Bên trong Thất Bảo Lung Linh Tháp, tất cả trưởng lão Côn Lôn đều đang cố gắng chống cự lại sự công kích của luồng sức mạnh Thiên ma tản mát ra xung quanh, không ai còn thì giờ để tâm tới tình hình của Nhất Thái trưởng lão nữa.
Ở một góc bên ngoài trận, Nhất Nhàn trưởng lão đang điều thương khôi phục nguyên khí, thấy tình trạng đó trong lòng không khỏi thở dài. Lão ta tự thị là thông minh ngược lại lại bị thông minh hại! Lần này mất đi Tru ma bài dùng để hàng phục ma đầu, ngủ trận không được toàn vẹn, bây giờ ma đầu hung dữ như vậy, lão ta sao còn đủ sức để chống lại một kích Thiên lôi sau cùng của thượng giới đây?
Dương Chân ở đằng xa cũng thoáng nhận ra tình thế, đứng ngồi không yên, chiếc ngọc bài trong tay hắn lấp lánh kỳ quang, chắc cũng đang vì chủ cũ mà than thở, nhưng hắn có thể làm gì được đây?
Những vị trưởng lão tu hành mấy trăm năm đã không thể, sư phụ cũng không thể, trong khi hắn bất quá cũng chỉ là một gã trẻ tuổi mù mờ trước thiên đạo mà thôi.
Thần uy thượng giới không thể chống cự kia, cảnh tượng rách trời lệch đất đáng sợ kia đã hằn sâu vào trong tâm của hắn, lúc ấy hắn mới hiểu ra lý do vì sao thân thể máu thịt của người phàm mà cũng có thể thông hiểu được tới cảnh giới ấy.
Không khó để tưởng tượng ra, Nhất Nguyên sư tổ tu tới mức Đại Thừa thì tu vi đã cao tới mức nào rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu Dương Chân đã trải qua vô số ý nghĩ.
Thiên địa đột nhiên tối sầm. Một đạo thần lôi thấu trời rạch tan tầng không làm ngưng đọng cả thời gian oanh kích thẳng xuống Ngũ huyền trận pháp, làm nảy những quang hoa tím tái bắn vọt ra vạn trượng, Huyền âm lôi trực diện kháng cự lại Thuần dương thiên lôi, tiếng ầm ầm chấn động nổ ra cuồng bạo.
Đúng vào sát na thiên lôi chuẩn bị giáng xuống, trước mắt Dương Chân cảnh tượng bắt đầu nhảy múa điên cuồng, tất cả đều biến thành kỳ quái lạ lùng tưởng như hư không đã bị phá tan ra.
Thoáng chốc, một tiếng nổ lớn váng cả đầu óc, chỉ thấy ánh sáng chói lóa hơn cả mặt trời gấp vạn lần, trăm ngàn đạo quang mang phá bung ra như trăm ngàn mũi tên. Đồng thời thân hình hắn như chịu một luồng sức mạnh ghê gớm không tự chủ được bắn tung lên không, trước lúc mất đi tri giác, linh thần vẫn thoáng cảm thấy được một tiếng gầm rú điên cuồng tuyệt vọng.
Mây đen sà xuống đỉnh bên ngoài Thất Bảo Linh Lung Tháp mang theo bên trong vô số những luồng điện xẹt sáng lòa không ngừng bắn xuống, tưởng như các vị thượng thần đang nổi giận. Cả tòa tháp khẽ rung lên bần bật, những viên đá nhỏ trên nền sơn viện nảy lách cách, cả rừng cây nghiêng ngả rào rào.
Cái kết quả một kích cuối cùng của Thiên Kiếp, tựa hồ tất cả mọi người tại Côn Lôn Tiên Phủ đều cảm nhận được.
Đó là một loại cảm nhận không thể nói, không thể hiểu, chỉ có thể cảm nhận bằng linh thần.
Đối với những đạo nhân tu luyện lâu năm mà nói thì chuyện này đã sớm quen rồi, khi bắt đầu bước chân trên con đường tu đạo ắt đã phải chuẩn bị kỹ càng. Còn đối với những đệ tể trẻ tuổi vốn còn mù tịt thì cái bản năng sợ hãi đó thật cũng không biết từ đâu mà sinh ra.
Từ lúc xuất hiện dấu hiệu, kiếp vân cuộn chuyển, trải qua kiếp nạn, cũng phải gần ba canh giờ thì Thiên Kiếp mới kết thúc.
Đến đã nhanh, đi còn nhanh hơn. Oanh Oanh liệt liệt cướp đi mộng tưởng thăng lên thiên giới của một vị đạo sĩ khổ tu.
Màn đêm đã kéo đến từ lâu. Quầng mây đen bao bọc khắp Thái Hạo Phong cũng dần dần tiêu tán, chợt buông xuống một cơn mưa nhỏ rả rích.
Dưới Thất Bảo Linh Lung Tháp, những trưởng lão lần lượt đi ra khỏi thông đạo của pháp bảo kéo tới sân viện rộng rãi, mặc nhiên đứng rãi rác giữa làn mưa gió hiu hắt. Có người sự buồn thương biểu lộ ngay trong giọng nói, có người thờ ơ trù trừ, cũng có người luống cuống mù mờ... các bộ dạng tang thương phàm tục trước nay khó thấy đều xuất hiện cả trên người những trưởng lão chân nhân.
Tiêu Vân Vong mang Dương Chân đang hôn mê cũng đã đi ra khỏi tòa tháp, nhẹ nhàng đặt tiểu đồ đệ dựa vào bức tường lạnh lẽo của bảo tháp rồi khẽ vỗ vào trán hắn một cái, thuận thế đẩy vào một đạo khí tràn đầy linh lực.
Dương Chân mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, sau cùng ánh mắt dừng tại trên mình sư phụ đang đỡ lấy hắn bên cạnh. Hắn vỗ trán tự hỏi: "Ra sao rồi?"
Tiêu Vân Vong không nói không rằng thu tay lại rồi bước chầm chậm xuống bậc thêm của tòa tháp, giống như những trưởng lão khác ngẩng mặt hứng lấy mưa gió để tẩy lễ.
Dương Chân nháy mắt đã minh bạch, ánh mắt ảm đạm của sư phụ, những cử động khác thường của tất cả các trưởng lão vẫn chưa rời khỏi nơi này... tất cả những điều đó không thể không báo cho hắn biết lão nhân cực kỳ khả ái ấy, người đã cho hắn kiện pháp bảo lúc trước ấy, đã thất bại rồi.
Vận mạng một khi thất bại, ắt là hồn phi phách tán. Hắn đột nhiên phát giác ra khối Tru ma bài đó vẫn được hắn nắm chặt trong lòng bàn tay y như lúc trước, con tim hắn run rẩy, sự run rẩy lan ra tay, lan ra toàn thân sau mỗi nhịp đập. Cả người hắn không thể kiềm chế được nữa rung lên bần bật.
Nguyên nhân là tại hắn ư? Cảm giác tội lỗi khiến hắn nghẹt thở, tưởng như sức mạnh của Thiên Kiếp đang nặng nề trừng phạt xuống cơ thể hắn, xuống trái tim hắn. Dương Chân ngơ ngẩn bước lên một bước đi xuống dưới thềm tháp, mặc kệ cho mưa gió hắt lên người.
"Rắc... rắc... rắc... coong!" Toàn thân Thất Bảo Linh Lung Tháp lưu chuyển một đạo ánh sáng màu xanh thẫm rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ trầm mặc, trông chẳng khác một tòa tháp bình thường chút nào.
Đại trưởng lão Nhất Nhàn của Trưởng lão viện là người đi ra sau cùng, tựa hồ cùng lúc đó tất cả mọi người trong viện đều quay đầu nhìn lại ông ta, nhìn vào một khối quang cầu màu vàng sẫm mà ông ta đang mang trong lòng bàn tay. Khối quang cầu đó bất quá kích thước chỉ bằng một viên dạ minh châu, tỏa ra ánh hào quang hư ảo leo lét như ngọn nến trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể vụt tắt. Nhất Nhàn trưởng lão nhẹ nhàng giữ lấy nó rồi chầm chậm tiến lên mấy bước đứng trên nền cao của tòa tháp.
Tinh thần của ông ta trầm trọng bi thương vô cùng, tưởng như chỉ sau một đêm đã già đi một trăm mấy chục tuổi, từ sắc diện trơ trơ ấy lắng đọng biết bao buồn bã ai oán, không chỉ là nỗi buồn của một người bạn cũ, mà còn là nỗi buồn của một kẻ đồng đạo.
Thiên đạo rộng lớn mà sao lại khó đi như vậy. Trăm ngàn năm khổ cực kiếm tìm mà tới cuối cùng lại thu được kết quả thế này đây.
"Nhất Thái sư đệ, ngàn kiếp luân hồi, vạn kiếp trầm luân, ngươi có hối hận không? Năm trăm năm trước ngươi và ta cùng lên núi học đạo, tu thân lập chí, thoáng cái đã hết một đời, tiểu đạo đồng nháy mắt đã thành chân nhân, cùng chu du thiên hạ, lên núi cao xuống bể sâu, đi khắp vạn dặm thần châu trảm yêu trừ ma, tung hoành bát hoang, sung sướng biết bao... nay để sư huynh tiễn ngươi một đoạn đường."
Dường như cũng cảm nhận được, tùy theo bàn tay giơ cao của Nhất Nhàn trưởng lão, khối quang cầu kia từ từ tan ra hóa thành vô số điểm sáng lấp lánh vấn vít bay lên, càng lúc càng cao rồi nhanh chóng hòa vào trong mưa gió không còn thấy đâu nữa.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, mưa gió hắt hiu.
Giây lát sau, một trận cười điên dại nghẹn ngào vang dội cả đỉnh Mộc phủ.
"Ai cùng uống với lão phu? Lão phu sương quỳnh nước ngọc thì không có nhưng Bách Nhật Thiêu Hoàn Tửu sáu mươi năm thì cũng có tới mấy chục vò, lão quỷ đó bình sinh rất thích uống rượu, chúng ta hãy đến Kiếm Trì Phong của lão dùng rượu tiễn lão một đoạn đường, nhất định phải tới, theo ta nào... kha kha kha...." Nhất Nhàn trưởng lão cất giọng cuồng ngạo khác hẳn vẻ nhàn nhã thường ngày.
Một đạo bạch quang lóe lên, thanh thế bạo liệt bắn vọt lên không.
"Ta đi."
"Tính ta một xuất."
...
Hơn trăm đạo quang hoa đủ sắc nhanh chóng phá không bay theo, vọt ngang bầu trời y một cơn mưa sao băng rực rỡ.
Trong sơn viện chỉ còn lại lác đác vài người cùng một vài Tử bào chân nhân còn chưa đi theo đám trưởng lão. Tiêu Vân Vong cùng bọn họ nhìn nhau cười khổ rồi mỗi người đều hô lên một tiếng phi thân đi mất. Trên sân chỉ còn lưu lại hai sư đồ Tiêu Vân Vong.
"Về núi thôi."
"Sư phụ, đệ tử..."
Tiêu Vân Vong dường như hiểu rõ tâm tình của đệ tử, nhẹ nhàng vỗ vào vai hắn rồi không cần tế khởi tiên kiếm, trực tiếp đằng vân bay lên đứng giữa chừng không đợi Dương Chân.
"Sư phụ, đợi đệ tử với."
Dương Chân la lớn tế khởi Thiên Tru Kiếm đã lâu không dùng, bắn vọt lên không đuổi ngay theo phía sau đám tiên vân của sư phụ. Hai sư đồ trông giống như đang so tài, lướt băng băng trền bầu trời bay về phía tây bắc.
Kiếm Trì Phong, nơi chi phái Kiếm Trì Tông của Côn Lôn.
Đây là một tông phủ rất lâu đời của Côn Lôn Phái, từ khi núi Côn Lôn được khai phá thì đã chi phái này đã có rồi. Bất quá kỳ nhân trong tông phái rất đơn bạc, lúc ít nhất trong chi phái cả trên lẫn dưới có khi chỉ được hai ba người thôi.
Nguyên nhân cũng không ngoài việc cái cửa ải tuyển chọn đệ tử quá hà khắc, hơn nữa việc tu luyện tâm pháp của Kiếm Trì Tông nếu không phải có Tiên Thiên Thủy Nguyên hoặc Hỏa Đức Chi Thân thì không sao luyện được. Phải tu luyện Tiên Thiên Chân Hỏa cùng Tiên Thiên Quỳ Thủy hỗ trợ cho nhau mới có thể thành công, dùng sự sinh khắc qua lại của Thủy, Hỏa trong ngũ hành mới có thể luyện chế ra pháp bảo có phẩm chất thượng thừa.
Cứ như hiện nay thì cả Kiếm Trì Tông cũng không quá mười người. Thế nhưng trong Côn Lôn Phái thì vị trí của Kiếm Trì Tông lại không thể xem thường. Nguyên nhân chính bởi có hai vị trưởng lão uy danh hiển hách vô cùng là Nhất Dương chân nhân và Nhất Thái trưởng lão.
Nhất Dương chân nhân thuộc bối phận chữ Nhất trong Côn Lông, tư chất tuyệt thế, cùng với Nhất Nguyên chân nhân và Nhất Đức chân nhân được xưng tụng là Tam Tuyệt Tài của Côn Lôn Tiên Phủ. Ông ta thân làm Tông chủ của Kiếm Trì Tông, lấy Li Hỏa Chân Kinh truyền đời của Kiếm Trì Tông làm gốc rồi to gan lớn mật tự tìm một đường đi riêng, kết hợp cả hai tông Đạo và Pháp là Nguyên Thủy Thiên Chương và Thái Thượng Đan Kinh của Đan Dương Tông sáng tạo ra Thủy Hỏa Đồng Cực Đạo, một kỳ công hãn thế bao gồm cả Thủy và Hỏa.
Điều khiến người ta cảm thấy tiếc nhất chính là lúc Nhất Dương vượt Thiên Kiếp hơn trăm năm trước, đã gặp phải Tứ Cửu Ma Kiếp ngàn ngăm khó thấy thành ra thất bại ở thời khắc cuối cùng, không sao giải thoát được đành phải đi vào con đường tán tu. Theo lời đồn hiện nay thì ông ta đã đi tới một ngọn tiên sơn ở hải ngoại, không quay trở về nữa.
Còn Nhất Thái trưởng lão bởi vì tính tình hào sảng, phàm việc gì cũng lấy chữ nghĩa làm đầu, trong giới tu chân không có ai là không khâm phục khiến cho danh tiếng Côn Lôn Kiếm Trì Tông vang lừng khắp nơi, công lao không thể phủ nhận. Xét tu vi trong Trưởng lão viện của Côn Lôn có thể liệt vào một trong ba người đứng đầu. Lần này vượt Thiên Kiếp ai cũng cho là có thể qua ải dễ dàng, chẳng dè lại gặp kiếp đúng lúc bất ngờ nhất, có thể nói là ý trời khó dò vậy...
Trong trăm năm Kiếm Trì Tông đau đớn mất đi hai nhân tài tuyệt thế, các chi phái trong Côn Lôn Tiên Phủ cũng như cây liền cành, không khỏi xót xa tiếc nuối.
Người phải chịu đả kích mạnh nhất không ai sâu nặng bằng Nhất Nhàn trưởng lão của Đạo tông. Ông ta cùng Nhất Thái, hai người cùng lúc lên núi, một vào Đạo tông một lại vào Kiếm Trì Tông, hai bên tính nết khác biệt hẳn nhau nhưng bình thường giao tình rất đậm, qua qua lại lại cũng trải qua mấy trăm năm.
Ông ta thân giữ chức Đại trưởng lão của Trưởng lão viện, tu vi tinh thâm thế nào cũng không cần phải nói nhiều, để tránh Thiên Kiếp nên đã tu luyện mật pháp của Đạo tông là Càn Nguyên Mật Tàng, kéo dài thời kỳ gặp Thiên Kiếp để cố gắng ngộ ra Thái Thượng Thiên Tâm tu luyện Thông Thiên Tiên Thiên Đạo, thậm chí là tu luyện Đại Thừa Kim Tiên Đạo. So với sự cố gắng tinh tiến của Nhất Thái thì có khác biệt rất lớn, một người có thể coi như là thủ thế, một người có thể coi là dấn bước, nhưng ngược lại đạo hạnh thì vẫn ganh đua khó mà phân được cao thấp.
Bởi vậy khi người bạn thân nhất đi trước một bước, cái bước này lại là một bước quá dài, dài tới mức vĩnh viễn không thể gặp lại được, làm sao không buồn? Làm sao không đau?