La Cách tợp một ngụm rượu, có chút hứng khởi nói: "Trước hết cần phải chiêu binh mãi mã, có thể chiêu được bao nhiêu binh thì chiêu, lần này không cần trang bị cho chúng tốt quá làm chi, chỉ cần hơn bọn kia chút là được! Quan trọng là vũ khí tốt, ngựa cũng không cần chuẩn bị nhiều. Nếu như thế thì chúng ta vẫn có thể có được 300 người. Khải Đặc, Ai Đặc, hai người trong vòng hai tháng tới phải huấn luyện bọn con cháu này cho tốt. Xem dong binh đại đội kia có vẻ rất cùng, tối đa là có thêm một ma pháp sư như tên đã chết nữa thôi. Lần này chúng ta kéo theo Phí Tư, với một thân trang bị như lão, làm sao không xử đẹp ma pháp sư kia? Chiến Thần Chi Chuy lần này có điểm hơn người bình thường một chút là được."
Luân Tư thuận tay sờ vào mông một cô gái chiêu đãi đang đi ngang qua, mặt mày mê mẩn nhìn theo ả vào hậu đường mãi vẫn không muốn thu hồi mục quang. Lúc bấy giờ, gã mới cất tiếng: "Chúng ta không cần đấu chánh diện với chúng! Chúng nhiều người thì ta chạy, chúng ít người thì ta xông lại bao vây. Sớm muộn gì chúng cũng không chịu nổi, từ trong xác rùa chui ra mà thôi. Chúng ta đến Đạo tặc công hội kiếm thêm người, nhất là những tên có thể bố trí bẫy rập, làm xong rồi dẫn dụ bọn kia đến, khiến cho chúng nếm mùi lợi hại. Đúng rồi, cần thiết phải mang thêm nhiều nỏ, cung thì hơi bị yếu, mang đi lại bất tiện, nhưng đoản cung thì được, vì với mấy cái giáp cùn rách rưới của bọn dong binh đó, mấy thứ đồ chơi này cũng đủ làm chúng khóc hận ly sầu rồi. Trên tên nỏ cần bôi thêm chút thuốc độc..."
Mọi người nghe vậy đều chấn động tinh thần. Nói về âm mưu quỷ kế, bọn bại hoại chúng vốn đều là thứ ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chưa bao giờ biết tự ti chút nào. Mọi người cùng nhanh nhẹn nghị kế, nào là mai phục hạ độc, lập cạm bẫy chăng dây ngựa, uy hiếp dụ dỗ, giả chết trá hàng, đủ mọi loại chiêu số âm hiểm được nghĩ nhiều đến nổi không kể sao cho hết.
Trời đã sáng, mọi người nhìn nhau, cười hắc hắc âm âm, trong nhất thời khiến mọi người trong đại đường đều quay lại nhìn ngó dò xét.
-----o0o-----
"Long dữ mỹ nhân" dong binh đoàn gần đây trở thành chủ đề thảo luận không lớn mà cũng không nhỏ của Pháp Nhĩ bảo. Họ cùng lúc chiêu mộ hơn hai trăm dong binh đã ít nhiều dẫn đến sự chấn động cho toàn thành. Tuy tên gọi của dong binh đoàn này có điểm thô tục, nhưng lại có các lão binh cáo già và kiêu binh (người đi lính lâu năm, phẩm chất tồi tệ, làm điều càn rỡ) gia nhập. Nguyên nhân không phải ở tài nghệ bản thân chúng, mà chủ yếu là vì tính cách của chúng có điểm hợp với các quý tộc bại hoại về phương diện mỹ nhân.
Trong trường huấn luyện của Đạo tặc công hội, Luân Tư hiện đang cùng hai mươi hảo thủ chuyên nghề đạo tặc đang ngày đêm đổ mồ hôi như mưa để khổ luyện. Trước đây sau khi bị dong binh ở Vương đô truy sát, hắn đã cải biến tật xấu lười nhác vốn có, vì dù gì thì tính mệnh cũng quan trọng hơn.
Lần này, Luân Tư cuối cùng cũng phát hiện hắn có năng khiếu đạo tặc trời sinh. Không có gì thích hợp với nội tâm âm ám của hắn bằng việc sử dụng ám khí và các loại bẫy rập xử lý địch thủ trong những chỗ tối tăm. Điều trọng yếu hơn chính là, không có gì thích hợp hơn cho công việc trộm cắp bằng nghề đạo tặc!
Ôn Trữ Đốn bá tước sau khi nghe bọn quý tộc bại hoại này định mạo hiểm thì chẳng nói chẳng rằng, ngay ngày hôm sau, năm mươi thân vệ của lão, vốn đều là trọng trang thương kỵ binh, đã rời khỏi quân dịch và gia nhập dong binh đoàn. Khải Đặc lại từ trong dong binh đoàn chọn ra một trăm người phối hợp chiến mã, cương ti tỏa tư giáp (giáp bằng dây sắt) và phủ thương biến thành phủ thương kỵ binh vũ trang nhẹ. Từ đó suốt hai tháng liên tục, Khải Đặc cùng ở với các kỵ sĩ ở huấn luyện trường, cùng chịu sự huấn luyện nghiêm ngặt.
Hai trăm người còn lại trong dong binh đoàn do Ai Đặc đái lãnh. Ai Đặc đã chuyển hoán chức nghiệp, gần đây quyết tâm biến thành một ma pháp kiếm sĩ. Do đó, hắn đảm nhiệm huấn luyện bộ binh là thích hợp nhất.
Còn về phía Phật Lãng Ca, hắn chỉ hời hợt nói một câu: "Sinh mệnh của ta là nghệ thuật!" rồi bận rộn chế tác cờ và tiêu ký của dong binh đoàn. Mọi người vô cùng buồn phiền về chuyện này, nhưng tới một ngày, họ bất chợt bật ngữa khi phát hiện ra chú chàng này cầm kiếm vùi đầu vào khổ luyện với các hình nộm. Hàng hàng lớp lớp vết kiếm đâm chém đều trúng vào những chỗ khải giáp phòng hộ không được, ví dụ như mắt, cổ tay, đùi, thậm chí bộ phận sinh dục hay đại loại các chỗ hiểm như thế. Mọi người nhìn mà da đầu cảm thấy ngưa ngứa, đạc biệt là người mang danh là kỵ sĩ như Khải Đặc, sắc mặt lại càng khó coi hơn.
Kiếm pháp gia truyền của Phật Lãng Ca đều lấy bộ pháp và thân hình mà phát huy, xét cho cùng là một thứ kiếm pháp thượng đẳng, nhưng khi phối hợp với chiến pháp âm hiểm độc địa như thế, uy lực xem ra đã tăng lên gấp trăm lần. Mọi người nhớ tới mấy ngày trước Phi Tư đã làm cho hắn một cây kiếm thượng phẩm có hiệu quả gây tê liệt của điện hệ, liền cảm thấy càng ớn lạnh hơn, đó là còn chưa kể tới chuyện tẩm độc lên kiếm, vì ai ai trong số họ đều làm như thế.
La Cách suốt ngày nếu không phải là im lìm minh tưởng thì cũng rúc vào Thực nghiệm thất nghiên cứu ma pháp, đôi khi ngẫu hứng hắn còn mặc khôi giáp nhập bọn vào đội ngũ của Ai Đặc để luyện búa.
-----o0o-----
Trong Thực nghiệm thất, La Cách lúc này đang lầm rầm ngâm xướng chú ngữ. Mây khói tan đi, Phong Nguyệt hiện thân trước mặt hắn. Lúc này tay phải của Phong Nguyệt đã nắm một thanh trường đao, tay trái có thêm một cái thuẫn bài rách như đồng nát. Xem ra nó so với ngày trước đã uy phong hơn nhiều, chí ít cũng xứng với khô lâu binh của một vong linh pháp sư, không còn bết bác chẳng dám nhắc tới như trước nữa.
La Cách rốt cuộc vẫn chẳng nghiên cứu ra đao và thuẫn của Phong Nguyệt từ đâu mà ra. Hắn thử cấp cho Phong Nguyệt một thứ trang bị mới, Phong Nguyệt cũng rất nghe lời thay đổi trang bị. Nhưng khi Phong Nguyệt bị tống về dị giới, thì những trang bị này vẫn còn ở lại nguyên địa. Lần triệu hoán tiếp theo, nó vẫn tiếp tục cầm trên tay một cây trường đao và một cái thuẫn gãy gọng.
La Cách đi tìm Phí Tư hỏi, nhưng lão cũng ù ù cạc cạc, không hiểu nhiều gì về vong linh ma pháp nên không có kiến giải nào toàn diện cả. Trên đại lục, tuy đẳng cấp ma pháp có sự phân chia rất nghiêm cách, nhưng giữa các hệ lại không có sự phân biệt rõ ràng cho lắm. Ma pháp sư tinh thông ma pháp hệ này hầu hết có thể dễ dàng thi triển ma pháp các hệ khác, chỉ có một số ít ma pháp cực đoan hoặc đối lập là không thể mà thôi.
Ví dụ như đối với Vong linh ma pháp, đại đa số ma pháp sư trung cấp nếu nguyện ý đều có thể triệu hoán ra khô lâu. Nhưng số khô lâu triệu hoán ra không nhiều, chất lượng cũng bình bình. Do lực chiến đấu của khô lâu hữu hạn, một chiến binh có trải qua sự huấn luyện bài bản đều có thể đối phó hai ba xương khô lâu, vì thế khả năng sử dụng không lớn, trừ phi có thể triệu hoán được số lượng nhiều.
Còn Tử linh pháp sư thì bất đồng, bọn họ đã hiến cấp bản thân cho tử thần, chuyển hoán thành bất tử sinh vật (Undead), nhờ đó ma pháp thuộc vong linh hệ của họ được tăng cường tới cực đại. Do hết ngày này qua tháng khác bị khí tức tử vong xâm thực, bọn họ từ từ biến thành mù quáng và tà ác. Chỉ có thiểu số đại ma pháp sư dùng pháp lực biến thành vong linh pháp sư mới có thể bảo trì đầu óc tỉnh táo và thanh minh.
Vong linh ma pháp và hắc ám ma pháp có các thức các dạng trù ếm vô cùng hữu hiệu khi áp dụng trong chiến tranh. Do đó các quốc gia thống trị ít nhiều gì cũng để mặc cho loại pháp sư này tồn tại, chỉ có những tử linh pháp sư biến thành bất tử sinh vật mới bị người trong thế gian không thể không diệt. Điều này ít nhiều gì cũng giúp ích cho La Đức Lý Cách Tư lập đơợc công lao vĩ đại. Nhưng từ hắn trở về sau, Quang Minh giáo hội bắt đầu toàn lực truy sát các tử linh pháp sư trên đại lục, đến hai mươi năm sau thì loại pháp sư này gần như bị tuyệt diệt.
"Phong Nguyệt" so với các khô lâu khác có một điểm khác biệt rất lớn, đó là sự thông minh. Bản thân La Cách không biết vì sao mà nó lại như thế. Tên tử linh pháp sư đáng chết kia không hề lưu cấp cho hắn chút tri thức ma pháp nào, đặc biệt là không lưu lại nửa điểm tin tức liên quan đến kho tàng, bảo khố hay tri thức gì gì đó của y. Mỗi lần La Cách nhìn Phong Nguyệt, đều cảm thấy nó đang quan sát ngược lại hắn. Một người một khô lâu thường đối mắt nhìn nhau cả nửa ngày trong tình trạng như vậy.
Khi La Cách có chút nhàn rỗi, liền dưới sự chỉ đạo của Phí Tư cải tạo từng chút một trang bị của mình. Hiện giờ trên mười ngón tay của La Cách giàu sụ khoe khoang ấy đã đeo lên tới bốn chiếc nhẫn tăng ma lực (ma lực tăng phúc giới chỉ). Mấy tháng gần đây, La Cách vận dụng tinh thần lực khống chế ma pháp càng lúc càng thuần thục hơn. Tuy hắn hiện giờ là ma pháp sư cấp 5, chỉ có thể phóng ma pháp cấp 3 là tối đa, nhưng là phóng rất nhẹ nhàng và dễ dàng. La Cách ngày đêm nghiên cứu không phải là Hỏa cầu thuật hàng đầu được ma pháp sư hoan nghênh, mà là Gia tốc thuật. Sau nhiều lần thí nghiệm, hắn phát hiện rất nhiều âm tiết có thể lượt bớt đi, thời gian niệm chú vì thế giảm được một phần ba.
Khí trời nóng bức từ từ đi qua, các tên quý tộc bại hoại ấy không ngừng gia tăng thực lực cho mình. Quy mô sơ khởi của "Long dữ mỹ nhân" dong binh đoàn được Ôn Trữ Đốn (Winnington) từng lén quan sát, sau khi xem xét cung cách huấn luyện và thực lực, lão gật gật đầu đối với Khải Đặc tỏ vẻ vừa ý.
Kỳ hạn cuối cùng theo ước định càng lúc càng gần, mọi người bắt đầu cảm thấy nôn nao. Tháng gần đây nhất, kỹ năng của Luân Tư ngày một thuần thục. Hắn thường mang theo bọn thủ hạ đạo tặc đến vùng phụ cận của Tắc Lặc Tư bảo trinh sát, mang về không ít thông tin tình báo. Đương nhiên, mọi thứ liên quan đến mô hình thiết kế của Pháp Nhĩ bảo được ghi nhận trên mức yêu cầu. Chỉ là, họ không biết di tích của vị tử linh pháp sư đó lớn bé thế nào mà tại sao đào được nửa năm rồi vẫn chưa xong.
Đại địch trước mắt, những tên bại hoại không dám đi quậy quọ gì cho thêm chuyện, chỉ biết cắm đầu khắc khổ tu luyện. Đương nhiên, những chiêu số âm hiểm của chúng, ví dụ như tẩm độc lên binh khí, lúc bình thường không bao giờ nói ra. Nếu lỡ xảy ra ẩu đã, chúng đều hết sức lấy tinh thần kỵ sĩ cao vời vợi đơn đả độc đấu. Nhưng người đứng kế bên tuy rất muốn vung quyền hổ trợ, nhưng dưới ánh mắt nhìn ngó của chúng nhân, thân phận quý tộc của chúng vẫn cần phải bảo trì cho tốt.
"Cho dù làm ** hết chín phương, thì cũng cần chừa một phương để lấy chồng." Đó là câu nói mà chúng ráng ghi nhớ.