|
Chẳng thèm làm thơ nữa đâu nè
Cho dù có đọc chẳng ai nghe
Viết chi cho khổ, sầu thêm chứ
Khiến cho khóe mắt mãi nhạt nhòe
Từ nay cất bút chẳng làm thơ
Cuộc tình hôm ấy, một giấc mơ
Mặc cho ai đó níu với kéo
Người ta quay phốc bước hững hờ
Từ nay em sẽ không làm thơ
Phớt tình cho anh biết mong chờ
Nhắn tin, sẽ xem như không có
Giống anh, em sẽ học làm lơ
Giận, hứa nhất quyết chẳng làm thơ
Thế mà trong giây phút như giờ
Lại cứ trút ra bầu tâm sự
Rồi lại cứ viết thành bài thơ
Ghét mình không tự chủ được mình
Ghét mình sao biến đổi lụy tình
Ghét mình sao cứ nằm mơ mãi
Cho dù giờ cũng đã bình minh
Bạc đầu em chúc anh sớm trọc
Một bãi phẳng phiu không cỏ mọc
Ai biểu anh khiến em phát khổ
Trù anh một kiếp chẳng một cô :P
Hơ hơ :)
|