"Không phải là còn có ba ngàn đạo Tán Tinh bên ngoài trận hay sao?" Dao Cơ ngạc nhiên nói.
"Đều đã giải quyết xong." Long Dận ngạo nghễ nói chậm rãi.
"Trời ơi, vậy phải tốn nhiều công phú lắm nhỉ?" Dao Cơ trong lòng chấn động, Côn Lôn phái năm xưa huy động lực lượng toàn phái khai sơn phá địa bố trí đủ Nhị Thập Bát Tú chia thành ba khu với ba ngàn đạo Tán Tinh, lấy Sơn Xuyên Độn Long Trụ phối hợp với Động Long Thung, Vô Ngân Chu Sa Hà thiết lập thành Tinh Mật Trận, sức mấy mà phá nổi, việc đó thực có khả năng sao?
"Có được Thương Long Giác của Long tộc thời thượng cổ luyện thành kỳ bảo Thương Long Toa mang sức mạnh thuộc tính Kim có thể phá mở không gian xuyên qua kết giới của pháp trận, hoạt động trong lòng đất tuyệt không phải là chuyện quá khó." Long Dận phá lệ kiên nhẫn giải thích.
"Vậy ngươi phải tốn bao nhiêu lâu?" Dao Cơ vẫn còn có chút không tin.
"Trước sau đại khái cũng tầm mười năm." Long Dận khe khẽ nhắm mắt tựa như có mấy phần mệt mỏi.
"Trời..." Dao Cơ đã hoàn toàn bị nam nhân này dọa chết khiếp, "Việc đó có đáng không?"
"Đáng không à?" Long Dận dường như vừa nghe thấy một câu nói nực cười vô cùng, đột nhiên mở bừng đôi mắt phượng dài lắc đầu c"*"ười phá lên: "Vô số kẻ có pháp lực thần thông thuộc Chín bộ Yêu tộc thời thượng cổ, bị phong ấn tại nơi u ám không biết tới ban ngày này cũng đã qua cả ngàn năm, có thể sống được tới bây giờ mà nói, đối với bọn họ chính là một mối cừu hận rất lớn, chiến ý càng lớn hơn, sức mạnh lại càng lớn hơn nữa, tất cả những gì ngăn cản bọn họ đều sẽ bị tan thành tro bụi... ha ha ha"
Sâu tận đáy lòng của Dao Cơ dấy lên một luồng khí lạnh thấu xương, thầm nghĩ Tôn thượng kết đồng minh với kẻ này rốt cục là đúng hay là sai?
"Nghe nói Thượng đại Yêu hoàng cũng bị phong ấn ở đây, nếu quả như ông ta còn sống ngươi liệu còn có thể giữ vững được địa vị hiện tại hay không?"
Long Dận trầm mặc giây lát, thở dài thốt: "Mối nhục vạn năm của Yêu tộc ta kia, lời giáo huấn đó còn chưa đủ sâu sắc hay sao? Dùng sức thất phu có thể sính được cái uy nhất thời, nhưng khó mà đi được tới thắng lợi cuối cùng. Nếu có thể tập hợp sức mạnh của chính bộ Yêu tộc ta, cho dù là giới tu chân của cả thần châu hợp sức lại cũng không phải là đối thủ."
Dao Cơ nói vẻ không đồng tình: "Yêu tộc bị phong ấn dưới Dương Kỳ Sơn hầu hết là đã mất đi nhục thân, muốn hồi phục hoàn toàn tu vi ngày trước, đâu phải một giờ ba khắc mà xong được?"
"Đợi suốt năm trăm năm rồi, ta đâu phải đám trẻ lên năm lên mười." Long Dận nói đoạn liền vung tay thu lại viên Huyền Minh Châu, "Huống hồ, ngươi đã quên, những yêu thú mới được sinh ra trên Dương Kỳ sơn này đã gợi cho ta một ý tưởng cực tốt..."
Hắn không đợi nói hết câu, đã nắm chặt viên Huyền Minh Châu trong tay, ánh mắt phát ra thần quang ngó thẳng vào điểm mắt tại đầu rồng trên Độn Long Trụ. Dao Cơ tựa hồ trong lúc đó nhìn thấy có hai Long Dận, một người đang giơ tay đặt lên bên trên Độn Long Trụ, một người thì vẫn đang lơ lửng tại chỗ cũ.
"Xong rồi, chỉ còn sáu cái Độn Long Trụ nữa thôi." Giọng nói còn chưa dứt thì lại xuất hiện một Long Dận thứ ba, hắn ta đang tế xuất pháp bảo Thương Long Toa.
Tiếp đó cả ba phân thân của Long Dận nháy mắt hợp lại thành một, đồng thời cuốn lấy Dao Cơ nhất loạt chui vào vầng kim quang rực rỡ của Thương Long Toa, lao thẳng vào sâu trong hỏa quật trong một tiếng rít dài, thoáng cái không thấy đâu nữa.
Viên Huyền Minh Châu gắn vào Độn Long Trụ ngắc ngứ giây lát rồi đột nhiên bùng phát ra một luồng khí màu đen, hơi lạnh vô thượng, chỉ trong thời gian vài lần hô hấp, khí đen từ bên trong thân trụ bắt đầu thoát ra như sóng triều, chu vi mấy dặm trong hỏa quật đều bị bị băng đóng hoàn toàn, tất cả dung nham đều đông kết thành những con rồng băng màu đen muôn hình vạn trạng, bên trong nhũ tương vẫn còn đỏ rực một màu mà bên ngoài hơi lạnh bốc lên nghi ngút.
Vách động ở bốn phía phủ đầy những góc băng cùng huyền nham nhọn hoắt, trên nóc động rủ xuống những cột băng dài cả mấy trượng dày chi chít phảng phất như trong Vạn cổ băng cung vậy. Cả hang động không ngừng rung lên bần bật như muốn phản kháng lại sức mạnh dị thường phát ra từ Độn Long Trụ.
"Rắc rắc, rắc rắc..." Từ đáy của hỏa quật bắt đầu vỡ ra, từng đạo màu xanh lẫn màu đỏ từ trong những khe nứt xùi ra ngoài, "xịt xịt xịt..." Làn khói màu xanh xám cùng với dung nham đỏ rực cũng theo các khe nứt phun trào bắn tung đầy trời.
Một tiếng nổ lớn phát ra, cả thiên địa biến thành một thế giới chỉ có nước với lửa, chấn động kịch liệt lan truyền khắp nơi trên mặt đất.
Chấn động sàn sạt trong hang đá khiến cả đoàn đệ tử Côn Lôn đang điều tức tọa thiền bừng tỉnh dậy.
Thấy sỏi đá trên mặt đất nảy tưng tưng cùng với đá vụn từ vách động rớt xuống, đám Dương Chân ban đầu còn cho rằng là do sấm sét trên trời lại đánh đúng vào đỉnh núi, nhưng nhanh chóng cảm thấy có vẻ không đúng. Thần niệm của bọn họ bắt đầu tản ra dò xét, lập tức phát hiện chấn động là từ sâu trong lòng đất truyền tới.
"Không phải là yêu vật trong Xạ Dương Quật húc vào phong ấn chứ?" Tiêu Nguyệt Nhi vốn cho rằng mình to gan lớn mật nhưng nghĩ tới chuyện đó cũng cảm thấy hơi sợ hãi, lại có chút hưng phấn rất khó tả.
"Không, có lẽ là hỏa mạch từ sâu trong lòng đất lại hoạt động thôi." Sở Thắng Y thu hồi thần niệm vừa thâm nhập, sau khi tiếp cận kết giới của Tinh Mật Trận thì không có cách nào tiến thêm nửa bước, nhưng chàng có thể cảm giác được chấn động đến từ lòng đất rất sâu.
Lãnh Phong đặc biệt liếc Sở Thắng Y một cái, không nói năng gì rõ ràng trong lòng cũng đồng tình với giả thuyết của chàng ta.
"Nói đúng lắm, chúng ta hiện tại đang ngồi trên một tòa núi lửa, có điều đã bị Xạ Dương Tinh Mật Trận ở đây trấn phục, không có gì phải lo lắng cả." Nhạc Thiên thấy mọi người thần sắc ngưng trọng liền cười giải thích.
"Không việc gì thì tốt, hại ta còn cho rằng có đại sự xuất hiện nữa." Tiêu Nguyệt Nhi vừa nghe không có gì đáng ngại thì ngồi phịch trở lại, tiếp đó lại nghe thấy nàng ta than phiền: "Nơi này vừa bẩn vừa tối lại buồn nữa, sớm biết thế này thì đã mang Tiểu Bạch theo rồi."
"Tiểu Bạch vừa sợ sấm sét vừa sợ bẩn, chỉ e đang sống lại sợ quá mà chết mất ấy, hắc hắc." Dương Chân đối với tính nết của Tiêu Nguyệt Nhi thì rõ như lòng bàn tay.
"Nguyệt Nhi đại tiểu thư, ta cũng muốn có một tòa tiên cung quỳnh lâu để mời ngươi tới, có điều ngươi nhìn quanh xem nơi này là nơi nào chứ." Nhạc Thiên cười nhăn nhó.
"Ai nói với ngươi?" Tiêu Nguyệt Nhi trợn mắt lừ Nhạc Thiên một cái rồi quay sang Dương Chân nói: "Sư đệ à, ta cho Tiểu Bạch ăn khá nhiều Bồi Nguyên Đan mà cái đuôi thứ hai của nó vẫn chẳng dài ra bao nhiêu là sao?"
"Ngươi cho Tiểu Bạch ăn Bồi Nguyên Đan?" Dương Chân trong lòng thầm bất bình, nghĩ tới lúc ban đầu khi hắn nhập môn, đại sư huynh mỗi nửa tháng mới cho hắn một viên, vị sư tỷ này lại đem cho con vật ăn, thật là tức chết đi được.
"Linh thú thiên tính tự nhiên, lúc mới bắt đầu tu luyện cũng không khác với con người bao nhiêu, nếu có sự trợ giúp thích hợp của đan dược thì trong vòng trăm năm cũng có thể khiến nó kết đan, nếu có linh dược hãn thế như Vạn Niên Chu Quả thì càng không cần phải nói." Nhạc Thiên nói đoạn trong lòng bàn tay liền xuất hiện một viên quang châu màu vàng cam, thuận tay ném một cái liền dính chặt vào vách hang xám xịt đối diện.
Tiêu Nguyệt Nhi nghe thấy vậy trong lòng thoáng động, trề môi một cái nhưng cũng không nói tiếp. Lúc này rung động dưới đất cũng dần dần yên ắng trở lại.
Ánh sáng yếu ớt chiếu vào trong hang, mọi người cũng tự mình ngồi xuống.
"Úy, Nhạc sư huynh, đây là loại bảo gì thế?" Tiêu Thanh Nhi ngồi ngay gần bên dưới viên quang châu, ánh sáng nhu hòa của nó khiến cho nàng thêm mấy phần xinh đẹp, ánh mắt của mọi người dường như cũng dừng lại trên người làng lâu hơn một chút khiến cho nàng có vẻ không tự nhiên.
"Hắc hắc, ta vốn muốn luyện chế một cái pháp bảo thuộc tính Hỏa, có điều thất bại thành ra cái thứ quái dị này đây, chỉ có thể dùng như dạ minh châu thôi." Nhạc Thiên gãi đầu cười gượng.
Mọi người đều bật cười vui vẻ, pháp bảo mà lại luyện ra để dùng chiếu sáng thì đúng là cũng chỉ có gã mới nghĩ ra được.
"Nhạc sư đệ, theo như ta được biết thì Thái Thượng Đan Kinh của Đan Dương Tông tuy nói là tu luyện tới cực điểm thì có thể luyện ra Thuần dương chân hỏa, bất quá lại chưa từng nghe tiếng có thể luyện được pháp bảo mà?" Sở Thắng Y vốn cẩn thận, thấy vậy rất kinh ngạc.
"Vậy thì có gì đâu, Nhạc Thiên ta tu luyện chính là Thủy Hỏa Đồng Cực Đạo, có thể luyện kim rèn lửa, luyện pháp khí cũng đâu phải là chuyện gì khó khăn đâu." Nhạc Thiên nói giọng đầy vẻ đắc ý.
"Thủy Hỏa Đồng Cực Đạo?" Sở Thắc Y trong lòng chấn động, đó chẳng phải là tâm pháp hãn thế do tông chủ đời trước của Kiếm Trì Tông sáng tạo ra hay sao, nghe nói đương thời trên dưới Kiếm Trì Tông chẳng có một ai luyện thành. Nhạc Thiên là một gã đệ tử của Đan Dương Tông sao lại có thể học được tâm pháp bí truyền này?
Nhạc Thiên đột nhiên phát giác ra mình đã lỡ miệng, liền cười giả lả nói: "Việc này, là do một vị tiền bối của Kiếm Trì Tông lén tặng cho ta tâm pháp, mong các vị giữ kín cho, hắc hắc."
Sở Thắng Ý liếc Nhạc Thiên một cái đầy thâm ý rồi nhắm mắt bắt đầu điều tức, không nói thêm gì nữa.