hoàng kim. Đi kêu tiểu tử Phật Lãng ca về đây, hắn có chút tài mọn về nghệ thuật phẩm!" La Cách cao hứng kêu lên chói lói.
Ải nhân Kim Khước không cho đó là hay: "Vậy sao được! Liên giáp cần phải dùng cương ti (dây thép) thượng đẳng nối lại mới đúng chứ! Điều trọng yếu nhất của khôi giáp chính là phòng hộ! Phòng hộ! Tôi không muốn làm hại thanh danh của mình!"
"Vậy ở phía ngoài độ thêm một tầng kim ti! Như vậy vẫn có thể mà. Nói cho cùng thì ngay cả liên giáp cũng phải bỏ tiền ra mua! Cái trọng yếu nhất của khôi giáp này chính là tiền! Thu nhập một lần này đủ ngươi uống rượu mười năm! Báo cho Luân Tư biết, hãy chọn một cái phi phong (áo choàng) làm sao phối hợp hoàn hảo với bộ khôi giáp này, phải là thứ tốt nhất ấy! Kim! Ngày mai ngươi phải làm cái giáp này cho tốt cho ta! Ta không thấy khôi giáp là ngươi sẽ không có rượu uống! Được rồi, kiện giáp này gọi là Lam thủy tinh chiến giáp, đương nhiên tên là gì thì không cần khắc vội, khách muốn đặt tên gì thì ngươi cứ khắc tên ấy! Một chữ mười đồng vàng."
Ải nhân tên Kim ấy nặng nhọc mang giáp bỏ đi, giữa lương tâm và rượu, y chọn cái sau, nhưng miệng vẫn lầm bầm chửi: "Quỷ hút máu! Heo ăn thịt người! Nô lệ kim tiền! Lão long hình người (Chú: Người lùn thường mắng chửi coi loài rồng tham lam dâm dục)
La Cách vẫn kiên trì bán những sản phẩm cao cấp, lý do vô cùng phong phúng: "Những chủ nhân có thể mua những trang bị này đều là những người không quan tâm gì đến tiền nữa rồi! Chỉ cần có món đồ tốt, họ sẽ không hiềm nhiều hiềm ít. Dạng người như vậy chẳng phải là khách hàng tuyệt nhất của chúng ta sao? Họ nếu không phải là những mạo hiểm giả có tiền và biết phân biệt hàng, thì cũng là những công tử con cái quý tộc xa hoa, à mà nếu giống như Luân tư thì không thể động thủ, còn những kẻ khác mình không lấy tiền của họ thì ai lấy đây? Do đó chúng ta không bán hàng đúng, mà bán hàng quý!"
Do quan niệm đó, những khôi giáp của Lôi Cách tạo ra đều chú trọng trang sức bên ngoài và những chi tiết không có tí thực dụng nào. Ví dụ như chiếc Lam thủy tin chiến giáp này có trọng lượng cực nhẹ, gần tương đương với một giáp da, khả năng phòng ngự vật lý và ma pháp đều không tệ, là tinh phẩm trong các loại ma pháp giáp. Có điều, dùng chiếu minh thuật dung hợp với khôi giáp dù khiến cho nó có hiệu quả trong suốt và óng ánh như thủy tinh, hào quang tuy nhu hòa dụ hoặc, nhưng chẳng có chút hiệu quả thật dụng nào. Còn mấy trang sức do Phật Lãng Ca thiết kế, ngoại trừ làm tăng trọng lược của giáp, thì không có chút ít ý nghĩa bang trợ nào trong chiến đấu.
Nhưng La Cách lại nói: "Kiện giáp này mới nhìn là biết nó là thứ để thánh kỵ sĩ mặc. Nhưng có thực nó sẽ được bán cho thánh kỵ sĩ không? Đương nhiên không. Có thánh kỵ sĩ nào mặc cái thứ quỷ này? Đối tượng chúng ta cần bán chính là bọn công tử đại quý tộc muốn trở thành thánh kỵ sĩ. Người đừng có mơ bọn chúng sẽ chân chánh đến những hang động để mạo hiểm. Bọn chúng giỏi lắm là mặc để đi săn thỏ săn chồn mà thôi! Do đó hình dạng và phẩm vị trọng yếu hơn, làm sao cho chúng xuất hiện trước mặt các thiếu nữ vô tri như những người anh hùng. Chiến Thần Chi Chi không phải chuẩn bị thành xưởng binh khí của quân đội, mà cần biến thành hình tượng châu báu của thiên sứ, là bài hiệu như dòng suối Hương Cách Lý Lạp (Shangri-La) của bọn quý tộc."
Mọi người nghe mà chẳng nói được tiếng nào. Từ ấy, La Cách được khoác thêm cái ngoại hiệu Hấp Huyết quỷ, lan truyền đi nhanh chóng.
Sinh ý của "Chiến Thần Chi Chuy" nhanh chóng dâng lên như luồng thủy triều đêm trăng tỏ, dù mỗi tháng chỉ bán được một thanh kỵ sĩ trường kiếm, vài cái kỵ sĩ chiến thương, một cái kỵ sĩ trọng giáp. Thực ra, đó chính là toàn bộ năng lực sản xuất của Phí Tư.
Có điều, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thu hồi vốn đầu tư một vạn đồng vàng, còn lợi thêm ba nghìn đồng vàng nữa.
-------o0o-------
Ánh dương quang xế chiều chói chang chiếu lên dòng sông Mạt Tư lờ lững, tô lên mặt sông khoan khoát một tầng kim sắc. Một đôi kỵ sĩ khôi giáp tinh tươm cầm phủ thương đang du nhàn tuần tra dọc bờ sông. Người dẫn đầu là một kỵ sĩ thân mang hung giáp màu lục. Những kỵ sĩ khác đều mang hung giáp màu hoàng thổ đặc thù của Pháp Nhĩ bảo kỵ sĩ.
Kỵ sĩ mặc giáp lục chính là Khải Đặc. Chiếc áo giáp này khiến hắn đắc ý vô cùng. Đó chính là một cái bán thân giáp của hắc tinh linh kỵ sĩ, đã từng tắm máu của một hắc tinh linh, lại gia trì thêm hộ thuẫn ma pháp mà chế thành. Phòng ngự lực các loại của nó rất ưu tú, đắc biệt là đối với hắc ám hệ pháp thuật.
Sau khi Khải Đặc đến Pháp Nhĩ bảo, kỵ sĩ đoàn trưởng Ôn Trữ Đốn huân tước rất chiếu cố cho hắn, cho hắn suất lĩnh một tiểu đội du kích kỵ binh. Một đội du kích kỵ binh của Pháp Nhĩ bảo có năm sáu chục kỵ binh, trong khi thân phận của Khải Đặc đáng ra chỉ có thể dẫn đầu hai mươi kỵ binh.
Du kích kỵ binh có khoảng cách nhất định với kỵ binh mang trọng giáp và kỵ binh trang bị nhẹ. Họ mặc hung giáp bán thân, vũ khí lựa chọn là thứ phủ thương khảm lương nghi (Giống kích có thể chém hai phía), do đó thường được gọi là Phủ thương kỵ sĩ.
Du kích kỵ sĩ thường tuần du quanh chu vi ba trăm dặm tả hữu của Pháp Nhĩ bảo. Mổi lần xuất động, họ thường sống độc lập dã ngoại tuần tiễu hết một vòng, nếu gặp nhóm nhỏ đạo tặc hay ma thú nào đó thì tùy tiện bao vây tiêu diệt, nếu gặp đại đội địch nhân thì phải quay về báo tin ngay. Nhưng mười năm nay Pháp Nhĩ bảo không gặp chiến sự gì lớn, du kích kỵ binh trở thành một hình thức huấn luyện cho kỵ binh mà thôi.
Từ khi Khải Đặc đến Pháp Nhĩ bảo tới giờ là hai tháng. Đây là lần thứ ba hắn suất lãnh tiểu đội kỵ binh đi tuần. Dương quang chiếu rọi, mặt sông đây đó dập dền vài con thuyền câu, tiếng ca của ngư phu văng vẳng truyền tới. Cạnh sông là những ruộng lúa xanh tươi, xa xa là Ma vực sâm lâm yên tĩnh bình hòa. Khải Đặc cảm thấy tinh thần sảng khoái, đây đơn giản như là một cuộc lữ du, chỉ có cái điểm không hoàn mỹ là chẳng thấy bóng dáng một tên đạo tặc nào. Khải Đặc tính đi tính lại, thấy mình đã đi hết năm ngày, bèn vung vẫy tay, thét to: "Các huynh đệ, thu đội về!" Một đội phủ thương kỵ sĩ đua nhau quay đầu, nhanh chóng chạy về hướng Pháp Nhĩ bảo.
Pháp Nhĩ bảo kỵ sĩ đoàn tổng cộng có 7000 người, trong đó có 2000 kỵ sĩ, 4000 bộ binh, 1000 tạp dịch binh. Dù gì cũng là quân đoàn cấp hai, những ngày hòa bình đã hưởng lâu rồi, nên kỵ sĩ đoàn củaÔn Trữ Đốn huân tước chỉ có sức chiến đấu bình bình.
-----o0o-----
La Cách cùng mọi người đã sớm thích ứng với sinh hoạt trong Pháp Nhĩ bảo. Hay nói đúng hơn, là họ đã thành thạo qua hết mọi chốn vui chơi và tửu quán ở nơi đây. Trong đó, dĩ nhiên bọn họ không thiếu mấy trò đánh đấm với các mạo hiểm giả và dong binh. Ngoại trừ lĩnh chủ Thôi Tư Đặc, thậm chí nhờ chỗ dựa như núi của y, mà bọn họ không sợ đắc tội người nào.
Về mặt sinh ý, sau khi mấy kiện ma pháp trang bị thượng phẩm được bán đi, đặc biệt là cái Lam thủy tinh chiến giáp được một đứa con nhỏ của một vị công tước dùng một vạn kim tệ để mua, thì danh tiếng của "Chiến Thần Chi Chuy" nhanh chóng nổi như cồn.
La Cách thấy bọn Ải nhân hiện giờ quá thanh nhàn, liền nhanh chóng ra lệnh cho họ tạo ra những trang bị có gia trì ma pháp chưa bao giờ xuất hiện trên đời. Vật từ tay Ải nhân làm ra tự nhiên đều là tinh phẩm, mỗi vật bán ra đều đắc như tôm tươi và thu về khối tiền.
Lúc này, trên tầng ba của "Chiến thần chi chuy", La Cách đang cùng một đội mạo hiểm giả tranh cải đến mặt mày đỏ tía. Đội mạo hiểm giả này có 9 người, là một đội ngũ có cách phối trí tiêu chuẩn, bao gồm chiến sĩ, du hiệp, xạ thủ, ma pháp sư, mục sư, đạo tặc, mỗi loại đều có gần đến hai người. Bọn họ vừa mới từ Ma vực sâm lâm mạo hiểm trở về, đang dùng những thứ thu hoạch từ chuyến mạo hiểm này mà thay đổi trang bị.
Vật khiến hai mắt La Cách sáng trưng đó là gần hai cân ma pháp bạch ngân, còn có một số kim chúc và bảo thạch hy hữu, ví dụ như một khối quáng thạch tối đen những lại có những ánh kim tinh lập lòe.
Chỉ cần nhìn sơ qua, La cách cũng nhận ra đấy là một khối tinh thần kim nguyên chất. Thứ kim tử này không giống hoàng kim bình thường, mà là có sự đối ứng thần bí với tinh thần chi lực từ trên trời, vô cùng khó kiếm, là nguyên liệu tất phải có để chế tạo pháp khí tương quan đến không gian ma pháp. Ngay cả những tinh hạch của ma thú, da lông... tuy cũng quý nhưng không sao sánh với thứ kim chúc này.
Nữ ma pháp sư trong đội ngũ ấy lại mang trên người một cái lông chim màu đỏ hồng, dẫn khởi sự chú ý của la cách. Dựa vào sự cảm ứng của tinh thần lực, La Cách phát hiện cái lông này có sự dao động của hỏa ma pháp linh hoạt và khó hiểu vô cùng.
Mạo hiểm gia nhìn trúng một cái ma cung tinh chế cực đẹp mang đặc điểm chung của Chiến Thần chi Chuy. Đó là ma cung được trang sức bằng bạch kim ti và tử kim ti quấn lại thành một nhánh hoa tường vi. Nó còn được phối trí trêm đó ba cây phá ma tiễn màu xanh nhạt, hai mũi tên dùng thuần ma ngân chú thành bạch sắc phi long, và bốn cái lông đuôi của vũ vĩ long (một loài rồng biết bay như chim) to bằng giang tay. Vị nữ xạ thủ trẻ tuổi trong nhóm nhìn bộ cung tên này như đói khát, ôm khư khư không muốn bỏ tay ra.
Nữ ma pháp sư thì bị một cái Ma lực tăng phúc thủ trạc (vòng đeo tay tăng ma lực) mê hoặc. Dưới kỹ nghệ cao siêu của ải nhân và Phí tư, phẩm vị nghệ thuật của Phật Lãng ca, và trình độ thâm nhập và hiểu biết tận nội tâm âm ám trong lòng con người của Luân Tư và La Cách, cái vòng đeo tay này được tạo ra cực kỳ tinh xảo, đã đem Thiên không chi thạch dung hợp lại làm một với ma pháp bạch ngân. Toàn bộ vòng chiếu ra màu lâm sạch ngời ngời, tinh quang lúc ẩn lúc hiện dưới tác dụng của ma lực. Đeo vòng này lên, là giống như ma cả trời đêm đeo lên trên người, hai mắt của nữ ma pháp sư cũng biến thành sâu lắng như trời đêm. Đương nhiên, kỹ nghệ tương khảm giản đơn kỳ thật cũng có thể đạt đến hiệu quả tăng phúc ma lực đồng dạng như thế này.
Nữ nhân đã rơi vào dục vọng mua sắm thì không còn biết đạo lý gì nữa. Rất may là, dù thực lực của các mạo hiểm giả này không tệ, nhưng trình độ nhận thức món đồ của họ chẳng ra gì. La Cách toát mồ hôi như tắm, da thịt rung rẫy liên hồi. Không biết từ lúc nào hắn đã khiến cho da thịt toàn thân tùy ý rung động, biểu tình hiện rõ vẻ rất đau lòng, làm như là không muốn bán những đồ vật của mình đến chút nào hết vậy.
Thêm hai bộ bán thân giáp, bốn thanh trường kiếm, ba chục mũi xuyên giáp tiễn, vụ giao dịch này cuối cùng cũng thành. Cái hồng vũ mao đó cuối cùng cũng đã trở thành chiến lợi phẩm của La Cách.
Bình tâm mà luận, thì những gì La Cách bán đều là tinh phẩm, đáng giá đồng tiền bát gạo. Nhưng cái chủ yếu để kiếm tiền ở đây là mua với giá thấp các chiến lợi phẩm của các mạo hiểm giả. Giống như cái khối tinh thần kim quáng này là bảo vật vô giá, hơn hẳn con số mấy vạn kim tệ. Số lượng lớn ma pháp bạch ngân đó trị giá một vạn kim tệ, còn ma thú cùng lắm cũng được thêm một vạn nữa. Hơn nữa còn có thêm những kim chúc chưa biết và cái hồng vũ mao kỳ diệu kia nữa. Trực giác nói cho La Cách biết, càng là vật không thể hiểu rõ, thì càng là vật đáng giá đồng tiền.
La Cách cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao mà có cái câu "Mã bất cật dạ thảo bất phì" (Ngựa không ăn đêm ngựa không mập)
Khó khăn lắm mới tiễn mấy người coi tiền như rác này đi. Hắn vừa xoa tay tưởng xong thì đã có vài khách mới thong thả tiến vào, Luân Tư cũng gật đầu khom lưng đi theo cùng.
La Cách vừa định nở nụ cười nghề nghiệp, chuẩn bị chào mời, người dẫn đầu đã cởi trường bào che tới đầu ra, một mái tóc vàng kim buông xuống chiếu sáng cả căn phòng. Nụ cười của y giống như vầng thái dương xán lạn sau cơn mưa, hào quang thậm chi còn làm đau nhứt cả hai mắt của La Cách.
Y đưa một tay ra, nói:
"Rất cao hứng gặp lại ngươi, ta là “Áo Phỉ La Khắc. Phùng. Uy Liêm”