La Cách nặng nhọc tỉnh lại, chiếc xe chế bằng gỗ thô lậu từ từ hiện ra trước mắt. Tiếng lúc lắc nhè nhẹ truyền đến từ dưới thân khiến hắn biết rõ mình đang nằm trong một cổ xe ngựa. Theo thân xe lắc lư dằn xóc, những cơn đau khắp toàn thân dậy lên kịch liệt, khiến hắn nhịn không được rên lớn lên.
Soạt một cái, cửa xe bị mở ra, Ai Đặc thò đầu vào xem xét, "Tỉnh rồi hả, La cách?"
"Ta đang ở đâu thế? Hôn mê được bao lâu rồi? Ai da!! Cái xe đáng chết này! Lại còn con đường này nữa! Chúng ta chẳng phải là đi xe trên đường ruộng chứ?!"
"Đừng có gấp, thêm hai tiếng nữa là về đến Pháp Nhĩ bảo rồi. Tới lúc đó sẽ có mục sư, hiện giờ chỉ có chút thuốc mang theo đắp vết thương cho ngươi thôi. Ngươi đúng là lớn mạng nghe, bị đốt chín bốc mùi thơm phức như vậy mà vẫn sống, các huynh đệ suýt chút nữa là có thêm món thịt cho bữa tối rồi, he he." Ai Đặc hớn hở cười đùa trên nỗi đau của La Cách.
"Con mẹ nó, chúng ta lại khuyết hết một mục sư, lần sau dù gì cũng phải kéo theo một tên. Dược phẩm của Phí Tư dỏm củ tỏi quá! Đau chết ta được. Nếu tay nghề làm thuốc của lão mà cao bằng nửa khả năng chế tạo ma pháp binh khí thì hay biết mấy! Lần này đánh đấm thế nào?"
"Ngoại trừ ngươi, chúng ta còn bị thương hết 4 huynh đệ, đều không nhẹ, ai... Không ngờ một đội kỵ binh tuần tra mà lợi hại đến như vậy." Ai Đặc lắc đầu, tiếp tục nói: "Chúng ta lần này đụng thứ thiệt rồi. Kẻ đến quả nhiên là Băng tuyết ngân hồ, lại thuộc đại đội Tuyết hồ tinh nhuệ nhất. Nhân số của đội này không nhiều lắm, chỉ khoảng ba trăm tên, nhưng nhiều hơn chúng ta gấp mười lần. Mẹ nó, một tiểu đội của chúng đã lợi hại như vậy, gần như là một trung cấp kỵ sĩ rồi. Rất may là đầu óc của chúng chẳng ra gì, dám đối mặt với Khải Đặc. Con mẹ nó, Phật Lãng Ca còn kịp gắn lên đít của hắn một mũi tên nữa."
Trong cuộc chiến trong rừng ngày trước, kỵ binh đội trưởng của đội tuần tra bị bọn chúng âm thầm bắt giữ, đã kinh qua rất nhiều trận đánh đập tra khảo nhưng vẫn cắn răng không khai. Sau đó, Luân Tư tụt quần y xuống, thoa đầy mật ong lên cái của nợ của hắn, rồi tìm mấy ổ kiến rừng thật to bỏ lên, cuối cùng mới hỏi được những thông tin liên quan.
Sau khi Tuyết hồ đại đội chiếm cứ cái Tắc Lặc Tư bảo nhỏ xíu ấy thì phỏng tỏa toàn bộ phủ lãnh chúa lại, bắt mấy trăm tráng đinh ở vùng phụ cận ngày đêm đào bới không ngừng. Nhiệm vụ này dường như có tính bảo mật vô cùng cao, nên cả ở vị trí của đội trưởng tuần tra mà y khai rằng cũng không nghe thấy hay tiếp cận được chút xíu tin tức nào.
Luân Tư lại tàn bạo hất một đám hàng trăm con kiến càng lên thân người đầy vết thương của người bị hỏi cung, đội trưởng tuần tra lập tức kêu thảm nói: "Ta nói, ta nói! Dường như là trước đây trong lĩnh chủ phủ (phủ lãnh chúa) có cung phụng một tử linh pháp sư, phía dưới phủ là một cái thực nghiệm thất của vị pháp sư đó. Nước, mau cho ta miếng nước!" Luân Tư lại hỏi đi hỏi lại vài lần nữa, khi xác nhận là không còn gì để khai thác được nữa, liền vung chủy thủ lên, kết thúc sự thống khổ của vị kỵ sĩ đó.
Do nhiều người bị trọng thương, ma pháp sư duy nhất là La Cách lại bị trở thành con heo nướng, và điều trọng yếu nữa là hơn ba chục con người này vẫn chưa muốn để cho người ta chém giết, nên mấy quý tộc bại hoại bàn lại với nhanh cùng nhanh chóng rút lui. Dù gì thì cũng cách thời gian ước định đến bốn tháng, ngày tháng còn dài, sau này sẽ còn dịp quay lại.
Lần này xuất hành không phải là không thu hoạch được gì, chí ít cũng biết được thực lực của đối phương và khoảng chênh lệch chân chính của hai bên. Còn về chiến lợi phẩm, "Mẹ nó, cái gì đường đường là đại đội dong binh đoàn tinh nhuệ , cùng như khỉ rụng lông vậy. Trên người chỉ có mấy thứ rách rưới đáng tức cười!" Khải Đặc phụ trách dọn dẹp chiến trường không ngừng chửi rủa chẳng còn hình tượng gì của một kỵ sĩ nữa.
-----o0o-----
Trung niên mục sư ở Pháp Nhĩ bảo giáo đường trị thương cho La Cách là một kẻ có thật lực không ra gì. Y dùng liên tục bảy lượt “Hồi phục chú văn” mới trị xong cho La Cách.
Xong việc, gã mập hùng hùng hổ hổ bước xuống giường, đưa cho y hai đồng vàng, không lý gì những lời vuốt mông ngựa dồn dập từ phía sau, nhanh chóng bỏ đi. Hắn vốn cực kỳ chán ghét những chỗ như thế này. Nếu không phải hiệu quả trị thương của mục sư hiện ra rõ ràng, hắn tuyệt không nguyện ý bước vào đây nửa bước.
Màn đêm buông xuống. Các tên ác thiếu lại gặp nhau ở "Lai nhân chi dạ" - nơi phồn hoa nhất của Pháp Nhĩ bảo. Thật tế nơi đây còn có một danh hiệu khác là Tiêu Kim oa (ổ tiêu tiền) của Pháp Nhĩ bảo. Từ rượu đến nữ nhân, Lai Nhân Chi dạ đều được xưng là số một ở Pháp Nhĩ bảo. Nơi đây tự nhiên không phải là chỗ kẻ bình dân có thể vào, mà là chỗ thương nhân quý tộc xuôi nam ngược bắc dùng làm chỗ để bàn chuyện làm ăn.
"Lai nhân chi dạ" là một tòa kiến trúc có ba tầng lầu, nhưng lại cao gần bằng những tòa nhà sáu tầng thông thường. Phía trước của nó là một quảng trường rộng rãi, trời vừa sụp tối, nơi đây lập tức dập dìu ngựa xe lớn nhỏ và quý phái. Trước cửa lầu là một suối phun nước bằng ma pháp có đường kính gần 5 mét, hoa nước bắn lên trời không ngớt, cao đến năm sáu mét mới phân tán rơi ra bốn phía. Trên luồng thủy vụ, có một luồng hỏa diễm ma pháp màu tím không ngừng lặp lòe suốt đêm. Ao chứa của suối nước là một ma pháp trận loại lớn, hào quang ma pháp bảy màu chiếu lên luồng thủy vụ vừa lung linh, vừa sung mãn khí tức lãng mạn và thần bí. Chỉ cần một cái ma pháp trận như thế, mỗi ngày nhất định phải tốn một khoản phí tổn không nhỏ.
Đi qua cổng lớn cao đến 4 mét, đại đường của Lai Nhân Chi Dạ huy hoàng đầy một màu vàng ngọc. Ma pháp quang huy lấp lánh ánh sáng vàng như tô vẻ lên mọi vật một vầng kim sắc. Các tác phẩm nghệ thuật xuất phát từ khắp nơi được bày biện mọi nơi trong đại thính.
Tầng hai của Lai Nhân Chi Dạ bị phân cách thành những phòng riêng, phân biệt được chủ yếu là nhờ phong cách nghệ thuật và trang hoàng của các quốc gia, là xuất phát điểm của những âm mưu thâm hiểm và to lớn và hoạt động dâm loạn cực kỳ.
Tầng ba lại là một gian đại thính lớn nữa, mỗi cuối tuần được dùng để cử hành phiên buôn bán nô lệ, thỉnh thoảng cũng có những hoạt động trọng đại khác.
Cách La Lý Á (Grorrie Asia) đại lục ít nhiều gì cũng tồn tại một lượng nô lệ nhất định. Những nô lệ này nguyên là những chiến binh, nghịch tặc, hoặc những chủng tộc có trí tuệ khác như người lùn, tinh linh, thú nhân, thậm chí là long nhân. Nhân loại của những chủng tộc trí tuệ khác thường phát sinh chiến tranh, cũng giống như những cuộc chiến giữa các quốc gia loài người vậy. Nếu so ra thì chiến tranh giữa các nước này với nhau còn nhiều hơn chiến tranh với loài người nữa.
Về mặt cơ bản, các quốc gia của nhân loại ít nhiều gì đều tiếp nạp người của các chủng tộc trí tuệ khác, giống như lời tuyên dương của giáo hội vậy, bỡi vì những chủng tộc khác đều là con dân của thần sáng thế. Hầu hết các nô lệ đều được dùng để thực hiện các công việc khổ cực. Đương nhiên, "Lai nhân chi dạ" không buôn bán những nô lệ cấp thấp như vậy. Kim và những đồ đệ của hán đều là do La Cách mua từ chỗ này về.
Khi sinh ý của "Chiến Thần Chi Chuy" càng lúc càng phát đạt, thì La Cách và những người khác thường đến làm khách chổ này. Những tên quý tộc bại hoại đều là dạng bất đắc chí từ lúc nhỏ, đương nhiên là khi so sánh với những người có thực quyền hoặc đại quý tộc có huyết thống thuần chính và cao quý. Lần này sau khi phát đạt, chúng tự nhiên không khỏi có điểm bạo lộ khí chất, đặc biệt là La Cách càng lúc càng nặng. Thậm chí, Phật Lãng Ca cũng không ngoại lệ, trước mặt mọi người thì hắn giả vờ này nọ, ví dụ như "Ôi, tối qua ở Lai Nhân Chi Dạ chơi trễ quá, giờ không còn tinh thần nào hết." Nhưng sau đó lại âm thầm theo đuổi lòng tham muốn của bản thân.
Lúc này, những tên bại hoại đang phờ phạc tu tập ở một góc trong đại đường. Tầng hai là dành cho những khách nhân không giàu cũng phải quý, bọn chúng vẫn còn chưa đủ tư cách vào trong.
"Mấy thứ của tên pháp sư xương xẩu ấy chẳng biết có gì quý mà khiến cho nhiều người cảm thấy hứng thú đến như vậy, kéo hơn ba trăm người tới đó để mạo hiểm. Mẹ nó, cái bọn hồ ly đó cùng thì cùng thiệt, mà công phu không tệ chút nào!" Ai Đặc than dài.
"Ba trăm người a, chúng ta làm thế nào bây giờ? Cứ dựa vào trình độ của ba chục thủ hạ hiện giờ, thì chúng ta phải cần có ít nhất sáu trăm người mới được. Nhưng hiện giờ xét về mặt trang bị chúng ta chỉ đủ cho một trăm người." Khải Đặc cũng vô cùng phiền muộn.
"Ai..." Phật Lãng Ca (Franco) thở dài một hơi: "Chuyện này nếu biết làm không xong thì đã tránh trước đi còn hơn. Đến kỳ hạn rồi không biết làm sao trả lời với Ba Phạt Lợi Á (Bavaria) công tước đây."
"Không cần phải hối. Chúng ta đã tiêu diệt của chúng hết một tên ma pháp sư rồi! Hơn nữa lại là một tên có đẳng cấp không tệ. Người như thế trong một đại đội dong binh nhiều lắm là chỉ có hai ba tên. Hiện giờ chúng sợ chúng ta thì có. Không cần biết ra sao, 6 tên kỵ binh và một ma pháp sư biến mất, nói không chừng bọn chúng sợ đến nổi chuyển chổ luôn thì sao. Ha ha ha." La Cách (Rogue) nhìn mọi người xung quanh, chẳng thấy ai cười theo cả. Do đó giọng cười ha hả của hắn cuối cùng chỉ biến thành mấy tiếng hắc hắc rồi im.
"Không thể nói như thế được!" Khải Đặc (Kate) đột nhiên kích động hẳn lên: "Cha ta vào sinh ra tử bao nhiêu năm nay, quân lược và võ công đều không tệ. Nếu không phải chỉ là một nam tước quèn (*), thì đâu có nắm vị trí phó thống lĩnh thành phòng quân mấy chục năm suông như vậy được. Mẹ nó, cha ta là quang minh kỵ sĩ cấp 15 cơ! Cái con heo mập Tiền Bá Tư đó nếu không phải vì cái chức bá tước, lại là cháu của quân vụ phó đại thần, thì làm gì có cửa làm Thống lĩnh ngồi trên đầu cha ta? Mẹ nó, trình của hắn chỉ là kỵ sĩ cấp 8, lão tử ta phải cho con hắn liếm mông mới được! Cơ hội trước mắt không thể bỏ qua, muốn vượt hẳn mọi người, dù gì thì cũng phải liều một phen!"
"Ngươi dù sao vẫn không tệ, vẫn còn có khả năng kế thừa chức nam tước. Cha ta không phải là thủ hạ dưới trướng cha ngươi mười năm rồi không có chút động đậy nào sao? Thậm chí cái vị trí nam tước ta cũng không có mà kế thừa được nữa. Ai... Huynh đệ chúng ta có mấy người, nói nghe thì có vẻ vinh quang, là quý tộc này nọ, kỳ thật chẳng có cái con mẹ gì xấc! Trong lúc ở vương đô, tìm được mấy kỹ nữ đều nơm nớp lo bị người ta hước mất. Nếu không phải đầu óc của La Cách giỏi, mở được 'Chiến Thần Chi Chuy', chúng ta làm sao có thể đến chỗ này lỏ mắt dòm? Lai Nhân Chi Dạ sao có thể để chúng ta tiến vào a?"
Phật Lãng Ca cắt ngang lời hai kỵ sĩ đang bi bô: "Được rồi, các huynh đệ! Đừng có bất mãn nữa, khi cướp mấy con ả bình dân sao không thấy các ngươi kêu ca địa vị của mình thấp kém a? Khải Đặc, ngươi lén sướng nghe, hai cha con ngươi không bị coi là hắc ám kỵ sĩ là đã không tệ rồi. Không cần biết như thế nào, cơ hội lần này đến với chúng ta quả là không tệ. Không cần biết vì sao Áo Phỉ La Khắc (Offie Rock) lại nhìn trúng chúng ta, nhưng thông qua chuyện này có thể khẳng định chúng ta có thể bợ đỡ được Ba Phạt Lợi Á Đại công tước rồi! Chúng ta phải tính kế trước về chuyện này mới được, thế nào?"
Chú thích:
(*) Theo xếp loại chức tước thời xưa thì có: Vương > Công > Hầu > Bá > Tử > Nam. Nam tước là vị trí quý tộc thấp nhất, thực quyền thường không có, chỉ có thái ấp nhỏ nếu có phong địa, nhiều nam tước không có đất phong, chỉ là quý tộc suông